Anh Là Báu Vật Của Em
Chương 14: Lời Từ Chối
Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lê Lô: “…”
Dư Tư: “…”
Chuyện gì thế này? Vừa nãy còn đang nghĩ cách tìm cớ để tiếp cận Trần Tịnh Thực, vậy mà cơ hội đã đến ngay rồi sao?
Ngày Hội Quan sát tự nhiên là một hoạt động điều tra khoa học cộng đồng do Trung tâm Vạn Liên tổ chức, nhằm khuyến khích các nhà khoa học cộng đồng (cả trực tuyến lẫn ngoại tuyến) cùng tham gia bảo vệ đa dạng sinh học ở nhiều nơi. Mô hình này tương tự như cuộc khảo sát thực địa vừa kết thúc tại khu trồng rừng Yến Thành, chỉ khác là không đòi hỏi tính chuyên nghiệp cao mà mang tính giải trí nhiều hơn. Đặc biệt, các hoạt động tổ chức trong nội thành thường chọn địa điểm khảo sát tại công viên hoặc những nơi có phong cảnh đẹp, mang tính biểu tượng. Nhờ vậy, dù là người lớn hay trẻ nhỏ, chỉ cần có hứng thú đều có thể dễ dàng tham gia.
“Muốn đi không?” Dư Tư hỏi Lê Lô.
Lê Lô hơi do dự. Đương nhiên cô muốn gặp Trần Tịnh Thực, nhưng với tình hình trước mắt này, cô không còn biết liệu mình có nên xuất hiện lúc này hay không. Lỡ anh Trần thật sự không muốn gặp cô thì sao?
Dư Tư cảm thấy Lê Lô băn khoăn lo lắng hơi nhiều, nhưng cô ấy cũng không ủng hộ Lê Lô đồng ý ngay. Dù sao thì anh Trần cũng đã “bơ” cậu ấy mấy ngày, cậu ấy ít nhiều cũng nên tỏ ra một chút giận dỗi chứ.
Lê Lô không phản đối ý kiến của Dư Tư. Mặc dù không có quy định Trần Tịnh Thực phải liên lạc nhiều với cô, không có quy định cô thích anh thì nhất định phải có đáp án, nhưng dù sao lúc trước anh cũng đã đồng ý cho cô thời gian đợi câu trả lời của mình rồi nên dù cô buồn bã tức giận vì anh thì cũng không phải là vô cớ, đúng không? Nhưng mà Tiểu Lê lại đau đầu rồi, cô chưa từng tức giận với chàng trai nào vì loại chuyện này, làm sao để thể hiện sự giận dỗi một cách hợp lý đây?
Trong phút chốc Dư Tư thật sự đã bị cô bạn ngây thơ này làm cho bật cười, suy nghĩ một lát, cô ấy nói: “Hay là cậu trả lời chị Dương thế này, bảo là cậu không chắc mình có thời gian hay không, không chắc có thể đi được.”
Lê Lô: “… Như thế có ổn không?”
“Thế cậu nghĩ xem, hãy hỏi lòng mình xem.”
Lê Lô nghiêm túc suy nghĩ, cảm thấy mình thế này không phải đang làm bộ làm tịch mà chỉ là phản ứng của một cô gái bình thường sau khi bị người mình thích lạnh nhạt thôi. Dĩ nhiên cô muốn gặp Trần Tịnh Thực, nhưng nếu làm như chưa từng có chuyện gì mà đi gặp anh thì trong lòng thật sự sẽ rất buồn. So với việc tùy tiện đồng ý, thà rằng để lại cho mình một chút đường lui để còn có thể thay đổi ý định.
Lê Lô ngẫm nghĩ rồi làm theo Dư Tư nói, trả lời Dương Hội.
“Điền Điền ơi, tớ gửi rồi.”
Trong phòng nghiên cứu giảng dạy của Viện Sinh Khoa trường Yến Đại, sau khi nhận được câu trả lời của Lê Lô, Dương Hội cũng không khỏi cảm thấy khó hiểu.
“Tiểu Lê thực tập bận đến thế cơ à, em ấy nói mình không chắc có thời gian này.”
Dương Hội vừa nói, vừa quay đầu liếc nhìn Triệu Thanh.
“Tớ cũng không biết nha.” Triệu Thanh cười, rồi ra hiệu về phía Trần Tịnh Thực đang ngồi ở dãy cuối, ý bảo Dương Hội nên hỏi anh ấy.
Dương Hội lập tức nhìn về phía Trần Tịnh Thực: “Anh Trần, dạo này anh có liên lạc với Tiểu Lê không, em ấy đang bận việc gì thế ạ?”
