Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Thỏa thuận mười năm và cánh cửa Địa phủ
Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Mười năm? Sao anh không đi cướp luôn đi?” Ánh mắt Đường Phi lạnh lẽo nhìn anh, hừ một tiếng: “Đúng là tôi đã tìm mọi cách để chuyển sang công ty anh, nhưng tôi không muốn ký hợp đồng rồi tự trói buộc con đường phát triển của mình.”
“Tôi không thích thừa nước đục thả câu. Về lâu dài, tôi luôn ưa thích những giao dịch công bằng,” Tần Lê luôn có cách nói về kinh doanh, mạch suy nghĩ của anh vô cùng rõ ràng: “Cô nhận đơn của Ông Hồng, tiền kiếm được ít nhất mười triệu nhỉ. Với địa vị lúc này của cô, quay một bộ phim cũng với giá tiền này. Cô để tôi mạo hiểm tính mạng của mình, đi thúc đẩy việc kinh doanh của cô, tôi ra điều kiện mười năm cũng không quá đáng. Mạn Thành là công ty như thế nào, hẳn cô hiểu rõ hơn tôi. Tôi đã chấp nhận giữ cô lại, đương nhiên sẽ để công ty dốc hết toàn lực đào tạo cô. Theo hợp đồng cô đã ký với Tần Kiêu, chỉ cần cô còn hoạt động trong giới giải trí thì sẽ không phải chịu thiệt thòi.”
“Rủi ro duy nhất cô phải gánh chịu là sau này Mạn Thành có bị những công ty khác thay thế hay không. Nếu Mạn Thành mạnh, cô sẽ mạnh. Mạn Thành yếu, cô sẽ yếu. Thế nào, cô Đường cân nhắc điều kiện của tôi đi.”
Với người khác, có lẽ Đường Phi sẽ không thấy mình ở thế bất lợi. Sếp đã nói nhiều như vậy, chắc chắn sau này sẽ không đối xử bất công với cô nữa.
Đường Phi im lặng một lát rồi nói: “Anh đúng là hiện thân của Thẩm Vạn Tam rồi. Tính toán khôn ngoan thật! Mười năm của tôi, cộng thêm mười năm của Ông Hồng, đã là quá nhiều rồi. Anh đã theo đuổi sự công bằng, vậy tôi có một điều kiện, với anh mà nói hẳn không phải là vấn đề lớn.”
“Cô nói đi.”
Đường Phi nói: “Da tôi rất dễ nổi mụn, thuộc dạng nghiêm trọng. Tôi không yêu cầu công ty chi trả toàn bộ chi phí điều trị mụn và chăm sóc da cho tôi, nhưng tôi hy vọng công ty có thể hỗ trợ tôi một khoản tiền cố định mỗi tháng. Là một nghệ sĩ của công ty, điều này cũng không tính là quá đáng, đúng không?”
“Đúng là không quá đáng.” Tần Lê nhanh chóng sắp xếp lại thế giới quan vừa tan vỡ của mình, rồi hoàn toàn bình tĩnh trở lại. Anh bình tĩnh nói: “Cứ xem đây là phúc lợi nhân viên dành cho cô vậy.”
Cuộc đàm phán thành công. Đường Phi búng tay cái tách, nói: “Được rồi, cứ thế nhé. Chúng ta tranh thủ làm việc thôi. Tốt nhất là giải quyết xong khúc mắc của Bạch Dịch trước mười hai giờ đêm nay, sau đó đưa ông ta xuống Địa phủ.”
Thời gian ở Âm phủ rất hỗn loạn. Thời gian hoán đổi nhân cách của Tần Lê dựa vào giờ Bắc Kinh ở thế giới dương gian. Vì Đường Phi không thể tính toán chính xác thời gian ở Âm phủ, nên cũng khó lòng tính được chính xác thời điểm Tần Lê và Tần Kiêu hoán đổi cho nhau.
Vì vậy, nhiệm vụ này cực kỳ khó khăn và hiểm nguy.
