Chương 28: Ra Mắt Cha Mẹ

Anh Là Báu Vật Của Em

Chương 28: Ra Mắt Cha Mẹ

Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vệ Minh Thận nhìn thấy con gái Lê Lô, nét mặt ông thay đổi từ ngạc nhiên, rồi vui mừng, sau đó kinh ngạc và cuối cùng là bình tĩnh lại. Nhờ nhiều năm rèn luyện, những biểu cảm này diễn ra rất nhanh, biên độ dao động cực nhỏ, người ngoài gần như không thể nhận ra.
So với ông, Lê Lô lại bộc lộ cảm xúc rõ ràng hơn nhiều. Ban đầu cô hơi bất ngờ, sau đó là vô cùng vui vẻ.
“Bố ơi.” Lê Lô chạy tới, nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt, hỏi, “Sao bố lại ở đây vậy ạ?”
“Món đồ mẹ con đặt trước đây đã được giao đến, bà ấy đi công tác nên bố qua lấy về nhà giúp bà ấy.” Vệ Minh Thận cười xoa đầu con gái, với giọng nói khàn khàn.
Biết ngay mà, cũng chỉ có mẹ cô mới có thể sai được ông bố bận rộn trăm công nghìn việc của cô.
“Có phải bố cũng trả tiền luôn giúp bà ấy không?” Lê Lô chớp mắt, hỏi bố.
Nếu là bình thường, Vệ Minh Thận chắc chắn sẽ đùa lại cô. Nhưng lúc này ông có chuyện quan trọng hơn cần chú ý.
“Môi Môi à, cậu ấy là ai?”
Vệ Minh Thận liếc nhìn Trần Tịnh Thực rồi hỏi. Dù ở độ tuổi của Trần Tịnh Thực không thể gọi là 'cậu bé' được nữa, nhưng so với ông, anh vẫn chỉ như một đứa trẻ, không khác gì con gái ông.
Lê Lô khẽ giật mí mắt, biết bố đã nhận ra. Dù sao thì ban nãy cô cũng nắm tay Trần Tịnh Thực chẳng chút kiêng kỵ gì, chỉ kẻ ngốc mới không nhận ra. Cảnh tượng này khác hẳn với những gì Lê Lô từng tưởng tượng khi cha mẹ biết chuyện, nhưng dù sao cô cũng yêu đương nghiêm túc nên chẳng có gì phải chột dạ.
“Là… bạn trai của con ạ.” Lúc nói đến những chữ cuối cùng, Lê Lô vẫn hơi ngượng ngùng, cô khẽ lè lưỡi, quay đầu vẫy tay với Trần Tịnh Thực.
Lúc này Trần Tịnh Thực mới tiến lên chào hỏi Vệ Minh Thận.
“Cháu chào chú, cháu là Trần Tịnh Thực, hiện đang hẹn hò với Môi Môi ạ.”
Vệ Minh Thận khẽ gật đầu, liếc nhìn con gái Lê Lô như muốn cô nói thêm điều gì.
“Bố còn nhớ vị nghiên cứu sinh sau tiến sĩ trường Yến Đại mà lúc trước con từng nhắc tới không ạ?” Lê Lô hỏi bố, thấy ông khẽ cau mày ra vẻ chưa nhớ ra, cô bèn nhắc khéo, “Cái con chồn lợn ấy!”
Vệ Minh Thận: “…”
Trần Tịnh Thực: “…”
Lời nhắc ngắn gọn, súc tích của con gái khiến hai người đàn ông trước mặt im lặng vài giây. Nhìn nhau một cái, trong mắt Vệ Minh Thận thoáng hiện ý cười: “Hóa ra là cháu.”
“… Dạ là cháu.” Trần Tịnh Thực cũng mỉm cười, kiềm chế sự căng thẳng đang dâng lên trong lòng, anh tự giới thiệu, “Giờ cháu đang làm việc ở Viện Sinh Khoa trường Yến Đại, làm nghiên cứu sinh sau tiến sĩ ở đó ạ.”