Trần Tịnh Thực: “…”
Từ lúc Dương Hội cảm thán câu đầu tiên Trần Tịnh Thực đã nghe thấy rồi. Vốn không nghĩ nhiều, nhưng khi bị hỏi trực tiếp như vậy, anh không thể không suy nghĩ.
Theo lý mà nói thì chắc giờ Lê Lô đã thi cuối kỳ xong bắt đầu nghỉ hè rồi. Mặc dù thực tập ở Cục Môi trường Sinh thái, nhưng xét đến tính chất dài hạn của dự án này thì hiện tại cũng không có công việc nào đủ bận rộn đến mức khiến cô không thể tham gia những hoạt động khác. Vậy có lẽ không phải là cô không có thời gian đến, mà là… không muốn đến ư?
Trần Tịnh Thực không muốn suy đoán như này, nhưng suy cho cùng anh cũng rõ những chuyện riêng tư mà người khác không hay biết nên khó tránh khỏi cảm giác chột dạ.
“Tiểu Dương, em nói với em ấy là anh cũng sẽ đi chưa?”
“Nói rồi ạ.”
Dương Hội vô tư đáp lời, lại thấy sắc mặt Trần Tịnh Thực khẽ thay đổi.
Quả nhiên, quả nhiên có khả năng liên quan đến anh. Là cảm giác được anh có ý xa cách nên cô cũng bắt đầu giữ khoảng cách với anh rồi sao? Trần Tịnh Thực thoáng ngơ ngẩn.
“Có chuyện gì sao anh Trần?” Nhận ra sắc mặt Trần Tịnh Thực hơi khó coi, Dương Hội nhỏ giọng hỏi.
“Không có gì đâu.”
Trần Tịnh Thực khẽ đáp, nhưng vẻ mặt anh lại hoàn toàn không như vậy.
Nếu đã không có gì thì Trần Tịnh Thực quyết tâm dồn toàn bộ sự chú ý vào bài luận văn đang sửa, nhưng càng làm lại càng cảm thấy không ổn. Luận văn là anh viết, vẫn là những chữ ấy, nhưng ghép lại với nhau sao mà xa lạ đến thế. Trần Tịnh Thực cố gắng một lúc cuối cùng tuyên bố thất bại, anh đẩy bàn phím, vứt chuột rồi rời khỏi phòng.
Ngoài cửa sổ vẫn là mùa hạ quen thuộc của Yến Thành, Trần Tịnh Thực đứng đó, sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt ngẩn ngơ. Lắng nghe tiếng ve mùa hạ kêu đến xé lòng, Trần Tịnh Thực bỗng cười, một cảm giác thất bại chưa từng có. Anh đâu ngờ, hóa ra mình đã thua từ rất lâu rồi. Trước khi biết được phản ứng của Lê Lô, anh còn có thể cố gắng chống đỡ, không nghĩ ngợi, tự lừa dối bản thân một thời gian. Giờ biết được cô bắt đầu xa cách anh thì sâu trong lòng bỗng lan tràn một nỗi đau âm ỉ cùng cảm giác bất an. Theo lý mà nói anh phải cảm thấy nhẹ nhõm mới đúng, bởi vì đây là điều anh muốn. Nhưng tại sao khi kết quả thật sự đến lại khó chấp nhận tới vậy chứ? Thực ra anh căn bản không thể làm được như những gì mình đã nói, chỉ là giả nhân giả nghĩa, tỏ vẻ đạo mạo mà thôi. Anh vẫn khát khao Lê Lô, nhất là sau những ngày tiếp xúc với nhau.
Giống như một người bị ép buộc phải đối diện với sự xấu xa kinh khủng được giấu kín sâu trong lòng, Trần Tịnh Thực lúc này thảm hại cùng cực. Nhưng đồng thời, một dũng khí tưởng chừng đã chết đi từ lâu lại bỗng trỗi dậy trong lòng. Trần Tịnh Thực bỗng cảm thấy bản thân là kẻ hèn nhát, vô dụng nhất trên đời… Cho dù giữa họ có khoảng cách lớn như thế, nhưng để cô biết tình cảm của anh thì có sao chứ? Đến chút dũng khí này anh cũng không có ư?
Như nắm được cọng rơm cuối cùng, Trần Tịnh Thực lấy điện thoại ra, tìm đến WeChat của Lê Lô, gửi cho cô một yêu cầu cuộc gọi thoại.
