Anh Là Báu Vật Của Em
Chương 1: Lần Đầu Gặp Gỡ
Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lần đầu tiên Lê Lô gặp Trần Tịnh Thực là vào một mùa hè.
Tháng sáu, Yến Thành.
Đầu tháng sáu ở Yến Thành, cái nóng đã bắt đầu gay gắt. Thế nhưng, trong khuôn viên cũ của trường Đại học Sư phạm nằm ở phía Bắc lại rợp bóng mát.
Lúc Dư Tư về đến ký túc xá, Lê Lô đang nằm trên giường đọc sách, uống cạn nửa chai nước một hơi. Lau khóe miệng xong, Dư Tư hỏi cô: “Lô Lô cưng, sao cậu vẫn còn ở đây đọc sách thế?”
“Sao vậy?” Lê Lô vén màn ra, thò đầu nhìn cô ấy.
“Cậu vẫn chưa biết à, hôm nay bên trung tâm hoạt động có buổi tọa đàm, là Viện Sinh Khoa (tên gọi tắt của Học viện Khoa học Sự sống) đặc biệt tổ chức để kỷ niệm 30 năm thành lập học viện. Nghe nói mời rất nhiều nhà động thực vật học đấy. Tớ xem qua giới thiệu, trong đó có một người nước ngoài chuyên nghiên cứu về gấu trúc nữa.”
Nói tới gấu trúc, Lê Lô liền hứng thú, cô là fan cứng của gấu trúc mà.
“Tên là gì ấy, cậu xem chưa?”
“Xem rồi nhưng không đọc kỹ, hình như tên là tiến sĩ Schaller gì đó…” Dư Tư gãi đầu.
“Tiến sĩ Schaller?!” Lê Lô kinh ngạc, “Họ vậy mà lại mời tiến sĩ Schaller tới ư?”
“Hình như thế, sao vậy?”
Lê Lô bỗng im bặt. Phải biết, tiến sĩ Schaller là một trong ba nhà động vật học nổi tiếng nhất thế kỷ trước do tạp chí 《Time》 bình chọn, là học giả phương Tây đầu tiên đến rừng rậm tây nam Trung Quốc nghiên cứu gấu trúc sau khi Trung Quốc mới thành lập. Năm nay ông đã sắp chín mươi tuổi rồi. Không ngờ Viện Sinh Khoa lại mời được ông cụ đến. Lê Lô bỗng muốn đi xem.
“Mấy giờ tọa đàm bắt đầu?” Lê Lô lập tức xuống giường đi dép.
“Khoảng ba giờ.” Dư Tư liếc nhìn đồng hồ, “Cậu định đi à?”
“Tớ muốn đi.” Lê Lô gật đầu thật mạnh, “Cậu muốn đi với tớ không?”
Dư Tư vừa về nên hơi lười biếng, không muốn động đậy, nhưng thấy Lê Lô tích cực như thế, cô ấy cũng có chút tò mò, muốn đi xem thử rốt cuộc tiến sĩ Schaller này là ai.
“Thế tớ đi cùng cậu vậy.” Dư Tư nói, “Bên ngoài nóng lắm đấy, nhớ bôi kem chống nắng.”
Hai người chuẩn bị xong xuôi, rất nhanh đã ra khỏi ký túc xá.
Đang là cuối tuần nên khuôn viên trường có khá nhiều người, trong đó còn có rất nhiều người ngoài trường dẫn theo con nhỏ và người già đến dạo chơi, tựa như chẳng chút sợ hãi cái nóng. Dư Tư nhìn những người ấy mà vô cùng khâm phục.
Cô ấy lại đưa mắt nhìn Lê Lô. Trời nóng nên Lê Lô đã mặc một chiếc áo cộc tay màu vàng nhạt khiến làn da của cô trông cực kỳ trắng ngần. Dư Tư chưa gặp ai trắng hơn Lê Lô cả, rõ ràng cô ấy cũng được coi là người da trắng, nhưng khi đi chung với Lê Lô thì dường như vẫn sạm hơn một tông da.
