Chương 2: Buổi xem mắt

Anh Là Báu Vật Của Em

Chương 2: Buổi xem mắt

Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mấy ngày sau đó, thỉnh thoảng Lê Lô vẫn sẽ nhớ đến cuộc gặp gỡ ấy. Tuy nhiên, những rung động ban đầu nảy sinh từ cuộc gặp gỡ đó cũng dần lắng dịu. Ngay cả những điều tốt đẹp nhất cũng có thể phai nhạt khi cứ mãi hồi tưởng, huống chi đây lại là một người có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại. Thế nhưng, dù sao đi nữa, người đó vẫn để lại ấn tượng đặc biệt sâu sắc trong lòng Lê Lô. Trước đây cô chưa từng có cảm giác như vậy với bất kỳ chàng trai nào.
Dư Tư cũng nhận thấy điều đó, đây là lần đầu tiên cô ấy thấy Lê Lô thất thần vì một chàng trai! Suốt ba năm đại học, Lê Lô không thiếu người theo đuổi, nhưng cô chưa từng đồng ý bất kỳ ai, bởi theo lời cô nói, là “không có cảm giác”. Dư Tư từng tự hỏi liệu sự “lạnh nhạt” trong chuyện tình cảm của cô bạn thân có phải do ảnh hưởng từ gia đình không. Nhưng Lê Lô lại cực kỳ tự hào kể rằng: bố mẹ cô là cặp đôi ân ái nhất trên đời. Điều này càng khiến Dư Tư khó hiểu: vậy rốt cuộc Lê Lô là vì lẽ gì?
“Cưng à, cậu không định nghe ngóng chút tin tức về anh chàng đẹp trai bên Yến Đại kia thật à?” Một hôm, Dư Tư không kìm được mà hỏi Lê Lô.
“Nghe ngóng để làm gì?” Lê Lô ngơ ngác chớp mắt.
“Cậu nói xem nào? Cậu hiếm khi có được ấn tượng tốt như thế với anh ấy, không định tiến tới sao?” Dư Tư cười, “Chúng ta đều đã năm ba, sắp vào năm tư rồi, yêu đương là chuyện bình thường mà.”
Lê Lô bật cười. Cô có cảm giác không tệ với người đó, nhưng chỉ vì thế mà muốn tiến xa hơn thì có phải là quá vội vàng không. Theo cô, mọi chuyện ngày hôm đó chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua trong cuộc đời, quá khứ đã là quá khứ rồi.
Dư Tư vô cùng đau đầu nhức óc: “Cậu, cậu đúng là phí phạm của trời!”
Lê Lô: “… Có đến mức ấy không?” Ngừng lại một lát, “Anh ấy cũng không thuộc về tớ mà.”
Dư Tư: “…” Cậu không thể cố gắng thêm chút để anh ấy thuộc về cậu à?
Nghĩ lại, Dư Tư tự nhủ: Dù sao cũng chỉ mới gặp một lần, khó tránh khỏi cảm giác choáng ngợp trước vẻ ngoài của đối phương, có lẽ người thật không hề hoàn hảo như trong tưởng tượng, rồi gặp gỡ nhiều cũng sẽ chán. Nếu đã vậy, cứ để chuyện đã qua trôi vào dĩ vãng.
“Lô Lô cưng à, bao giờ tớ mới gả cậu đi được đây.” Dư Tư hoàn hồn lại, thở dài.
Lê Lô đang uống nước nghe vậy suýt sặc nước.
“Dư Điền Điền, tớ mới hai mươi mốt tuổi thôi, bố mẹ tớ còn chưa sốt ruột, cậu sốt ruột làm gì!”
“Tớ chỉ thấy đáng tiếc thôi.” Dư Tư nhìn cô, “Tớ muốn xem xem Lô Lô cưng đáng yêu nhất thế gian của tớ lúc yêu vào sẽ như thế nào.”
