Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Sếp Tần Sụp Đổ Thế Giới Quan
Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đường Phi bóp cổ bé gái quay người lại, vừa nhìn thấy Tần Lê, cô suýt nữa bị khí chất chính trực của anh làm cho lóa mắt. Cô dùng tay cầm chuôi kiếm chặn lại, cảm thán nói: “Sếp Tần, khí chất của anh suýt nữa làm mù mắt tôi rồi đấy.”
Ngay khi Tần Lê bước vào phòng, tất cả linh hồn quỷ đều run rẩy, thu mình vào góc, cảm thấy yếu ớt và đờ đẫn.
Để bảo vệ Ông Hồng, trên người Bạch Dịch xuất hiện hai lỗ thủng. Lúc này, vì Tần Lê đến gần, hắn suýt nữa tan biến, các lỗ thủng trên người càng lúc càng lớn, khuôn mặt tuấn tú cũng dần dần trắng bệch như bột mì.
Ông Hồng không biết phải làm sao, chị run rẩy đẩy hắn: “Anh… anh sao rồi?”
“Nương tử, nàng đang lo lắng cho ta sao?”
Ông Hồng: “…” Nếu anh còn gọi tôi là nương tử nữa, tôi sẽ để Đường Phi xử lý anh!
Chị đẩy bàn ghế chắn đường ra rồi nói với Đường Phi: “Đường Phi, đến xem thử Bạch Dịch sắp tiêu tan chưa?”
Ông Hồng từng nghe Đường Phi nói về con quỷ này. Sở dĩ hắn muốn giết chị là vì chấp niệm quá sâu, dẫn đến mất đi lý trí mà biến thành quỷ. Vừa rồi hắn bất chấp bảo vệ chị, hẳn là lý trí đã khôi phục. Theo một khía cạnh nào đó, đây là một con quỷ tốt.
Dù sao hắn cũng vì cứu chị mà bị thương, nên quan tâm một chút cũng không sao.
Bàn ghế chắn đường đều bị dời đi, cuối cùng Tần Lê cũng nhìn thấy Ông Hồng và những người khác ở phía sau điểm mù. Thị lực của anh rất tốt, có thể nhìn thấy người đàn ông đang được Ông Hồng dìu, trên người có hai lỗ thủng.
Với khoảng cách này, anh sẽ không cho rằng mình bị hoa mắt.
Đường Phi thấy hơi thở của Bạch Dịch càng lúc càng yếu, cô cũng lười giải thích với Tần Lê. Cô ném bé gái đang giữ trong tay cho Tần Lê như ném bóng: “Nếu anh đã muốn thương hương tiếc ngọc, vậy lão quái vật này cho anh đấy.”
Tần Lê còn chưa kịp phản ứng, vô thức đưa tay ra đỡ lấy đứa bé gái. Bé gái rơi vào trong lòng anh, nhẹ nhàng như không hề có trọng lượng.
Sau đó, anh nhìn thấy bé gái trong lòng mình nhăn nhó với khuôn mặt hết sức méo mó. Khuôn mặt vốn là của bé gái đột nhiên biến thành bà già tóc trắng xóa với đầy nếp nhăn.
Ngay sau đó, cơ thể nó giống như bị bỏng, bắt đầu từ mũi chân từ từ bốc thành khói.
Lúc đầu, linh lực của lão quái vật đủ để chống lại dương khí của Tần Lê ở khoảng cách gần. Nhưng nó lại bị Đường Phi đánh cho chỉ còn nửa sức lực, sau đó lại bị ném vào tay Tần Lê, thế nên trực tiếp bốc khói luôn.
Tần Lê trân trối nhìn bé gái với vẻ ngoài điềm đạm đáng yêu từ từ bốc khói trên tay anh, cho đến khi biến mất hoàn toàn. Ẩn sau vẻ mặt lạnh lùng là một cảm xúc khó tả đang dâng trào.
Boss biến mất, những con quỷ khác cũng biến mất theo. Đám nhân viên cũng trở lại bình thường.
Quỷ chết đuối, quỷ chết đói, quỷ say rượu cùng với nhóc quỷ béo không chịu được dương khí trên người Tần Lê nên nhanh chóng trở về lại trong điện thoại của Đường Phi.