Ở Sư Đại bên này, Lê Lô vừa mới lấy lại tinh thần, thay quần áo chuẩn bị cùng Dư Tư ra ngoài đi nghe buổi tọa đàm. Nhìn thấy yêu cầu cuộc gọi thoại của Trần Tịnh Thực, hai người đều kinh ngạc.
“Làm sao bây giờ?” Lê Lô ngơ ngác nhìn Dư Tư, hoàn toàn không biết phải làm sao.
Dư Tư cũng ngây ra giây lát, sau đó nói: “Nghe đi.”
Được rồi. Lê Lô khẽ mím môi, nhấn nút nghe.
“Tiểu Lê.” Giọng Trần Tịnh Thực rất nhanh đã truyền tới từ đầu bên kia, “Giờ em có đang ở trường không?”
“Em có, anh Trần, anh có chuyện…”
“Có tiện ra cổng bắc của Sư Đại một chuyến không, anh có chuyện muốn nói với em.”
Cổng bắc? Có chuyện? Trái tim của Lê Lô bỗng đập dồn dập, cô liếc nhìn Dư Tư, giọng điệu hơi ngập ngừng: “Anh Trần…”
“Là chuyện rất quan trọng, Tiểu Lê.”
Trần Tịnh Thực chợt nói chậm lại, nhưng sự khẩn thiết trong giọng điệu anh vẫn không hề giảm. Lê Lô không biết tại sao lại đột nhiên như thế, cô do dự chốc lát, nói: “Mười lăm phút nữa. Mười lăm phút nữa chúng ta gặp nhau ở cổng bắc của trường anh nhé.”
“Được.” Đầu bên kia dường như thở phào một hơi, sau đó cúp máy.
Lê Lô vẫn còn hơi mơ màng, cô ngơ ngác nhìn Dư Tư, hỏi: “Thế này là sao vậy?”
Lúc này Dư Tư cũng không thể hiểu rõ tình hình nữa rồi. Mặc dù từng tưởng tượng qua phản ứng của Trần Tịnh Thực sau khi biết được câu trả lời của Lê Lô, nhưng cô không ngờ phản ứng lại mạnh mẽ đến thế.
Ở Yến Đại bên này, sau khi cúp máy Trần Tịnh Thực trở về phòng nghiên cứu giảng dạy cầm chìa khoá rồi đi thẳng ra ngoài. Những tiếng động anh gây ra đương nhiên đã thu hút sự chú ý của những người khác, nhưng anh đều phớt lờ, một lòng chỉ nghĩ tới cuộc gặp gỡ lát nữa.
Lúc sắp ra khỏi cửa chính thì gặp phải một người quen, là cô Ung Nghi. Trông cô Ung còn vội vã hơn cả anh, trong tay cầm một chồng tài liệu dày, thấy anh đi qua thì vội gọi lại: “Ôi Tịnh Thực, gặp được em tốt quá, cô đang có một chồng tài liệu, em mang qua phòng tài vụ giúp cô nhé, cô chuẩn bị có một cuộc họp nên không kịp đi rồi, phiền em quá.”
Trần Tịnh Thực: “…”
Trần Tịnh Thực vô thức từ chối.
“Cô Ung ơi, giờ em đang có chút việc, hay là cô tìm người khác đi ạ?”
Trần Tịnh Thực vừa nói vừa liếc nhìn phía sau như muốn tìm một người khác giúp cô ấy. Nhưng mà quét mắt một vòng, đại sảnh vốn tấp nập người qua lại lúc này lại không một bóng người.
Trần Tịnh Thực hết cách, sau vài giây trầm ngâm liền nhanh chóng đưa ra quyết định, anh nhận lấy tập tài liệu trên tay Ung Nghi, nói: “Cô Ung, cô cứ bận việc đi ạ, để em mang qua giúp cô ngay.”
Ung Nghi: “…”
Đến lượt Ung Nghi cũng không nói nên lời. Thằng bé này gặp phải chuyện gì mà vội vàng hấp tấp đến vậy?
Trần Tịnh Thực không chần chừ thêm nữa, ra khỏi Viện Sinh Khoa liền đi đến phòng tài vụ. Anh cứ ngỡ có thể đi ngay, nhưng vì thiếu mất hai tài liệu chứng minh, phải gọi điện cho Ung Nghi nên lại mất thêm vài phút. Vậy nên đợi đến lúc anh tới được cổng nam của trường Yến Đại vừa đúng mười lăm phút. Bên kia đường chính là cổng bắc của trường Sư Đại, Trần Tịnh Thực khẽ thở phào nhẹ nhõm, định đợi đèn đỏ rồi sang đường.
