Anh Là Báu Vật Của Em
Chương 35: Tương lai
Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Do sự việc ngoài lề này, buổi hẹn giữa Lê Lô và mẹ cô bị dời sang cuối tuần sau. Lần này, Lê Lô chủ động mời, và Yến Dương vui vẻ đồng ý.
Địa điểm hẹn được chốt gần nhà, dù cách Yến Đại hơi xa, nhưng... họ có xe riêng rồi, còn ngại gì nữa! Yến Dương phì cười. Vài ngày trước, Lê Lô liên tục gửi cho bà mấy đường link, nhờ bà chọn giúp kiểu dáng đồ trang trí xe nào đẹp. Lúc đó Yến Dương mới biết hai người đã có một chiếc xe cũ. Để chúc mừng, Yến Dương đã bí mật đặt mua một chiếc xe mới, gửi thẳng đến trường của Lê Lô như một món quà tặng cho hai người.
Khi nhận được xe, Lê Lô vô cùng vui sướng, lập tức gửi mấy ảnh động nhảy nhót qua WeChat. Yến Dương xem mà không nhịn được cười phá lên. Đây đúng là cô con gái bảo bối của bà và Vệ Minh Thận, thật dễ làm hài lòng. Một người như vậy mới là người dễ cảm thấy vui vẻ nhất.
Buổi gặp mặt diễn ra cực kỳ suôn sẻ. Sau khi kết thúc, Trần Tịnh Thực chủ động đi thanh toán.
Yến Dương không tranh giành việc trả tiền với hai người họ. Đợi cánh cửa đóng lại, bà khẽ hỏi con gái: “Xem ra Tiểu Trần thật sự rất tốt với con nhỉ?”
“Đương nhiên rồi ạ.” Lê Lô chống cằm, chớp chớp mắt với mẹ, vẻ mặt mãn nguyện.
Yến Dương không nhịn được cười. Mặc kệ chồng bà nghĩ thế nào, dạo này bà càng nhìn Trần Tịnh Thực càng thấy hài lòng. Vậy nên, từ tận đáy lòng, bà cảm ơn ông trời đã để con gái mình gặp được một người thương yêu và tôn trọng nó.
“Đúng rồi Môi Môi…” Đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, Yến Dương nhìn con gái, “Giờ con và Tiểu Trần đã phát triển đến giai đoạn nào rồi?”
“Dạ?” Lê Lô chưa hiểu rõ ý mẹ, chớp mắt nhìn bà.
Yến Dương khẽ ho một tiếng, nói: “Ý mẹ là con và Tiểu Trần đã… ấy chưa.”
Yến Dương chỉ nói đến đó, nhưng nhờ vẻ mặt khó nói của mẹ, đại khái Lê Lô cũng đoán được bà đang ám chỉ điều gì, bỗng chốc thấy hơi ngượng ngùng.
“Chưa ạ.” Cô trả lời thành thật, hơi thấp thỏm nhìn mẹ, không rõ ý đồ của bà.
“Không phải mẹ cấm hai đứa làm chuyện đó.” Sợ con gái hiểu nhầm ý mình, Yến Dương lập tức giải thích. Bà đâu phải bà mẹ già độc đoán, không hiểu chuyện đời. Dù sao đó cũng là một chuyện đẹp đẽ, bà sẽ không ngăn cản con gái mình trải nghiệm và tận hưởng. Chỉ là có vài điều bà cần phải nói rõ với con gái…
“Chỉ là con phải chú ý bảo vệ bản thân, biết chưa?”
“Biết rồi ạ.” Lê Lô đáp, cười ngượng ngùng. Bề ngoài cô rất bình tĩnh, nhưng thực ra tim lại đập thình thịch. Gì chứ, cô còn chưa từng nghĩ đến chuyện đó bao giờ!
Thanh toán xong, Yến Dương tự mình lái xe về nhà. Trần Tịnh Thực và Lê Lô cũng lấy xe riêng để về trường.
Trời còn sớm, trên đường vẫn có khá nhiều người qua lại. Mọi ngày, giờ này thường là lúc Lê Lô hoạt bát nhất, nhưng hôm nay cô lại quá đỗi yên lặng.
