Anh Là Báu Vật Của Em
Chương 37: Lời cầu cứu
Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong vài năm đầu sau khi Trình Huệ Chi mất, Lục Triệu Huy không hề hay biết gì về chuyện này. Mãi sau này, ông gặp lại một người bạn năm ấy cùng đi Tây Nam công tác, từ miệng người bạn đó ông mới biết được tin… Vợ của người dẫn đường Trần đã qua đời, nghe nói là do uống thuốc phá thai mà mất.
Lúc người bạn kể, giọng điệu đầy ẩn ý, rõ ràng là muốn hóng chuyện nhưng lại có phần e dè vì tình nghĩa với người đã khuất. Lục Triệu Huy nghe xong sững sờ, sau khi hỏi rõ ngày Trình Huệ Chi qua đời, ông ta âm thầm suy tính trong lòng và kinh hãi toát mồ hôi lạnh toàn thân.
Ban đầu, Lục Triệu Huy từng ác ý nghĩ rằng người phụ nữ này không chịu nổi cô đơn nên đã tìm đàn ông bên ngoài một cách bừa bãi, rồi mới xảy ra chuyện. Nhưng vào đêm khuya tĩnh lặng, Lục Triệu Huy biết rõ, đây là nghiệt chướng do chính mình gây ra, chính ông ta đã hại chết Trình Huệ Chi. Từ đó về sau, Lục Triệu Huy ngày càng mất ổn định, cuối cùng sau hai năm chịu giày vò, ông ta bắt đầu có dấu hiệu tinh thần bất thường. Vợ ông ta, Bạch Thư, ban đầu tưởng ông ta áp lực công việc lớn, nên vô cùng ân cần chu đáo. Cho đến sau này, trong một lần say rượu, Lục Triệu Huy không thể chịu đựng nổi áp lực trong lòng, đã nói sự thật cho bà ta biết. Khoảnh khắc ấy, Bạch Thư hoàn toàn thất vọng về người đàn ông này, bà liền đưa con rời đi.
Phương Văn Cẩm nói xong những lời này, trong phòng khách là sự trầm mặc khiến người ta ngột ngạt. Ông ngẩng đầu nhìn Trần Tịnh Thực, người học trò này ngồi thẫn thờ ở đó, nhìn bầu trời, không biết đang nghĩ gì.
“Tại sao bà Bạch lại giấu lâu như thế mới nói ra sự thật?” Cuối cùng Trần Tịnh Thực cũng lên tiếng, mang theo giọng nói trầm khàn.
“Thầy hỏi bà ấy rồi, bà ấy nói không muốn hoàn toàn hủy hoại chồng mình…”
“Vậy bà ấy có thể nhẫn tâm để chồng mình hủy hoại mẹ em, hủy hoại gia đình em sao?” Trần Tịnh Thực cắt ngang hỏi lại, có chút gay gắt, dồn ép.
“Tịnh Thực à…”
Phương Văn Cẩm kinh ngạc, vô thức gọi anh một tiếng, lại bị anh bất thình lình đứng dậy ngắt lời.
“Thầy Phương, chuyện không thể nói như vậy được!” Trần Tịnh Thực nhìn Phương Văn Cẩm, nói từng chữ một.
Phương Văn Cẩm: “…”
Phải, thế gian này có những đạo lý riêng của nó. Nhưng nếu mỗi một người đều làm theo những đạo lý ấy thì e là trên đời sẽ chẳng có bi kịch nữa. Phương Văn Cẩm biết bản thân nghĩ như thế có phần không hợp tình hợp lý, nhưng sự thật chính là vậy. Chẳng ai có thể quay về quá khứ để ngăn cản mọi chuyện ấy xảy ra.
“Thầy Phương, muộn rồi, thầy nghỉ ngơi đi ạ.”