Hai người vội vàng đến trung tâm hoạt động. Đến rồi mới biết, vì thêm một buổi diễn thuyết đột xuất nên buổi tọa đàm bị hoãn lại nửa tiếng. Trong phòng hội nghị đã khá đông người, Dư Tư kéo Lê Lô định đi vào, song lại thấy cô khẽ chững lại.
“Sao thế?”
“Trên tầng hình như có nhiều thứ, chúng ta lên xem thử?” Lê Lô nói.
Dư Tư ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy tầng hai vốn dĩ bỏ trống của trung tâm hội nghị bày rất nhiều giá kệ và standee. Nội dung in trên standee kia, hình như liên quan tới gấu trúc?
Dư Tư bỗng chốc vỡ lẽ, cười nhìn Lê Lô: “Cậu ấy à, đúng là thấy gấu trúc là y như rằng không thể rời đi được.”
“Đi thôi.” Lê Lô lè lưỡi cười, kéo cô ấy lên tầng hai.
Lên đến tầng hai nhìn một lượt, hóa ra đây là triển lãm phổ biến về gấu trúc được đặc biệt bố trí để chào đón tiến sĩ Schaller. Tuy quy mô nhỏ nhưng lại rất đầy đủ. Mấy chiếc standee dùng ngôn ngữ thông dụng giới thiệu ngắn gọn về quá trình tiến hóa và lịch sử nghiên cứu của quần thể gấu trúc, trong đó dĩ nhiên không quên đề cập tới cống hiến của tiến sĩ Schaller. Trên giá sách xếp rất nhiều sách và tập ảnh liên quan đến gấu trúc, đa số đều được bày công khai để mọi người tới đọc. Mà thiết bị chiếu treo trên tường ở một bên đang không ngừng chiếu đi chiếu lại phim tài liệu về gấu trúc và các động vật hoang dã khác.
Lê Lô dạo một vòng, cuối cùng dừng lại trước giá sách. Xem qua danh mục sách một lượt, cô vui sướng, không ngờ lại có nhiều sách quý hiếm như vậy, thật là một món hời!
“Điền Điền, những cuốn sách này có bán không nhỉ, tớ muốn có chúng lắm!” Lê Lô muốn đọc những cuốn sách này, nhưng cô biết chắc chắn là không đọc hết ở đây được nên muốn mua về.
Dư Tư thật sự đã bị cô hỏi đến ngớ người, ngó nghiêng xung quanh, nói: “Ở đây cũng chẳng có ai trông coi cả, chúng ta đi tìm người hỏi xem?”
Lê Lô khẽ mím môi, nhìn về một hướng, thấy có một gian phòng nghỉ hé cửa, cô ra hiệu cho Dư Tư bình tĩnh chờ, còn mình thì nhẹ nhàng bước qua.
“Xin chào.”
Lê Lô gõ nhẹ hai cái vào cửa, nói. Đợi giây lát, thấy bên trong không có phản hồi, cô mím môi, đẩy mở cửa.
“Xin chào…”
Lê Lô thò đầu vào, đang định lên tiếng thì ánh mắt lướt qua một góc rồi khựng lại. Chỉ thấy trong phòng có một người đàn ông đang ngồi dựa vào sofa nhắm mắt nghỉ ngơi, vẻ mặt ôn hòa, ánh mắt trầm tĩnh. Anh mặc bộ quần áo sáng màu đơn giản nhất, song cả người lại toát lên một khí chất ung dung, độc đáo, tựa như một loài thủy sinh lâu năm, mang theo hơi thở thanh mát của nước, vào đầu hè này vẫn vươn rộng thân lá, rẽ nước mà sống.
Lê Lô không hiểu tại sao trong đầu mình lại hiện lên phép ví von kỳ lạ đó. Tóm lại, vào khoảnh khắc này, cô đã ngắm nhìn đến ngẩn ngơ… Người này là ai vậy, sao cô ở trường ba năm mà chưa từng gặp!
“Lê Lô?” Có lẽ do không thấy Lê Lô có động tĩnh gì, Dư Tư thấy lạ bèn gọi cô một tiếng, giọng khá lớn.
Đến khi tỉnh dậy, Trần Tịnh Thực mới nhận ra mình vừa ngủ. Anh khẽ xoa nhẹ mi tâm, liếc nhìn ra cửa, phát hiện có một cô gái đang đứng ở cửa, vẻ mặt mang theo chút lúng túng nhìn vào trong.