“Môi Môi à, sao thế, say xe à?” Sợ Lê Lô cố nhịn sự khó chịu mà không nói ra, Trần Tịnh Thực chủ động hỏi, khẽ giảm tốc độ xe. Mấy ngày nay, Yến Thành giảm nhiệt độ mạnh, sợ cô lạnh nên anh không mở cửa sổ, chỉ lấy một quả quýt luôn chuẩn bị sẵn trong xe ra đưa cho cô ngửi, mong làm dịu bớt sự khó chịu.
Lê Lô nhận lấy, nhưng lại nói: “Không sao, em không khó chịu.” Thật kỳ lạ là khi ở trên xe của cô, cô chưa từng cảm thấy khó chịu. “Em chỉ đang nghĩ một chuyện.”
“Ừ?” Nhân lúc đèn đỏ, Trần Tịnh Thực đưa mắt dò hỏi sang.
Lê Lô lại không biết phải mở lời thế nào. Cô nhìn Trần Tịnh Thực một cái, hít một hơi thật sâu, nói: “Trần Tịnh Thực, chúng mình ở bên nhau cũng lâu rồi, anh có muốn làm chuyện ấy không?”
Trần Tịnh Thực: “…”
Trần Tịnh Thực dường như chưa kịp hiểu ra ngay… hoặc là hiểu rồi cũng không dám tin. Anh sững người nhìn Lê Lô, không nói gì.
Lúc này, Lê Lô lại tỏ ra ung dung hơn một chút.
“Đúng vậy, chính là chuyện ấy, anh có muốn không?” Đôi mắt cô sáng rực nhìn Trần Tịnh Thực, “Em sẵn sàng, anh Trần.”
Trần Tịnh Thực hoàn hồn. Một luồng nhiệt khô nóng nhanh chóng từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu, như có dòng nước xiết tuôn trào, khiến anh khẽ run rẩy.
“Môi Môi à…” Anh khẽ gọi cô một tiếng như muốn nói gì đó. Nhưng khi chạm vào ánh mắt chắc chắn của Lê Lô thì lại nuốt lời định nói vào trong. Anh biết cô đang rất nghiêm túc.
Hơn nữa, có lẽ cô cũng thật lòng muốn.
Đèn xanh đột nhiên sáng lên, Trần Tịnh Thực tạm thời thu lại mọi sự chú ý, chuyên tâm lái xe. Đợi qua một ngã tư, xe đã chạy ổn định rồi, anh bỗng hỏi Lê Lô: “Em muốn ở đâu?”
Lê Lô phản ứng lại sau vài giây mới hiểu anh đang hỏi gì… Anh hỏi cô muốn làm chuyện ấy ở đâu!
Mắt Lê Lô sáng bừng lên, ngẫm nghĩ… Không ngờ lại bị vấn đề này làm khó đến vậy! Cô không trả lời ngay mà liếc nhìn Trần Tịnh Thực.
Trần Tịnh Thực cũng đã ý thức được vấn đề này. Thứ nhất, thuê phòng chắc chắn không ổn, cảm giác như đang lén lút vụng trộm vậy, chưa kể việc đó không hợp với tính cách của họ, cũng rất khó tạo ra cảm giác trang trọng mà Lê Lô mong muốn. Nhưng nhà thì sao? Nơi ở duy nhất anh có hiện tại chỉ là một căn phòng ký túc xá dành cho nghiên cứu sinh, lại còn là phòng hai người…
Lần đầu tiên Trần Tịnh Thực cảm nhận được sự bất tiện của việc ở ký túc xá vì sự tiện lợi. Khi ấy anh nào có thể nghĩ rằng có một ngày bản thân sẽ đối mặt với vấn đề như thế này.
“Môi Môi à…” Trần Tịnh Thực khẽ ho một tiếng, hơi áy náy.
Lê Lô hiểu ý anh, biết rằng tạm thời không thể thực hiện chuyện này, trong lòng có chút hụt hẫng. Nhưng cũng hết cách, đúng là có hơi vội vàng thật, điều kiện khách quan không đạt tiêu chuẩn, họ cũng không thể tạm bợ được.