Trong lúc Phương Văn Cẩm thất thần, Trần Tịnh Thực đột nhiên nói, rồi cúi người cầm chìa khóa xe lên, định rời đi. Phương Văn Cẩm hoàn hồn lại, lớn tiếng gọi anh: “Tịnh Thực, em định đi đâu?”
Đáp lại ông là tiếng đóng cửa và tiếng bước chân rời đi không hề do dự của Trần Tịnh Thực. Phương Văn Cẩm vịn vào ghế sô pha muốn đứng dậy đuổi theo, nhưng cuối cùng lại khuỵu xuống ngồi.
Cho đến khi ra khỏi tòa nhà Trần Tịnh Thực mới biết bản thân đã quá bốc đồng. Nhưng anh không cách nào bình tĩnh nổi, đó không phải là người khác, đó là mẹ của anh, là chỗ dựa duy nhất trên thế giới này của anh hồi bé.
Trần Tịnh Thực nhanh chóng mở cửa xe, vội vàng bước vào. Anh đã từng tưởng tượng phản ứng của mình sau khi tìm thấy kẻ chủ mưu. Đến khi chuyện xảy ra thật, anh phát hiện đầu mình trống rỗng, chỉ muốn lôi người tới trước mặt đánh cho một trận để trút giận. Trần Tịnh Thực cố gắng kiềm chế bản thân không khởi động xe, không để mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát. Nhưng mà cả người anh đều đang run rẩy, anh quyết định gạt bỏ lý trí, quyết định phải báo thù cho mẹ.
Bỗng điện thoại reo lên báo có tin nhắn mới. Trần Tịnh Thực khựng lại một chút, qua màn hình đang sáng lên, nhìn thấy tên ghi chú là Môi Môi. Có một khoảnh khắc Trần Tịnh Thực có một sự quyết định mạnh mẽ, định bụng mặc kệ tất cả. Nhưng giây tiếp theo, anh kiềm chế lại, cầm điện thoại lên xem.
Nội dung Lê Lô gửi tới rất đơn giản, một bức ảnh tự chụp của mình ở quán đậu phụ cổng bắc trường Yến Đại, kèm theo một câu than vãn.
Mei: Bị chị Dương kéo đi ăn khuya nè, lại phải mập lên rồi.
Trần Tịnh Thực: “…”
Đôi mắt trong veo và sáng ngời ấy khiến Trần Tịnh Thực bình tĩnh lại phần nào. Anh một tay mở khóa màn hình, trả lời: Không sao, ăn một ít sẽ không mập.
Lê Lô hồi âm lại rất nhanh.
Mei: Vâng, em gọi rồi, hehe.
Mei: Chuyện chỗ thầy Phương xong chưa ạ?
Trần Tịnh Thực: Chưa.
Mei: Hả? Xảy ra chuyện gì rồi sao?
Trần Tịnh Thực: Không phải.
Trần Tịnh Thực: Là chuyện của anh.
Trần Tịnh Thực muốn nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện nên lúc trả lời không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ rằng cô ấy biết thầy Phương không sao là được. Điều khiến anh không ngờ tới là, một câu “chuyện của anh” này của anh đã khiến Lê Lô lo lắng.
Mei: Anh có chuyện gì vậy? Giờ anh đang ở đâu?
Hai câu liên tiếp đã thể hiện rõ ràng sự căng thẳng trong lòng Lê Lô lúc này. Trần Tịnh Thực nhìn thấy có chút lúng túng không biết phải trả lời thế nào.
Trần Tịnh Thực: Anh không sao, không có chuyện gì cả đâu…
Câu an ủi này ngược lại càng khiến Lê Lô lo lắng hơn. Cách nói chuyện ngập ngừng như vậy căn bản không phải phong cách của Trần Tịnh Thực. Anh ấy à, quá không biết che giấu cảm xúc rồi.
Mei: Vậy em đợi anh được không? Bao giờ anh về?
Trần Tịnh Thực: “…”
Anh nhắm mắt lại, lúc mở ra lần nữa, tâm trí anh đã minh mẫn trở lại.
