Anh Là Báu Vật Của Em
Chương 26: Bông Hoa Batrachium Bungei
Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa rời khỏi khách sạn, Lê Lô liền kể lại cho Trần Tịnh Thực nghe những câu Phương Huỳnh vừa hỏi mình.
Những chuyện không mấy quan trọng thì cô có thể không nhắc đến, nhưng chuyện này lại liên quan đến hai người họ, khiến cô hơi khó hiểu nên cảm thấy cần phải nói cho Trần Tịnh Thực biết.
Trần Tịnh Thực không ngờ Phương Huỳnh lại lén thăm dò những chuyện này. Với tính cách có phần kiêu ngạo của cô ta, dù có thiện cảm với anh đến mấy cũng sẽ không thèm làm những chuyện như vậy.
“Chắc chỉ là tùy tiện hỏi một câu thôi.” Trần Tịnh Thực suy nghĩ một lát rồi nói, “Nhưng sau này nếu em ấy nói hoặc làm gì đó khiến em khó xử thì nhất định phải nói với anh ngay lập tức.”
“Đương nhiên rồi.”
Anh đã nói vậy rồi, Lê Lô cũng không định tìm hiểu sâu hơn. Cô cười nhìn Trần Tịnh Thực, vừa cười vừa nói: “Đây vốn là chuyện anh nên giải quyết mà.”
Sau khi trở về từ Dung Thành, kỳ nghỉ hè của Lê Lô chỉ còn chưa đầy hai, ba ngày, và công việc thực tập của cô tại Cục Môi trường Sinh thái cũng đi đến hồi kết. Cô vốn định nếu thuận lợi thì sẽ tiếp tục gắn bó thêm một thời gian nữa, nhưng cô không mấy hợp với môi trường làm việc ở đây, có lẽ là do tính cách. Thế nên, sau khi phòng ban tìm được người phù hợp đến thay thế, cô đã xin nghỉ việc với Túc Phưởng. Túc Phưởng cũng biết chí hướng của cô nên không cố giữ cô lại.
Thế là Lê Lô lại lần nữa bước lên hành trình tìm kiếm việc thực tập… chính xác hơn là tìm việc làm. Dù sao thì đợt tuyển dụng mùa thu cũng sắp bắt đầu, nếu có được lời mời phù hợp thì có thể ký hợp đồng ba bên ngay. Giống với trước kia, cô bạn Lê Lô vẫn có phần mơ hồ, chưa tìm được hướng đi.
Cũng không phải là Lê Lô tự đánh giá quá cao năng lực bản thân. Trước khi vào Cục Môi trường Sinh thái, cô đã từng làm hai công việc thực tập, đều là ở phòng truyền thông mới của các công ty truyền thông internet lớn. Có thể nói cô đã tích lũy được kinh nghiệm thực tập khá phong phú, có hiểu biết nhất định về môi trường làm việc tương lai. Dù vậy, Lê Lô vẫn khó mà đưa ra quyết định lựa chọn, bởi vì qua đợt thực tập này cô phát hiện công việc thực tế khác xa với mong đợi của mình. Đây có lẽ là cảm giác hụt hẫng mà mỗi người vừa bước chân vào môi trường công sở đều từng trải qua, nhưng mọi người không thể không đi làm trước rồi mới tìm hướng đi sau vì áp lực cuộc sống. Nhưng Lê Lô không vội, dù là về điều kiện khách quan hay chủ quan, cô đều cảm thấy bản thân vẫn còn thời gian suy nghĩ. Đã vậy, cô quyết định chậm lại một chút để suy nghĩ kỹ hơn.
Với tư cách là tiền bối, sau khi biết được khó khăn của Lê Lô, Trần Tịnh Thực đã cho cô vài lời khuyên tham khảo. Trong một lần hai người đi hẹn hò, anh hỏi cô tương lai muốn tìm công việc về mảng nào.
Lê Lô gặm một miếng sườn bò nướng, trên má dính một hạt vừng, vừa suy nghĩ vừa nói: “Thực ra em vẫn muốn làm về ngành học của mình, nhưng lĩnh vực báo chí thì quá rộng, nhất thời em không tìm được mảng nào thật sự phù hợp với bản thân. Hơn nữa anh Trần à, qua khoảng thời gian tiếp xúc với anh và hai tháng thực tập ở Cục Môi trường Sinh thái này, em nhận ra mình cũng cực kỳ hứng thú với bảo tồn động vật. Em đang nghĩ sau này có thể theo hướng này không…”
Động tác gắp thức ăn cho cô của Trần Tịnh Thực khựng lại một chút.