Thái Húc bị thương ở bụng, dựa vào tường đứng dậy, đi về phía Tần Lê, yếu ớt giơ ngón tay cái lên: “Sếp Tần, không ngờ anh lại lợi hại như vậy đấy, vậy mà anh lại giết chết được thứ đó!”
Hai tay Tần Lê vẫn giữ nguyên tư thế ôm bé gái. Anh nhìn Thái Húc với vẻ mặt khó hiểu: “…?”
Anh không có, anh không có, anh không có giết người…
Không phải. Thứ đó sao có thể là người chứ?
Tần Lê xưa nay tin vào khoa học, lúc này thế giới quan của anh hoàn toàn sụp đổ. Anh bắt đầu suy nghĩ xem rốt cuộc mình có giết người không, có ngược đãi trẻ con không, có…
Kim đồng hồ trong đại sảnh chỉ đúng bảy giờ. Vừa đúng bảy giờ, Tần Lê nhắm mắt lại, ngã thẳng xuống đất.
Thái Húc ôm chặt bụng đang chảy máu, quỳ trên mặt đất, cắn môi đẩy anh: “Sếp Tần? Sếp Tần? Anh đừng đùa chứ, tôi vừa mới khen anh đấy, anh lại bị một con quỷ dọa cho ngất xỉu à?”
…
Trong phòng vốn tràn ngập dương khí giờ đây bị âm khí bao trùm. Đám quỷ trốn trong điện thoại cảm nhận được âm khí làm dịu, cảm thấy cực kỳ thoải mái, sức lực vừa mới mất đi cũng được bổ sung đầy đủ.
Bạch Dịch vốn suy yếu đến mức sắp hồn bay phách lạc cũng được âm khí thấm đẫm, tốt lên không ít.
“Đường Phi, hắn ta thế nào rồi?” Ông Hồng đỡ Bạch Dịch đang yếu ớt. Không biết vì sao, nhìn vào khuôn mặt này, chị lại có cảm giác đau lòng.
Có một cảm giác như thể đã xuyên qua thời gian, cuối cùng chạm đến sâu thẳm trái tim chị.
Đường Phi dùng bùa chú phong ấn hồn phách sắp tan biến của Bạch Dịch, cô nói: “Nếu tối nay hắn vẫn không được Âm phủ tiếp nhận để đi đầu thai thì sẽ hoàn toàn tan biến, không còn tồn tại trên vũ trụ này nữa.”
Ông Hồng nhíu chặt mày, hỏi: “Vậy còn chờ gì nữa? Mau đưa hắn đi đầu thai đi.”
Đường Phi nói: “Chấp niệm của hắn quá sâu, đã từng biến thành ác quỷ muốn hại đến tính mạng của chị. Những quỷ lâu năm sắp thành tinh như hắn, đã không còn tư cách vào luân hồi nữa.”
Ông Hồng vô thức nắm chặt cổ tay Đường Phi, thấp giọng hỏi: “Đường Phi, em nghĩ cách đi. Nếu thành công, chị sẽ cho em tám triệu, cộng thêm một căn nhà ở trung tâm thành phố, thế nào?”
“Vì con quỷ xấu xa này mà chị chịu chi nhỉ.” Đường Phi nhướng mày, thở dài: “Có một cách.”
“Nếu không có hắn, chị đã chết rồi. Chị không thích thiếu nợ người khác, càng không thích thiếu nợ quỷ hơn.” Ông Hồng lo lắng hỏi: “Cách gì?”
Đường Phi nói: “Em sẽ hoàn thành tâm nguyện trần thế của hắn, để hắn không còn lưu luyến thế gian này nữa. Đương nhiên, hắn không thể tự mình thông qua hải quan Địa phủ. Em sẽ tìm người có thể chất cực dương đưa hắn qua cổng. Như vậy, cho dù có quỷ muốn ngăn cản hắn cũng không ngăn cản được. Chỉ cần hắn qua được hải quan Địa phủ, hắn có thể dùng hộ chiếu quỷ giả do em tạo ra để qua cầu Nại Hà, uống canh Mạnh Bà, tiến vào hệ thống luân hồi Thế giới.”
Bạch Dịch vì quá si tình nên mới dẫn đến mất trí và biến thành ác quỷ. Nếu nguyện vọng cuối cùng của hắn được thực hiện, hắn có thể hoàn toàn khôi phục lại bản tính ban đầu của mình.