“Thế đợi thêm đi ạ.”
Lê Lô vò tóc, nói. Đến giờ phút này cô mới bất giác thấy xấu hổ. Ôi, chuyện này là sao đây chứ.
Mặc dù có một sự cố nhỏ như vậy, nhưng sau đó hai người vẫn ở bên nhau như bình thường, tình cảm không hề bị ảnh hưởng. Chỉ là Trần Tịnh Thực bỗng có thêm một việc cần làm, đó chính là thuê nhà, quả thật là vô cùng cấp bách!
Cân nhắc đến giá cả, Trần Tịnh Thực định thuê nhà gần Yến Đại. Như thế, dù là anh hay Lê Lô thì sau này đi lại đều rất thuận tiện. Về chuyện công việc, Lê Lô đã thay anh hỏi ý kiến Vệ Minh Thận. Ông đưa ra ý kiến từ góc độ khách quan, khuyên anh nên ở lại Yến Đại. Đầu tiên, điểm quan trọng nhất là lựa chọn này nên dựa theo ý nguyện của bản thân anh, nhìn từ góc độ chủ quan thì đó là điều tốt nhất. Thứ nữa, điều kiện ở mọi phương diện của Yến Đại đều rất có lợi cho sự trưởng thành của một học giả trẻ. Cuối cùng… xuất phát từ tình cảm cá nhân, ông rất có thiện cảm với những người làm công việc nghiên cứu khoa học, và hy vọng anh có thể kiên trì với con đường này. Lê Lô biết trước kia, khi bố cô còn làm việc ở Bộ Công nghiệp Quân sự, ông giao thiệp nhiều nhất là với tầng lớp trí thức. Ông rất có thiện cảm với kiểu người này, cho rằng họ đáng tin cậy và thực tế. Mà Trần Tịnh Thực vừa hay lại chính là kiểu người đó.
Nhận được sự khẳng định từ Vệ Minh Thận, Trần Tịnh Thực càng thêm kiên định với lựa chọn của mình, thế là anh không chút do dự mà thuê phòng gần Yến Đại.
Sau khoảng một tuần đi xem, Trần Tịnh Thực chọn được một căn hộ hai phòng ngủ ở khu dân cư số ba của Yến Đại. Đây là căn hộ do chính chủ nhà tự đăng lên trang web cho thuê phòng. Trần Tịnh Thực gọi điện qua hỏi, sau khi biết anh là nghiên cứu sinh sau tiến sĩ của Yến Đại, chủ nhà rất hào phóng đưa ra một mức giá “ưu đãi đồng môn”. Trần Tịnh Thực hơi ngại, phải biết rằng ở khu trung tâm như Yến Đại này, bất kể là căn hộ cũ, hỏng hay nhỏ thì giá cũng đều trên năm nghìn tệ một tháng. Huống hồ căn hộ hai phòng ngủ rộng khoảng bảy mươi mét vuông mà anh ưng ý này, theo giá thị trường cũng phải từ sáu nghìn tệ trở lên rồi. Nhưng chủ nhà chỉ lấy anh bốn nghìn tệ. Mức chênh lệch giá này lớn đến mức ngay cả Dương Hội, người có sở trường mặc cả nhất, khi đi xem phòng cùng anh cũng phải ngại không dám mở miệng. Chủ nhà lại rất rộng rãi. Con trai và con gái ông đều từng học Yến Đại, sau khi tốt nghiệp thì đi du học rồi định cư luôn ở nước ngoài, nên căn hộ này mới bị bỏ trống. Bản thân ông là một giáo sư già đã về hưu của Yến Đại, cực kỳ không thích kiểu người đi du học tiến sĩ xong không quay về nước. Ông vô cùng có thiện cảm với kiểu người kiên trì ở lại trong nước làm nghiên cứu khoa học như Trần Tịnh Thực. Biết Trần Tịnh Thực hơi do dự, vị giáo sư già còn rất tức giận, nói thẳng rằng ông có quen biết Phương Văn Cẩm, định gọi hỏi xem ông ấy dạy học trò thế nào. Trần Tịnh Thực không dám “mặc cả” với vị giáo sư già nữa, tràn ngập sự cảm kích mà ký hợp đồng.
