Chương 27: Tịnh Thực

Anh Là Báu Vật Của Em

Chương 27: Tịnh Thực

Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong Viện Sinh Khoa, Phương Văn Cẩm là một nhân vật đặc biệt nhất. Là giáo sư cấp viện sĩ, ông được xem là cây đại thụ trong giới động vật học. Thế nhưng, ai có thể ngờ một nhân vật xuất chúng như vậy trong cuộc sống đời thường lại giản dị đến lạ thường… Quanh năm ông chỉ mặc quần áo dã ngoại đã sờn cũ, đeo chiếc ba lô lớn, đội chiếc mũ lưỡi trai đen xám che đi mái tóc bạc trắng bù xù. Đi trong vườn thực vật của Đại học Yến, nếu không để ý, người ta dễ lầm tưởng ông là nhân viên làm vườn tạm thời.
Phương Văn Cẩm hoàn toàn không bận tâm chuyện này, còn tự trào rằng ngày xưa khi mới được điều về Đại học Yến, ông quả thật không có biên chế, chỉ được yêu cầu hỗ trợ xong một dự án nghiên cứu rồi sẽ rời đi. Vậy chẳng phải ông chính là 'nhân viên làm thuê tạm thời' đó sao? Nếu có sự khác biệt, có lẽ chỉ là ông biết chút học thuật, chứ cũng chẳng đáng kể gì.
Một trạng thái tâm lý thanh thản như vậy thật sự không phải người bình thường nào cũng có được.
Lần này, Phương Văn Cẩm lặng lẽ trở về, không muốn làm phiền ai nên mới ghé thăm vườn thực vật. Nào ngờ lại gặp được đệ tử yêu quý ở đây, giáo sư già cũng rất vui mừng.
“Tịnh Thực à, chàng trai này sao em lại ở đây?” Phương Văn Cẩm là người phương Nam, nên khi nói chuyện thỉnh thoảng vẫn mang theo âm điệu quê hương.
“Không có gì ạ, Tiểu Lê đến ứng tuyển vị trí thực tập quản lý truyền thông của trung tâm. Sau khi xong việc, em dẫn cô ấy đến vườn thực vật dạo chơi.” Anh hơi ngừng lời, rồi nói với ân sư, “Tiểu Lê, Lê Lô, là bạn gái của em ạ.”
Phương Văn Cẩm còn đang tự hỏi Tiểu Lê là ai, nghe câu giới thiệu phía sau của anh xong, mắt ông lập tức sáng bừng.
“Ôi chà, em có bạn gái rồi, chuyện vui lớn, chuyện vui lớn thật!” Vẻ mặt giáo sư Phương Văn Cẩm thích thú nhìn Lê Lô, “Chính là em phải không, cô gái nhỏ?”
“Dạ vâng, là em ạ.” Lê Lô xoay xoay bông hoa nhỏ màu trắng trong tay, nói.
Phương Văn Cẩm ừm một tiếng rồi gật đầu: “Không phải em thì chắc nó cũng chẳng nỡ tặng bông hoa này cho ai đâu.”
Lê Lô: “…” Cô liếc nhìn Trần Tịnh Thực, cười ngại ngùng.
“Tiểu Lê à, em có biết đây là hoa của loài thực vật nào không?” Phương Văn Cẩm đột nhiên hỏi.
“Batrachium bungei, thực vật bảo vệ cấp một của thành phố Yến Thành ạ.” Lê Lô trả lời, nhưng trong lòng lại thoáng lo lắng, căng thẳng: Giáo sư có ý gì vậy, định phê bình Trần huynh tàn nhẫn phá hoại hoa sao.
“Vậy em có biết tập tính của Batrachium bungei không?” Phương Văn Cẩm hỏi tiếp.
Lê Lô hơi ngơ ngác lắc đầu, nhìn sang Trần Tịnh Thực. Nhưng người nào đó, vốn luôn bao che cho cô, lần này lại không vội vàng giải vây mà chỉ khẽ cong môi cười, đứng im một bên.
“Batrachium bungei, thực vật sống dưới nước lâu năm, có yêu cầu cao về chất lượng nước, chỉ sinh trưởng trong vùng nước trong sạch và chảy xiết. Bởi vì tập tính này, rất nhiều học giả gọi nó là loài chỉ thị nước chất lượng tốt, nơi có nó sinh trưởng chứng tỏ chất lượng nước rất tốt.” Phương Văn Cẩm giới thiệu xong, nhìn Trần Tịnh Thực với ánh mắt đầy ẩn ý, “Batrachium bungei là loài thực vật sạch đích thực đấy(1).”