Trần Tịnh Thực: Ngay đây, mười phút.
Mười phút sau, hai người gặp nhau ở bên ngoài vườn thực vật Viện Sinh Khoa. Vì phải đợi Trần Tịnh Thực nên Lê Lô đã gói đậu phụ lại để mang về, quay lại khuôn viên trường Yến Đại.
Từ lúc Trần Tịnh Thực xuống xe Lê Lô đã nhận ra sự khác thường của anh, khi cô đến gần nắm lấy tay anh… lạnh đến đáng sợ! Sắc mặt Lê Lô lập tức thay đổi, nhìn Trần Tịnh Thực chăm chú hỏi: “Anh Trần, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Trần Tịnh Thực không muốn giấu giếm, mà cũng không thể giấu được nữa. Sau khi nhìn thấy người thân thiết nhất, mọi sự yếu mềm trong anh đều quay trở lại.
“Môi Môi à, còn nhớ anh từng nói với em rằng mẹ anh đã mất vào lúc anh tám tuổi không? Bà ấy chết vì tai nạn, bị người ta hại chết. Hôm nay anh đã biết được kẻ đã hại chết bà. Người này chính là Lục Triệu Huy, cậu của Phương Huỳnh, em vợ của thầy Phương, nhiếp ảnh gia bị điên đó…”
Lê Lô: “…”
Lê Lô cũng nhất thời không nói nên lời, bởi vì tin tức này quá đỗi chấn động.
“Anh Trần à…” Cô gọi Trần Tịnh Thực một tiếng, rất lâu không biết phải nói gì. Trần Tịnh Thực thấy cô như vậy thì người bắt đầu run rẩy.
Lê Lô tỉnh táo lại, lập tức ôm lấy anh: “Anh Trần, không sao đâu, không sao đâu.”
Trần Tịnh Thực không nói gì cả, ôm lại cô, ôm cô bằng một lực mạnh đến lạ thường.
Tình hình trước mắt quá hỗn loạn, đã vượt quá giới hạn chịu đựng của họ, Lê Lô kịp thời đưa ra quyết định, nghĩ rằng vẫn cần phải tìm người giúp đỡ.
“Anh Trần, anh về nhà với em nhé, đi tìm bố em.”
Phản ứng trong vô thức của Trần Tịnh Thực là từ chối, anh không muốn làm phiền đến Vệ Minh Thận. Nhưng mà Lê Lô đã mở phần mềm gọi xe ra đặt xe xong.
“Anh nghe em đi, anh tiểu Thụ.” Lê Lô dịu dàng vỗ về anh, “Qua nhà em chúng ta sẽ tìm được đáp án.”
Trần Tịnh Thực không nói nữa. Giờ phút này, anh quyết định mềm yếu một lần.
Đã gần mười giờ, giờ cao điểm buổi tối đã qua từ lâu, chưa đến nửa tiếng Lê Lô và Trần Tịnh Thực đã về đến nhà.
“Bé con?” Hai người vừa xuống xe đã nghe thấy có người gọi Lê Lô, quay đầu nhìn lại, thấy đó là Phương Tiến, thư ký của Vệ Minh Thận.
“Chú Phương? Sao chú lại ở đây ạ?”
Lê Lô kinh ngạc hỏi, sau đó thấy bố mình – Vệ Minh Thận bước xuống từ chiếc xe đằng sau Phương Tiến.
Vệ Minh Thận nhìn thấy hai đứa trẻ thì cũng cực kỳ ngạc nhiên.
“Sao lại về vào giờ này?” Ông nhận lấy áo khoác từ tay Phương Tiến, Vệ Minh Thận đi đến trước mặt Lê Lô, hỏi.
Nhìn thấy ông bố cao lớn xuất hiện trước mặt mình như thiên thần, sống mũi Lê Lô bỗng cay xè. May mà cô đã kìm nén lại, trong mắt long lanh nước, nói với bố: ” Bố ơi, bọn con gặp phải vấn đề rồi, cần sự giúp đỡ của bố.”
