Anh Là Báu Vật Của Em
Chương 20: Bảo vệ
Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi cơn đau nhói truyền tới, Trần Tịnh Thực đã nhận ra mình có thể đã bị thương. Nhưng phản ứng đầu tiên của anh là giữ thăng bằng và đỡ lấy chiếc xe điện phía sau. Nhờ trọng tâm vững chắc có được từ quá trình luyện tập quanh năm, Trần Tịnh Thực đã giữ vững không để mình ngã, đồng thời cố gắng vươn tay kéo lại chiếc xe điện đang chực đổ.
Người lái xe điện là một nhân viên trẻ của công viên, bị phen này dọa cho một phen hồn vía lên mây, mặt cắt không còn giọt máu.
“Người anh em này, làm gì đấy!” Anh ta tưởng là đứa trẻ nghịch ngợm đang cãi nhau với người nhà, tâm trạng nhất thời không được tốt cho lắm, nhưng thấy cánh tay Trần Tịnh Thực bị quệt rách một đường như thế thì chỉ đành nuốt ngược những lời khó nghe vào bụng. Liếc nhìn anh và cậu bé nghịch ngợm, anh ta có chút cạn lời trước tình huống này.
“Xin lỗi.”
Trần Tịnh Thực xin lỗi anh ta, rồi trấn an cậu bé phòng khi cậu ta lại lén lút tấn công lần nữa. Có lẽ biết mình đã gây họa, cậu bé kia không làm bậy nữa, thấy Trần Tịnh Thực đưa tay ra như muốn bắt lấy mình thì lập tức xoay người chạy đến bên cạnh ông bà.
Trần Tịnh Thực cũng hơi cạn lời, đang định nói gì đó thì Lê Lô bước tới bên cạnh, kiểm tra vết thương của anh.
“Anh Trần, anh không sao chứ?”
Lê Lô cũng bị dọa sợ, gương mặt vốn trắng trẻo giờ đã tái mét không còn chút máu. Cô cầm lấy cánh tay Trần Tịnh Thực, muốn kiểm tra vết thương của anh, nhưng vừa thấy anh khẽ cau mày liền vội vàng buông tay.
“Anh Trần, có phải làm anh đau rồi không?” Cô lo lắng hỏi.
“Không sao.” Trần Tịnh Thực an ủi cô, “Chỉ là vết thương nhỏ, sát trùng băng bó lại một chút là được.”
Thấy mặt cô vẫn ngập tràn lo âu, hiểu ra cô đang lo lắng điều gì, anh vội vàng nói thêm, “Không phải cánh tay bị thương kia, em xem.”
Anh hơi nhấc cánh tay lên, Lê Lô kiểm tra một lúc, nhận ra đúng là không phải cánh tay đã bị thương trước đó thì mới thoáng yên tâm. Nhưng vết thương vẫn còn đang rỉ máu, trông rất đáng sợ, Lê Lô nói: “Thế lát nữa mình đi bệnh viện xử lý qua nhé ạ, nếu em nhớ không nhầm thì bệnh viện số ba ở gần đây.”
“Được.”
Trần Tịnh Thực nói xong liền ngước mắt nhìn về phía gia đình cậu bé kia. Ông bà của cậu bé nghịch ngợm đang ở đó trách mắng cháu trai mình, thấy Trần Tịnh Thực và Lê Lô nhìn qua thì lập tức bày ra vẻ bao che, dù có bất lợi cũng không thể để mất khí thế. Lê Lô nhìn thấy mà tức, cô tiến lên vài bước, hỏi: “Chuyện này tính sao đây ạ?”
“Tính sao cái gì?” Bà cụ kéo cháu trai ra sau lưng, nói, “Trẻ con thì có bao nhiêu sức chứ, đâm có một cái như thế thì mạnh đến đâu, chẳng phải do cô cậu tự không cẩn thận à?”
Lời này vừa nói ra, không chỉ Lê Lô mà cả đám đông vây quanh cũng đều bị chọc tức đến bật cười. Đúng là vô lý, nực cười.
“Giờ cậu bé chẳng có mấy sức lực nên chỉ có thể gây ra một vết xước trên cánh tay cháu. Đợi sau này nó lớn rồi, có sức có năng lực rồi mà vẫn giữ tính khí này thì chuyện làm ra chỉ có thể tồi tệ hơn hôm nay gấp trăm ngàn lần.”
