Anh Là Báu Vật Của Em
Chương 32: Bé con
Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“À mà em cũng từng giúp anh Triệu đó.”
Ngồi vào trong xe rồi, Lê Lô bỗng nhớ ra gì đó, nói. Đó là chuyện lúc anh Triệu còn bảo vệ luận văn tốt nghiệp, anh ấy đến Vạn Liên tìm một bạn học lấy số liệu, đúng lúc thấy Lê Lô đang làm bài thuyết trình dự án, bị cách sắp xếp bố cục tinh tế của cô thu hút, liền nói nếu bài thuyết trình bảo vệ của mình mà làm được như thế này thì chắc chắn sẽ qua. Lúc đó Lê Lô đã quen anh Triệu rồi, còn từng cùng Trần Tịnh Thực đi ăn xiên nướng với anh ấy và người nhà anh ấy. Nghe vậy, cô rất hào phóng ngỏ lời bảo anh ấy gửi bài thuyết trình qua để cô chỉnh sửa lại giúp. Anh Triệu mừng rỡ, lập tức kết bạn WeChat với cô rồi không chút khách sáo nhờ cô giúp đỡ.
Giờ Trần Tịnh Thực mới biết chuyện này, anh trầm ngâm rồi nói: “Nếu đã vậy… thì chiếc xe này coi như là tài sản chung của chúng ta rồi.”
Lê Lô: “Thật ạ?”
Đôi mắt cô sáng lấp lánh, ánh lên vẻ tinh quái và nghịch ngợm.
Trần Tịnh Thực ừ một tiếng: “Thật.”
“Anh Trần ơi, anh thật hào phóng.” Lê Lô cười, lập tức vui vẻ, “Vậy là em cũng có xe rồi!”
Nhà Lê Lô cũng có xe, hơn nữa không chỉ một chiếc. Cô có ngồi nhưng cũng biết đó là xe của bố chứ không phải của mình. Mà chiếc xe nhỏ cũ này, có lẽ vì bản thân đã thật sự góp sức vào nên nghe Trần Tịnh Thực nói vậy, cô rất vui, cảm thấy một phần của nó cũng thuộc về mình. Thế là thái độ của Lê Lô với chiếc xe này cũng thay đổi ngay lập tức, cô mở một ứng dụng màu cam, tìm đồ trang trí xe trên đó. Theo lời cô nói, phải trang bị thật tốt cho tài sản chung đầu tiên của hai người. Trần Tịnh Thực để mặc cô, anh sớm đã quẳng câu “tuyệt đối đừng bỏ thêm một đồng nào vào nó nữa” ra sau đầu. Đôi khi niềm vui của con người lại đến một cách đơn giản như thế.
Đang là giờ tan làm buổi trưa nên xe cộ ra vào trường Yến Đại rất đông. Lê Lô hẹn địa điểm gặp với mẹ xong thì ngồi thoải mái trên ghế phụ, mặc cho Trần Tịnh Thực chầm chậm lái xe ra ngoài. Đột nhiên, một bóng dáng hơi mập mạp vội vã bước ngang qua cạnh xe. Lê Lô ngước mắt nhìn, ánh mắt chợt khựng lại.
“Anh Trần ơi, đó chẳng phải giáo sư Phương sao?” Lê Lô vỗ vỗ cánh tay Trần Tịnh Thực.
Trần Tịnh Thực nhìn ra phía ngoài theo ánh mắt cô, phát hiện đúng là ân sư Phương Văn Cẩm. Anh lập tức ấn còi ba lần, thấy ân sư không có phản ứng gì, anh liền mở cửa sổ xe ra gọi một tiếng: “Thầy Phương.”
Có lẽ đã gặp phải chuyện gì, Phương Văn Cẩm nắm chặt điện thoại đi ra bên ngoài, môi ông ấy đã khô nứt vì sốt ruột. Thấy Trần Tịnh Thực, mắt ông ấy sáng lên, đeo chiếc balo không bao giờ rời khỏi người rồi bước tới.
“Tiểu Trần, Tiểu Lê à, các em định đi đâu thế?”
“Bọn em ra ngoài ăn cơm ạ.” Lê Lô nói, “Thầy Phương, thầy đi đâu vậy ạ?”