Ông Hồng nhẹ nhàng thở phào, lại hỏi: “Cụ thể chúng ta cần phải làm gì?”
Đường Phi đứng dậy, dùng kiếm Tru Tà vẽ một cánh cửa bùa chú trên tường trắng. Sau khi niệm chú và kết ấn, cánh cửa bùa chú biến thành một cánh cửa gỗ nặng nề. Cô chỉ vào cánh cửa này, nói với Ông Hồng: “Chị đến triều Tống một chuyến, mở tấm gương kiếp trước ra, nói cho em biết vì sao hắn vẫn lưu luyến thế gian không muốn luân hồi.”
Ba hồn sáu phách của Bạch Dịch đã bị phong ấn, hoàn toàn không có cảm giác. Chỉ khi biết được quá khứ của hắn, Đường Phi mới có thể bốc thuốc đúng bệnh được.
Kỳ lạ thay, Ông Hồng gần như không do dự, đứng dậy đi tới cánh cửa kia. Trước khi chị mở cửa, chị quay người lại nhìn Đường Phi: “Chị sẽ không, về lại được đúng không?”
“Không đâu, đi đi.”
Sau khi Ông Hồng bước vào cánh cửa gỗ, trên tường lập tức xuất hiện một màn hình video, hiện ra trước mặt mọi người như màn ảnh phim chiếu rạp.
Cameraman và các nhân viên khác đã tỉnh táo đều đi tới vây quanh Đường Phi, mang ghế đến ngồi cùng hàng với cô, chuẩn bị xem kịch hay.
Đường Phi ngồi trên ghế cameraman đưa tới, giữa ngón tay đột nhiên xuất hiện một bùa chú. Cô lập tức ném bùa chú về phía camera, livestream lập tức bị gián đoạn.
Màn hình đang livestream lập tức đen lại, cư dân mạng oán than:
“A a a a a đạo diễn đâu rồi! Đang đến đoạn gây cấn tại sao lại mất kết nối rồi! Tôi muốn xem phim của Ông Hồng và quỷ nam!”
“+1, muốn xem phim! Đạo diễn ơi, mau trả lại livestream mau!”
“Không thể phủ nhận, hiệu ứng của mùa này quả thực tốt hơn mùa trước. Sau khi có hiệu ứng đặc biệt thì như một bộ phim bom tấn của Hollywood vậy. Hiệu ứng đặc biệt lần này của ê-kíp rất đáng được khen ngợi. Trong thời gian ngắn mà có thể đồng thời thực hiện nhiều hiệu ứng đặc biệt như vậy, đội ngũ hiệu ứng đặc biệt này phải mạnh mẽ đến mức nào? Không lẽ chương trình này hoàn toàn không phải đang livestream? Mà là đã được ghi hình từ sớm, rồi phát sóng theo hình thức livestream?”
“Tôi nghĩ chương trình này hẳn là được livestream một nửa, sau đó là ghi hình đoạn cuối rồi đăng lên. Dù sao lịch trình của khách mời đều được tiết lộ. Nếu bọn họ không ghi hình chương trình, bọn họ đến hòn đảo này làm gì? Ê-kíp chương trình đã giữ lại cực kỳ đầy đủ thời gian làm hiệu ứng.”
“A a a a a a tôi muốn xem phim! Đường Phi thật sự được lòng fan! Tư thế múa kiếm của cô ấy rất ngầu! Cú nhảy của cô ấy cũng ngầu quá đi mất!”
“Ôi trời… Chẳng lẽ không ai giống tôi mê Đường Phi x Ông Hồng à? Vừa rồi Đường Phi nói Ông Hồng là người phụ nữ của cô ấy đấy!”
“Chẳng lẽ chỉ có mình tôi chú ý đến sếp Tần ngất xỉu sao ha ha, không ngờ sếp Tần cũng tới đóng vai phụ, chết cười mất thôi! Sếp Tần rất đẹp trai! Chúng ta đánh call cho sếp Tần đi nào!”
Trên đảo đã trở lại bình thường, cuối cùng ê-kíp đạo diễn cũng thở phào nhẹ nhõm.
Khi tín hiệu điện thoại di động được khôi phục, đạo diễn lập tức đăng lên Weibo: “Xin lỗi, chúng tôi đã có một số điều chỉnh tạm thời trong quá trình livestream, tất cả đều vì hiệu ứng chương trình. Buổi livestream này kết thúc tại đây. Hẹn gặp lại các bạn vào kỳ sau!”
