Anh Là Báu Vật Của Em
Chương 21: Mười Tám Năm
Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người đến chính là Phương Huỳnh – con gái của Phương Văn Cẩm, thầy hướng dẫn của anh. Cô tốt nghiệp đại học tại Viện Sinh Khoa của trường Yến Đại, nên cũng xem Trần Tịnh Thực là đàn anh.
“Hóa ra là anh thật, anh Trần.” Vẻ mặt Phương Huỳnh lúc này không mấy vui mừng, cô nhìn Trần Tịnh Thực và Lê Lô, nở một nụ cười xã giao.
“Sao em lại đến bệnh viện vậy?” Suy nghĩ một lát, Trần Tịnh Thực lo lắng hỏi, “Là thầy…”
“Không sao ạ.” Phương Huỳnh ngắt lời anh, xua đi suy đoán đó, “Thuốc hạ huyết áp của bố em đã hết, em đến bệnh viện lấy thêm cho ông.”
À, ra là vậy.
“Vậy thì tốt.” Trần Tịnh Thực thở phào nhẹ nhõm, nhìn thấy Lê Lô ở bên cạnh thì ngay lập tức giới thiệu với Phương Huỳnh, “Đây là tiểu Lê, Lê Lô, bạn gái của anh.”
“Chào đàn chị ạ.” Lê Lô lịch sự chào hỏi Phương Huỳnh bằng danh xưng đàn chị.
Phương Huỳnh quan sát Lê Lô, cô gái ăn mặc thoải mái, phóng khoáng, toát lên vẻ năng động, đứng bên cạnh Trần Tịnh Thực không hề có chút gượng gạo nào. Đây chính là… cô bạn gái trong truyền thuyết của anh sao? Quả thật có chút bất ngờ.
“Chào em.” Phương Huỳnh lại nhìn cô thêm một lượt rồi nói với Trần Tịnh Thực, “Rất xinh đẹp đấy.”
“Cảm ơn.” Trần Tịnh Thực mỉm cười, khẽ ngừng lại, “Vậy không làm chậm trễ việc của em nữa, có thời gian chúng ta sẽ tụ tập.”
“Được ạ.” Phương Huỳnh nói, “Sau này em ở lại trong nước làm việc rồi, không thiếu thời gian đâu, lúc nào rảnh chúng ta lại gặp nhau.”
Trong mắt Phương Huỳnh tràn đầy mong đợi, Trần Tịnh Thực đều nhìn thấy, khẽ thu lại nụ cười của mình. Anh gật đầu rồi nắm lấy tay Lê Lô rời đi.
Lúc này bên ngoài lại lất phất mưa bay. Trần Tịnh Thực và Lê Lô không vội gọi xe, mà đứng dưới mái hiên bên đường để đợi xem tình hình mưa thế nào.
“Phương Huỳnh là con gái của thầy hướng dẫn của anh, trước đây cũng theo học tại Viện Sinh Khoa, giờ làm việc tại một trung tâm nghiên cứu liên quan đến môi trường công cộng.” Nhân lúc không có gì làm, Trần Tịnh Thực lại giới thiệu kỹ hơn một chút về Phương Huỳnh cho cô nghe.
Lê Lô khẽ 'vâng' một tiếng, lát sau khẽ hỏi: “Anh tiểu Thụ à, có phải chị Phương Huỳnh… từng thích anh không?” Cô khẽ ngừng lại, “Từng tỏ tình với anh rồi sao?”
Trần Tịnh Thực: “…”
Trần Tịnh Thực sửng sốt một chút, sau đó tự giễu cười: Anh đúng là đã đánh giá thấp trực giác của con gái trong chuyện này, vốn dĩ không định nhắc đến, nhưng xem ra vẫn không thể ôm tâm lý may mắn mà giấu giếm được.
“Em ấy từng bày tỏ ý định đó với anh, nhưng anh đã nói rõ rằng giữa hai người chỉ là mối quan hệ đàn anh đàn em.” Trần Tịnh Thực thành thật giải thích.
“Vậy chị ấy đã hết hy vọng với anh chưa?” Lê Lô lại hỏi.
Trần Tịnh Thực: “… Nói thật là anh không rõ lắm. Nhưng…”
Trần Tịnh Thực ngừng lại, Lê Lô tự động nói tiếp: “Nhưng nhìn dáng vẻ ban nãy của chị ấy thì có vẻ như vẫn còn tình cảm với anh.”
Trần Tịnh Thực: “…” Lê Lô à, quả là một cô gái thông minh tuyệt đỉnh.
