Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Lật Mặt Tần Kiêu
Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong phòng, ánh sáng vẫn mờ tối. Dù chưa phải ban đêm, nhưng Tần Lê đã dùng bùa chú biến không gian thành cảnh đêm.
Tần Lê tắt đèn, vừa định tiến tới thì cô gái đã đưa tay chặn trước ngực anh.
Cô hỏi: “Tần Vạn Tam?”
“Ừm?” Anh vẫn giữ nguyên tư thế chống tay, đè lên người cô. Nghe giọng cô, anh lập tức dừng lại, nghiêm nghị nhìn cô.
Đường Phi thở hổn hển vài hơi, rồi nói: “Anh thật sự làm được chứ? Anh vừa đảo lộn ngày đêm, vừa biến hóa cả dải ngân hà, thể lực còn chịu nổi không?”
Hao tổn linh lực quá độ sẽ khiến cơ thể mất sức. Nếu là năng lực của Đường Phi, chỉ cần đảo lộn ngày và đêm thôi, lúc này chắc đã mệt đến mức không nhúc nhích nổi rồi, huống hồ còn phải tiến hành chuyện chăn gối.
“…” Tần Lê hít một hơi sâu, giọng anh trầm xuống: “Em nghĩ sao?”
Đường Phi đưa tay gãi mũi, khẽ nói: “Chẳng qua em sợ anh đang giữa chừng thì hết sức thôi mà. Dù sao chuyện chăn gối rất hao tốn thể lực. Hơn nữa, chẳng phải có câu nói… không có ruộng nào bị cày hỏng, chỉ có trâu bị mệt đứt hơi sao? Mà con trâu này của em lại là lần đầu tiên, em đâu thể để anh bị ám ảnh tâm lý, đúng không? Hay là chúng ta nghỉ ngơi một chút đã, dù gì cũng còn mấy tiếng nữa mới tới buổi tối. Mình ngồi xem phim, nói chuyện phiếm… để cả hai cùng thả lỏng một chút.”
Tần Lê nhìn cô một lúc, im lặng hồi lâu mới nói: “Thể lực anh rất tốt, em không cần lo.”
“Đừng cố quá…” Đường Phi còn chưa nói xong thì anh đã cúi xuống hôn cô.
Tiếp đó là hai tiếng đồng hồ khó tả, khiến Đường Phi mệt rã rời chân tay, cảm giác kiệt sức ấy còn mệt hơn cả lúc cô thức đêm bắt quỷ dữ. Đến lần thứ tư, Đường Phi nắm chặt chăn, rụt người lại, lẩm bẩm: “Không làm nữa, không làm nữa, được rồi được rồi, anh thắng rồi, em tin anh thể lực tốt, tin anh đúng là một đêm bảy lần.”
“…” Tần Lê kéo Đường Phi vào lòng, da thịt kề sát, không còn chút ngăn cách nào. Vì sự hòa hợp cả thể xác lẫn tinh thần, tình cảm giữa hai người vô hình trung được thăng hoa.
Đường Phi rúc vào ngực Tần Lê, rất thích cái ôm đầy an toàn của anh. Cô ngáp một cái, thì thào: “Tần Vạn Tam, từ nay anh là người của em rồi. Em bảo anh mua túi thì không được mua siêu xe. Em bảo anh lên trời thì không được chui xuống đất, biết chưa?”
Thấy cô vẫn còn sức mà “làm oai”, Tần Lê đưa tay véo nhẹ vào đùi cô. Đường Phi lập tức rùng mình: “Má ơi, anh làm gì thế?”
“Nhìn em vẫn còn sức nói chuyện, chắc vẫn có thể tiếp tục.”
“Biến đi! Đồ biến thái! Bình thường anh không phải rất nghiêm túc sao? Không ngờ anh lại là loại người như vậy!”
“Để cho em thấy thực lực của anh, anh có thể thoải mái hơn một chút.” Tần Lê đặt chân cô lên eo anh, đổi tư thế, rồi nói tiếp: “Chúng ta không còn nhiều thời gian, thêm lần nữa thôi.”
“F.u.c.k…”
“Không được nói bậy.”
“Em đâu có nói bậy, em đang miêu tả hành vi của anh đó!”
Lại một trận kịch liệt nữa, Đường Phi mệt rã rời, nằm úp sấp trên giường, đến cả nói chuyện cũng không còn sức lực. Tần Lê bế cô dậy, ôm cô vào phòng tắm để rửa ráy. Thấy thời gian không còn sớm nữa, anh lau khô người cho cô rồi bế cô trở về giường, dặn dò: “Em nghỉ đi, anh tắm xong sẽ rời đi, sáng mai gặp lại.”
“Anh lui xuống đi.” Đường Phi cuộn chăn lại, nhắm mắt, buồn ngủ đến mức không thể chịu nổi.