“Thật sao?”
“Đương nhiên rồi.” Lê Lô cắn một miếng thịt, chớp chớp mắt.
Trần Tịnh Thực nghiêm túc suy nghĩ một lát, nói: “Nếu vậy thì anh có một công việc chắc chắn sẽ rất hợp với em.”
Lê Lô: “… ???” Cô không gặm thịt nữa, hơi kinh ngạc nhìn Trần Tịnh Thực.
Trần Tịnh Thực cười, nói: “Trung tâm Vạn Liên có một vị trí quản lý và vận hành truyền thông, nhân lực vẫn luôn thiếu. Phạm vi công việc của vị trí này rất rộng, ngoài phụ trách tuyên truyền dự án của trung tâm còn kiêm thêm một phần công việc về quan hệ công chúng nữa. Nghe thì khá khô khan nhưng khi làm lại rất thú vị. Anh có thể bảo đảm với em rằng ở Vạn Liên đều là những người làm việc thật sự, đều vì bảo tồn hệ sinh thái và động vật mà tụ họp lại với nhau, về điểm này em có thể yên tâm.”
Lê Lô thật sự hơi dao động. Hôm ấy dự hội nghị ở Dung Thành, cô nhớ khi nghe một vị chuyên gia nào đó phát biểu có nhắc tới, hiện tại một trong những yếu tố quan trọng nhất kìm hãm sự phát triển của lĩnh vực bảo tồn đa dạng sinh học chính là nhận thức của công chúng. Mặc dù rất nhiều tổ chức phi chính phủ đều đang dốc sức tuyên truyền, chiêu mộ tình nguyện viên, tổ chức các hoạt động nghiên cứu khoa học công dân, nhưng cũng chỉ có số ít người hứng thú tham gia, có thể thấy sức lan tỏa thực sự có hạn. Khi nào khái niệm bảo tồn sinh thái này mới có thể thật sự đi sâu vào lòng người, trở thành nhận thức phổ biến của công chúng đây? Trong đó chắc chắn không thể thiếu sức mạnh của truyền thông báo chí. Theo như Lê Lô tìm hiểu, hiện tại đã có ngành học kết hợp giữa truyền thông và sinh thái học rồi, chỉ là trong hai lĩnh vực lớn ấy, ngành học này vẫn thuộc nhóm ít người biết đến.
“Anh Trần…”
Lê Lô gọi anh một tiếng, có chút rung động, lại có chút chần chừ do dự. Đây là phản ứng thường thấy ở những người sắp bước vào một lĩnh vực xa lạ, Trần Tịnh Thực cực kỳ thấu hiểu điều đó.
“Không vội, hôm nào rảnh anh có thể đưa em đi tìm hiểu một chút. Em tự nói chuyện với chị Nghi và những bạn phụ trách vị trí này. Nếu cảm thấy hứng thú thì có thể đến thực tập trước một thời gian để xem thế nào. Đợi em chắc chắn rồi thì hãy chính thức ký hợp đồng cũng không muộn.”
Ừ nhỉ! Cô có thể thực tập mà!
“Dạ.” Lê Lô cười đáp, “Cảm ơn đàn anh.”
Sau đó, nửa sau bữa ăn này đã trở thành buổi trò chuyện chuyên sâu về Trung tâm Vạn Liên. Lê Lô năn nỉ Trần Tịnh Thực giới thiệu thêm cho cô về Trung tâm này, mà với tư cách là một tổ chức phi chính phủ bảo tồn động vật hoang dã có nền tảng khoa học kỹ thuật hùng hậu và chuyên môn được công nhận, vẫn luôn phát triển mạnh mẽ và vững chắc trong nước, Vạn Liên quả thực có rất nhiều câu chuyện để kể. Lê Lô càng nghe càng phấn khích. Nếu nói lúc trước cô còn chút do dự thì nghe xong những câu chuyện về Vạn Liên, cô đã quyết định phải đến Vạn Liên xem sao!