Trong quá trình đàm phán, Thái Húc đã chuẩn bị mọi thứ theo chỉ dẫn của Đường Phi.
Cậu kéo hết rèm cửa lại, thắp một vòng nến đỏ quanh Bạch Dịch, sau đó theo chỉ dẫn của Đường Phi, bôi chu sa lên trán, nhân trung, má và lòng bàn tay của nó.
Nói ra cũng lạ, Thái Húc vốn rất sợ ma quỷ, vậy mà giờ đây lại bắt đầu cảm thấy thương hại con quỷ này.
Thật khó tưởng tượng khi một con quỷ vì một người mà lưu luyến trên thế gian này mấy trăm năm với sự bàng hoàng và tuyệt vọng. Nó đã bỏ lỡ thời gian luân hồi, và đến khi sắp bị hồn phi phách tán vẫn chưa thể thực hiện được nguyện vọng.
Đường Phi dùng chu sa vẽ một chú ngữ nhỏ lên trán Bạch Dịch, để nó không còn sợ dương khí trên người Tần Lê.
Làm xong những việc cơ bản này, Đường Phi nói với Ông Hồng: “Nó trở nên mất lý trí là vì nhìn thấy cảnh hôn của chị với người khác, lầm tưởng chị thật sự đã bỏ rơi nó và chạy trốn theo người khác. Để giải trừ tâm ma của nó, chị nhất định phải giải thích, nói cho nó biết chị đã chết như thế nào.”
Trên đỉnh đầu Bạch Dịch có chín điểm sáng lơ lửng, tượng trưng cho ba hồn sáu phách của nó. Bằng mắt thường, bọn họ có thể thấy chín điểm sáng này đang bài xích lẫn nhau, hoàn toàn không có cách nào tụ họp lại.
Nếu không có phù trận của Đường Phi, chín điểm sáng này đã sớm phân tán rồi.
Ông Hồng quỳ xuống bên cạnh Bạch Dịch, nắm lấy tay huynh ấy, hỏi: “Nhưng huynh ấy có thể nghe thấy không?”
“Hồn phách của nó đã phân tán rồi. Chị thử nắm tay nó, nói chuyện với nó để hồn phách của nó tụ họp lại.” Đường Phi sờ chóp mũi, suy nghĩ một lát rồi nói: “Chị thử nghĩ xem kiếp trước chị có trải qua chuyện gì đáng nhớ với nó không, tốt nhất là chuyện có thể khiến nó kích động vui sướng ấy.”
Ông Hồng dựa vào ký ức xuyên về cổ đại, bắt đầu kể lại từng câu chuyện giữa mình và Bạch Dịch, và cả cái chết của chị ở kiếp trước. Sau khi kể xong, chị lại nói rõ với Bạch Dịch về hiểu lầm của cảnh hôn, rằng chị không hề bỏ trốn với người đàn ông đó, mà đó chỉ là cảnh quay của chị ở kiếp này.
Đến mười một giờ đêm ở Âm phủ, Bạch Dịch vẫn chưa tỉnh lại. Chín điểm sáng trên đầu nó không những không tụ họp lại, mà ánh sáng còn trở nên yếu hơn.
“Đường Phi, cách này không được rồi, giờ phải làm sao đây?” Đôi mắt Ông Hồng đỏ hoe, giọng nói hơi run rẩy.
Gặp phải tình huống này, Đường Phi cũng bất lực. Cô đang cố nghĩ cách giải quyết thì nghe thấy Tần Lê, người im lặng nãy giờ, bình tĩnh nói: “Nói với nó rằng cô đã mang thai sau khi nó rời đi. Khi cô bị ném xuống giếng cạn thì là một thi hai mạng.”
Đường Phi quay lại nhìn Tần Lê đang băng bó bụng cho Thái Húc.
Mặc dù vết thương của Thái Húc đã được Đường Phi dùng bùa chú chữa lành, miệng vết thương đang dần khép lại, nhưng Tần Lê vẫn không yên lòng. Anh lấy vật dụng y tế mình mang theo ra, kiên quyết băng bó cho cậu nhóc này.