Trực giác mách bảo Vệ Minh Thận rằng người gặp phải vấn đề không phải con gái ông, mà là người khác. Ông liếc nhìn Trần Tịnh Thực ở bên cạnh, chàng trai trầm lặng một cách lạ thường, cả người toát ra cảm giác hỗn loạn nhưng cố gắng kìm nén. Loại cảm giác này khiến Vệ Minh Thận cũng thấy không ổn, ông cho Phương Tiến về, nói với hai người: “Lên nhà trước đi.”
Trong nhà, Yến Dương, mẹ của Lê Lô, đang đắp mặt nạ xem tivi, thấy chồng dẫn theo con gái và bạn trai con gái cùng về đương nhiên là ngạc nhiên không thôi. Sau khi biết đầu đuôi câu chuyện, bà lập tức tắt tivi, dặn dò dì Lưu rót nước nóng, sau đó lại đích thân đi tìm dép lê cho Trần Tịnh Thực. Sự ấm áp từ gia đình này làm cho Trần Tịnh Thực vẫn luôn cố chống đỡ cuối cùng cũng cảm thấy sống lại, anh thấp giọng nói với Yến Dương: “Cảm ơn cô ạ.”
Yến Dương không nói gì, chỉ khẽ vỗ vai anh.
Đợi Vệ Minh Thận thay quần áo xong, bốn người ngồi trong phòng khách. Uống cốc trà ấm vợ đưa cho để làm ấm bụng rồi, ánh mắt của Vệ Minh Thận ấm áp hơn chút, nhìn về phía Trần Tịnh Thực.
“Tiểu Trần, đây là trong nhà, có chuyện gì thì cháu cứ nói đi.” Vệ Minh Thận tưởng Trần Tịnh Thực gặp phải phiền phức gì khó giải quyết nên mới theo con gái đến nhà. Khi đã hiểu rõ rồi, đến ông cũng phải trầm mặc hiếm thấy… Chuyện này vượt qua dự tính của ông.
Yến Dương và Lê Lô càng bất ngờ hơn nữa, hai mẹ con không ngờ, thì ra ngọn nguồn sự việc lại như thế, hóa ra cái chết của mẹ anh còn ẩn giấu một bi kịch như vậy! Lê Lô bỗng nắm lấy tay Trần Tịnh Thực, anh thoáng lưỡng lự, không từ chối.
“Thế giờ cháu có dự tính gì?” Vệ Minh Thận hỏi.
“Cháu không biết ạ.” Trần Tịnh Thực cười khổ đáp, “Trên đường đến cháu đã suy nghĩ, phát hiện bản thân chẳng làm được gì cả. Mẹ cháu đã mất gần hai mươi năm rồi, chưa kể có còn lưu lại chứng cứ hay không, đến thời hạn tố tụng e rằng cũng đã quá lâu. Mà dựa vào trạng thái tinh thần hiện tại của Lục Triệu Huy, cháu càng không thể đưa ông ta ra trước pháp luật…”
Không thể không nói, anh suy nghĩ cực kỳ rõ ràng.
“Quả thực là vậy.” Vệ Minh Thận nói, “Giờ ngoài đánh Lục Triệu Huy một trận thừa sống thiếu chết để trút giận ra, cháu gần như chẳng làm được gì. Nhưng nếu cháu chọn làm vậy thì điều cháu sẽ kéo theo không chỉ có bản thân cháu, mà còn có tình nghĩa bao năm qua giữa cháu và ân sư Phương Văn Cẩm. Có thể nói, ngoài việc cháu được hả hê thì chẳng nhận được gì. Thậm chí ngay cả sự hả hê ấy cháu cũng sẽ không có được.”
Lời này của Vệ Minh Thận quá tàn khốc thẳng thắn, nhưng sự thật đúng là như vậy, cho nên mọi người nghe xong đều im lặng, không ai phản bác cả.