(1)净植: Loài thực vật sạch, cũng là tên nam chính Tịnh Thực.
Hóa ra là vậy! Ánh mắt Lê Lô hiện lên vẻ kinh ngạc khi nhìn bông hoa nhỏ trong tay, từ đây, bông hoa đã mang một ý nghĩa hoàn toàn khác với cô. Thảo nào Trần huynh lại trồng loài thực vật này, xem ra hai người có điểm tương đồng, đều là ‘Tịnh Thực’. Lê Lô nhìn Trần Tịnh Thực, mỉm cười.
Bị ánh mắt ấy nhìn, Trần Tịnh Thực có phần xấu hổ, anh sờ nhẹ chóp mũi, hơi ngượng ngùng chuyển đề tài: “Thầy Phương, lần này thầy quay về là có việc gì sao ạ?”
Trên mặt Phương Văn Cẩm vốn còn đang tươi cười, nghe thấy câu này thì chợt thoáng nét nghiêm nghị.
“Trong nhà có chút chuyện nên về.” Phương Văn Cẩm nói, “Lần này bọn thầy ở phương Nam đã quan sát được một chuyện cực kỳ thú vị từ quần thể voọc đầu trắng. Đợi xong việc này, thầy sẽ tìm em nói chuyện, có lẽ có thể viết thành một bài báo.”
“Vâng ạ.”
Không trò chuyện thêm nữa, Phương Văn Cẩm bảo Lê Lô hãy thường xuyên đến chơi rồi đi lên lầu. Lê Lô nhìn theo giáo sư già rời đi, quay đầu nhìn Trần Tịnh Thực, nói: “Trần huynh ơi, huynh cũng cấy trồng giúp em một cây Batrachium bungei được không?”
“Em muốn nuôi ư?” Trần Tịnh Thực cảm thấy tai hơi nóng bừng, “Nó có yêu cầu tương đối cao về môi trường đấy, cấy trồng nhân tạo khá khó khăn, lại còn khá tốn diện tích…”
“Đúng vậy, em muốn nuôi một cây ‘Tịnh Thực’.” Lê Lô cười nói, ánh mắt có phần tinh nghịch, “Những thứ khác huynh không cần lo đâu, chỉ cần cấy trồng giúp em là được rồi, em có chỗ để.”
“Được.” Trần Tịnh Thực đồng ý, tim anh hơi đập nhanh.
Hai người dạo hết vườn thực vật rồi đi về phía cổng Nam của Đại học Yến. Bỗng nhớ ra điều gì đó, Lê Lô lại hỏi: “Trần huynh ơi, ban nãy lúc giáo sư Phương trả lời huynh, sắc mặt ông không tốt lắm, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không vui không?” Vì là ân sư của bạn trai mình, đương nhiên Lê Lô sẽ quan tâm đến Phương Văn Cẩm nhiều hơn vài phần.
Vẻ mặt Trần Tịnh Thực cũng trở nên nghiêm túc, anh trầm ngâm nói: “Có lẽ là chuyện về cậu của Phương Huỳnh.”
Cậu của Phương Huỳnh – Lục Triệu Huy là một nhiếp ảnh gia, đồng thời là một người yêu thiên nhiên. Ngày xưa, khi Phương Văn Cẩm vào khu Mạo Đình tham gia dự án nghiên cứu liên kết Trung – Ngoại, Lục Triệu Huy cũng đi theo và chụp được không ít ảnh. Nghe nói lúc nhỏ Trần Tịnh Thực từng gặp qua ông ta, nhưng anh đã chẳng còn nhớ rõ nữa rồi. Tác phẩm của Lục Triệu Huy ở trong nước hay nước ngoài đều giành được nhiều giải thưởng lớn, mang về không ít danh tiếng và lợi lộc. Nhưng một nhân vật như thế, mấy năm trước lại đột nhiên phát điên. Đúng là phát điên thật. Ban đầu chỉ là thỉnh thoảng thần kinh không ổn định, đến hiện tại đã hoàn toàn mất khả năng tự chăm sóc bản thân, cần có người trông nom mới không xảy ra chuyện. Trong nhà hết cách, đành đưa ông ta vào bệnh viện tâm thần. Một đời nhiếp ảnh gia kỳ tài cứ thế sụp đổ. Đến nay, trên các diễn đàn liên quan đến nhiếp ảnh vẫn có những bài thảo luận về ông ta, người thì nói ông ta vì không chụp được tác phẩm như ý nên mới thành ra như vậy, người khác lại nói sau khi kiếm được tiền, ông ta sống phù phiếm, đồi trụy, làm càn rồi mắc bệnh không sạch sẽ nên hóa điên. Tóm lại, đủ mọi lời đồn đại.
