Lòng Tham

Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc này, Lê Lô vẫn đang chìm đắm trong niềm phấn khích khi gặp được loài động vật quý hiếm, một lúc sau cô mới nhận ra sự trầm mặc của Trần Tịnh Thực.
“Anh Trần…?” Lê Lô liếc nhìn, phát hiện Trần Tịnh Thực đang ngơ ngẩn nhìn mình chằm chằm, và cũng nhận ra khoảng cách giữa hai người gần trong gang tấc.
Lê Lô hơi bối rối, dường như không hiểu tình huống trước mắt. Nhưng rất nhanh sau đó cô đã lấy lại bình tĩnh, do dự vài giây rồi khẽ ngước mắt lên đáp lại ánh nhìn chăm chú của Trần Tịnh Thực, ánh mắt cô sáng ngời như có chút mong đợi nơi anh.
Phản ứng của Lê Lô đã khiến Trần Tịnh Thực hoàn toàn bừng tỉnh, anh nhận ra bản thân đã mắc phải một sai lầm… Anh không rời mắt đi ngay lập tức, vô tình tạo ra một ám thị sai lầm cho Lê Lô. Nếu đã vậy, tiếp theo phải làm sao đây?
Trần Tịnh Thực bỗng quay đầu đi, khẽ ho: “Tiểu Lê…” Anh cân nhắc trong lòng xem phải giải thích sự ngẩn ngơ vừa rồi thế nào, nhưng Lê Lô đã đứng dậy trước anh một bước.
“Anh Trần, không còn sớm nữa, em về trước đây.” Lê Lô nói xong liền xoay người rời đi, bước chân vẫn nhẹ nhàng, ung dung. Trần Tịnh Thực ngoảnh đầu nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, có một sự kinh ngạc ngoài dự liệu, nhưng nhiều hơn cả là sự chán nản khó lòng kìm nén.
Có vẻ anh đã xử lý không tốt lắm rồi…
Ở ký túc xá nữ, từ khi Lê Lô ra ngoài, Dương Hội cứ ngủ không yên giấc. Mãi mới chợp mắt được một chút, hai mí mắt dần nặng trĩu thì tiếng mở cửa từ bên ngoài vọng vào. Cô ấy lập tức tỉnh táo, nhờ ánh sáng từ ngoài cửa sổ mà nhìn, thấy người vào là Lê Lô thì thở phào nhẹ nhõm.
“Nửa đêm nửa hôm thế này đi đâu vậy?” Cô ấy nhỏ giọng hỏi Lê Lô.
Lê Lô không ngờ Dương Hội vẫn còn thức, nghe tiếng thì giật mình.
“Ra ngoài đi vệ sinh tiện thể ngắm sao một lúc, thấy anh Trần ở phòng trực ban nên lại ngồi nói chuyện với anh ấy một lát ạ.”
Hả? Ngồi với anh Trần ư? Chuyện này Dương Hội không ngờ tới.
“Sao anh ấy vẫn chưa đi nghỉ vậy? Chẳng phải chiều tối chơi bóng bị thương cánh tay sao?”
“Anh ấy nói là hơi khó chịu, giờ chắc về phòng nghỉ ngơi rồi, không sao đâu ạ.” Lê Lô nhỏ giọng nói.
Dương Hội yên tâm, ồ một tiếng rồi nằm xuống, lại dặn dò cô: “Muộn rồi, mau ngủ đi.”
Lê Lô vâng một tiếng, khẽ khàng trèo lên giường, nằm xuống.
Căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh, lát sau đã nghe thấy tiếng thở đều đều của Dương Hội vọng lên từ giường dưới, rất có tác dụng ru ngủ. Nhưng Lê Lô nằm đó vẫn có cảm giác hồi hộp, hay nói cách khác là rung động không thể xua đi được, tất cả là nhờ ánh mắt trao nhau vừa rồi. Thực ra cô không hề bình tĩnh như đã biểu hiện ra ngoài.
Không thể phủ nhận, sự né tránh trong vô thức của Trần Tịnh Thực khiến cô hơi thất vọng. Nhưng khi bình tĩnh lại, cô cảm thấy điều đó hợp tình hợp lý, thậm chí còn vui mừng hơn. Dù sao cô vẫn chưa hoàn toàn nghĩ thông rốt cuộc mình thích anh ở điểm nào, nếu dễ dàng có những cử chỉ thân mật thì sau này càng khó tiếp tục qua lại với nhau hơn. Cho nên Lê Lô không hề hối hận về sự rời đi dứt khoát của mình. Song trong lòng không phải không có chút dao động nào, cô tiểu Lê chưa từng có kinh nghiệm tình trường đã dấy lên một cảm giác thôi thúc muốn yêu đương với Trần Tịnh Thực. Vào khoảnh khắc đối mắt với anh lúc nãy, cô thật sự rất muốn tiến lại gần anh!