Ngày nhận phòng, đàn em Lưu Mạnh Tích và Mã Uyên đã đi cùng anh. Nhận phòng xong, tiện thể dọn dẹp luôn. Lưu Mạnh Tích lượn lờ một vòng quanh căn hộ hai phòng ngủ này, sau khi ra ngoài liền đến bên cạnh Trần Tịnh Thực mà cảm thán: “Đàn anh à, anh thế này là lại tiến thêm một bước lớn trên con đường lập gia đình, dựng sự nghiệp rồi đó nha.”
Trần Tịnh Thực cười, không đáp lời cậu ta. Ánh mắt anh đảo quanh khắp nhà, trong lòng cũng vô cùng xúc động.
Tuy mục đích ban đầu khi tìm nhà có hơi khó nói, nhưng đến khi thật sự có nhà rồi, cảm giác mà nó mang lại cho anh lại phong phú hơn lúc đầu rất nhiều. Anh bắt đầu hiểu cảm nhận của những người liều mạng cũng phải mua một căn nhà ở Yến Thành, bởi vì điều đó khiến người ta có cảm giác về một gia đình. Anh biết chắc chắn Lê Lô sẽ không nghĩ đến những điều này, nhưng từ trước đến nay cô luôn cực kỳ kiên định mà ở bên anh, cùng anh bước đi trên con đường này. Có được cô là gia tài lớn nhất đời anh.
Tối hôm đó, Trần Tịnh Thực đón Lê Lô đi hẹn hò. Lê Lô thấy hơi khó hiểu, dù sao hôm nay cũng là ngày làm việc, cả hai đều vẫn rất bận, không phải thời điểm thích hợp để hẹn hò. Sau khi biết được đầu đuôi câu chuyện, Lê Lô rất vui, nói: “Em muốn đi xem!”
“Đợi trang trí xong rồi anh đưa em đi.” Trần Tịnh Thực úp mở nói. Trong chuyện thuê nhà, anh không bắt Lê Lô phải chạy khắp nơi cùng anh. Nhưng cuối cùng, khi chốt căn hộ này, anh cảm thấy Lê Lô nhất định sẽ thích. Bởi vì phòng khách của căn hộ này giống với nhà cô, có một cánh cửa kính sát sàn lớn, ánh nắng vừa vặn chiếu vào khiến cả căn phòng rực rỡ.
Lê Lô nhìn dáng vẻ muốn tạo bất ngờ cho mình của anh, thì không gặng hỏi thêm nữa. Bởi vì cô cũng đã chuẩn bị cho anh một bất ngờ! Nghĩ đến món đồ vừa đặt trên ứng dụng màu cam kia, trong lòng Lê Lô thầm reo lên ba tiếng lớn: Ha! Ha! Ha!
Bởi vì hôm nay còn có công việc đang chờ nên ăn xong hai người bèn quay lại Viện Khoa học Sinh vật của trường Yến Đại.
Trần Tịnh Thực đã hẹn với Lê Lô rằng dù có bận đến mấy thì một tiếng sau anh cũng sẽ đưa cô về trường, chỉ là vừa ngồi xuống, điện thoại trong tay đã đổ chuông. Trần Tịnh Thực liếc nhìn, là ân sư Phương Văn Cẩm gọi tới.
“Tịnh Thực à, giờ em có đang ở trường không?” Giọng vị giáo sư già hơi khàn, yếu ớt tựa như vừa trải qua một trận ốm nặng.
“Có ạ.” Trần Tịnh Thực đáp lời ngay, “Thầy Phương, thầy có chuyện gì sao? Cơ thể thầy không thoải mái ạ?” Trần Tịnh Thực quan tâm hỏi. Phương Văn Cẩm nghe xong trầm mặc giây lát. Khi lên tiếng lần nữa, giọng nói của ông không ngờ lại hơi run rẩy.
“Nếu tiện thì em đến nhà thầy một chuyến đi.” Ông nói, “Thầy có vài chuyện muốn nói với em.”