Lê Lô không đưa ra bất kỳ đánh giá nào về chuyện này, nhưng trong lòng cũng cảm thấy rất đáng tiếc, bởi cô cũng từng xem qua tác phẩm của ông ta, đúng là rất có tài. Về lý giải việc ông ta phát điên, cô nghiêng về vế trước, bởi vì đôi khi giữa thiên tài và kẻ điên thật sự chỉ cách nhau một lằn ranh mỏng manh.
Thầm than một tiếng, Lê Lô không hỏi thêm nữa.
Sau đó, đợi Lê Lô giải quyết xong các thủ tục liên quan ở trường thì bắt đầu công việc thực tập tại Vạn Liên. May mà hai trường gần nhau nên Lê Lô dễ dàng thu xếp thời gian hơn, vừa cố gắng hoàn thành nốt môn cuối ở trường, vừa bình tĩnh, ung dung làm quen và triển khai công việc.
Đúng như Ung Nghi và Trần Tịnh Thực nói, công việc ở đây đa số là những việc vặt vãnh, nhưng Lê Lô vẫn cảm nhận được nhiều niềm vui từ đó. Giống như đợt này, cô và Trần Tịnh Thực cùng nhau bận rộn với việc đưa khu bảo tồn Yến Bắc lên một ứng dụng ví điện tử. Trước kia, cô chỉ tự mình tích lũy năng lượng để trồng cây, để chuyển khu bảo tồn, không ngờ năm nay cô lại có thể trở thành ‘người cung cấp’ một lần. Sự thay đổi vai trò này thật sự khiến cô cảm thấy kỳ diệu. Đặc biệt là sau khi khu bảo tồn được đưa lên, mọi người đã tranh giành đến sạch bách, cô bỗng nảy sinh một cảm giác thành tựu, nghĩ rằng việc bảo tồn sinh thái tuy còn gánh nặng đường xa, nhưng cũng không phải là không có chút ánh sáng nào.
Còn có một chuyện bên lề nữa là trong một lần họp trước khi triển khai dự án, cô đã được gặp lại Liêu Hy – đối tượng xem mắt mà Ung Nghi từng sắp xếp cho Trần Tịnh Thực. Nếu không có lần gặp này, cô đã gần như quên bẵng chuyện hiểu lầm trước đây rồi. Huống hồ cô và Trần Tịnh Thực đã ở bên nhau lâu đến vậy, nên càng chẳng bận tâm gì đến chuyện này. Trái lại, Liêu Hy sau khi biết cô là bạn gái của Trần Tịnh Thực thì vẻ mặt có phần phức tạp. Sau đó, khi trao đổi công việc, cô ta cũng không mấy hợp tác, điều này khiến Lê Lô cực kỳ cạn lời… Trong lòng có ý kiến là một chuyện, nhưng thể hiện ra trong công việc sẽ trông rất không chuyên nghiệp. Sau khi một lần nữa bị chậm trễ tiến trình, Lê Lô trực tiếp tag tên cô ta và lãnh đạo của cô ta vào nhóm để thúc giục tiến độ. Sau chuyện này, Liêu Hy đã bớt thái độ lại, có lẽ là đã bị nhắc nhở. Vốn dĩ đều không phải người quá ngốc, nếu cô ta còn làm việc theo cảm tính lần nữa thì cô thực sự phải nghi ngờ con mắt tuyển người của Công ty dịch vụ tài chính XX rồi. Thậm chí cô cũng phải bày tỏ sự hoài nghi với khả năng nhìn người của tỷ Nghi nữa.
Lê Lô không nói chuyện này với Trần Tịnh Thực, nhưng qua hành động của cô trong nhóm, anh đã nhìn ra manh mối và trực tiếp tìm cô hỏi. Vốn dĩ anh còn định tìm Liêu Hy để nói chuyện, nhưng đã bị Lê Lô ngăn lại… dù sao thì chuyện cũng đã giải quyết rồi, thôi thì giữ lại chút thể diện cho cô ta.