Song chỉ trong hai ba giây ngắn ngủi, anh đã nhìn thấy Lê Lô đứng ở phía đối diện và… một chàng trai cao lớn đứng cạnh cô.
Lúc này Lê Lô đang cực kỳ lúng túng.
Cô vốn đã đang bất an vì cuộc gọi ban nãy của Trần Tịnh Thực, chỉ mong mười lăm phút nhanh chóng trôi qua để được gặp anh ngay lập tức. Kết quả không ngờ vừa đến cổng bắc đứng chưa được bao lâu đã nhìn thấy Tiêu Tông. Dạo này thực tập nên thời gian cô ở trường có hạn, đương nhiên cũng ít gặp Tiêu Tông hơn. Đối phương gặp được cô thì vui vẻ vô cùng, kéo cô lại nói chuyện không ngừng, Lê Lô nghĩ mình phải tìm cách mau chóng đuổi cậu ta đi nhanh.
“Tiêu Tông này, giờ cậu không bận gì sao?” Theo Lê Lô thấy thì những người xuất hiện ở cổng trường vào thời điểm này phần lớn đều có việc cần ra ngoài. Vì thế, lời nói này của cô là để nhắc nhở anh ta nhớ ra việc cần làm và nhanh chóng rời đi.
Đương nhiên Tiêu Tông không rảnh như vậy, nhưng với Lê Lô thì dù có việc cũng phải nói thành không.
“Không có việc gì cả. Cậu đang đợi người à? Hay là định ra ngoài? Tôi có thể đi cùng cậu.”
“Không cần đâu.” Lê Lô mỉm cười từ chối, “Cậu cứ đi làm việc của cậu đi.”
Lê Lô tự thấy lời này của mình cũng khá phù hợp rồi, nhưng Tiêu Tông nghe xong lại nhìn cô chằm chằm rồi thở dài, điều này khiến cô khó hiểu.
“Lê Lô à, thân là một người đàn ông, thực ra tôi rất sĩ diện. Nhưng bây giờ tôi không thể không nói rằng, quyết định chia tay ban đầu kia thật sự là quyết định ngu xuẩn nhất mà tôi từng đưa ra trong đời, không gì sánh nổi.”
Lê Lô: “…” Cái này… cũng không cần đâu.
“Tiêu Tông, nghiêm túc mà nói thì cái đó không thể coi là “chia tay” được, dù sao chúng ta cũng chưa từng chính thức bắt đầu.” Nhớ đến những lời Dư Tư từng dặn dò, Lê Lô nghiêm túc đính chính lại với Tiêu Tông.
Tiêu Tông lâu sau mới thốt nên lời, sau đó ôm ngực nói: “Cậu nghiêm túc đấy à? Tôi đã ân hận đến mức chỉ muốn tự mổ bụng mình rồi, cậu còn đâm một nhát dao vào ngực tôi?”
Lê Lô không hiểu, cô chỉ đang kể lại sự thật mà thôi, sao lại khiến anh ta kích động đến vậy? Lòng tự tôn của con trai lại dễ tổn thương đến thế sao?
“Ừ, tôi nghiêm túc đấy.”
Đúng là giết người không thấy máu. Tiêu Tông lại nghẹn họng, không nhịn được bật cười.
“Lê Lô à, đúng là kì lạ thật, cậu là cô gái duy nhất sau khi kết thúc lại khiến tôi càng ngày càng thích.”
Lúc Tiêu Tông nói những lời này có lẽ thật sự xuất phát từ đáy lòng nên vẻ mặt rất chân thành. Lê Lô đều thấy cả, thái độ cô cũng dịu đi, mỉm cười nói: “Cảm ơn cậu, nhưng ở chỗ tôi, cậu mãi mãi chỉ có thể là bạn học thôi Tiêu Tông.”
Lời này tương đương với việc phán cho Tiêu Tông một bản án tử hình, nhưng anh ta nghe xong trông chẳng thất vọng là bao, mà lại ngây ngốc nhìn chằm chằm vào mặt Lê Lô… Nụ cười vừa rồi của cô thật sự rất đẹp, rất đơn thuần.
Lê Lô bị anh ta nhìn chằm chằm nên hơi mất tự nhiên, không biết phải nhắc nhở thế nào, đành quay mặt đi né tránh ánh mắt của anh ta. Chỉ một khoảnh khắc ấy, cô đã nhìn thấy người đang đi dọc theo vạch kẻ đường và bước qua đây.
Trần Tịnh Thực, anh đến rồi!