Trần Tịnh Thực kịp thời đứng ra ủng hộ Lê Lô, lời nói ra hiếm khi thẳng thắn không kiêng nể như vậy. Bà cụ nghe vậy liền sửng cồ lên: “Cậu nói cái gì đấy hả, đứa bé còn nhỏ như thế mà cậu cũng dám nguyền rủa, lòng dạ cậu độc ác thế!”
“Tục ngữ nói ‘thấy nhỏ mà suy ra lớn’.” Lê Lô nhẹ nhàng buông ra câu này.
Bà cụ dĩ nhiên không chịu nhịn, vẫn muốn xông lên cãi lý, nhưng lại bị ông cụ vẫn luôn im lặng ngăn lại.
“Được rồi, còn chưa đủ mất mặt sao!” Trông dáng vẻ ông cụ này cũng không phải người sẵn lòng phê bình cháu trai, nếu không đã chẳng im lặng mãi mà không dạy dỗ gì, nhưng hiển nhiên ông ta nhìn rõ cục diện hơn bà nhà mình, biết rằng nếu còn tiếp tục dây dưa nữa sẽ chỉ khiến gia đình mình thêm mất mặt.
“Chàng trai, cậu xem chuyện vừa rồi cũng không phải chúng tôi cố ý, trẻ con nghịch ngợm không hiểu chuyện, chúng ta cũng đừng chấp nhặt với nó nữa.” Vừa nói vừa lấy ba tờ một trăm tệ ra khỏi túi, “Cậu xem số tiền này có đủ không, cậu cầm lấy đi xử lý vết thương đi, coi như chúng tôi nhận lỗi.”
Đưa có chút tiền mà đã muốn cho qua chuyện, Lê Lô vốn không muốn đồng ý. Nhưng chưa đợi cô lên tiếng phản đối, Trần Tịnh Thực đã nhanh hơn cô một bước, nhận lấy tiền.
“Hy vọng sau này ông bà có thể dạy dỗ cháu nhà mình nhiều hơn, đặc biệt là ở nơi công cộng, nhất định phải tuân thủ trật tự.”
“Được được, hiểu rồi hiểu rồi.” Ông cụ cười xòa hai tiếng, quay lại kéo tay bà cụ muốn rời đi. Bà cụ kia vẫn không vừa ý, cảm thấy đưa ba trăm tệ là quá nhiều, định ý kiến vài câu, nhưng lời còn chưa thốt ra khỏi miệng đã bị ông cụ cứng rắn kéo đi. Bà cụ hết cách chỉ đành vừa đi vừa lẩm bẩm, quay đầu chỉ trỏ mà rời đi.
Một trận tranh chấp kết thúc tại đây, khách xem dần tản ra nhưng lửa giận của Lê Lô vẫn chưa nguôi.
“Anh Trần, sao anh lại dễ dàng nhận tiền của ông ấy như vậy?”
“Nếu không thì phải làm sao.” Trần Tịnh Thực cười nhìn cô, “Tiếp tục tranh luận với họ à?”
“Cả gia đình này đúng là vô lý, tranh luận cũng chẳng đi đến đâu!”
Lê Lô tức giận bật thốt một câu, vài giây sau phản ứng lại thì khẽ mím chặt môi.
“Vậy nên… chúng ta đã hết lòng hết nghĩa rồi, vẫn nên biết điểm dừng thôi.” Trần Tịnh Thực dỗ cô, từ lúc bị đẩy, anh đã nhìn rõ bản tính của gia đình ấy rồi, biết nói nhiều cũng vô ích, chi bằng không tranh luận tiếp nữa. Ba trăm tệ này anh cũng không muốn nhận, nhưng mất tiền có thể khiến gia đình ấy nhớ kỹ, âu cũng là chuyện tốt. Cho dù bằng cách nào, chỉ cần khiến họ sau này không dám coi thường động vật nữa là cũng coi như đạt được mục đích rồi.
“Có mỗi ba trăm tệ!” Lê Lô bĩu môi. Trong lòng cô, làm tổn thương anh Trần của cô thì đâu phải ba trăm tệ là có thể dẹp yên được.
“Đủ rồi. Em xem vết thương này của anh…” Trần Tịnh Thực giơ cánh tay lên, “Nếu không đi bệnh viện xử lý là sắp lành luôn rồi.”