Chuyến thăm Vạn Liên được ấn định vào thứ Hai, ngày thứ hai sau khi trường Sư Đại khai giảng.
Sáng sớm Lê Lô đã đi, còn ăn mặc rất trang trọng. Trần Tịnh Thực đặc biệt ra cổng nam trường Yến Đại để đón cô. Thấy cô vậy mà lại hơi căng thẳng, anh không nhịn được khẽ cười.
“Em từng gặp chị Nghi rồi mà, không cần phải sợ.” Anh dịu giọng an ủi cô.
“Em biết mà.” Cô nói, “Nhưng trước kia là với thân phận bạn bè, bây giờ là với thân phận đồng nghiệp, chung quy vẫn khác nhau. Bàn chuyện công việc mà, vẫn nên chuyên nghiệp một chút.”
Trần Tịnh Thực hơi xúc động. Vào lúc cần nghiêm túc thì cô vẫn luôn rất nghiêm túc.
“Thế giờ anh là thân phận gì đây?” Trần Tịnh Thực nói, “Nếu anh muốn nắm tay em thì có thích hợp không?”
Câu hỏi của Trần Tịnh Thực nửa đùa nửa thật.
“Đương nhiên là được rồi.” Lê Lô nói xong liền đưa tay cho anh, “Anh mãi mãi là bạn trai, he he.”
Ngốc thật. Trần Tịnh Thực thầm cười thầm đánh giá bạn gái mình, nhưng động tác tay lại rất nhanh nhẹn, thoắt cái đã nắm chặt lấy tay cô.
Mười giờ Ung Nghi còn có một cuộc họp, trước đó cô ấy đặc biệt dành ra một tiếng để tiếp đón Lê Lô.
Trong công việc, Ung Nghi cực kỳ lão luyện, mà sự chuyên nghiệp Lê Lô thể hiện ra cũng khiến cô ấy vô cùng tán thưởng, thiện cảm của cô ấy dành cho cô gái này càng cao hơn. Cô ấy rất nghiêm túc trao đổi với cô, nói: “Công việc này của bọn chị thật sự cần người chuyên nghiệp đến làm, thậm chí có thể nói là cùng với tình hình môi trường sinh thái ngày càng nghiêm trọng, nó sẽ trở nên ngày càng quan trọng. Nhưng suy cho cùng nó cũng chỉ là một phần công việc, mỗi ngày đối mặt với rất nhiều chuyện vụn vặt, sẽ có những khoảnh khắc thú vị, nhưng sẽ không phải lúc nào cũng đặc sắc. So sánh ra thì phần công việc này cũng nghiêng về bảo tồn sinh thái nhiều hơn, cần em dùng phương thức chuyên nghiệp để tuyên truyền và quảng bá bảo tồn sinh thái, trọng điểm là ở vế sau. Nếu em đến đây với suy nghĩ phát triển chuyên ngành này thì có khả năng sẽ có phần thất vọng.”
Sự thẳng thắn trực tiếp của Ung Nghi khiến Lê Lô nghe cực kỳ thoải mái. Cô mỉm cười, nói: “Cô Ung, bọn em học báo chí vốn là để thông qua các phương tiện truyền thông khác nhau đưa sự thật và chân tướng quảng bá đến mọi người. Về phương tiện truyền thông thì giờ không cần nói nữa rồi, quan trọng nhất là sự thật và chân tướng. Nội dung ở phương diện này là thứ em coi trọng, cũng là thứ em vẫn luôn tìm kiếm. Một lời khẳng định hơn nữa thì em không thể lập tức nói với cô, điều chắc chắn duy nhất là, sự thật và chân tướng về lĩnh vực bảo tồn sinh thái là thứ trước mắt em muốn tìm hiểu, mà nơi cô đây có lẽ có thể cho em cơ hội.”
“Được.” Ung Nghi gật đầu đồng ý với cô, “Nếu có thể giúp em tìm được đáp án chính xác thì cô cũng rất vui.”
Cứ như vậy đạt được sự đồng thuận, hai người hiểu ý nhau mà mỉm cười.
“Sao lại nghĩ đến làm công việc này vậy? Không phải là vì bé Thụ đấy chứ?” Nói xong chuyện chính, Ung Nghi trở lại với bản tính thích hóng chuyện, đưa cho Lê Lô một chai nước có ga, nói.