Nói nghiêm túc thì, tuy giờ Phương Văn Cẩm đã gần như rời khỏi Vạn Liên để chuyên tâm làm nghiên cứu của mình, nhưng trên danh nghĩa ông ấy vẫn thuộc về Vạn Liên, xem như là sếp lớn nhất của Lê Lô. Cho nên trong khoảng thời gian này, sự hiểu biết của Lê Lô về ông ấy cũng tăng lên không ít, cô cũng cực kỳ có thiện cảm với ông lão này.
“Môi thầy khô khốc luôn rồi, uống chút nước đi ạ.” Lê Lô vừa nói xong liền lấy một chai nước khoáng mang sẵn trong túi mình ra đưa cho ông.
“Cảm ơn, cảm ơn.” Phương Văn Cẩm nhận lấy, nói: “Trong nhà có chút chuyện cần thầy phải về một chuyến. Các em cứ đi trước đi, không cần lo cho thầy đâu.”
“Vậy thầy qua đó bằng cách nào ạ?” Trần Tịnh Thực hỏi.
“Thầy gọi xe!” Phương Văn Cẩm nói xong, liếc nhìn yêu cầu gọi xe vừa gửi đi trong điện thoại, không có tài xế nào nhận đơn. Giờ này muốn gọi xe ở cổng trường Yến Đại khó khăn lạ thường. Bất luận là vẫy xe dọc đường hay là dùng ứng dụng gọi xe cũng đều phải chờ rất lâu.
Trần Tịnh Thực và Lê Lô cũng biết điều này, hai người nhìn nhau một cái, rất nhanh đã có quyết định.
“Thầy Phương, thầy lên xe đi ạ, bọn em đưa thầy đi.”
“Không cần, không cần đâu, các em cứ lo việc của mình đi, đừng bận tâm thầy.”
“Không sao ạ, thầy mau lên xe đi, bọn em không dừng ở đây lâu được đâu.” Lê Lô nói xong, thấy ông ấy vẫn không lên xe bèn dứt khoát xuống xe, đích thân mở cửa rồi đẩy ông ấy lên xe.
Phương Văn Cẩm ngạc nhiên khi cô bé này dáng người nhỏ con mà sức lại lớn như thế. Sau khi bật cười, ông đành ngồi lên xe.
“Thầy Phương ơi, đưa thầy về Văn Uyển ạ?” Trần Tịnh Thực hỏi Phương Văn Cẩm qua gương chiếu hậu. Lúc thu ánh mắt về, anh thấy Lê Lô đang lắc lắc điện thoại ra hiệu bằng mắt với mình, ý là cô đã nói với mẹ rồi, họ sẽ đến muộn một chút.
“Ừ, đưa thầy đến cổng tiểu khu là được.” Phương Văn Cẩm nói, giọng điệu ông ấy lại hiếm khi có phần do dự.
Trần Tịnh Thực nhạy bén nhận ra điều bất thường, anh lại hỏi: “Thầy Phương, có phải là có chuyện gì không ạ?”
Vẻ mặt Phương Văn Cẩm hơi bối rối, vốn còn định giấu nhưng thoáng cái đã bị học trò thông minh nhìn ra, ông ấy cũng chỉ có thể nói thật thôi.
“Là chỗ cậu của Phương Huỳnh xảy ra chuyện, nói ông ấy dùng vũ khí cố ý gây thương tích ở bệnh viện, người chăm sóc gọi điện thoại bảo thầy qua một chuyến.”
Kinh ngạc! Đây là phản ứng đầu tiên sau khi nghe xong sự việc của Trần Tịnh Thực và Lê Lô. Sau vài giây im lặng, Lê Lô phản ứng lại, hỏi: “Vậy là thầy định đi bệnh viện chứ không phải về nhà ạ?”
“Các em đưa thầy qua nhà là được, bên đó chắc dễ gọi xe hơn cổng trường.” Phương Văn Cẩm cười nói.
Thế sao được. Lê Lô vừa ra hiệu cho Trần Tịnh Thực trao đổi với Phương Văn Cẩm, vừa gửi tin nhắn cho mẹ để hủy buổi gặp mặt hôm nay. Vừa vặn ban nãy mẹ mới nhắn WeChat nói với cô là đi gặp một người bạn đột xuất nên sẽ đến muộn hai mươi phút. Lúc này chắc vẫn chưa xuất phát nên không tính là để bà mất công đi một chuyến.
Trần Tịnh Thực hiểu ý Lê Lô, bèn nói với ân sư: “Thôi để bọn em đưa thầy đến đó, tiện qua xem với thầy luôn ạ. Có chuyện gì cũng có thể xử lý và chạy việc vặt giúp thầy.”