Chẳng mấy khi Trần Tịnh Thực nói đùa với cô nhưng Lê Lô không cười theo ngay. Trong lòng cô vẫn còn đang tức giận, nhưng không thể không thừa nhận, cách giải quyết này của Trần Tịnh Thực là ổn thỏa nhất. Rất rõ ràng, ông cụ kia cũng không cho rằng cháu mình sai, chỉ vì sự việc rành rành ra đó nên đành phải nhượng bộ cho êm chuyện mà thôi. Nếu không có vết thương rướm máu này của anh Trần, lúc này khéo vẫn đang dây dưa đó chứ. Họ vốn là phường vô lý, cô và Trần Tịnh Thực lại chẳng giỏi gào thét hay giở trò, sao mà ‘đấu’ lại được? Đến lúc ấy đoán chừng đến ba trăm tệ cũng chẳng có. Nói ra khiến lòng người phẫn nộ, nhưng sự thật chính là vậy.
“Người anh em, hai cậu cũng gan đấy. Đừng nói hai cậu, đến nhân viên công tác như bọn tôi cũng không dám dây vào mấy ông bà già và trẻ con này đâu.” Người nhân viên lái xe điện kia vẫn chưa đi, vừa rồi anh ta đứng một bên nhìn rõ mọi chuyện, biết hai người này không phải đi cùng một nhóm thì trong lòng cũng đã hiểu đại khái sự việc. Thế nên anh ta không vội đi nữa, đợi tranh chấp lắng xuống rồi mới đẩy xe điện tiến lên, vừa cảm khái, ánh mắt vừa tiện thể rơi xuống cánh tay bị thương của Trần Tịnh Thực, “Vậy người anh em cậu tính thế nào, theo lý thì hai chúng ta đều được coi là tai bay vạ gió…”
“Không liên quan đến anh, anh cũng chỉ là bị vạ lây thôi. Anh cứ đi làm đi, chúng tôi tự đến bệnh viện xem qua là được.”
“Anh khách sáo quá. Được, vậy tạm biệt nhé.”
Chàng trai trẻ đã lái xe điện rời đi, Trần Tịnh Thực quay đầu nhìn Lê Lô, phát hiện cô vẫn đứng đó khẽ mím môi, không biết đang giận ai.
Trần Tịnh Thực bật cười, kéo tay cô nói: “Được rồi Môi Môi. Hôm nay là lần đầu tiên chúng ta hẹn hò, đừng để loại chuyện nhỏ nhặt này làm hỏng tâm trạng, được không?”
Vì một gia đình như vậy đương nhiên không đáng để bận tâm, nhưng trong lòng Lê Lô vẫn bực bội.
“Lần sau không được lo chuyện bao đồng nữa, cứ gọi thẳng bảo vệ.” Cô như trút giận mà nói, tâm trạng cũng hơi chùng xuống.
“Ừm, được.” Anh đi qua bên kia cầm túi của hai người lên, nói, “Đi thôi, còn phải đi bệnh viện nữa.”
Lê Lô dạ một tiếng, liếc nhìn túi trong tay anh rồi lập tức giành lấy tự mình ôm. Trần Tịnh Thực giật mình, biết cô thương mình nên cũng không tranh với cô nữa.
Buổi trưa trong bệnh viện vẫn đông người. May là hai người đến khoa cấp cứu nên chưa đợi bao lâu đã có người đến khám. Không phải vết thương nặng, nhưng để đề phòng thì vẫn phải tiêm một mũi uốn ván.
Tiêm xong cần ở lại quan sát, hai người cùng đến phòng theo dõi. May mà ở đây khá ít người, hai người có thể ngồi yên tĩnh một lúc.
Lúc này tâm trạng của Lê Lô đã bình ổn lại, nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu về chuyện vừa xảy ra.
“Anh Trần ơi, rõ ràng gấu trúc con đáng yêu như thế, tại sao vẫn có người gọi chúng là “súc sinh” vậy?” Ngồi cạnh Trần Tịnh Thực, Lê Lô nhỏ giọng hỏi.
“Có những người là thế, tự cảm thấy thân là người sẽ cao hơn những sinh linh khác trong tự nhiên một bậc. Sự miệt thị trong lời nói vẫn là nhẹ, nghiêm trọng hơn thì trộm cắp, giết hại cũng chẳng phải chuyện hiếm.”