Anh thoáng sững sờ, hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Trông cô gái càng ngại ngùng hơn: “Xin lỗi đã làm phiền anh nghỉ ngơi. Tôi muốn hỏi ai phụ trách trông coi triển lãm bên ngoài vậy ạ, tôi muốn hỏi vài việc.”
Triển lãm? Trần Tịnh Thực đưa mắt nhìn ra ngoài, đứng dậy: “Cô muốn hỏi gì?”
Lê Lô nhìn anh đi tới gần, nhịp tim tăng nhanh. Là anh ấy phụ trách thật ư, mình tìm đúng người rồi?
“Tôi muốn hỏi là những cuốn sách trưng bày đằng kia có bán không ạ, tôi muốn sưu tầm.”
Sau khi nghe hiểu mong muốn của cô, Trần Tịnh Thực dừng bước, nói: “Xin lỗi, sách trên kệ chỉ để trưng bày, không bán.”
“Ồ, ra vậy…” Cô gái hơi thất vọng, nhưng rất nhanh cô lại cười, nói: “Được, tôi hiểu rồi, không làm phiền anh nữa.”
Nói xong cô gái bèn quay ra ngoài. Trần Tịnh Thực nhìn cánh cửa dần khép lại, đột nhiên nhớ ra gì đó, gọi cô: “Đợi đã.”
Anh sải bước dài đi tới, kéo mở cửa, hỏi: “Cô muốn sưu tầm cuốn nào?”
Lê Lô thoáng ngỡ ngàng, nhìn gương mặt ngày càng gần của anh. Cô lấy lại bình tĩnh, nói: “Hai cuốn ở hàng đầu tiên trên kệ kia ạ.”
Cô chỉ cho anh xem, người đàn ông đi theo hướng của cô.
Dư Tư đang ở bên đó đợi Lê Lô, thấy đột nhiên có một anh chàng đẹp trai bước ra từ trong phòng nghỉ thì cũng ngẩn người. Cô ấy đứng ngây ra tại chỗ, đợi Lê Lô tới rồi mới hỏi nhỏ bằng khẩu hình: “Ai vậy?”
Lê Lô chỉ kịp lắc đầu, còn chưa nói gì đã nghe thấy người đàn ông hỏi: “Hai cuốn nào?”
Giọng nói hay ghê! Đây là phản ứng đầu tiên của Lê Lô sau khi bình tĩnh lại và nghe thấy giọng nói của Trần Tịnh Thực.
“Hai cuốn này ạ.” Cô đến gần, chỉ vào hai cuốn sách nói.
Trần Tịnh Thực nhìn hai cuốn sách đó trầm ngâm. Lê Lô đứng bên cạnh tranh thủ quan sát anh. Vừa rồi lúc cách một khoảng nhìn gương mặt nghiêng của anh chỉ cảm thấy khí chất đàn ông trưởng thành nổi bật. Giờ nhìn chính diện mặt anh ở khoảng cách gần mới phát hiện ra chút vẻ non trẻ vẫn còn vương vấn, cảm giác như pha trộn giữa nét đàn ông trưởng thành và sự trẻ trung của một chàng trai vậy. Lê Lô lại thầm đoán tiếp, người này là ai nhỉ, là sinh viên của Viện Sinh Khoa sao? Thạc sĩ hay tiến sĩ?
“Cuốn 《Liệt truyện gấu trúc》 này là bộ sưu tầm cá nhân của tiến sĩ Schaller, chúng tôi không thể tự ý quyết định khi chưa có sự đồng ý của ông ấy. Nhưng cuốn 《Gấu trúc Trung Quốc》 này cô có thể cầm đi, không thu phí.”
Lê Lô đang ngẩn người thì đột nhiên nghe thấy người đàn ông trước mặt nói. Cô ngây người một lúc, tỉnh táo lại rồi bèn vội vàng xua tay: “Không được, các anh mua những cuốn này đều phải bỏ tiền ra, tôi không thể tùy tiện nhận lấy.”
“Không sao.” Người đàn ông cười, nói, “Đây là sách của chúng tôi, trước nay không bán, chỉ tặng thôi.”