“Xin lỗi Môi Môi.” Trần Tịnh Thực khẽ nói, giọng đầy áy náy.
“Sao có thể nói đây là lỗi của anh được chứ, trách anh quá quyến rũ à?”
Lê Lô nháy mắt, mỉm cười. Thực ra cô cũng có chút để ý, nhưng vừa nghĩ đến chuyện ban nãy Trần Tịnh Thực đường hoàng tự nhiên giới thiệu cô là “bạn gái” thì cô lại nhẹ lòng ngay lập tức. Cô tin tưởng anh.
“Hơn nữa cũng không thể trách chị Phương Huỳnh được.” Lê Lô lại nói, “Mà giờ anh đã có em rồi, cho nên về sau cần phải chú ý hơn trong chuyện này đấy. Em sẽ không hỏi nhiều, nhưng anh phải tự mình xử lý cho ổn thỏa.”
“Anh sẽ làm vậy.” Trần Tịnh Thực nói.
Thực ra với những cô gái khác, Trần Tịnh Thực thật sự được coi là người lạnh nhạt, anh sẽ không có bất kỳ hành động hay cử chỉ nào vượt quá giới hạn bạn bè bình thường. Nhưng không phải lúc nào sự lạnh nhạt của anh cũng có thể dập tắt được sự nhiệt tình của tất cả các cô gái. Phương Huỳnh được xem là người kiên trì nhất trong số đó. Từ lúc vào học tại Yến Đại đến giờ, Trần Tịnh Thực vẫn luôn đi theo Phương Văn Cẩm, tính đến hiện tại cũng đã chín năm. Điều này có nghĩa là anh và Phương Huỳnh cũng đã quen biết nhau chín năm. Khoảng thời gian dài như thế đủ để Phương Huỳnh hiểu anh là người như thế nào, từ đó mà đem lòng yêu thích. Cô cũng biết Trần Tịnh Thực không hề có ý đó với mình, nhưng lại không cách nào thuyết phục bản thân từ bỏ được.
Chiều hôm ấy hai người vẫn đi dạo trong trung tâm thương mại, xem một bộ phim rồi mới về. Lúc kết thúc trời đã tối, sau khi ra khỏi rạp chiếu phim, Lê Lô đã quên hết những chuyện không vui trong ngày. Theo cô thì hôm nay vẫn là một buổi hẹn hò thành công.
Vài ngày sau đó hai người lại bận rộn với công việc riêng của mình, duy trì liên lạc qua nhắn tin và gọi video, cùng lắm là hẹn nhau ăn bữa cơm. Kiểu yêu đương giản dị như thế này trước đây Lê Lô hoàn toàn chưa từng nghĩ đến, nhưng giờ đây… cô lại tận hưởng niềm vui trong đó. Quả nhiên đúng như câu nói, chỉ cần tìm được đúng người thì mọi thứ đều trở nên đúng đắn. Cuối cùng sau một tuần bận rộn quay cuồng, cuối tuần đã đến, hai người lại có cơ hội hẹn hò. Lần này không đợi Lê Lô mở lời, Trần Tịnh Thực đã chủ động hẹn cô trước, chỉ là nội dung cuộc hẹn khiến cô hơi bất ngờ… Anh hẹn cô tham gia buổi tụ tập của nhóm nghiên cứu cùng thầy hướng dẫn.
Người tổ chức buổi tụ tập lần này là Ung Nghi, từ sau khi biết tin Trần Tịnh Thực có bạn gái, cô đã quyết tâm muốn gặp mặt xem sao. Vừa hay có một cơ hội như vậy, nên lúc gửi thông báo tụ tập, cô đã đặc biệt dặn Trần Tịnh Thực phải đưa bạn gái đến. Trần Tịnh Thực có chút bất lực, nhưng dù sao đối tượng cũng là Ung Nghi, người mà bình thường khi ở riêng anh vẫn hay gọi là “chị”, cả Viện Sinh Khoa, trừ thầy hướng dẫn ra, không có ai thân thiết với anh hơn chị ấy. Thế nên cân nhắc một hồi, anh bèn hỏi ý Lê Lô… Anh không thể tự mình quyết định thay cô, bởi vì anh muốn tôn trọng ý muốn của bạn gái mình.
Quả nhiên, sau khi nhận được lời mời, Lê Lô thoáng chút do dự. Cũng không phải cô sợ gặp gỡ mọi người, chỉ là sợ Ung Nghi làm quá lên, đến lúc đó cô sẽ hơi ngại ngùng.