Lê Lô cảm thấy mình xong rồi, đêm nay chắc chắn không ngủ nổi.
Mấy ngày sau đó, hai người vẫn tiếp xúc bình thường như chưa hề có gì xảy ra. Nhưng khi xem xét kỹ thì mọi chuyện vẫn không giống. Đôi bên có sự kiềm chế lẫn nhau, Lê Lô là vì lời giải thích trước đó nên dù thích Trần Tịnh Thực thì cô cũng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ trước khi nghĩ thông suốt. Còn Trần Tịnh Thực trong lòng nghĩ gì thì không ai hay biết.
Khi còn ba ngày nữa là kết thúc công việc điều tra nghiên cứu tại lâm trường, Lê Lô nhận được điện thoại của Túc Phưởng nói rằng trong cục đã sắp xếp công việc khác, chuẩn bị cử xe đến đón cô và Tiểu Húc trở về. Vậy nên cô buộc phải rời đi trước.
Lê Lô vô cùng luyến tiếc, trong điện thoại Túc Phưởng đã nói rõ với cô rằng sau này sẽ không cần phải theo nhóm nghiên cứu đi ra ngoài khảo sát thực địa nữa. Điều này cũng đồng nghĩa với hai việc: một là không thể mượn cớ công việc để đi khắp sông núi Yên Thành, hai là cô không cách nào ở cùng Trần Tịnh Thực lâu như lần này được nữa. Cả hai điều trên, dù là điều nào cũng đủ khiến Lê Lô buồn bã khôn nguôi.
Hai tỷ tỷ cùng phòng rất luyến tiếc cô, ngày Lê Lô đi hai người vừa hay không phải ra ngoài làm việc nên cùng giúp cô thu dọn hành lý.
“Không sao đâu muội muội, trường chúng ta gần nhau như thế, ai đi tìm cũng đều rất tiện.” Nghĩ giây lát, “Thôi để bọn tỷ đi tìm muội, nghe nói đồ ăn căng tin trường muội ngon lắm, tỷ và Triệu Thanh tỷ của muội đi ăn ké.”
Dương Hội cười hì hì nói, Lê Lô cũng mỉm cười bảo: “Được ạ, luôn cung kính chờ đón.”
“Được rồi, nếu đã vậy thì đừng có làm như sinh ly tử biệt nữa.” Mỗi khi gặp trường hợp này, Triệu Thanh luôn lý trí hơn, lần này cũng không ngoại lệ. Cô ấy nhấc thử hành lý của Lê Lô lên để ước lượng, hỏi, “Xe đón bọn muội bao giờ tới?”
“Bảo là hai rưỡi ạ.” Lê Lô liếc nhìn thời gian trên điện thoại, ra ngoài ngó xem động tĩnh dưới lầu thì thấy Tiểu Húc đi cùng đã dọn xong hành lý đang đi tới chỗ cô. Theo sau cậu ấy là Trần Tịnh Thực.
Thấy Trần Tịnh Thực, Lê Lô vui mừng. Cô còn sợ trước khi đi không gặp được Trần Tịnh Thực, không ngờ anh lại chủ động tới tiễn cô.
“Tiểu Lê.” Trần Tịnh Thực nhìn cô mỉm cười, “Xe đón các muội đến rồi, hành lý của muội dọn xong chưa, để huynh mang xuống cho muội.”
Lúc đến là huynh giúp cô sắp xếp hành lý, lúc đi cũng là huynh. Thực ra Lê Lô chẳng mang bao nhiêu đồ, nào cần người khác giúp đỡ đâu chứ. Nhưng nếu có thể mượn cơ hội này ở cùng anh thêm một lúc thì cô cũng không ngại mà “làm phiền” anh một lúc.
“Vâng ạ.” Chào tạm biệt hai tỷ tỷ xong, Lê Lô cùng Trần Tịnh Thực và Tiểu Húc rời đi. Dương Hội và Triệu Thanh không đi theo, hiển nhiên là muốn để lại cho họ thêm không gian và thời gian ở bên nhau. Lê Lô không khỏi nghĩ, mặc dù cô chưa từng nói ra nhưng có lẽ hai tỷ đều đã biết tâm tư của cô từ lâu rồi.