Trong lòng Dư Tư, cả Sư Đại, không, cả thế giới này không một cô gái nào đáng yêu hơn Lê Lô. Lời này không chỉ nói về ngoại hình, mà quan trọng hơn là tính cách của cô. Dù có gia thế cực kỳ tốt, cô lại không hề kiêu căng, ngạo mạn như những nàng công chúa nhỏ khác. Ngược lại, ánh mắt cô nhìn thế giới vẫn trong veo như thuở ấu thơ, tràn đầy sự ngây thơ, hiếu kỳ và cả chút gan dạ. Dư Tư không khỏi tự hỏi, một gia đình như thế nào mới có thể nuôi dạy được một cô gái như vậy. Lúc đầu, khi mới tiếp xúc với Lê Lô, người ta có thể hoài nghi liệu cô có đang giả bộ không. Nhưng khi đã quen thân, họ sẽ nhận ra không gì thoải mái hơn khi ở bên cạnh cô. Dư Tư cảm thấy, Lê Lô đúng là món quà trời ban sau ba năm cấp ba khổ cực nỗ lực thi vào Sư Đại của cô ấy!
Quả nhiên, nghe cô ấy nói câu này xong, Lê Lô cười toe toét, để lộ hàm răng trắng.
“Vậy tớ chỉ đành cố gắng thôi.” Cô nói, “Tranh thủ trước khi tốt nghiệp đại học để cậu được toại nguyện!”
Lê Lô giơ nắm đấm lên, vẻ mặt quyết tâm. Dư Tư thấy vậy lại bắt đầu lo lắng như một bà mẹ già: Cũng không cần phải cố gắng quá mức đâu, bạn trai vẫn phải chọn thật kỹ nhé…
Sau đó hai người bận rộn chuẩn bị thi cử và tìm công việc thực tập. Lê Lô và Dư Tư đều đã là sinh viên cuối năm ba, khai giảng năm học mới là phải đối mặt với đợt tuyển dụng mùa thu rồi. Để có thể ký được một công việc tốt, hầu hết mọi người đều lựa chọn tranh thủ kỳ nghỉ hè để đi thực tập làm đẹp hồ sơ.
Ngày hôm đó, vừa về ký túc Dư Tư đã nằm bệt ra giường. Lê Lô tưởng cô ấy bị cảm nắng bèn cầm một chai nước đưa cho cô ấy. Dư Tư ngồi lên uống một hơi cạn sạch, rồi ợ một tiếng, nói: “Lô Lô cưng à, chị tớ muốn giới thiệu bạn trai cho tớ, bảo tớ đi xem mắt.”
“Ồ?” Lê Lô chớp mắt, “Là người thế nào?”
Dư Tư vặn nắp chai, cau mày nói: “Nghe nói là sinh viên Yến Đại, lớn hơn bọn mình một khoá, kỳ tới sẽ bắt đầu học năm nhất thạc sĩ tại Yến Đại.”
Đừng thấy Dư Tư sốt sắng chuyện bạn trai cho Lê Lô, bản thân cô ấy cũng là một cô công chúa nhỏ độc thân chính hiệu đó.
Lê Lô lại ồ một tiếng, giọng điệu đã có phần khác: “Thế chẳng phải rất tốt sao.”
“Tốt cái gì! Yến Đại đó!” Dư Tư chỉ về hướng trường Yến Đại bên cạnh, lại chỉ vào mình: “Đây Sư Đại! Cách nhau bao nhiêu bậc chứ!”