Cậu nhóc này là nghệ sĩ của anh. Nếu thật sự xảy ra điều ngoài ý muốn, anh không biết ăn nói thế nào với ba mẹ cậu.
Lúc này, người đàn ông đang quỳ một chân trên đất băng bó cho cậu. Động tác rất cẩn thận nhẹ nhàng, đủ thấy anh có kinh nghiệm đầy mình. Lúc thắt băng vải cho cậu, anh ngước mắt lên nhìn, cố ý hỏi một câu: “Thắt nơ bướm nhé?”
“Vâng ạ!” Thái Húc cười tít mắt nhìn anh: “Sếp Tần hiểu em nhất!”
Đường Phi: “…” Sao cứ có cảm giác như cha con vậy nhỉ?
Ông Hồng nghe theo lời đề nghị của sếp, nắm chặt tay Bạch Dịch rồi bắt đầu khóc, kể lại nỗi thống khổ của mình sau khi huynh ấy rời đi. Chị đã bị các quan lại làm nhục đến chết khi đang mang thai, và cuối cùng bị ném xuống một cái giếng cạn cùng với đứa con chưa chào đời.
Diễn xuất đầy cảm xúc của chị thật hoàn hảo, cứ như thể chị đã thực sự trải qua những điều này.
Quả nhiên, chín điểm sáng trên đầu Bạch Dịch bắt đầu rung động dữ dội, cuối cùng va chạm vào nhau phát ra tiếng “ầm”, ngưng tụ thành một quả cầu ánh sáng, giống như một quả cầu đá nặng nề rơi vào trong đầu của quỷ nam.
Bạch Dịch mở mắt, nhìn Ông Hồng đang ở trước mặt, nước mắt chảy dài trên mặt. Huynh ấy nắm chặt tay người phụ nữ, yếu ớt nói: “Nương tử… Ta đã hiểu lầm nàng rồi, xin lỗi.”
Ông Hồng mừng đến phát khóc: “Không sao, chuyện một thi hai mạng là thiếp lừa huynh đấy.”
Đường Phi: “…”
Thái Húc: “…”
Tần Lê đang cắt băng cho cậu: “…”
Bạch Dịch cũng sửng sốt một lát, sau đó cười nói: “Nương tử, mấy năm nay nàng cô đơn một mình, đã vất vả rồi. Ta không nên quấy rầy cuộc sống hiện tại của nàng. Ta sớm nên buông bỏ chấp niệm của mình.”
Mặc dù Ông Hồng xuyên về cổ đại, nhưng chị lấy góc nhìn của Thượng đế để nhớ lại cuộc đời kiếp trước. Chị không phải là A Phù, cũng không có tâm tình của A Phù. Bây giờ, chị đang cố gắng hết sức để giúp Bạch Dịch, chỉ là đau lòng cho chính mình của kiếp trước, và người chồng ở kiếp trước mà thôi.
Nếu như nói chị có tình cảm kinh thiên động địa gì đó với Bạch Dịch ở hiện tại, thì thực sự là không có.
Chị khuyên nhủ: “Huynh hãy đi đầu thai đi, và sống một cuộc sống tốt đẹp ở kiếp sau. Nếu có thể, những gì thiếp nợ huynh sẽ từ từ trả lại ở kiếp sau.”
Bạch Dịch lắc đầu, vươn tay vuốt ve gò má của người phụ nữ, cười nói: “Nàng chưa từng nợ ta điều gì cả. Cả đời Bạch mỗ có được tình yêu của A Phù là đã mãn nguyện rồi. Bây giờ ta đã tìm được A Phù, lại thấy nàng sống vui vẻ như thế, ta không còn tiếc nuối gì nữa.”
Viền mắt Ông Hồng nóng lên, nước mắt dâng trào. Chị nắm vỗ vỗ mu bàn tay của quỷ nam, nói: “Kiếp trước thiếp có thể yêu một người như huynh, thật sự cũng không có hối tiếc gì.”
Mười hai giờ đêm Âm phủ.
