Chương 31: Sự chấp thuận

Anh Là Báu Vật Của Em

Chương 31: Sự chấp thuận

Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trưa hôm đó, hai người họ ở lại nhà dùng bữa. Vốn không có sắp xếp này, nhưng nếu bà ngoại Trương cũng đã đến thì chắc chắn sẽ ở lại ăn cơm, nên hai người vẫn nghe lời gia đình.
Ăn trưa xong lại ngồi thêm một lúc, sau đó Lê Lô đưa Trần Tịnh Thực rời đi. Một chi tiết nhỏ là cha của Vệ Minh Thận cũng cùng cô tiễn khách đến tận cửa thang máy, điều này thực sự vượt ngoài dự liệu của cô. Từ hành động này, Lê Lô nhận ra ý của cha mình, đó là ít nhất ông không còn phản đối chuyện cô và anh Trần qua lại nữa. Đợi cửa thang máy khép lại rồi, Lê Lô khẽ thở phào một hơi. Cô rất rõ tầm nhìn và sự tinh tường của cha, người mình thích có thể nhận được sự chấp thuận từ ông… Dù cho tạm thời chỉ là ở vẻ bề ngoài thôi, cũng đủ khiến cô vui rồi.
Đến chiều, trong tiểu khu chẳng có mấy người, hai người bước đi dưới bóng cây, nhất thời đều không lên tiếng. Không khí tràn ngập hương hoa quế, là mùi của mùa thu. Lê Lô cảm khái trong lòng, lúc cô và Trần Tịnh Thực vừa quen nhau, Yến Thành mới chỉ vào hạ, giờ đây mùa thu đã đến rồi, thời gian trôi thật nhanh.
“Đang nghĩ gì thế?”
Bỗng nghe thấy Trần Tịnh Thực hỏi. Từ lúc rời khỏi nhà cô vẫn luôn rất yên tĩnh, mặc dù biết lúc này cô sẽ không có áp lực gì, nhưng anh vẫn không quá yên tâm mà hỏi. Cô gái này, mỗi một cử chỉ hành động đều khiến trái tim anh bị lay động.
“Em đang nghĩ, tình yêu dường như không phải là một chuyện đơn giản chút nào.” Lê Lô nói.
“Sao lại nói thế?” Trần Tịnh Thực nhìn cô.
“Anh xem.” Lê Lô đứng yên, nhìn anh, “Ban đầu, em chỉ muốn giới thiệu anh với cha mẹ, để họ biết em đang yêu và yên tâm về chuyện này. Nhưng giờ thì mọi chuyện lại trở nên trịnh trọng như thể em muốn kết hôn với anh vậy, còn gọi cả bà ngoại Trương đến nữa chứ.”
Hai chữ “kết hôn” này khẽ chạm vào tơ lòng anh, khiến một hồi rung động dấy lên. Hai tay khẽ nắm thành quyền, Trần Tịnh Thực nhìn Lê Lô, mỉm cười nói: “Tình yêu đôi khi rất đơn giản, nhưng cũng có lúc vô cùng phức tạp.”
“Đúng thế. Nếu chỉ muốn hưởng thụ tình yêu, quả thực không cần nghĩ quá nhiều. Nhưng nếu muốn đi đường dài, sẽ có rất nhiều băn khoăn lo lắng.” Lê Lô nói xong, ánh mắt trong trẻo nóng rực nhìn Trần Tịnh Thực, “Cho nên anh Trần à… ban đầu anh cứ khăng khăng muốn nói rõ ràng với em như thế, bảo em suy nghĩ kỹ rồi hãy đồng ý với anh, thực ra chính là muốn cùng em đi đường dài, đúng không anh?”
Trần Tịnh Thực: “…”
Anh quả thật có ý này, nhưng bị cô nói trắng ra như vậy, Trần Tịnh Thực lại không biết nên thừa nhận thế nào nữa. Khẽ bật cười, tai hơi nóng.