Lê Lô: “… Cho nên công việc và nghiên cứu của bọn anh mới gánh vác sứ mệnh lớn lao đúng không ạ?”
“Đúng thế.” Trần Tịnh Thực cười, khẽ vuốt tóc cô.
“Thực ra con người chẳng qua cũng chỉ ỷ vào việc mình có tư duy, có vũ khí, nếu thật sự để họ tay không tấc sắt ở cùng một nơi với những con thú dữ kia thì chưa biết cuối cùng ai sẽ sống sót đâu.” Lê Lô suy nghĩ miên man, nói, “Thời cổ đại người ta sợ sài lang hổ báo cũng không phải là không có lý do.”
“Đúng vậy.” Trần Tịnh Thực nói, “Bởi vì sợ, cho nên người ta kính sợ đất trời, kính nể thần linh. Cũng vì kính sợ, cho nên họ không dám tùy ý giết hại sinh linh, tự giác vạch rõ ranh giới, cùng chung sống hòa bình với chúng. Con người bây giờ đã bớt đi vài phần kính trọng và e ngại với tự nhiên rồi.”
Chẳng trách thời cổ đại hình tượng của nhiều vị thần lại là những loài dã thú, đây chẳng phải là kết quả sau khi con người tranh đấu với tự nhiên sao… Không thể thắng được nên chỉ có thể cung phụng chúng làm thần, cầu khấn sự che chở bảo vệ.
Trần Tịnh Thực làm việc ở vùng Tam Giang Nguyên nhiều năm, ấn tượng sâu sắc nhất chính là sự thờ phụng và tôn sùng của con người nơi đó đối với đất trời thần linh. Bởi có lòng tin như vậy, khi sống chung với thiên nhiên họ có sự ràng buộc nhất định, nên khi bàn bạc với họ về đủ loại bảo tồn thì người ở đó dễ trao đổi hơn những người nơi khác đến bất ngờ. Đây cũng có thể coi là một sự thuận lợi nhỉ.
Sau khi trò chuyện về chủ đề này, có lẽ vì hơi nặng nề nên hồi lâu Lê Lô không nói gì.
Lúc sau, cảm giác được bên vai hơi nặng, Trần Tịnh Thực liếc mắt nhìn thì phát hiện cô đang dựa vào.
“Mệt rồi à?” Anh hỏi nhỏ.
“Hơi hơi ạ.”
“Thế em ngủ một lát đi, đến giờ anh sẽ gọi em.”
“Không cần đâu.” Lê Lô lắc đầu từ chối anh, “Em muốn chăm sóc anh.”
Cô nói rất nghiêm túc, Trần Tịnh Thực biết cô thật sự muốn chăm sóc mình. Lê Lô chính là một cô gái như vậy, cô chưa từng núp phía sau hưởng thụ sự quan tâm từ người khác, chỉ cần nhận được thì cô sẽ cố gắng hết sức để đáp lại.
Trần Tịnh Thực cũng không khuyên cô nữa, mỉm cười vòng tay ôm lấy cô để cô dựa vào thoải mái hơn.
“Vậy thì nghỉ ngơi thế này một lát đi.” Anh nói.
“Vâng.”
Nửa tiếng trôi qua, không có phản ứng gì khác thường, Trần Tịnh Thực và Lê Lô bèn rời khỏi bệnh viện. Lúc này ngoài trời lại bắt đầu âm u, Lê Lô thấy vậy thì định cùng Trần Tịnh Thực đi về.
Trần Tịnh Thực không đồng ý ngay, hiếm khi ra ngoài một lần, mới chơi được nửa ngày đã về thì cũng mất hứng thật.
“Có thể đi dạo trung tâm thương mại, xem một bộ phim cũng được.” Trần Tịnh Thực đưa ra gợi ý, sợ cô lo lắng vết thương của mình, anh liền nói trước, “Vết thương của anh không sao, không cần phải nghĩ nhiều.”
Thế là Lê Lô lại thoáng chần chừ, đang lúc suy nghĩ thì có một cô gái ăn mặc trẻ trung xinh đẹp đi về phía này, thấy họ thì ngạc nhiên vô cùng. Ngập ngừng một lúc mới tiến lên chào hỏi.
“Anh Trần?” Cô ta khẽ gọi Trần Tịnh Thực, anh quay đầu lại, thấy cô ta thì cũng hơi bất ngờ.
“Phương Huỳnh?” Anh gọi tên cô gái.