Tần Lê nắm lấy vai cô, xoay người cô lại. Anh cúi xuống khẽ hôn lên môi cô, nhỏ giọng dặn dò cô: “Buổi tối nếu Tần Kiêu có tới thì đừng mở cửa, nhớ chưa?”
Đường Phi nhắm mắt, vẻ mặt đầy khó chịu, đưa tay đẩy khuôn mặt nghiêm nghị của anh, lẩm bẩm: “Biết rồi, biết rồi, anh lui xuống đi.”
Thấy cô mệt đến mức trả lời cũng hờ hững, cuối cùng Tần Lê đành thôi, đưa tay xoa nhẹ mái đầu nhỏ của cô, rồi xoay người vào phòng tắm rửa mặt. Khi anh bước ra thì đã chỉnh tề, quần áo gọn gàng, cứ như chưa có chuyện gì xảy ra, rồi trở về phòng mình.
Đường Phi ngủ một mạch đến chín giờ tối, cuối cùng bị tiếng gõ cửa “cộc cộc cộc” của Tần Kiêu đánh thức. Cô hoàn toàn quên sạch những lời Tần Lê đã dặn, bật dậy mặc quần áo, vừa ngáp vừa đi mở cửa.
Tần Kiêu nói: “Mới có mấy giờ mà em đã đi ngủ rồi sao? Trên đảo vừa mở sòng bạc đấy, đi thôi, ra ngoài dạo một vòng, thanh niên phải tràn đầy sức sống chứ, đừng suốt ngày lãng phí thời gian vào việc ngủ.”
Đường Phi mệt mỏi đáp: “Tôi không đi đâu, anh đi đi, tôi muốn ngủ.”
Nói xong cô định đóng cửa.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa sắp khép lại, Tần Kiêu đưa tay chặn cửa, nghiêm nghị nhìn chằm chằm cô.
Đường Phi ngáp một cái, hỏi: “Anh nhìn tôi làm gì thế?”
Ánh mắt Tần Kiêu dừng lại ở mấy vết “dâu tây” trên cổ cô, anh nghiêm mặt hỏi: “Trên cổ em, là chuyện gì thế?”
Đường Phi đưa tay sờ cổ, vẻ mặt mơ màng: “Cổ tôi làm sao cơ?”
Tần Kiêu lấy điện thoại ra, chụp cho cô một tấm rồi đưa cô xem. Nhìn thấy mấy dấu hôn hằn rõ trên ảnh, Đường Phi lập tức che cổ lại, thầm rủa: “Tần Vạn Tam, đồ biến thái chết tiệt…”
Cô giữ vẻ mặt bình tĩnh, trả lời Tần Kiêu: “À, tôi bị say nắng nên nhờ mấy thầy massage ở đây cạo gió thôi.”
“Vậy sao?” Tần Kiêu lấy từ trong túi quần ra một thứ gì đó, khẽ nhếch miệng cười với cô: “Nào, Phi Phi, đưa tay ra, anh có cái này muốn tặng em.”
“Cái gì vậy?”
Đường Phi không chút phòng bị đưa tay ra. Tần Kiêu lập tức đặt vật kia vào lòng bàn tay cô, từ lòng bàn tay tỏa ra vô số sợi sáng mảnh như tơ, quấn chặt lấy cơ thể cô.
Chỉ trong chốc lát, Đường Phi đã bị quấn thành một cái kén, chỉ còn ló ra cái đầu nhỏ, không thể cử động. Cô ngẩng mắt nhìn Tần Kiêu, hỏi ngược lại: “Tần Kiêu, anh làm cái gì thế này?”
Cơ thể cô bị Tần Kiêu đẩy vào trong phòng, cửa đóng sầm lại, gương mặt anh ta lập tức thay đổi, trở nên xa lạ.
Giọng nói của Tần Kiêu mang theo vài phần quỷ dị, khóe môi hơi nhếch, toát ra vẻ tà ác: “Các người thật sự tưởng tôi không nhìn ra các người đang giấu tôi chuyện gì sao? Thật sự coi tôi là thằng ngốc sao? Cái gì mà cạo gió ra dấu vết hickey chứ? Vết hôn trên cổ em là của ai, em nghĩ tôi không nhận ra ư? Đường Phi, đôi môi đó là của tôi. Kết cấu của nó, tôi rõ hơn bất kỳ ai.”
“Anh đừng có nói bậy, cái miệng này là của Tần Lê, chẳng liên quan gì đến anh cả.” Bị quấn chặt như kén, Đường Phi chu môi, khẽ lẩm bẩm: “Đừng nói nghe như thể tôi ngủ cùng lúc với hai người đàn ông vậy, tôi không phải loại người đó.”