“Không sao đâu, anh đã nói qua với chị Ung rồi, anh giới thiệu riêng để hai người làm quen với nhau, bề ngoài sẽ không làm gì quá khoa trương, không để họ có cơ hội hò hét trêu chọc.” Trần Tịnh Thực hiểu sự băn khoăn của cô, nên đã sắp xếp trước từ sớm, “Có được không Môi Môi?”
“Vậy được ạ, được ăn đồ ngon thì em vẫn rất sẵn lòng.” Lê Lô mỉm cười đồng ý.
Trần Tịnh Thực cũng cười, lát sau anh nói: “Môi Môi à, Mã Uyên muốn nhờ em giúp cậu ấy một việc, không biết em có phiền không?”
“Việc gì vậy ạ?” Lê Lô hỏi, trong lòng đã có suy đoán.
“Cậu ấy muốn nhờ em đưa Dư Tư đến cùng.”
Quả nhiên. Lê Lô khẽ cong môi cười, nói: “Em đi thì còn có thể nói là với thân phận bạn gái của anh, nhưng Điền Điền thì sao?” Quan trọng nhất là sao anh ấy không tự mình nói với Dư Tư cơ chứ?
Trần Tịnh Thực cũng đã nghĩ đến điểm này, cho nên phản ứng đầu tiên của anh khi nghe Mã Uyên nói là từ chối ngay. Nhưng mà lúc ấy Mã Uyên ở trước mặt anh kìm nén đến mức mặt đỏ bừng lên rồi, hiển nhiên cũng đã phải lấy hết dũng khí rất lâu mới dám đến nói với anh chuyện này, Trần Tịnh Thực không đành lòng đả kích sự nhiệt tình của anh ấy thêm, bèn đồng ý giúp anh ấy chuyển lời lần cuối, sau này có chuyện gì thì bảo Mã Uyên tự tìm Dư Tư, trực tiếp liên lạc với cô ấy qua wechat.
“Được rồi, để anh nói với cậu ấy vậy, em đừng giận.” Trần Tịnh Thực an ủi cô.
Lê Lô không biết phải nói thế nào, dù sao đây cũng không phải chuyện của cô. Nhưng cứ nghĩ tới Dư Tư là cô quả thực lại có phần hận rèn sắt không thành thép với Mã Uyên… Sao có thể nhát gan đến thế cơ chứ?
“Vậy cứ thế đi ạ.” Lê Lô nói xong thì cúp máy.
Tuy nói vậy nhưng Lê Lô vẫn nhắc qua với Dư Tư. Kết quả rất rõ ràng là bị từ chối. Tuy Dư Tư không hề nhắc tới Mã Uyên mà lấy lý do “trong trường hợp này, cô ấy xuất hiện không thích hợp lắm”. Nhưng Lê Lô biết Mã Uyên mới là yếu tố quan trọng nhất, nếu không, cô cũng có thể đưa Dư Tư đến với tư cách là bạn của mình.
Trong lòng không khỏi cảm thấy mệt mỏi thay cho Dư Tư, thế nên cô cũng không khuyên cô ấy thêm làm gì.
Sáng hôm sau, mười giờ sáng, Lê Lô đã đến cổng bắc trường Sư Đại để hội hợp với Trần Tịnh Thực. Buổi sáng họ có một buổi họp, Ung Nghi vừa hay lái xe ngang qua, nói có thể chở hai người cùng đi. Nhưng Trần Tịnh Thực sợ Lê Lô say xe nên bảo họ cứ đi trước, còn mình và cô vẫn sẽ đi tàu điện ngầm.
Lúc Lê Lô tới đã khiến Trần Tịnh Thực có cảm giác như mắt mình sáng bừng lên, nhưng anh lại không nói ra được cô khác ở điểm nào, rõ ràng phong cách ăn mặc vẫn như trước, không quá hoa lệ cũng không quá đơn giản mộc mạc chút nào.
Lê Lô thấy dáng vẻ ngập ngừng muốn nói rồi lại thôi của anh thì không nhịn được bật cười.
“Em trang điểm rồi.” Cô nàng Lê Lô chớp chớp đôi mắt, rồi chỉ vào môi mình, “Ở đây, ở đây nữa, anh nhìn ra chưa?”
Mặc dù kiểu trang điểm này được gọi là phong cách trang điểm tự nhiên có tâm cơ, nhưng Lê Lô không hề mong muốn xa vời rằng người khác không nhìn ra được. Nào ngờ bạn trai cô lại thật sự không phát hiện ra, thế này… bảo cô phải nói sao đây!