Trần Tịnh Thực hơi xúc động. Mặc dù Lê Lô luôn nói muốn anh tự mình giải quyết chuyện những người mến mộ, nhưng những việc có thể tự làm thì cô đều tự làm, chứ không vứt toàn bộ cho anh. Điều này chứng tỏ cô độc lập, có suy nghĩ, cũng chứng minh cô yêu anh. Trần Tịnh Thực đúng là càng hiểu càng yêu cô nhiều hơn. Anh cũng lén xuống nước với Liêu Hy, xin lỗi cô ta về sự “không khách sáo” của mình trước đó. Phía bên kia đương nhiên hiểu dụng ý bề ngoài là xin lỗi nhưng thực chất là ngầm cảnh cáo của anh, mãi lâu sau mới hồi âm lại một tin “ok”, coi như triệt để bỏ qua chuyện này.
Cơ hội làm việc chung nhiều hơn, thời gian hai người ở bên nhau dĩ nhiên cũng tăng theo, tình cảm muốn không thăng hoa cũng khó. Thế là Lê Lô nảy ra một suy nghĩ, đó chính là giới thiệu anh với bố mẹ cô. Vốn dĩ Trần huynh cũng đã đưa cô đi gặp ân sư ‘như bố’ rồi, thế thì cô cũng không thể quá hẹp hòi. Huống hồ, Lê Lô thật sự cảm thấy thời cơ đã đến rồi.
Song, Trần Tịnh Thực lại hiếm khi do dự. Mặc dù biết việc ra mắt bố mẹ cô lần này không phải là ‘ra mắt bố mẹ’ theo nghĩa thông thường, nhưng nghe xong anh vẫn cảm thấy hơi căng thẳng.
“Đến lúc rồi à?” Anh hỏi Lê Lô.
“Em cảm thấy được rồi.” Lê Lô cười, “Em không nhịn được muốn nói cho họ biết chuyện em đang yêu, tiện thể để họ gặp bạn trai của em luôn, như thế họ cũng sẽ yên tâm về em và huynh hơn.”
Quả nhiên là cô có dụng ý này. Nhưng Trần Tịnh Thực vẫn rất vui.
“Được.” Anh đồng ý luôn rồi.
Tiếp đó, hai người bắt đầu lên kế hoạch chọn ngày. Không chỉ cô và Trần Tịnh Thực bận rộn, mà bố của Lê Lô cũng là một người cực kỳ bận rộn, vậy nên vẫn phải xem thời gian của ông. Thế là ở giữa có một khoảng thời gian rảnh, trong lúc này đã xảy ra một chuyện… không liên quan đến bản thân Lê Lô, mà là bạn tốt nhất của cô, Dư Tư, Dư Điền Điền. Không ngờ cô ấy lại đồng ý sự theo đuổi của Mã Uyên rồi!
Lúc Lê Lô nghe được tin này, đang ở nhà ăn Đại học Yến dùng bữa với Trần Tịnh Thực và bọn Dương Hội, cô cũng không còn tâm trí để ý nhiều nữa. Cô vội vàng ăn hết suất cơm, đưa khay cho Trần Tịnh Thực nhờ anh giải quyết giúp rồi nhanh chóng trở về trường.
Dư Tư đang ôm điện thoại ngẩn ngơ, cả buổi chiều chẳng đọc được bao nhiêu sách. Thấy Lê Lô thở hổn hển trở về, cô ấy bật cười, rồi thoáng chút cảm động. Cô ấy biết người bạn tốt này đang quan tâm mình.
“Chuyện gì vậy Điền Điền, sao cậu lại…” Lê Lô nhìn cô ấy, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
“Lạ lắm à?” Dư Tư cong môi cười, “Cũng đâu phải cậu không biết anh ấy đang theo đuổi tớ.”
“Ừ, tớ biết. Nhưng chẳng phải là cậu nói không tính là thích anh ấy ư, sao giờ lại?”