“Trình độ học vấn tốt đấy.” Vệ Minh Thận khen anh, “Đại học cũng ở Yến Đại à?”
“Vâng ạ.”
Vệ Minh Thận khẽ gật đầu, trong ánh mắt hiện lên vài phần tán thưởng. Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó mà thôi, ông không hỏi thêm nữa.
“Bao giờ về nhà một chuyến?” Ánh mắt Vệ Minh Thận chuyển sang con gái, dịu giọng hỏi, “Dạo này bố và mẹ đều bận, cũng không có thời gian quản con. Bố nghe dì tiểu Lưu của con nói là cả kỳ nghỉ hè con chẳng về nhà được mấy lần.”
“Nghỉ hè con đi thực tập mà.” Lê Lô khẽ nói, “Ở trường tiện hơn chút ạ.”
Không chỉ vậy đâu nhỉ? Vệ Minh Thận hiểu rõ nhưng không nói ra, đoán là con gái mình đang chìm đắm trong tình yêu nên mới quên về nhà.
“Không bận nữa thì cuối tuần sau về nhà một chuyến đi, mẹ con cũng sắp về rồi.”
“Vâng ạ.”
Lê Lô đồng ý, trong lòng hiểu rõ ý đồ của bố khi bảo cô về nhà lần này. Không chỉ là lâu rồi không gặp, có lẽ hơn nữa là muốn tra hỏi cô về chuyện bạn trai.
Không nán lại thêm lâu, dặn dò cô vài câu về việc chú ý an toàn, chào Dư Tư và Mã Uyên xong, Vệ Minh Thận rời đi trước. Biết bọn họ chuẩn bị đi ăn tối, Vệ Minh Thận định bảo họ đến nhà hàng riêng mà ông và vợ thường ghé qua ở gần đó dùng bữa. Nhưng nghĩ đến cô đi cùng bạn bè thì cũng không nói thêm điều thừa thãi. Ông khẽ ôm cô con gái nhỏ của mình một cái rồi rời đi.
“Lô Lô cưng ơi, sao bố bọn mình vẫn đẹp trai thế chứ, trông ông ấy thật sự không giống người ở độ tuổi đó tí nào!” Đợi Vệ Minh Thận đi rồi, Dư Tư lập tức sán lại gần cô hỏi. Học với Lê Lô lâu như vậy, đương nhiên cô ấy cũng từng gặp Vệ Minh Thận vài lần, lần nào cũng không khỏi cảm thán, nói đây là người cha đẹp trai và có khí chất nhất mà cô ấy từng gặp. Chẳng trách lại nuôi dạy được một Lê Lô cưng đáng yêu đến thế.
Lê Lô cười, không đáp lời. Dư Tư chỉ thỉnh thoảng mới gặp bố cô một lần nên không nhận ra. Nhưng cô lại phát hiện ra rồi, bố đã nhiều tóc bạc hơn lần gặp trước. Ở hai bên mai, không quá nổi bật nhưng lại là biểu tượng cho sự vất vả của ông.
“Môi Môi?”
Nhận ra Lê Lô đang lơ đãng, Trần Tịnh Thực khẽ gọi cô.
“Dạ?” Lê Lô nhìn sang, thấy anh như muốn nói điều gì đó, cô khẽ cười, hỏi nhỏ, “Anh Trần à, đó chính là bố em, anh cảm thấy thế nào?”
“Rất tốt.”
Trần Tịnh Thực thoáng khựng lại rồi đưa ra câu trả lời như vậy. Có thể thấy ông là một người cực kỳ có tu dưỡng, hơn nữa hiếm có ở chỗ toát ra vẻ nhẹ nhàng, khoan thai và sự nhanh nhẹn hiếm thấy ở đàn ông trung niên, có lẽ là do rèn luyện kỷ luật lâu dài mà thành. Ông rất hòa đồng, ánh mắt chứa ý cười ôn hòa, trông rất gần gũi, dễ tiếp cận. Nhưng Trần Tịnh Thực vẫn nhận ra, đây có lẽ là một người đã ở vị trí cao lâu năm, dù không cố ra vẻ nhưng vẫn toát lên sự uy nghiêm khiến người ta không dám tùy tiện mạo phạm. Trần Tịnh Thực nhớ đến lời giới thiệu lúc trước của Lê Lô, bỗng không nhịn được bật cười… 'Bố em là công chức nhà nước'? Chắc là cô ấy khiêm tốn rồi.