Trần Tịnh Thực lại nhìn cô thật kỹ, quả nhiên phát hiện mí mắt cô hơi ánh nhũ, đôi môi cũng đỏ mọng và căng mịn hơn trước. Nhưng bản thân Lê Lô vốn dĩ đã có làn da đẹp, lại là một cô bé ngoan ngoãn, ngủ sớm dậy sớm, ít ưu phiền nên khí sắc trước giờ luôn hồng hào, tươi tắn. Giờ anh không nhận ra cũng là điều dễ hiểu, tuyệt đối không phải vì anh là trai thẳng đâu!
“Em không trang điểm cũng đẹp.” Một nửa là muốn cứu vãn tôn nghiêm của bản thân, một nửa là lời khen thật lòng.
Lê Lô nghe vậy thì sung sướng không trêu chọc anh nữa, hai người khoác tay nhau đi đến ga tàu điện ngầm.
Địa điểm tụ tập chính là nhà của Ung Nghi, cách trường Yến Đại không xa, hai người ngồi khoảng bốn ga tàu điện ngầm là đã đến khu chung cư nơi Ung Nghi ở.
“Có gác cổng, cần người ở bên trong mở cửa, em đợi chút để anh gọi cho chị Ung.”
“Dạ.”
Lê Lô không vội, nhìn Trần Tịnh Thực lấy điện thoại ra gọi điện. Một hồi chuông điện thoại vang lên từ phía sau, gần như cùng lúc anh gọi đi, Trần Tịnh Thực kinh ngạc quay người lại thì nhìn thấy Ung Nghi và Dương Hội cười híp mắt đi đến.
“Đừng gọi nữa, chị ở đây này.” Ung Nghi nói.
“Sao các chị lại ra ngoài vậy ạ?” Trần Tịnh Thực cười hỏi, ngay sau đó mới nhìn thấy túi đồ trong tay Dương Hội, liền chủ động đón lấy giúp.
“Vốn định nấu món Tây cho bọn em ăn, kết quả đám Lưu Mạnh Tích lại đòi ăn lẩu, đồ dự trữ trong nhà không đủ, nên chỉ đành ra siêu thị mua thêm ít.”
“Thế thì cũng nên để em ấy đi mua chứ, sao chị lại đích thân ra ngoài vậy.”
“Trời ạ, một thiếu gia như nó thì trông mong gì nó biết sống qua ngày chứ, bỏ cả đống tiền ra mua đồ không tươi về thì thà chị tự đi còn hơn.” Vẻ mặt Ung Nghi tràn đầy sự ghét bỏ, thấy Lê Lô đứng bên cạnh thì thoáng cái lại chuyển sang vẻ mặt tươi cười, “Đây là Lê Lô, bạn gái của em nhỉ?”
Lê Lô vừa lặng lẽ nháy mắt chào hỏi Dương Hội xong, thấy sự chú ý của Ung Nghi chuyển sang mình thì vội mỉm cười: “Chào cô Ung ạ.”
Tối qua khi biết tin sẽ đến nhà Ung Nghi ăn, Lê Lô đã đặc biệt tìm hiểu trước về cô, đây cũng là một học giả cực kỳ nổi tiếng trong lĩnh vực sinh thái học đó, hơn nữa năm nay đã ba mươi tám tuổi, vẫn còn độc thân!
“Đừng gọi chị là cô giáo chứ, cứ gọi chị là chị Nghi như bọn chúng đi.” Ung Nghi nói, rồi cô chợt phản ứng lại, “Ái chà, Tịnh Thực nói em hai mươi mốt tuổi, để em gọi chị như vậy có phải là chiếm hời của em rồi không.”
Lê Lô thích kết bạn với những người phóng khoáng như thế này nhất, không phải mệt tâm suy nghĩ. Cô cười nói: “Không có đâu ạ, nhìn chị giống như chị gái thôi ạ.”
Ung Nghi hào hứng nháy mắt với cô, nói: “Cô gái nhỏ biết ăn nói, miệng ngọt ngào ghê cơ.”
Tình bạn của phái nữ đến nhanh như vậy đấy, mới vài câu nói, hai người đã bị đối phương thu hút. Ung Nghi lại hỏi xem Lê Lô thích ăn gì nhất, biết được những thứ cô muốn ăn mình đều đã mua thì cô cực kỳ vui, phất tay một cái, nhóm người cùng nhau lên lầu.