Bình luận của cư dân mạng:
“Bà nó chứ đạo diễn, anh là đang đầu voi đuôi chuột mà! Tôi muốn xem phim trên livestream!”
“+1 đầu voi đuôi chuột, đạo diễn rác rưởi, chúc anh bị hói đầu!”
“Coi chừng tôi để Đường gãy chân dùng kiếm đâm chết anh đấy! Mau cho tôi xem trực tiếp, tôi muốn xem!”
…
Mặc kệ đám cư dân mạng gào thét ở phần bình luận thế nào, đạo diễn trực tiếp phớt lờ. Khoảng nửa tiếng sau, Đường Phi để tất cả mọi người trừ Thái Húc, Ông Hồng và Tần Lê trở về nơi đóng quân.
Ông quản gia hỏi nhân viên trở về: “Đại sư Đường có nói gì không, giữ cậu chủ nhà tôi ở lại làm gì thế?”
Dù sao ông quản gia cũng xem livestream, nghe thấy Đường Phi nói muốn tìm một người có thể chất cực dương đến Địa phủ tiễn Bạch Dịch đi đầu thai. Ông ấy theo bản năng nghĩ đến Tần Lê ban ngày.
Nếu như, nếu như Tần Lê ở Địa phủ đột nhiên trở thành Tần Kiêu, vậy chẳng phải sẽ trở thành miếng mồi ngon cho đám quỷ kia sao?
Ông quản gia càng nghĩ càng cảm thấy sởn gai ốc.
*
Ở triều Tống, Ông Hồng là một quan kỹ tên là A Phù. Trong một lần tình cờ, nàng gặp được một người có tài tên Bạch Dịch. Hai người vừa gặp đã mến mộ đối phương. Điều hiếm thấy chính là, Bạch Dịch không ngại thân phận của A Phù, hai người nhanh chóng rơi vào bể tình, hơn nữa còn tư định chung thân.
Để giúp A Phù thoát khỏi thân phận quan kỹ, Bạch Dịch đi thi khoa cử, bảo A Phù chờ hắn trở về. Khi đó, bọn họ sẽ chính thức thành thân. Đến lúc đó, hắn có thể quang minh chính đại gọi nàng một tiếng nương tử.
Quả nhiên Bạch Dịch không phụ kỳ vọng, đã đỗ kỳ thi của triều đình. Nhưng khi hắn trở về quê hương đón A Phù thì A Phù lại biến mất.
Có người nói, nàng vì đi tìm Bạch Dịch mà chạy trốn, chết ở nơi xứ người. Lại càng có người nói, nàng nhân lúc trong thành hỗn loạn, đã chạy theo một người bán cá, sớm đã quên mất lời tình yêu và lời hứa năm xưa với Bạch Dịch.
Đương nhiên Bạch Dịch không tin A Phù sẽ thay lòng đổi dạ. Hắn dứt khoát từ quan, dựa theo manh mối của người khác kể lại, đi khắp nơi tìm A Phù.
Nhưng hắn tìm cả đời, vẫn không tìm được A Phù.
Hắn không biết rằng, sau khi hắn rời đi hai tháng, A Phù được Lý Thượng thư gọi đến nhà gã để tiếp rượu. Những quan liêu kia vũ nhục nàng đủ kiểu, khiến nàng bị ép uống rượu đến chết ngay tại chỗ.
Sau khi sự việc xảy ra, nàng bị người ta ném vào trong giếng khô, xương cốt biến thành cát, luân hồi chuyển thế.
Bạch Dịch vì tìm A Phù mà mệt chết trên đường. Da thịt của hắn bị dã thú ăn, xương bị chó hoang lôi đi, trở thành cô hồn dã quỷ. Hắn lang thang phiêu bạt khắp thế gian, tìm kiếm nương tử A Phù của hắn.
Hắn chứng kiến triều Tống bị diệt, cũng chứng kiến sự trỗi dậy của Trung Quốc trong thế kỷ mới.
Một ngày nọ, hắn nhìn thấy Ông Hồng đóng vai quan Thủy Phù Dung trên màn hình lớn, lại ôm ấp hôn môi với nam chính. Bởi vì ghen, oán khí của hắn phá tan gông cùm xiềng xích, mất đi lý trí.