Sách của họ? Lẽ nào anh ấy là người biên soạn cuốn sách này? Người của nhà xuất bản ư?
Đầu Lê Lô nhanh chóng tiếp nhận thông tin anh nói, lẩm bẩm: “Vậy cảm ơn ạ.”
“Không có gì.” Trần Tịnh Thực đưa cuốn sách cho cô, “Còn cuốn nào muốn đọc nữa không? Nếu là do trung tâm của chúng tôi phát hành thì tôi có thể quyết định.”
“Thôi thôi, có cuốn này là đủ rồi ạ.” Lê Lô vội xua tay, trên mặt lộ ra nụ cười vô cùng cảm kích.
“Vậy được.” Trần Tịnh Thực cũng cười, “Nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước đây.”
“Vâng, cảm ơn ạ.”
“Không có gì.”
Lê Lô nhìn theo anh đi xa dần, rồi lại quay đầu ngơ ngác nhìn Dư Tư.
“Ai thế?” Lúc này Dư Tư biết sợ bị người ta nghe thấy rồi, hỏi nhỏ bằng khẩu hình: “Ai vậy?”
Lê Lô lắc đầu, cô nghĩ chắc anh không phải là người trong trường bọn cô.
Hai người cất sách xong cùng nhau đi nghe tọa đàm.
Vốn là nội dung cô vốn hứng thú nhất nhưng Lê Lô lại vừa nghe vừa lơ đãng nghĩ đến người ở trên tầng kia. Phải thừa nhận rằng, dù chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi song ấn tượng anh để lại cho cô lại cực kỳ sâu sắc.
Dư Tư cũng ở bên cạnh tìm kiếm thông tin trên điện thoại một hồi. Cô ấy xích lại gần nói: “Nãy tớ tra được trên điện thoại, Trung tâm Bảo tồn Thiên nhiên Liên minh vạn vật xuất bản cuốn sách này trực thuộc Viện Sinh Khoa của Yến Đại. Vậy thì anh chàng đẹp trai vừa rồi là người của Yến Đại ư?”
Trong mắt Dư Tư tràn đầy sự kinh ngạc, Lê Lô cũng có phần ngạc nhiên: “Người của Yến Đại ư?”
“Đúng thế.” Bên cạnh có một giọng nói xen vào, “Tiến sĩ Schaller là trường chúng ta nhờ một vị giáo sư của Yến Đại mời đến. Nghe nói vào những năm tám mươi hai người cùng nhau nghiên cứu gấu trúc trong rừng rậm Tây Nam, từ đó kết tình thâm giao. Nếu không thì danh tiếng của Viện Sinh Khoa trường chúng ta làm sao có thể mời được vị đại sư này đến.”
Có lẽ câu “người của Yến Đại ư” của Lê Lô vừa rồi nói hơi to, chàng trai ngồi cạnh cô hiểu nhầm nên giới thiệu như vậy. Lê Lô khẽ nhíu mày nhưng vẫn cảm ơn anh ta, sự chú ý lại quay về cuốn sách trên tay.
Yến Đại, tất cả mọi người ở trường Sư Đại (tên gọi tắt của Đại học Sư phạm) nơi Lê Lô học tập đều chẳng còn xa lạ gì về ngôi trường này. Không chỉ vì nó là trường đại học hàng đầu nổi tiếng toàn quốc, mà càng quan trọng hơn là nó nằm ngay bên cạnh trường các cô. Nói cách khác, hai trường là hàng xóm. Kể ra thì trường Sư Đại của Lê Lô không tệ, cũng là đối tượng được nhiều người tranh giành trong đợt đăng ký nguyện vọng đại học hàng năm. Nhưng ở Yến Thành, có một ngôi trường danh tiếng như Yến Đại làm hàng xóm thì vầng hào quang của Sư Đại đã bị lu mờ đi không ít.
Lê Lô đưa mắt nhìn về phía trường Yến Đại qua cửa sổ, trong lòng lại bắt đầu tự hỏi người ban nãy là giáo viên hay học sinh của Yến Đại, hay là nhân viên của Trung tâm Bảo tồn Thiên nhiên Liên minh vạn vật? Đang lúc mơ màng thì cửa sau của phòng hội nghị bị đẩy mở từ bên ngoài, một người hơi cúi đầu đi vào. Lê Lô liếc nhìn, phát hiện là người đàn ông… hoặc có thể nói là chàng trai vừa gặp ở trên tầng kia.