Lúc này trên lầu đã tụ tập không ít người, đều là thành viên của nhóm lớn “Phương Môn” (1). Những cô cậu này đang tụ tập cùng nhau chơi đấu địa chủ, thấy Ung Nghi về thì ào ào tiến lên giúp xách đồ. Có người nhìn thấy Trần Tịnh Thực liền cười chào hỏi vị anh cả này. Họ cũng bày tỏ sự hoan nghênh đúng mực với Lê Lô, không ồn ào trêu chọc quá mức. Xem ra là Trần Tịnh Thực đã dặn dò trước. Chỉ có một người vẻ mặt thoáng buồn bã, lạc lõng, tất nhiên chính là Mã Uyên. Trần Tịnh Thực và Lê Lô đều thấy cả, cũng rất bất lực… Trên đường đi Lê Lô đã kể lại với Trần Tịnh Thực, không phải họ không giúp mà quả thực là đồng đội quá khó dẫn dắt. Chỉ cần anh ấy tích cực hơn một chút thôi thì hôm nay đã cực kỳ có khả năng tham gia vào phe của họ rồi.
(1) Nhóm học sinh do thầy Phương Văn Cẩm hướng dẫn.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, bữa lẩu bắt đầu. Ung Nghi đặc biệt lấy ra hai chiếc nồi đa năng mình đã lâu không dùng, sắp xếp cho những người đến dự.
Khẩu vị có cay và không cay, Lê Lô và Trần Tịnh Thực đương nhiên chọn nồi lẩu cay… dù sao thì một người là người Tây Nam chính hiệu, một người có quê ngoại ở Tây Nam, cay đã là sự lựa chọn khắc sâu vào xương tủy rồi, đúng không?
Lê Lô thích ăn mọc (chả viên) nhất, Trần Tịnh Thực gắp cho cô mấy viên liên tiếp, đến viên cuối cùng đã hơi không thể ăn nổi nữa, Lê Lô lén gắp trả lại vào bát của Trần Tịnh Thực. Ý đồ này cuối cùng vẫn bị Trần Tịnh Thực phát hiện, anh liếc nhìn cô, cười rồi bỏ viên mọc vào miệng ăn.
“Ngon.” Anh thì thầm với Lê Lô.
Lê Lô: “…” Cười híp cả mắt lại.
Sau cơn càn quét kéo dài gần hai tiếng đồng hồ, đồ mua về hết sạch, trong đó còn bao gồm một túi lớn đồ ăn gọi ship từ siêu thị đến vì không đủ. Ung Nghi kêu gào, nói rõ là “không bao giờ có lần sau nữa”. Mọi người cười rôm rả, không để bụng lời cô nói, một đám người bị đuổi đi dọn dẹp, một nhóm khác thì tiếp tục vui đùa.
Lê Lô bị Dương Hội và Triệu Thanh kéo vào nhóm đang vui chơi kia, mọi người vui vẻ chơi ma sói. Trần Tịnh Thực vốn dĩ ngồi cùng cô, thấy cô chơi vui vẻ như thế thì đứng dậy đi vào thư phòng của Ung Nghi.
Trong thư phòng, Ung Nghi vừa phản hồi xong một email công việc, thấy Trần Tịnh Thực đi vào thì không vội ra ngoài nữa, bưng tách trà lên rồi ngồi lại vào chỗ cũ.
“Tiểu Lê không tệ chút nào nha, quả là một cô gái đáng yêu.” Uống một ngụm trà, cô nói, “Chị thấy hai đứa ở bên nhau cũng rất ổn, quen nhau bao lâu rồi, ai là người theo đuổi ai vậy?”
Đừng trách Ung Nghi nhiều chuyện, vừa rồi lúc ăn, cô ấy đã nhìn thấy rất rõ ràng, sợ cô gái người ta ngại gắp, không ăn được nên anh vẫn luôn gắp món cô thích bỏ vào bát của cô. Điều đáng quý nhất là cô gái ấy không hề chỉ hưởng thụ sự quan tâm từ anh, mà cũng biết anh thích ăn những gì và gắp vào bát anh. Tình cảm của hai người không phải chỉ từ một phía mà là yêu và quan tâm chăm sóc lẫn nhau, điều này khiến Ung Nghi nhìn mà cảm thấy ấm lòng vô cùng.
Trần Tịnh Thực nhìn ánh nắng bên ngoài cửa sổ, lại một lần nữa có cảm giác như đang ở trong mơ. Anh nhìn Ung Nghi, khẽ khàng đáp lời, tựa như đang nói mớ.
“Cô ấy quen em chắc chưa đến hai tháng.” Trần Tịnh Thực nói, “Nhưng em đã quen cô ấy được mười tám năm rồi.”