Lê Lô: “…”
Lê Lô đại khái hiểu được tâm trạng của Dư Tư, không chỉ cô ấy mà rất nhiều người của trường Sư Đại đều có một nỗi niềm khó giãi bày, một sự tiếc nuối khó buông bỏ. Là trường trọng điểm nằm trong danh sách dự án “Đại học song nhất lưu (1)”, đối với nhiều học sinh, việc đỗ vào Sư Đại đã là một thành quả đáng tự hào. Thế nhưng, trớ trêu thay, Sư Đại lại nằm ngay cạnh Yến Đại. Rất nhiều sinh viên năm nhất sau khi vào trường còn chưa kịp tận hưởng niềm vui bắt đầu cuộc sống mới, ánh mắt đã không kìm được mà bị ngôi trường danh giá Yến Đại ở bên cạnh thu hút. Đúng vậy, Yến Đại là mục tiêu vĩnh cửu của rất nhiều “thần đồng” học giỏi. Vì thế, đại đa số sinh viên Sư Đại đều không cam tâm, dốc sức quyết tâm thi lên thạc sĩ Yến Đại.
(1) Song nhất lưu là tên gọi tắt của kế hoạch xây dựng đại học hàng đầu thế giới và ngành học hàng đầu thế giới, trong tiếng Trung, nhất lưu có nghĩa là hạng nhất. Vì dự án xây dựng đại học hàng đầu thế giới và dự án xây dựng ngành học hàng đầu thế giới là 2 hạng mục cho nên được gọi tắt là Dự án Song nhất lưu.
Song Lê Lô lại có tâm thái rất bình thản. Bố mẹ đều là học bá, cộng thêm gia đình giàu có, sung túc. Từ nhỏ, mọi người đều nghĩ lớn lên cô dù không vào Oxford, Harvard thì cũng phải là trường top đầu trong nước. Thế nhưng, Lê Lô đã cố gắng hết sức, cuối cùng chỉ thi đậu Sư Đại. Lúc ấy Lê Lô cũng sợ bố mẹ sẽ thất vọng, nhưng bố cô chỉ hỏi một câu: “Kết quả như vậy con có chấp nhận được không?” Lê Lô gật đầu, nói được.
Bố mỉm cười.
“Con có thể chấp nhận là được.” Ông nói, “Chưa nói đến việc trình độ học vấn có thể đại diện cho tất cả hay không. Cho dù con thật sự chỉ là một người rất đỗi bình thường, cũng không cần phải cảm thấy hổ thẹn vì điều đó. Bé con, kỳ vọng duy nhất của bố mẹ đối với con chính là con được vui vẻ.”
Lúc này Lê Lô liền an tâm. Cô cảm thấy mình đã đưa ra một lựa chọn không để lại hối tiếc. Mặc dù trường cô không thể so sánh với những trường top đầu, nhưng chuyên ngành báo chí mà cô theo học lại xếp hạng hàng đầu cả nước. Có thể dựa vào sự nỗ lực của bản thân đạt được điều mình mong muốn, dù cho đó không phải là điều tốt nhất trong mắt người khác thì Lê Lô cũng đã cực kỳ thoả mãn rồi.
“Tớ biết, cậu sợ bản thân không bằng đối phương. Nhưng cậu cũng đâu có kém cạnh gì, gặp còn chưa gặp, đừng có vội vàng phủ nhận bản thân.”
Dư Tư cảm thấy có lý, thế là cô ấy đồng ý với chị mình, kết bạn WeChat với chàng trai kia.
“Lô Lô cưng, anh ấy hẹn gặp tớ, cậu đi cùng tớ được không?” Nửa tiếng sau, Dư Tư nói.
Lê Lô: “… Hai cậu đi xem mắt mà, tớ đi có ổn không?”
“Không sao đâu, tớ bảo anh ấy cũng dẫn theo một người bạn đi cùng, như vậy sẽ không quá lúng túng.”
Cũng đúng. Lê Lô gật đầu: “Được thôi, tớ đi với cậu.” Cô nheo mắt cười.
Buổi xem mắt được định vào thứ bảy tuần này. Lê Lô và Dư Tư dậy từ sớm, ăn mặc thoải mái, thong thả đi ra ngoài. Tối hôm trước vừa mưa, trời hôm nay mát mẻ lạ thường. Tâm trạng của hai cô gái bỗng chốc trở nên tốt hẳn, bắt đầu bàn bạc kế hoạch sau khi xem mắt xong.