Lúc xuống lầu, Lê Lô đi phía sau Trần Tịnh Thực, cách hai bậc thang, cô để ý đến phần gáy lộ ra khi huynh cúi đầu. Đã hơn nửa tháng trôi qua, tóc của Trần Tịnh Thực dài hơn một chút so với lúc mới đến nhưng trông không hề luộm thuộm. Người này thật sự không biết chưng diện nhưng huynh ưa sạch sẽ, gọn gàng, điều này đủ khiến người khác có thiện cảm rồi. Vừa nghĩ đến việc sau này không thể gặp huynh bất cứ lúc nào nữa là trong lòng Lê Lô lại khó chịu.
“Anh Trần.” Lê Lô bước nhanh hai bước đuổi theo huynh, nói, “Nếu giờ muội nói trong lòng muội khó chịu thì liệu có mang đến gánh nặng cho huynh không?”
Giọng Lê Lô rất khẽ, tựa như đang nói mớ. Trần Tịnh Thực nghe thấy bỗng dừng bước, đối mắt với cô. Đôi mắt của cô gái trong suốt sáng ngời nên càng làm nổi bật tia sầu muộn vốn không nên thuộc về cô trong đó, Trần Tịnh Thực đều thấy cả, trong lòng cũng có một thoáng dao động.
“Tiểu Lê.” Huynh gọi tên cô, do dự giây lát rồi đưa tay lên khẽ xoa đầu cô, “Sau này chúng ta sẽ còn gặp lại.”
Lê Lô phấn khích vì cái chạm dịu dàng của huynh, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được cảm giác chua xót, ngày càng rõ rệt. Thứ cô muốn không chỉ là gặp mặt thôi đâu. Xin lỗi huynh Trần, càng ngày muội càng tham lam rồi.
Cố nặn ra một nụ cười chẳng hơn khóc là bao, Lê Lô xuống lầu trước. Vài giây sau Trần Tịnh Thực mới bước chân thong thả theo sau.
“Tạm biệt anh Trần.” Lúc ngồi lên xe, Lê Lô đã bình ổn lại cảm xúc. Cô khoác chiếc áo chống nắng đã mặc lúc tới, hạ cửa sổ xe xuống vẫy tay với Trần Tịnh Thực.
“Tạm biệt.” Hơi ngừng lại, “Về đến trong thành phố thì gửi tin nhắn cho huynh hoặc Dương Hội.”
“Vâng ạ.” Lê Lô mỉm cười, vẫy tay rồi đóng cửa sổ xe lại. Vài giây sau xe rời đi, men theo con đường duy nhất dẫn từ lâm trường về thành phố, chiếc xe càng lúc càng xa dần. Trần Tịnh Thực đứng tại chỗ dưới cái nắng gay gắt một lúc, đợi bóng chiếc xe đã hoàn toàn khuất tầm nhìn mới xoay người trở về tòa nhà quản lý.
Có tiếng bóng rổ đập xuống nền sân tập vọng tới. Trần Tịnh Thực khựng lại, không về ký túc xá ngay mà chuyển hướng đi đến sân tập.
Hôm nay là ngày nghỉ hiếm hoi, một nhóm thanh niên tràn đầy năng lượng không ở ký túc xá nghỉ ngơi mà chạy đến sân tập chơi bóng rổ. Nghe nói là mấy chàng trai của Trung Khoa Viện mạnh mẽ yêu cầu, muốn rửa mối nhục.
Lúc Trần Tịnh Thực tới, hai bên đang chơi rất hăng nên không ai chú ý đến huynh. Chỉ có Mã Uyên ngồi ngoài sân nghỉ ngơi thấy huynh thì vui vẻ chào hỏi: “Anh Trần, huynh đến rồi ạ.”
Trần Tịnh Thực ừ một tiếng, hỏi Mã Uyên: “Sao đệ không chơi?”
Mã Uyên ngại ngùng gãi đầu: “Chê đệ chơi dở nên để Lưu huynh vào thay đệ rồi ạ.”
Trần Tịnh Thực khẽ cười, nói: “Cậu ấy cũng chẳng hơn đệ là bao.”
Mã Uyên vui mừng, sau đó hỏi: “Anh Trần ơi, đệ nghe nói Tiểu Lê và mọi người hôm nay phải về rồi ạ?”
“Ừ.” Trần Tịnh Thực sắc mặt vẫn bình thản, nói: “Trong cục có việc, các muội ấy về trước ba ngày.”