Sau câu chuyện nhỏ bên lề này, nhóm người đến một nhà hàng theo phong cách đặc biệt ăn tối, lại đi dạo phố đi bộ một lúc rồi mới về trường.
Lúc đến cổng bắc trường Sư Đại đã sắp mười giờ rồi, song Lê Lô lại không vội về ký túc xá mà cùng Trần Tịnh Thực đi dạo trong khuôn viên trường.
“Anh Trần ơi…”
“Môi Môi à…”
Yên lặng đi được một lúc, hai người gần như đồng thời cất tiếng gọi đối phương. Ánh mắt giao nhau, rồi lại cùng nhau dừng lại.
“Em nói trước đi.” Ngẩn người một lát, Trần Tịnh Thực mỉm cười, nói.
“Thôi anh nói trước đi.” Lê Lô chớp mắt, đáp lại.
Trần Tịnh Thực lại ngập ngừng chưa nói nên lời. Cuộc gặp gỡ hôm nay, thái độ không rõ vui giận của cha Môi Môi khiến anh hơi do dự về chuyện “ra mắt cha mẹ” này, trong lòng hiếm khi có phần thiếu tự tin. Nhưng khi chạm phải ánh mắt tràn đầy tin tưởng và mong chờ của Lê Lô, Trần Tịnh Thực bỗng hiểu ra, có lẽ điều cô muốn nói với anh chính là… Cô vẫn muốn giới thiệu anh với cha mẹ. Trần Tịnh Thực hiểu rõ, anh không hề chắc chắn rằng có thể làm hài lòng cha mẹ cô, nhưng nếu cô đã kiên trì thì anh không thể chùn bước vào lúc này. Dù thế nào, anh cũng phải cùng cô đối mặt.
“Cuối tuần này anh cùng về nhà với em nhé?” Trần Tịnh Thực bỗng nói, với vẻ quyết liệt như không còn đường lui. Nhận ra giọng điệu của mình có hơi “bi tráng” khiến người ta dở khóc dở cười, anh lập tức dịu giọng lại, nói thêm, “Lúc trước chẳng phải em nói muốn giới thiệu anh với cô chú sao? Anh thấy đây chính là một cơ hội.”
Lê Lô thật sự hơi bất ngờ. Cô không ngờ sau khi gặp bố cô rồi Trần Tịnh Thực sẽ chủ động nhắc đến chuyện muốn về nhà cùng cô. Phải biết rằng cái 'đạo hạnh ngàn năm giết người trong vô hình' của ông bố cô, đúng là chẳng mấy ai có thể trụ vững trước mặt ông. Cho nên nghe xong đề nghị của Trần Tịnh Thực, Lê Lô rất vui, vô cùng vui.
“Được ạ, đây là anh nói đó nhé.” Mắt Lê Lô sáng rực.
“Ừ, vậy chốt thế đi.” Nhìn Lê Lô, Trần Tịnh Thực cảm thấy mình đã đưa ra một quyết định vô cùng đúng đắn.
Phương hướng đã được định ra, tiếp theo chính là công tác chuẩn bị trước khi “ra mắt cha mẹ” rồi!
Thực ra cũng chẳng có gì ngoài việc chuẩn bị một bộ quần áo sạch sẽ, chỉnh tề, cùng chút quà gặp mặt. Dưới sự giám sát của Lê Lô, phần quà gặp mặt thì cực kỳ đơn giản, chỉ là một ít hoa quả. Dù sao thì cô cũng quá hiểu bố mẹ mình, biết rằng càng cầu kỳ họ lại càng không thích.