Phương Văn Cẩm trầm ngâm vài giây. Đây vốn được coi là chuyện không hay trong nhà, không nên để người ngoài biết. Nhưng qua lại với nhau nhiều năm, trong lòng ông ấy, Trần Tịnh Thực đã được xem như một nửa con trai rồi. Sau khi trở về từ phương nam, ông ấy vừa làm việc vừa xử lý việc nhà, chưa đầy một tháng đã cảm thấy tinh thần và sức lực đều kiệt quệ. Ban nãy lúc nhận được điện thoại của bệnh viện, ông ấy đi trên đường mà đã cảm giác như suýt ngất đi. May mà gặp được học trò kịp thời, Lê Lô cho ông ấy một chai nước mới coi như kéo dài được mạng sống. Lúc này nghe được những lời quan tâm như thế từ học trò, Phương Văn Cẩm thấy rất ấm lòng.
“Cũng tốt, vậy làm phiền em rồi Tịnh Thực.”
“Chuyện nên làm ạ.”
Trần Tịnh Thực nói rồi hỏi Phương Văn Cẩm địa chỉ cụ thể. Lê Lô ở bên cạnh đã mở bản đồ từ lâu, dựa theo lời Phương Văn Cẩm nói, trong bản đồ hiển thị là một bệnh viện tâm thần.
Bởi vì hơi tắc đường nên lúc ba người đến nơi đã là bốn mươi phút sau. Có lẽ do trong lòng có điều suy nghĩ, Lê Lô hoàn toàn quên mất chuyện say xe. Đợi đến khi xuống xe, cô phát hiện mình vậy mà lại không có chút cảm giác nào. Cô rất vui, cũng càng thích phần tài sản chung này của cô và Trần Tịnh Thực hơn.
Không biết có phải hơi hạ đường huyết không, lúc xuống xe bước chân của Phương Văn Cẩm lảo đảo vô lực. Trần Tịnh Thực chạy qua dìu ông ấy. Lê Lô lại đưa thanh socola ban sáng Ung Nghi chia cho cô để ông ấy bổ sung chút năng lượng tạm thời trước. Sau khi nghỉ ngơi chốc lát, ba người cùng nhau đến phòng bệnh của Lục Triệu Huy.
Lúc này Lục Triệu Huy tinh thần mất kiểm soát đã bị khống chế. Nhưng trạng thái tinh thần của ông ta không hề tốt, vẫn luôn vùng vẫy đòi xuống giường, miệng cứ gọi “bé con”. Phương Huỳnh đến thăm ông ta giờ đang lo lắng vô cùng, đang định gọi lại cho bố thì cửa phòng bệnh đã được đẩy mở ra từ bên ngoài. Bố cô đi vào, còn có hai người theo sau, một người là Trần Tịnh Thực, một người là Lê Lô.
Vào khoảnh khắc nhìn thấy Trần Tịnh Thực, mắt Phương Huỳnh sáng bừng tựa như tìm được chỗ dựa. Nhưng nhìn đến Lê Lô đi theo bên cạnh, bước chân định tiến lên của cô ta lại dừng lại, trái tim vừa nhảy nhót kia cũng chùng xuống.
“Anh Trần, các anh đến rồi.”
Cô ta chào hỏi Trần Tịnh Thực. Anh dìu Phương Văn Cẩm tiến lên trước thăm Lục Triệu Huy, thấy ông trao đổi với bác sĩ thì lùi lại, nhỏ giọng hỏi Phương Huỳnh: “Chuyện gì thế?”
Phương Huỳnh lắc đầu.
“Em cũng không rõ, nghe hộ lý nói mới đầu ông ấy vẫn bình thường, còn hỏi máy ảnh nói muốn chụp ảnh. Sau đó khi nhìn thấy một người phụ nữ thì tinh thần liền trở nên thất thường, ông ấy cầm gậy chụp ba chân xua đuổi. Người phụ nữ kia tưởng ông ấy định đánh người, cứ tránh mãi tránh mãi. Trong lúc hai người giằng co, người phụ nữ đó ngã từ trên bậc thang xuống. May mà chỉ có mấy bậc nên chỉ bị thương ở chân. Nếu là ở cầu thang thì hậu quả thật sự không dám tưởng tượng.”