Lê Lô đặt xe qua ứng dụng DiDi. Vừa cất điện thoại vào túi thì đột nhiên nghe thấy có người gọi. Cô và Dư Tư cùng quay đầu lại, nhìn thấy Tiêu Tông. Anh ta cùng khoá với các cô, là sinh viên Học viện Năng lượng và Kỹ thuật Động lực (viết tắt là Năng Động).
“Lê Lô, ra ngoài đấy à.” Tiêu Tông mặc bộ đồ thể thao, tay cầm quả bóng, trông như chuẩn bị đi chơi bóng rổ.
“Ừ, có chút việc cần lên phố.” Lê Lô mỉm cười, nói.
“Có cần tôi đi cùng các cậu không, dù sao hôm nay tôi cũng không có việc gì.”
“Không cần đâu. Chẳng phải cậu định đi chơi bóng rổ sao?”
“Không sao cả, tôi chỉ cần nhắn với họ một tiếng, bảo họ tìm thêm người là được.” Tiêu Tông vừa nói, vừa móc điện thoại trong túi ra.
“Thật sự không cần đâu.” Lê Lô nói, “Hai bọn tôi đi được. Hơn nữa chuyện hôm nay bọn tôi định làm không tiện có cậu đi cùng.”
Tiêu Tông lúng túng, một lát sau mới cất điện thoại đi. “Được, thế nếu cần giúp thì cậu cứ gọi cho tôi nhé.” Nói xong bèn rời đi, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn lại.
Dư Tư nhìn anh ta đi xa, khinh thường ra mặt: “Giờ cậu ta lại đến giả bộ làm người tốt, lúc trước sao không thấy đâu?”
Dư Tư bức xúc là có lý do cả, bởi vì Lê Lô và Tiêu Tông suýt nữa đã có một mối tình. Nhưng lại kết thúc một cách chóng vánh, hơn nữa, người chủ động kết thúc lại là Tiêu Tông. Giờ nhìn anh ta mặt dày sáp lại gần là Dư Tư lại bực bội.
Lê Lô cũng vì chuyện này mà phiền muộn, không biết phải xử lý mối quan hệ này ra sao. Nhưng lúc nghe thấy Dư Tư mỉa mai, cô lại cực kỳ ôn hoà rộng lượng: “Được rồi, chuyện ấy cũng chẳng có gì đúng sai rõ ràng cả, cậu đừng tính toán như vậy.”
“Ồ, là tớ tính toán chi li rồi nhỉ?” Nghe ra ý Lê Lô đang bênh vực Tiêu Tông, Dư Tư hơi không vui, “Ban đầu không phải anh ta nói chia tay cậu trước à?”
Lê Lô: “…”
Nghiêm túc mà nói thì mối quan hệ giữa Lê Lô và Tiêu Tông là một mối quan hệ không rõ ràng. Ban đầu hai người quen nhau qua một môn học tự chọn vào năm hai. Một tháng sau Tiêu Tông đã tỏ tình với Lê Lô, nói thích cô và muốn ở bên cô. Đương nhiên, Lê Lô từ chối, lý do vẫn là “không có cảm giác”. Nhưng Tiêu Tông không hề nản lòng, đề nghị thử làm bạn trước. Có lẽ vì là người đầu tiên bị từ chối nhưng vẫn kiên trì, hoặc có lẽ vì lúc đó Lê Lô thực sự muốn thử xem liệu có thể nảy sinh tình cảm hay không, nên cô đã đồng ý. Thế nhưng, chỉ một tháng sau khi cô đồng ý, Tiêu Tông lại chủ động nói lời chia tay, lý do là… Lê Lô thực sự đối xử với anh ta như một người bạn.