…
Thái Húc và Tần Kiêu đã xúc động đến rơi nước mắt vì câu chuyện tình của họ.
Tần Kiêu vừa lau nước mắt, vừa xé gói khoai tây chiên đưa tới trước mặt Đường Phi: “Hu hu hu cảm động quá, Phi Phi, tôi muốn yêu đương, cô có muốn làm người yêu online của tôi không?”
“Liên quan quái gì đến anh.” Đường Phi cướp lấy gói khoai tây chiên trong tay anh ấy, bốc một nắm bỏ vào miệng, dùng cái này để che đi đôi mắt đã rơm rớm nước.
Không được khóc! Phải xây dựng hình tượng Thiên sư ngầu lòi của mình!
Tần Kiêu hừ một tiếng: “Sao cô nói tục thế, nói tục không tốt đâu. Tôi nói với cô chứ, nếu Tần Lê ở đây, nhất định sẽ lôi cô ra dạy dỗ một trận, dạy cho cô biết cách đối nhân xử thế đấy!”
Đường Phi dừng động tác nhai khoai tây chiên, quay đầu lạnh lùng nhìn cậu ấy.
Vẻ mặt Tần Kiêu thích thú nhìn cô: “Phi Phi, lúc cô ăn dễ thương quá đi!”
“Nhưng…” Thích cái quái gì!
Cô vuốt đôi chân dài của mình thề, cô rất có tố chất đó.
Lúc Ông Hồng bước ra khỏi cửa thì trời đã sáng rồi.
Khi ánh nắng ban mai chiếu vào đại sảnh, đầu Tần Kiêu nghiêng qua một bên, tựa vào vai Đường Phi thiếp đi.
…
Ước chừng mười phút sau, Tần Lê mơ thấy mình giết chết bé gái, mang theo bóng ma tâm lý choàng tỉnh khỏi giấc mộng.
Sau đó, anh nhìn thấy Đường Phi đứng ở bên cạnh mình, Ông Hồng, cùng với Thái Húc. Còn có người đàn ông thủng hai cái lỗ trên người cách đó không xa.
Ừ, anh vẫn chưa tỉnh ngủ. Tiếp tục ngủ đi.
Tần Lê vừa mới nhắm mắt, trán đã bị Đường Phi búng một cái: “Sếp Tần, dậy đi, có chuyện muốn nhờ anh giúp đỡ.”
Cảm giác đau đớn rõ ràng khiến Tần Lê hoàn toàn tỉnh táo.
Đúng. Không phải nằm mơ.
Tần Lê nhíu chặt mày, vẻ mặt phức tạp.
Đường Phi cũng chẳng quan tâm anh có tỉnh táo hay không, cô dán một lá bùa lên trán anh, để anh nhớ lại tất cả mọi chuyện xảy ra tối hôm qua. Sau đó mở miệng nói: “Chồng cũ của Ông Hồng cần anh giúp đỡ, chuyện này cũng chỉ có anh mới có thể giúp được. Để đảm bảo sự an toàn của anh, tôi sẽ đi xuống cùng anh. Nhưng đến khâu Sấm quan, cần anh dẫn hắn đi qua. Khá nguy hiểm chính là, thời gian ở Địa phủ thay đổi liên tục, nhân cách thứ hai của anh có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào.”
“Một khi anh tỉnh lại, có thể chúng ta sẽ gặp phiền phức lớn. Tôi biết anh tin vào khoa học, cho nên chuyện này tốt nhất là giao cho anh làm. Dù sao cũng có chút nguy hiểm, anh suy nghĩ cân nhắc đi.”
Tần Lê: “…” Khoa học là cái gì?
Ông Hồng thấy vẻ mặt nặng nề của Tần Lê, cầu xin nói: “Sếp Tần, nếu anh bằng lòng giúp tôi việc này, tôi sẵn lòng gia hạn hợp đồng với công ty thêm mười năm.”
Một lát sau, ánh mắt Tần Lê dừng trên mặt Đường Phi, giọng nói lạnh lùng trầm thấp: “Có một điều kiện.”
Ông Hồng thở phào nhẹ nhõm: “Anh nói đi.”
“Tôi không làm ăn lỗ vốn đâu,” Tần Lê nhìn chằm chằm Đường Phi: “Gia hạn hợp đồng cho cô thêm mười năm nữa.”