Song Lê Lô lại rất cảm động. Từ trước đến nay, cô sẽ không quá nghĩ đến sau này, mặc dù tất thảy những nỗ lực trước mắt đều có thể coi là vì tương lai nhưng thứ cô xem trọng nhất vẫn là cuộc sống hiện tại. Nhưng mà Trần Tịnh Thực không giống, một khi anh và cô bắt đầu, anh sẽ nghĩ xong xuôi hết mọi thứ. Hiện tại và tương lai, anh đều muốn.
Tham lam ư? Không hề. Đây là sự trân trọng anh dành cho cô, và điều chống đỡ sự trân trọng ấy chính là tình yêu anh dành cho cô.
“Anh Trần ơi, có phải anh rất thích…” Hơi ngừng lại, “Không, rất yêu em, đúng không?” Câu hỏi của cô gái rất thẳng thắn, rất đột ngột, khiến Trần Tịnh Thực thoáng sững sờ. Nhưng rất nhanh, anh lại cười, khẽ trả lời:
“Đúng, anh rất thích, cũng rất yêu em.”
Còn lâu hơn em biết, còn sâu đậm hơn em tưởng.
Lê Lô còn chưa biết hết thảy những điều ấy, nhưng chỉ với những điều cô đang có hiện tại đã đủ khiến cô mãn nguyện rồi.
“Vậy sau này em cũng sẽ thích anh, yêu anh giống như anh vậy. Chúng mình sẽ bên nhau, cùng đi đến nơi lâu dài, lâu dài hơn nữa, lâu dài nhất nhé Trần Tịnh Thực…”
Ánh mắt cô gái rất nghiêm túc, rõ ràng, trong trẻo như vậy, nhưng đối với anh lại tràn đầy sự mê hoặc vô tận, khiến anh dù trong vô thức cũng có thể cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ nơi lồng ngực. Cô luôn như vậy, vào lúc anh nghĩ sẽ không còn gì tốt hơn khoảnh khắc hiện tại thì cô lại mang đến hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. Anh biết rõ định nghĩa về tình yêu của cô, gần như lý tưởng và ngây thơ, nhưng mà đối với anh, cô lại nguyện ý đưa ra lời hứa hẹn vừa có trọng lượng vừa thực tế như thế, thế này bảo anh làm sao có thể không cảm động, làm sao mà từ chối nổi đây?
“Được.” Trần Tịnh Thực đáp, nắm chặt lấy tay cô.
Sau đó cách hai người ở bên nhau có chút thay đổi. Chủ yếu là về phía Lê Lô. Trước kia cô luôn nghĩ yêu đương chỉ là yêu đương, nhưng giờ đây, cô đã bắt đầu suy nghĩ đến tương lai. Trong quá trình này, có rất nhiều thứ nhìn thì phức tạp, nhưng bất ngờ là dù suy nghĩ xuất phát từ góc độ của cô hay của Trần Tịnh Thực thì đều không có quá nhiều khác biệt. Mục tiêu về tương lai của hai người lại đồng nhất đến lạ, điều này khiến Lê Lô vui mừng vô cùng. Giờ cô bắt đầu càng ngày càng nghĩ nhiều về cuộc sống sau này rồi, ấy vậy mà lại thấy hơi nghiện.
So với con gái đang tận hưởng niềm vui trong tình yêu, tiến triển trong việc khảo sát Trần Tịnh Thực của Vệ Minh Thận và Yến Dương lại bị chậm, nguyên nhân cũng đơn giản, dù sao thì thời gian họ ở cùng nhau ít, không giống cô thường xuyên quấn quýt bên anh, có đủ không gian và thời gian quan sát anh. Hơn nữa… mặc dù tiến triển chậm nhưng tất cả phản hồi đều tích cực, nhất là mẹ già thân yêu Dương Dương của cô, đến nỗi cô không nhịn được bắt đầu than thở… Chẳng lẽ thực sự đúng với câu ngạn ngữ: “Mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thích” sao? Hehe.