Dĩ nhiên, “làm bạn” là anh ta đề cập trước, nhưng ai cũng hiểu đó chỉ là một cái cớ. Mục đích anh ta “làm bạn” với cô là để cuối cùng có thể tiến tới mối quan hệ chính thức, trở thành “bạn trai” của cô. Nhưng Lê Lô lại rất nghiêm túc làm bạn với anh ta, không hề có chút ý nghĩ nào khác. Điều này khiến Tiêu Tông chịu đả kích, trong một phút bốc đồng đã nói lời chia tay với Lê Lô. Mặc dù Lê Lô cảm thấy kinh ngạc nhưng vẫn tôn trọng mong muốn của Tiêu Tông, thế là hai người trở về mối quan hệ bạn học.
Song chẳng được bao lâu, Tiêu Tông đã hối hận, lại bắt đầu đeo bám Lê Lô. Anh ta chẳng còn mặt mũi để nói những lời như “thích cô” nữa, nhưng điều đó không ngăn cản việc anh ta tìm mọi cách xuất hiện trước mặt Lê Lô để thu hút sự chú ý.
“Cậu ấy muốn phát triển mối quan hệ yêu đương với tớ mà, nhưng tớ không làm được nên chỉ có thể chia tay thôi.” Lê Lô ngẫm nghĩ rồi nghiêm túc nói.
“Thế mới nói, hai cậu còn chưa bắt đầu gì cả, sao anh ta có thể mặt dày dùng chữ “chia tay” này vậy! Đúng là mặt dày không biết xấu hổ!” Nhìn Lê Lô, “Cậu cũng thế, lại cứ để mặc anh ta làm càn như vậy.”
Nói đến đây, Dư Tư lại càng tức, bèn cù lét Lê Lô. Lê Lô cười khúc khích né tránh, rất nhanh lại khôi phục tư thế thẳng thắn, trên môi vẫn nở nụ cười mỉm. Dư Tư thấy cô như vậy thì không tức nổi nữa. Một cô gái tốt biết bao, có tấm lòng lương thiện, lại trắng trẻo xinh xắn. Dáng vẻ cô điềm tĩnh mỉm cười, trông hệt như một bức tượng Bồ Tát nhỏ, đúng nghĩa là… “Bồ Tát nhỏ” vậy. Một tiểu Lô Lô đáng yêu như vậy, Tiêu Tông còn lâu mới xứng đôi.
“Tuân lệnh lão phật gia.”
Xe đến kịp lúc đã “giải cứu” Lê Lô. Cô và Dư Tư lên xe rồi đi thẳng đến trung tâm thành phố. Vì đường sá thông thoáng, hai người đến sớm hơn giờ hẹn mười lăm phút.
“Điền Điền, có phải là quán cà phê này không?” Lê Lô chỉ vào một quán, hỏi Dư Tư.
“Ừ, để tớ gửi tin nhắn hỏi xem anh ấy đến chưa.”
Dư Tư lấy điện thoại ra, cúi đầu gửi tin nhắn. Nửa phút sau, cô ấy ngẩng đầu nói: “Họ đến rồi, họ nói là ở bàn thứ hai từ dưới lên, tại góc trong cùng.”
Hai người không hẹn mà cùng quay người nhìn vào bên trong qua ô cửa kính. Quả nhiên nhìn thấy một nam sinh hơi mập mạp đứng dậy vẫy tay về phía họ. Bên cạnh cậu ta cũng có một người đang ngồi. Tựa hồ biết các cô đang nhìn vào, người đó do dự vài giây rồi cũng đứng lên, dáng người cao hơn nam sinh mập mạp kia nửa cái đầu.
Nhìn thấy người này, Dư Tư và Lê Lô đều kinh ngạc đến sững sờ… Đây, đây chẳng phải là anh chàng đẹp trai của Yến Đại mà họ đã gặp ở trung tâm hoạt động hôm đó sao?