Khi còn hai ngày nữa là đến cuối tuần về nhà, Lê Lô đột nhiên nhận được tin nhắn mẹ gửi tới, cực kỳ đơn giản, chính là một cái icon… hình mèo con đang nổi khùng, kèm theo bốn chữ: Thẳng thắn khoan hồng.
Lê Lô bỗng thấy da đầu tê dại, lập tức chụp màn hình gửi tin nhắn cho ông bố già: Bố ơi, chuyện gì vậy?!
Tối hôm gặp bố ở trung tâm thương mại về, Lê Lô đã nhắn tin giao hẹn với ông là tạm thời đừng nói chuyện cô đang yêu cho mẹ Yến Dương biết vội, đợi cuối tuần cô về sẽ tạo cho bà một bất ngờ. Ai ngờ bà vẫn biết rồi, nguồn rò rỉ thông tin duy nhất Lê Lô có thể nghĩ tới chính là ông bố già của cô, hừ!
Quả nhiên, như thể chột dạ hoặc có suy nghĩ gì khác, câu trả lời của ông bố già đến muộn một lúc, rất không giống tác phong thường ngày của ông.
Bố: Nói chuyện với mẹ con đi.
Lảng tránh, rõ ràng là đang né tránh chủ đề! Sau khi gửi lại icon “mèo con nổi khùng” mà mẹ già đã gửi cho ông bố già, Lê Lô quay về giao diện trò chuyện với mẹ già rồi rơi vào trầm tư… Nên trả lời thế nào đây?
Mei: Mẹ ơi mẹ biết rồi ạ.
Mei: Gấu trúc giấu tay.jpg
Dương: Đừng có lăm le “cute” để qua chuyện, chiêu này không có tác dụng với mẹ đâu.
Dương: Hôm ấy về nhà thấy bố con một mình ngồi im lặng cả buổi, tra hỏi mãi mới moi được từ miệng ông ấy ra. Cô gái nhỏ, gan con lớn lắm rồi đấy, còn bắt tay với bố để cùng nhau giấu mẹ!
Mei: Làm gì có ạ, cuối tuần này là về rồi, đến lúc đó mẹ cũng biết rồi mà.
Lê Lô xoa dịu cơn giận của mẹ, trong lòng lại có chút khó chịu. Cô nghĩ mặc dù bố tỏ ra bình tĩnh, nhưng cảnh cô và anh Trần nắm tay có lẽ vẫn là một đả kích không nhỏ đối với ông. Nếu cô nói trước với ông, sau đó để ông nhìn thấy cảnh ấy thì chắc ông sẽ dễ chấp nhận hơn một chút, đây cũng là sắp xếp ban đầu của cô. Nào ngờ kế hoạch vẫn không theo kịp được sự thay đổi.
Dương: Cuối tuần này con đưa cậu ấy về cùng à?
Mei: Vâng, mẹ ơi, mẹ gặp anh ấy rồi sẽ biết, con nghĩ mẹ sẽ thích anh ấy thôi.
Dương: Lời này nói quá sớm rồi.
Mei: … Thế mẹ cũng đừng làm khó anh ấy nhé, anh ấy là khách con mời đến nhà mà.
Dương: Đương nhiên mẹ hiểu lý lẽ.
Dương: Lắm lời.jpg
Mei: ……………………
Lê Lô lại phát hiện ra rồi, hôm nay tính tình của mẹ cũng hơi nóng nảy, không còn thản nhiên như mọi khi. Ngoài việc giận cô và bố đã cùng nhau giấu bà ra, chắc là cũng hơi khó chấp nhận sự thật 'con gái có bạn trai' này rồi.
Lê Lô bỗng hiểu ra sự băn khoăn của Trần Tịnh Thực. Xem ra trong mắt cha mẹ, chuyện này thật sự là chuyện lớn. Vậy là cô đã nghĩ quá đơn giản rồi sao?