“Có thể nói là có liên quan đến anh ấy, cũng có thể nói là không liên quan đến anh ấy.”
Lê Lô chớp chớp mắt, đưa ra một câu trả lời đầy triết lý. Ung Nghi nghe xong hơi muốn trợn mắt… Cô ấy thật sự bó tay với câu trả lời này. Lê Lô đều thấy vẻ mặt khó nói hết lời của cô ấy, cô không nhịn được cười phá lên.
Cô bắt đầu cảm thấy cuộc sống thực tập sau này sẽ ngập tràn niềm vui.
Sau khi hóng chuyện thêm một lúc, khi sắp đến giờ Ung Nghi đi họp, Lê Lô liền đứng dậy chào ra về.
Hai người cùng nhau ra khỏi văn phòng, thấy Trần Tịnh Thực đang đợi ở bên ngoài.
“Trần đại hộ pháp cũng ở đây hả.” Ung Nghi trêu chọc, khẽ đẩy lưng Lê Lô một cái, nói, “Rồi, giao lại người nguyên vẹn cho em nhé.”
Trần Tịnh Thực hơi xấu hổ kéo cô qua, đợi Ung Nghi đi xa rồi mới cúi đầu nhìn Lê Lô, dùng ánh mắt hỏi kết quả. Lê Lô hiểu ý liền ra dấu ok, vui vẻ nói: “Anh Trần ơi, sau này chúng ta sẽ là đồng nghiệp rồi nhé!”
Trần Tịnh Thực cười, cười xong lại hơi lo lắng. Anh nghiêm túc nhìn Lê Lô, nói: “Có lẽ công việc thực tế sẽ rất vặt vãnh, khác xa với những gì em mong đợi…”
Lại nữa rồi. Lê Lô cũng muốn trợn mắt luôn, sao ai cũng nóng lòng nói trước với cô thế, cô thật sự ‘mắt cao hơn trán’ đến vậy sao?
“Em biết rồi nha anh bạn Trần, dù sao em cũng là người đã từng thực tập qua ba công việc, rất rõ bản chất công việc mà.”
Nghe ra ý “không cần anh nói thêm lời thừa thãi” trong câu nói của Lê Lô, anh bạn trai ba tốt Trần Tịnh Thực lập tức ngậm miệng. Anh nói: “Vậy anh đưa em về nhé.”
Lê Lô cảm thấy không cần thiết, nhưng cô vẫn muốn ở cùng Trần Tịnh Thực thêm một lúc nên đã đồng ý.
Hai người cùng đi dọc theo cầu thang ở cửa sau Viện Sinh Khoa xuống lầu. Bên đó có một vườn thực vật nhỏ, Lê Lô muốn vào dạo xem.
Đã cuối hè nhưng trong vườn thực vật hoa tươi vẫn nở rộ, sắc màu rực rỡ. Trần Tịnh Thực đặc biệt ngắt một bông hoa Batrachium Bungei trắng nở xinh đưa cho Lê Lô, nói: “Đây cũng là loài thực vật được bảo vệ cấp một của thành phố Yến Thành.”
Lê Lô thoáng mừng rỡ nhưng rồi lại hơi… không nói nên lời. Hoa của loài thực vật được bảo vệ cấp một đấy, anh cứ thế ngắt xuống cho cô sao?
“Không sao.” Trần Tịnh Thực nói, “Đây là anh trồng, anh có quyền tùy ý xử trí.”
Lê Lô: “…” Phì!
Xưa có Chu U Vương đốt lửa trêu chư hầu, nay có tiến sĩ Trần ngắt hoa của loài thực vật được bảo vệ cấp một tặng người thương.
Nghe thế nào cũng thấy hơi hồ đồ và xa xỉ, Lê Lô không nhịn được cười. Đang định lên tiếng trêu anh thì cổng vườn thực vật bỗng ‘rầm’ một tiếng bị đẩy mở ra, một người đàn ông tóc bạc trắng đeo balo từ bên ngoài đi vào.
Mắt Trần Tịnh Thực và Lê Lô đều sáng bừng… Giáo sư Phương Văn Cẩm đã trở về!