Sự kinh ngạc của Lê Lô hiện rõ mồn một, Dư Tư đương nhiên hiểu. Cô ấy trầm ngâm rồi nói: “Thực ra tớ thật sự không thể định nghĩa rõ thích là gì. Có lẽ tớ quả thực không thích Mã Uyên mãnh liệt như cậu thích Trần huynh, nhưng lại hoàn toàn không thể thờ ơ trước anh ấy. Tớ bình tĩnh suy xét lại, phát hiện bản thân hình như đâu phải không có chút tình cảm nào với anh ấy như mình từng nghĩ, mối tình cảm này có lẽ vẫn có cơ hội để phát triển. Thế nên, vào lúc anh ấy một lần nữa lấy hết can đảm tỏ tình với tớ, tớ nghĩ bản thân nên nghe theo lòng mình, dũng cảm một chút giống như cậu vậy. Bất luận thành công hay không, sau khi thử rồi sẽ không hối hận.”
Thì ra là vậy. Lê Lô yên tâm rồi.
“Cậu nghĩ thông rồi là được.” Cô nói, “Tớ mãi mãi ủng hộ cậu.” Chủ yếu là cô cực kỳ hiểu Mã Uyên, biết đó là một người đáng để hẹn hò.
Dư Tư cũng rất vui, nhưng gương mặt vẫn thoáng chút trầm tư. Không phải là không có sự tiếc nuối, bởi vì cô ấy cũng muốn gặp được một người có thể khiến mình vừa nhìn đã cực kỳ thích giống như Lê Lô. Song vận may như thế là điều hiếm có trên đời này, người bình thường có thể gặp được một người hơi thích đã là khá ổn rồi, đa số đều dựa vào “lâu ngày” mà sinh tình cảm. Vậy nên Dư Tư quyết định thử xem sao, bước ra một bước này trước, còn lại giao cho số phận và thời gian.
Trần Tịnh Thực cũng rất vui khi biết tin này và chúc mừng riêng Mã Uyên. Khi ấy, Lê Lô đang dùng bữa với các huynh đệ, nhìn hai huynh đệ nhà này, cô bỗng nảy ra một ý tưởng, đó là hai đôi bọn họ cùng nhau đi chơi, làm một buổi hẹn hò đôi.
Trần Tịnh Thực hoàn toàn không có ý kiến gì về chuyện này. Trái lại, Mã Uyên hơi băn khoăn, nói phải hỏi Dư Tư trước. Lê Lô chủ động hỏi thay anh. Một lúc sau, Dư Tư mới trả lời, nói được. Thế là chuyện này cứ thế được quyết định.
Hiếm khi Trần Tịnh Thực và Mã Uyên đều không bận, nên bốn người quyết định đi chơi luôn trong tuần này. Ban đầu, Lê Lô và Dư Tư còn chưa quyết định được sẽ đi đâu, về sau vẫn là Dư Tư, trong lúc lướt Weibo thấy tin bộ phim 《Cô bé người cá Ponyo》 được chiếu lại, bèn lập tức cùng Lê Lô đập bàn quyết định đi xem phim. Bộ phim của Hayao Miyazaki, khởi chiếu lần đầu vào năm 2008 này, là bộ phim yêu thích của cả Lê Lô và Dư Tư. Sở dĩ hai người có thể trở thành bạn bè cũng là vì hồi mới nhập học, lúc kết bạn Wechat, bất ngờ phát hiện ảnh đại diện của đôi bên: một người là Ponyo, một người là Sosuke. Sau khi trò chuyện, họ phát hiện đều là fan trung thành của bộ phim này, thế là phút chốc trở thành bạn bè. Giờ đây cuối cùng cũng được chiếu lại rồi, sao có thể không đi xem chứ?
Trần Tịnh Thực và Mã Uyên đều là những bạn trai 'ba tốt', đương nhiên không có ý kiến gì với quyết định của bạn gái mình. Không những thế, một người đặt vé, một người mua đồ ăn uống, hoàn toàn không cần hai cô bạn gái phải bận tâm. Thế là Lê Lô và Dư Tư liền ung dung tận hưởng.
Bốn người xem suất chiếu buổi chiều, Lê Lô và Trần Tịnh Thực ngồi ở hàng trước, Dư Tư và Mã Uyên ở hàng sau. Cách nhau không xa cũng chẳng gần.
Bắt đầu từ cảnh đầu tiên của bộ phim, Lê Lô đã hoàn toàn đắm chìm vào đó. Mãi đến khi Ponyo bị cha cưỡng ép đưa đi, bé trai Sosuke và cô bé bị buộc phải chia xa, mẹ Sosuke là Lisa nói ra câu nói an ủi cậu bé…
“Sosuke à, đôi khi số phận trêu ngươi con người ta như vậy đấy. Cho dù đau khổ cũng không cách nào thay đổi được số phận. Ponyo sinh ra vốn thuộc về biển cả rộng lớn, đã định trước là phải quay về với biển rồi.”