Lê Lô nhìn theo anh, chỉ thấy anh chọn một chỗ ở hàng ghế cuối cùng trong phòng hội nghị. Sau khi ngồi xuống thì đưa tay lên nhìn đồng hồ, rồi lấy máy tính trong túi ra đặt trên đùi.
“Là anh chàng đẹp trai bên Yến Đại kìa.” Dư Tư nhìn theo ánh mắt cô cũng đã thấy anh, thì thầm bên tai cô.
Lê Lô ừ một tiếng, quay đầu lại, nhịp tim lại bắt đầu dồn dập.
Buổi tọa đàm vẫn đang tiếp tục. Điểm khác biệt là giờ Lê Lô một bên lắng nghe tiến sĩ Schaller nói, một bên lại lén nhìn Trần Tịnh Thực ở dãy cuối. Cô biết cơ hội hiếm hoi, biết mình làm như vậy là không tốt, nhưng cô không thể nào kiềm chế được bản thân. Người ấy thật sự rất thu hút ánh mắt và sự chú ý của cô.
Nhưng chính một người như vậy, từ lúc vào liền chuyên tâm vào công việc của mình, cúi đầu nhìn máy tính, vẻ mặt lúc thì bình tĩnh, lúc lại cau mày. Lê Lô không khỏi nghĩ: Anh ấy cúi đầu như thế không mệt sao, chẳng biết có hại cho đốt sống cổ không.
Thời gian cứ thế trôi qua theo dòng suy nghĩ vẩn vơ của cô. Nửa tiếng sau, buổi tọa đàm kết thúc, đám đông dần dần rời đi. Cuối cùng, Lê Lô cố ý giả vờ đứng dậy, đường hoàng nhìn về phía Trần Tịnh Thực ngồi. Song lúc này anh đã rời đi, anh xách máy tính, tránh đám đông đi về phía bục.
“Lô Lô cưng, cậu muốn nói chuyện với anh ấy à?” Dư Tư chú ý tới sự để ý quá mức của người bạn thân đối với anh chàng đẹp trai này, hỏi bên tai cô.
Lê Lô muốn thật, nhưng mà nói gì đây? Cô thậm chí còn không quen anh.
Lê Lô thẫn thờ đi ra ngoài, vừa ra đến lối đi đã bị một nữ sinh đang vội đi về phía trước đụng phải suýt ngã.
“Xin lỗi.” Nữ sinh đỏ mặt xin lỗi cô.
“Không sao.”
Lê Lô xoa xoa chỗ bị đụng đau. Đợi đến khi cô ngẩng đầu lên lần nữa, trên bục đã tụ tập khá nhiều người, vây kín tiến sĩ Schaller và Trần Tịnh Thực. Còn cô đã rất khó để chen vào.
“Điền Điền, chúng ta về thôi.” Lê Lô mím môi nghĩ ngợi một lát, quay đầu nói với Dư Tư.
“Được.”
Hai người cùng nhau rời khỏi trung tâm hoạt động.
Standee giới thiệu về tiến sĩ Schaller vẫn dựng ở bên ngoài trung tâm hoạt động. Lúc ngang qua nhìn thấy, trong lòng Lê Lô có chút tiếc nuối. Đây thật sự là một cơ hội rất tốt, nhưng cô lại vì sự tồn tại của một người mà luôn lơ đãng khi nghe tọa đàm.
Nhưng dù vậy, Lê Lô vẫn không hối hận về cuộc gặp gỡ ngày hôm nay, dẫu sao cô cũng đã cảm nhận được niềm vui tinh thần mà nó mang lại. Phải biết rằng cuộc gặp gỡ như này không phải lúc nào cũng có, nó là một món quà mà chỉ khi ông trời vui vẻ mới ban tặng. Chỉ có thể gặp gỡ bất chợt, chứ không thể cầu mong!
Lê Lô quay đầu cười, ôm cuốn sách, xoay người rời đi.