Ở giữa đại sảnh có một ô cửa hình vuông và một thang máy đi lên từ mặt đất. Bên ngoài thang máy hiện lên ánh sáng mờ tối, nhìn có vẻ rất nặng nề.
Đường Phi thấy cửa vào Địa phủ mở thì đưa cho Tần Lê một lá bùa, thúc giục Bạch Dịch: “Ông già, mau đi đi, quá giờ là ông không xuống được nữa đâu.”
Ông Hồng đỡ Bạch Dịch dậy, tiễn huynh ấy đến cửa thang máy.
Lúc quỷ nam sắp bước vào thang máy, Ông Hồng gọi huynh ấy lại: “Đợi chút.”
Chị đi tới, nắm lấy hai lọn tóc dài ở trước ngực quỷ nam, kiễng chân hôn lên môi huynh ấy một cái, cười tươi nói: “Hẹn gặp lại.”
Bạch Dịch nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay ấn vào môi, nhìn chị với ánh mắt không đành lòng.
Đường Phi nâng cổ tay lên xem thời gian rồi lại thúc giục: “Gần đến giờ rồi, đi mau đi.”
Tần Lê đứng ở cửa thang máy vỗ vai quỷ nam, thì thầm: “Người quỷ khác đường, đi thôi.”
Đứng đợi cửa thang máy khép lại, Đường Phi ngước mắt nhìn Tần Lê cao 1m9, nhíu mày nói: “Sếp Tần tin vào khoa học mà cũng biết người quỷ khác đường sao?”
Tần Lê cũng hơi nhíu mày, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ.
Khoảng một phút sau, thang máy bắt đầu rung lắc dữ dội. Một phút sau, tiếng “đing” vang lên, hai cánh cửa hai bên đóng lại, một cảnh tượng như Ngân Hà mênh mông đập vào mắt.
Khi họ bước ra khỏi thang máy, bầu trời đen kịt và dải Ngân Hà như ở ngay trên đầu họ. Dưới chân là nước, phản chiếu hình dáng của họ. Tần Lê duỗi một chân ra thử giẫm lên. Sau khi chắc chắn có thể đặt chân, lúc này anh mới dám bước hẳn ra ngoài.
Tần Lê và Bạch Dịch đi theo Đường Phi qua một cái cầu. Phía trước là một hàng ngũ đông nghịt, giống hệt Vạn Lý Trường Thành vào ngày Quốc khánh. Có rất nhiều quỷ hồn, vô cùng đông đúc. Phía cuối hàng ngũ là một tòa kiến trúc cổ giống Cố Cung[1], bên trên có khắc dòng chữ “Quỷ Môn quan Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa”.
[1] Cố cung: chỉ Cố Cung thời Thanh, ở Bắc Kinh Trung Quốc. (Quỷ Môn quan là cửa Âm phủ)
Đám quỷ đang xếp hàng chờ làm thủ tục qua hải quan đột nhiên cảm thấy nóng rát như ánh sáng mặt trời. Chú Vương vừa mới chết nên rất yếu ớt, suýt nữa bị cảm giác bỏng rát này làm ngất đi.
Đám quỷ đều quay lại nhìn một nam một nữ ở phía sau, cùng với con quỷ cổ đại đang lơ lửng sau lưng bọn họ, tự động lùi lại mấy mét. Ngay lập tức, một con đường bằng phẳng được tách ra giữa đội hình đông đúc.
Khi đến cửa Âm phủ, phải qua kiểm tra an ninh.
Mấy con quỷ đầu thỏ mặc vest chĩa súng vào Đường Phi và Tần Lê: “Mấy người là ai? Sao dám xông vào cửa Địa phủ!”
Một con quỷ thì thầm: “Lão đại, họ không giống quỷ hồn, họ là người!”
Đường Phi liếc nhìn đám quỷ tướng đang canh giữ cửa, thì thầm với Tần Lê: “Anh dẫn Bạch Dịch xông vào cửa, tôi sẽ ở đây đối phó. Đưa huynh ấy vào trong cửa xong thì nhanh chóng quay về.”