Vẻ ngây ngô hồn nhiên trước đây của Tần Kiêu biến mất, thay vào đó là một gương mặt âm u, u ám.
Anh ta bước về phía cô, đưa tay kẹp chặt lấy cổ mảnh mai của Đường Phi: “Các người đã sớm đoán ra tôi là Lăng Dực nên mới đeo nhẫn vào tay tôi để áp chế năng lực. Các người định giết tôi sao?”
Thế nhưng vì sức mạnh của Tần Kiêu đã bị khống chế, cho dù anh ta có dồn bao nhiêu lực để bóp cổ Đường Phi thì cũng chẳng thể gây ra chút tổn thương nào cho cô. Rõ ràng Tần Kiêu đã quá tự tin vào bản thân, lại xem thường uy lực của chiếc nhẫn.
“Anh hỏi lắm thế, giờ đổi lại tôi hỏi anh.” Đường Phi nhìn thẳng vào mắt anh ta, truy hỏi: “Anh bắt đầu có ký ức của Lăng Dực từ khi nào? Lại nảy ý định giết tôi từ khi nào? Lẽ nào anh thực sự không hề lưu tình với tình bạn năm xưa của chúng ta sao?”
Ngay từ đêm lấy lại cây thương bạc, trong đầu Tần Kiêu đã liên tục tràn về ký ức của Lăng Dực. Vì ký ức của Lăng Dực và Tần Kiêu trộn lẫn vào nhau nên anh ta vô cùng giằng xé.
Đã có rất nhiều lần, anh ta hoàn toàn có cơ hội giết chết Đường Phi, nhưng rốt cuộc vẫn không thể ra tay. Thế nhưng cuối cùng phần “ác” trong lòng anh ta vẫn chiến thắng phần “thiện”, cho nên mới tạo ra mộng cảnh trên núi Hổ Vằn và cả vụ Hỏa Kỳ Lân trên phim trường.
Tần Kiêu lạnh lùng nhìn cô: “Tôi là thần. Thần không thể bị loài người hèn mọn như cô làm ô uế.”
“Thần cái con mẹ anh…” Đường Phi suýt nữa bật thành tiếng chửi, nhưng trong đầu lập tức hiện lên gương mặt nghiêm nghị của Tần Lê, cô đành nín nhịn. Chỉ hơi vận chút lực, toàn bộ tơ lụa quấn chặt lấy cơ thể cô lập tức nổ tung, rách nát rơi lả tả xuống đất.
Nhìn những sợi dây vỡ vụn vương vãi khắp đất, lông mày rậm của Tần Kiêu khẽ nhíu lại: “Cô… sao có thể?”
Đường Phi bóp chặt một lá bùa trong tay, thẳng tay dán lên trán Tần Kiêu, lập tức khiến anh ta bất động, rồi tát một cái bốp vào đầu anh ta: “Thằng nhóc thối, dám chơi trò âm hiểm với bà. Bà không đánh chết anh thì bà không phải là bà đây! Đúng là đồ thiếu niên trung nhị!”
Nói xong, cô kết ấn khiến Tần Kiêu bị treo ngược lơ lửng trên trần nhà.
Đường Phi ngẩng đầu nhìn anh ta, nói: “Tối nay anh cứ đứng đó mà tự kiểm điểm đi.”
Toàn thân Tần Kiêu bị phong ấn, khi nhận ra Đường Phi và những người khác có gì đó bất thường, anh ta bắt tay nghiên cứu bùa kén tằm để khắc chế. Vốn dĩ lá bùa ấy có thể khống chế hoàn toàn Đường Phi, nhưng không ngờ chỉ trong một đêm, thực lực cô lại tăng vọt.
Tần Kiêu trừng mắt, khó tin: “Đường Phi, cô còn giấu tôi chuyện gì nữa?”
Đường Phi nhớ lại mười lần mình bị bóp chết, trả thù bằng cách nhướng mày, hờ hững nói: “À, tôi vừa ngủ với Tần Lê, dạo này còn định chuẩn bị có thai, có lẽ vì thế mà linh lực tôi tăng vọt. Chẳng lẽ anh không thấy da tôi mịn màng y như vừa tiêm filler sao? Cái này chắc cũng nhờ công lao của Tần Lê đấy. Vì mối nhục mấy kiếp trước chết thảm trong tay anh, mấy tháng tới, mỗi đêm tôi sẽ kể cho anh nghe chuyện tôi với Tần Lê thân mật thế nào, và quá trình tôi chuẩn bị có thai ra sao. Tôi muốn anh tức đến mức chỉ muốn bóp chết tôi, mà lại không thể làm được.”
Tần Kiêu: “…” Người đã giữ thân trong sạch suốt hàng ngàn năm, trong lòng anh ta bỗng dâng lên một nỗi bi thương to lớn như bị chà đạp và làm nhơ bẩn.