Mã Uyên ồ một tiếng, xong lại thở dài: “Thế thì Dương tỷ với Triệu tỷ lại phải đau lòng rồi, hai tỷ ấy thích cô muội nhỏ này lắm.”
Đúng vậy. Nghĩ lại cảnh tượng ba cô gái này thường xuyên cười đùa với nhau, Trần Tịnh Thực không khỏi mỉm cười.
“Anh Trần, có một câu đệ không biết nên nói hay không…” Quan sát vẻ mặt của Trần Tịnh Thực, dưới ánh nhìn chăm chú thoáng lộ vẻ nghi hoặc của huynh, Mã Uyên nuốt nước bọt, nói: “Đệ cảm giác Tiểu Lê thật sự rất thích huynh.”
Chuyện Wechat khi trước đã chứng minh Tiểu Lê có ý với Trần huynh, còn qua khoảng thời gian tiếp xúc này, Mã Uyên càng nhận ra được sự say đắm của cô gái này đối với huynh. Có vẻ không phải kiểu chỉ nói suông như đệ ấy suy đoán lúc đầu, hình như là cô nghiêm túc thật.
“Huynh biết.” Trầm mặc một hồi, Trần Tịnh Thực tiếp lời.
“Vậy đàn anh, huynh có cảm giác thế nào?” Mã Uyên mạnh dạn hỏi huynh, “Nói thật, Tiểu Lê thật sự không tồi, là cô gái đầu tiên có số công chúa lại không mắc bệnh công chúa mà đệ gặp, rất nhiều người đều thích muội ấy.”
Trần Tịnh Thực: “…”
Lần này, Trần Tịnh Thực im lặng lâu hơn chút.
“Đàn em.” Trần Tịnh Thực gọi Mã Uyên, “Đệ cũng đã nói là tính cách Tiểu Lê rất tốt, khiến người ta rất yêu quý rồi. Thế đệ nghĩ gia đình như thế nào có thể nuôi dạy nên một cô gái như vậy?”
“Vậy chắc chắn phải là gia đình giàu có, hơn nữa cha mẹ có lẽ đều có trình độ học vấn cao.”
“Đúng thế.” Trần Tịnh Thực cười, lại hỏi, “Còn huynh thì sao?”
“Huynh ư?” Mã Uyên khó hiểu nhìn Trần Tịnh Thực, khi thấy vẻ mặt huynh hơi trầm xuống liền hiểu ra.
“Đàn anh, chuyện này không thể nhìn nhận như vậy được!”
“Huynh biết.” Trần Tịnh Thực nhẹ nhàng nói, “Nhưng những chuyện Tiểu Lê không nghĩ tới, huynh cũng vẫn phải suy nghĩ cho kỹ, hơn nữa rồi sẽ có ngày phải cho muội ấy biết. Không thể vì chút lòng riêng của huynh mà để muội ấy đưa ra lựa chọn khiến bản thân hối hận được.”
Mã Uyên: “…”
“Đàn anh, sao huynh lại giống đệ rồi. Đệ là nhát gan, còn huynh thì toàn nghĩ nhiều…” Hồi lâu sau, Mã Uyên lần nữa lên tiếng, nghe giọng thì như muốn khuyên huynh, nhưng được nửa lại không nói tiếp nữa. Bởi vì không thể phủ nhận, sự lo lắng của Trần Tịnh Thực là đúng.
Mấy ngày sau đó, Trần Tịnh Thực gạt bỏ những tâm tư lãng mạn, chuyên tâm vào công việc trong giai đoạn điều tra cuối cùng mà không nghĩ tới bất cứ thứ gì khác. Còn Lê Lô sau khi thoát khỏi những cảm xúc phức tạp của bản thân thì cũng dần nhận ra chút khác thường… Trần Tịnh Thực và cô dường như ngày càng ít liên lạc. Nghĩ lại thì tình hình này cũng bình thường, lúc trước vì liên quan đến dự án nên cô và huynh mới qua lại nhiều hơn, giờ công việc tạm kết thúc, cô cũng sẽ không tham gia việc điều tra sau này thì đúng là chẳng có lý do gì để tiếp xúc với huynh nữa. Nhưng mà hiểu ra là một chuyện, trong lòng có chấp nhận được hay không lại là chuyện khác. Lê Lô cảm thấy khó chịu, một sự khó chịu trước nay chưa từng có.