Phương Huỳnh nói, mắt cô ta lại hơi đỏ lên. Từ nhỏ cô ta đã thích người cậu này, thường theo ông ta đi chơi khắp nơi. Sau khi mẹ mất, cô ta càng thân thiết với cậu hơn. Không ngờ một người ban đầu anh tuấn phóng khoáng như thế lại bị tinh thần thất thường. Mỗi khi Phương Huỳnh nghĩ đến chuyện này đều cảm thấy không chấp nhận nổi.
Trần Tịnh Thực không biết phải an ủi cô ta thế nào, chỉ đành đưa cho cô ta một bịch khăn giấy. Thấy Lê Lô vẫn đang đứng ở một bên, anh đi tới đứng sóng vai cùng cô. Đây chỉ là một động tác cực nhỏ, nhưng Phương Huỳnh thấy hết. Trong lòng cô ta như bị kim châm. Cô ta hít sâu một hơi mới bình thường lại được để không thất thố trước mặt người khác.
Bên kia, Phương Văn Cẩm rất nhanh đã biết được mọi chuyện từ hộ lý và nhân viên bệnh viện. Sau khi xác định Lục Triệu Huy không có gì đáng ngại, ông quyết định tạm thời giao ông ta cho hộ lý chăm sóc và theo dõi, cùng nhân viên bệnh viện đi gặp người bị thương và người nhà của bà ấy để bàn bạc việc bồi thường. Trong chuyện này, trách nhiệm hoàn toàn thuộc về bọn ông. Bất luận đối phương có yêu cầu gì, họ đều phải đồng ý.
Trần Tịnh Thực định đi cùng ông. Nào ngờ anh vừa tiến lên một bước, Lục Triệu Huy vốn đã bình tĩnh lúc nhìn thấy anh lại bắt đầu trở nên kích động. Đôi mắt vốn đục mờ khó nhọc ánh lên một tia sáng, ông ta gồng mình ngồi lên trên giường, chỉ vào Trần Tịnh Thực gọi anh: “Bé con, bé con à…”
Không chỉ vậy, ông ta còn muốn vén chăn xuống giường.
Mọi người đều hơi bất ngờ. Sau khi phản ứng lại thì vội vàng giữ chặt ông ta. Nhất là Trần Tịnh Thực, gần như là phản ứng trong vô thức. Lục Triệu Huy thuận thế túm lấy cánh tay anh, tiếng gọi trong miệng càng bức thiết hơn: “Bé con, bé con ơi em trở về rồi, em trở về rồi…”
Những người có mặt, bao gồm cả Trần Tịnh Thực, đều có một khoảnh khắc sửng sốt, không hiểu lắm cục diện trước mắt này. Ngược lại là hộ lý, ông ấy và Lục Triệu Huy ở với nhau lâu rồi nên khá thích ứng với sự “bất thường” đột ngột của ông ta. Ông ấy khẽ nắm lấy tay của Lục Triệu Huy, vừa thầm dùng sức muốn để ông ta buông ra, vừa dịu giọng khuyên bảo: “Ông Lục, ông nhận nhầm rồi, vị này không phải bé con của ông, cậu ấy là nam, ông nhìn kỹ cậu ấy xem…”
“Nam ư?” Lục Triệu Huy nghe lời ông ấy, nhìn kỹ Trần Tịnh Thực, quả nhiên đã phát hiện ra điều không đúng. Nhưng đợi đến lúc ông ấy chuẩn bị buông tay, liếc thấy đôi mắt hơi ngước lên của Trần Tịnh Thực thì lại lập tức túm lấy, giọng điệu kích động hơn cả lúc trước: “Cậu ấy là bé con, cậu ấy chính là bé con của tôi, bé con à em trở về rồi…”
Thấy Lục Triệu Huy lại sắp mất kiểm soát, hộ lý đưa mắt ra hiệu với nhân viên y tế. Mấy người lập tức phối hợp khống chế ông ta. Trần Tịnh Thực nhân cơ hội đó thoát khỏi tay Lục Triệu Huy. Nhân lúc ông ta không để ý, anh lập tức dìu Phương Văn Cẩm ra khỏi phòng bệnh.
“Xin lỗi nhé Tịnh Thực, cậu của Phương Huỳnh hồ đồ rồi.” Sau khi ra ngoài, Phương Văn Cẩm xin lỗi anh.
“Không sao ạ.”
Trần Tịnh Thực cười nói, tỏ ý mình không để tâm. Nhưng trong lòng anh vẫn hơi nghi ngờ, “bé con” trong miệng cậu của Phương Huỳnh là ai vậy, tại sao ông ta lại nhận mình thành cô ấy?