Hôm ấy, mẹ Yến Dương đến Bắc Đại bên này giải quyết công việc, buổi trưa vừa hay có thời gian nên hẹn cô ăn cơm. Lúc nói chuyện điện thoại, bà tiện thể nói thêm một câu, bảo cô hỏi Trần Tịnh Thực xem có rảnh không, đến lúc đó có thể cùng tới. Lê Lô lập tức đoán ra ý mẹ, biết bà đến vì Trần Tịnh Thực thì nhịn cười không vạch trần. Cúp điện thoại rồi lập tức gửi tin nhắn cho Trần Tịnh Thực… Sáng nay anh không ở trong phòng thí nghiệm, có một đàn anh bị tốt nghiệp muộn hai năm, năm nay đã thuận lợi vượt qua cửa ải, nhận được tấm bằng học vị. Anh ấy định hôm nay rời đi, Trần Tịnh Thực đã hẹn sẽ đến tiễn anh ấy.
Câu trả lời của Trần Tịnh Thực đến rất nhanh.
“Được, anh sắp đến dưới tòa thí nghiệm rồi, lát nữa em xuống nhé, đi từ phía vườn thực vật.”
“Vâng.”
Lê Lô thu dọn đồ đạc, rất nhanh đã đeo túi nhỏ của mình đi xuống lầu. Đứng ngoài cửa vườn thực vật đợi chưa bao lâu đã thấy một chiếc xe màu đen chạy dọc theo con đường tới đây, ban đầu Lê Lô không để ý, còn lùi vào trong nhường đường. Nhưng chiếc xe ấy lại không phóng qua, trái lại còn dừng ở chỗ cách cô hai bước chân. Tiếng còi xe làm cô giật nảy mình, Lê Lô ngẩng đầu, nhìn kỹ người ngồi ở ghế lái, không ngờ lại là Trần Tịnh Thực.
“Anh Trần…” Lê Lô hơi ngạc nhiên nhìn anh, “Sao anh lại lái xe tới vậy?” Hơi ngừng lại, “Xe này của ai thế?”
Trần Tịnh Thực xuống xe, vòng qua đầu xe đi tới trước mặt Lê Lô, một tay chống lên mui xe gõ nhẹ vài cái, anh quay đầu nhìn Lê Lô: “Đây là xe của anh Triệu, anh ấy để lại cho anh rồi.”
Anh Triệu chính là đàn anh hôm nay vừa đi. Lê Lô “hả” một tiếng, hơi không dám tin: “Một khoản tài sản cố định lớn như thế, anh ấy cứ thế để lại cho anh ư?”
Dạo này Lê Lô đang học kiến thức kế toán từ một bạn học ngành quản lý tài vụ của trung tâm Vạn Liên, những danh từ liên quan có thể nói là cô đọc vanh vách.
Trần Tịnh Thực bị cô chọc cười, gật đầu: “Đúng vậy, để lại cho anh rồi.”
Đừng nhìn Trần Tịnh Thực lúc này tỏ ra bình tĩnh, buổi sáng lúc anh Triệu đề cập chuyện này, anh cũng bị kinh ngạc mất một lúc. Anh Triệu vào nhóm sớm hơn anh một năm, kéo dài sáu năm trời mới thuận lợi tốt nghiệp, coi như là người đầu tiên trong Phương Môn tốt nghiệp trễ. Chỉ có điều anh Triệu trời sinh tính tình phóng khoáng, mỗi ngày cứ thong thả ung dung, ngoài nghiên cứu khoa học ra thì là lượn lờ khắp thành phố, để thuận tiện còn mua một chiếc xe không biết đã qua tay bao nhiêu người. Vốn định bán đi khi sắp tốt nghiệp, nhưng vì vợ đột nhiên mang thai, bỗng chốc có cả đống chuyện nên anh ấy quên béng mất. Vừa hay ở đây có sẵn một cậu đàn em, anh ấy bèn vung tay tặng luôn cho Trần Tịnh Thực. Lúc đầu Trần Tịnh Thực không nhận, bảo có thể giúp xử lý, sau này sẽ chuyển tiền cho anh ấy, nhưng lại bị anh Triệu từ chối.