Bạn thân Dư Tư cũng rất lo lắng cho cô, chủ yếu là cô ấy không ngờ Lê Lô lại đắm chìm nhanh đến vậy.
“Cưng à, nếu cậu thật sự quá nhớ Trần huynh thì chủ động liên lạc với huynh ấy đi.”
Lê Lô muốn chứ, Lê Lô cực kỳ muốn, nhưng không có cớ.
“Cần gì cớ, cậu cứ nói thẳng với huynh ấy là muội muốn nói chuyện với huynh, muốn gặp huynh thì Trần huynh làm gì được.”
Lê Lô: “… Như thế không tốt lắm thì phải?” Mặc dù cô thích Trần Tịnh Thực đến mức ngày càng khó kiểm soát, nhưng ranh giới cơ bản vẫn cần phải giữ, sẽ không làm những chuyện bồng bột, thiếu lý trí như vậy.
Dư Tư cũng chỉ nói trong lúc tức giận nhất thời thôi, đợi bình tĩnh lại rồi, cô ấy gật đầu nói: “Lô Lô à, thực ra nếu cậu cũng chưa làm rõ được tình cảm của mình thì lúc trước có những lời đáng nhẽ không nên nói thẳng với Trần huynh.” Giống như những cảm xúc nảy sinh vì Trần Tịnh Thực của cô, cho dù bản thân không biết phải xử lý như thế nào thật thì cũng không nên hỏi thẳng huynh, như thế sẽ khiến huynh tiến thoái lưỡng nan. Suy cho cùng không phải Trần Tịnh Thực bảo cô thích huynh, dù cô vì vậy mà sinh ra rất nhiều phiền muộn và nghi hoặc thì cũng không phải trách nhiệm của huynh mà là của bản thân cô.
Lê Lô không ngờ còn có một tầng vấn đề này, ngỡ ngàng rất lâu, nghĩ đến câu “liệu có khiến huynh cảm thấy có gánh nặng” đã hỏi Trần Tịnh Thực lúc trước khi quay về, trong lòng bỗng chốc hổ thẹn. Kỳ thực nào cần hỏi, Trần huynh là một người tốt như thế, nếu biết cô vì huynh mà sinh ra bất kỳ cảm giác không tốt nào, huynh nhất định sẽ cảm thấy có lỗi. Nhưng huynh có thể giải quyết kiểu gì đây, chỉ để khiến cô vui vẻ mà lờ đi cảm nhận chân thực nhất trong lòng, không quan tâm hết thảy rồi chấp nhận cô sao? Loại tình cảm này không phải là thứ cô muốn.
“Thực ra liên lạc hay không cũng không quan trọng.” Lê Lô nhìn lại lòng mình, thẳng thắn, thành khẩn nói, “Điều tớ để ý nhất bây giờ là cảm giác của Trần huynh đối với tớ. Điền Điền, tớ bỗng cảm thấy cách nghĩ của mình lúc trước là sai. Trước đây tớ cứ nghĩ tớ chắc chắn là vì điểm gì đó mới thích Trần huynh. Nhưng giờ đây khi tiếp xúc với huynh ấy ngày càng nhiều, tớ chợt thấy vấn đề này không còn quan trọng đến vậy nữa. Cậu xem, cho dù tớ vẫn chưa có được câu trả lời thì chẳng phải vẫn ngày càng thích Trần huynh sao? Có lẽ, thích và yêu là một loại cảm giác, nó có thể đến bất chợt, hoàn toàn chẳng cần lý lẽ gì…”
Dư Tư trố mắt, nếu là hai ba tháng trước, đánh chết cô ấy cũng không ngờ sẽ nghe thấy những lời này từ miệng Lê Lô. Có thể thấy, dù có là bồ tát hạ phàm thì cũng phải trải qua khó khăn trắc trở mới có thể trưởng thành được.
“Vậy cậu định thế nào đây Lô Lô?” Dư Tư nghiêm túc hỏi cô.
Vẻ mặt Lê Lô mờ mịt hiếm thấy.
“Tớ cũng không biết nữa.” Lê Lô đáp, vừa nói câu này xong thì chợt nhận được một tin nhắn Wechat, là Dương Hội gửi tới.
Dương tỷ xã hội: Muội muội ơi, cuối tuần này bọn tỷ chuẩn bị có một hoạt động Ngày Hội Quan sát tự nhiên được tổ chức trong nội thành Yên Thành, muội có muốn tới chơi không?
Ngừng giây lát… Dương tỷ xã hội: Trần huynh cũng sẽ đến nha.