Lê Lô nghe câu này xong, mắt thoáng long lanh. Trần Tịnh Thực chú ý tới, nắm lấy tay cô, khẽ hỏi: “Sao thế?”
Lê Lô cười nhẹ, kiềm lại cảm xúc, nhỏ giọng đáp: “Mỗi lần xem em đều cảm thấy nói về mệnh đề ‘số phận’ này với một đứa trẻ năm tuổi chung quy vẫn quá tàn nhẫn.”
Trần Tịnh Thực: “…”
Trần Tịnh Thực không nói gì, chỉ nắm chặt bàn tay cô hơn.
Khi Ponyo phá vỡ sự trói buộc của cha, một lần nữa trở về bên cạnh Sosuke, vẻ mặt Lê Lô lại trở nên rạng rỡ, nói với anh: “Trần huynh, em và Dư Tư đều nghĩ sau này phải làm một người mẹ giống như Lisa (mẹ của Sosuke), sinh ra một đứa trẻ giống như Sosuke vậy. Cậu bé ngoan ghê luôn!”
Trần Tịnh Thực: “Thế bố của Sosuke thì sao?”
Lê Lô hừ một tiếng: “Ông ta không chọc giận Lisa đã là tốt lắm rồi.” Cô hơi ngừng lại, “Nhưng ông ấy cũng rất tốt.”
Trần Tịnh Thực khẽ cười, trả lời: “Anh sẽ không chọc giận em đâu.”
Lê Lô: “… He he.”
Cuối phim, Sosuke và Ponyo cuối cùng vẫn ở bên nhau, hơn nữa còn là trong sự chúc phúc của mọi người. Tất cả mọi người đều rất vui, hoàn toàn quên đi đây mới là một đôi trẻ con năm tuổi.
“Trần huynh ơi, thực ra vào lần đầu tiên xem, em từng nghĩ một vấn đề. Huynh nói xem đứa trẻ năm tuổi liệu có biết yêu là gì không?”
Trần Tịnh Thực không trả lời câu hỏi này ngay, không biết anh nghĩ đến điều gì, bỗng thoáng ngây người.
“Anh nghĩ họ hiểu.” Lát sau, Trần Tịnh Thực đáp, “Bởi vì đối với con người mà nói, yêu không phải là một mệnh đề hùng vĩ hay sâu sắc gì, nó là bản năng tựa như hít thở vậy.”
Câu trả lời văn vẻ thật, nhưng Lê Lô thích!
“Anh nói đúng.” Cô cười híp mắt nói.
Xem phim xong đi ra đã gần năm giờ rồi. Trần Tịnh Thực và Mã Uyên đi vệ sinh, Lê Lô tranh thủ hỏi Dư Tư xem cô ấy và Mã Uyên tiếp xúc với nhau ra sao.
“Rất tốt nha.” Dư Tư rất bình tĩnh, “Bọn tớ vừa mới bắt đầu mà, làm được trò gì chứ, cũng đâu có giống cậu với Trần huynh. Có điều…” Cô ấy hơi ngừng lời, “Vừa nãy lúc ra ngoài anh ấy hơi muốn nắm tay tớ, tớ khẽ tránh đi.”
Dư Tư hơi hối hận, bởi vì tránh đi cái là Mã Uyên không dám thử lại nữa.
“Không sao đâu, anh ấy có thể làm ra hành động này là đã tiến bộ rất lớn rồi.” Lê Lô an ủi cô ấy.
“Đúng vậy.” Dư Tư cười, đã nhẹ nhõm thư thái.
Rất nhanh, Trần Tịnh Thực và Mã Uyên đi ra. Bốn người vừa đi qua chỗ thang máy vừa thương lượng xem ăn tối ở đâu, trong lúc đó Lê Lô và Trần Tịnh Thực vẫn luôn nắm tay nhau. Lúc thang máy đến tầng hai, đột nhiên có một người cực kỳ quen mắt lọt vào tầm mắt của Lê Lô. Nhìn thấy người này, tim Lê Lô hẫng một nhịp.
Ôi, là ông bố già của cô!