“Mặc dù là một ông bạn già, nhưng ba năm nay được chú chăm sóc cũng coi như thoải mái, lúc lái cảm giác tuyệt vời. Chú cứ giữ lấy, sau này không chừng có ích đấy. Chỉ có một điểm là tuyệt đối đừng đầu tư thêm một đồng nào vào nó nữa, hỏng thì thay mới luôn nhé!”
Dù là vậy nhưng Trần Tịnh Thực vẫn không đồng ý, đùa rằng bản thân không có công thì không dám nhận lộc.
“Chú còn không có công ư? Nếu không có chú thì giờ anh đây nào đã có thể thuận lợi mà tốt nghiệp?” Anh Triệu nói là sự thật, hai năm nay giáo sư Phương thường xuyên ở phương Nam, tuy vẫn tận tâm quản lý học sinh, nhưng vẫn không đủ. Rất nhiều lúc anh ấy gặp phải vấn đề đều là do cậu đàn em vào nhóm muộn hơn anh ấy một năm này chỉ bảo. Trong luận văn tốt nghiệp, sự giúp đỡ của chàng trai trẻ này đối với bản thân anh ấy thực sự không nhỏ.
“Chiếc xe này coi như là quà cảm ơn của anh nhé, đừng có chê, đây là tiền chính đáng anh kiếm được dựa vào kiến thức của bản thân đấy.”
Càng nói càng không ăn nhập gì với nhau, nhưng lúc này Trần Tịnh Thực không nói không nữa. Anh nhìn ra được là anh Triệu thật lòng muốn tặng anh, quyết định cứ tạm nhận trước, đến lúc đó đợi con anh ấy ra đời, anh sẽ tặng một khoản tiền mừng lớn.
Lê Lô rất thích thú mở cửa xe ra chui vào trong xe quan sát một hồi, hai phút sau, cô thu lại ánh mắt, đứng thẳng người lên: “Cũ thì hơi cũ chút, nhưng vẫn rất sạch sẽ.” Cô cười nhìn Trần Tịnh Thực, “Món quà cảm ơn này không tệ chút nào, sau này anh Trần có xe rồi nhé.”
Có điều chỉ là một chiếc xe cũ, nếu là cô gái khác chắc sẽ chẳng buồn để mắt đến, nhưng mà Lê Lô lại thật lòng vui mừng, không hề ghét bỏ chút nào. Trần Tịnh Thực không nhịn được cười, nói: “Đợi đến kỳ nghỉ anh đưa em đi dạo khắp nơi, xem có giúp em trị liệu giải mẫn cảm, chữa chứng say xe của em được không.” Nghĩ đến gì đó, “Đúng rồi, em có biết lái xe không? Đều nói người lái xe không say, giờ vừa hay có xe rồi, anh luyện lái với em để lấy bằng, đến lúc đó để em lái.”
Khi nói lời này, mắt Trần Tịnh Thực sáng ngời. Lê Lô nhìn thấy tất cả, hồi lâu không trả lời, chỉ ngập tràn ý cười nhìn anh.
“Sao thế?” Nhận ra sự khác lạ của cô, Trần Tịnh Thực không biết có chỗ nào không đúng, hơi mờ mịt.
Lê Lô nhìn dáng vẻ này của anh, cuối cùng không nhịn được cười lên. Trước kia nghe nói đàn ông đến già vẫn luôn có một đứa trẻ trong lòng, cô còn cảm thấy lời này thật khoa trương. Giờ nhìn thấy Trần Tịnh Thực giống hệt như có được một món đồ chơi lớn, không giấu nổi sự phấn khởi, cuối cùng cô cũng đã tin: Người xưa quả thật (không phải) không lừa mình! Hehe.
Hóa ra anh Trần vẫn luôn thành thục, trầm ổn cũng có một mặt trẻ con như thế này.