“Anh Trần sẽ không làm vậy đâu.” Lê Lô nói, “Nếu không bây giờ anh ấy đã chẳng ngồi đây rồi.”
Con người ta thường dễ hành động bộc phát nhất là khi vừa biết được sự thật mà bản thân không thể chấp nhận nổi. Vào khoảnh khắc ấy anh còn không làm ra hành động quá khích nào thì về sau sẽ càng không có khả năng. Mọi người đều tán đồng quan điểm này, vậy nên có thể thấy, ngay cả việc “báo thù” duy nhất ấy Trần Tịnh Thực cũng không làm được, sự thật tàn nhẫn biết bao.
Trong lòng vô cùng bức bách và khó chịu, Yến Dương đứng dậy về phòng. Vệ Minh Thận bị hành động này của vợ nhắc nhở, ông khẽ nhíu mày rồi lại giãn ra, nói với Trần Tịnh Thực: “Không còn sớm nữa, đi ngủ trước đi. Có chuyện gì mai chúng ta lại nói.”
“Vâng ạ.” Trần Tịnh Thực đứng dậy, cố gắng lấy lại tinh thần, định rời đi. Song lại thấy Vệ Minh Thận gọi dì Lưu, người giúp việc, dặn bà, “Dọn phòng khách bên cạnh phòng của con bé đi, cho tiểu Trần ở.”
“Bố…!” Lần này đến Lê Lô cũng kinh ngạc rồi, cô còn chưa nghĩ tới cơ, thế mà bố lại chủ động nhắc tới!
“Muộn thế này rồi, về trường e là ký túc xá đã đóng cửa mất.” Vệ Minh Thận liếc cô một cái, “Ở nhà đi.”
Tốt quá rồi! Lê Lô mắt sáng rực lên nhìn Trần Tịnh Thực. Dĩ nhiên Trần Tịnh Thực không dám thản nhiên chấp nhận ý tốt này, nhưng Vệ Minh Thận nói xong liền rời khỏi phòng khách, thế nên anh cũng đành nuốt lời từ chối vào trong.
May mà vóc dáng của Trần Tịnh Thực và Vệ Minh Thận không khác nhau mấy, đến quần áo để thay dì Lưu cũng đã chuẩn bị cho anh xong xuôi, thế là anh cũng chỉ đành yên tâm ở lại.
Nhưng mà lại không dễ chìm vào giấc ngủ như thế, Trần Tịnh Thực cố gắng tắm qua loa bằng nước nóng rồi đi ra, ngồi bên giường, nhìn bức tranh treo trên tường thẫn thờ.
Cửa phòng bỗng bị đẩy mở từ bên ngoài, Trần Tịnh Thực tưởng lại là Lê Lô. Vừa nãy cô đã ghé qua một lần rồi, đưa cho anh một cốc sữa nóng, nhìn chằm chằm anh uống hết rồi mới rời đi.
Nằm ngoài dự đoán, người đến là Vệ Minh Thận, ông đã tắm và thay sang đồ ngủ, trông cả người không còn uy nghiêm như ban ngày nữa.
“Chú ạ…”
Trần Tịnh Thực gọi ông một tiếng, lập tức muốn đứng dậy, song lại bị Vệ Minh Thận ấn vai anh xuống.
“Ngồi đi.” Ông nói, “Chú không có việc gì, chỉ qua xem cháu thế nào thôi.” Hơi ngừng lại, “Không ngủ được à?”
Trần Tịnh Thực không nói gì, coi như ngầm thừa nhận.
Vệ Minh Thận khẽ thở dài. “Chú biết chuyện này ai cũng khó mà chấp nhận được. Nhưng tiểu Trần à, đây không phải chuyện cứ dằn vặt bản thân là có thể giải quyết được. Chú giữ cháu lại tối nay là muốn cháu có một giấc ngủ yên ổn, ngày mai lại đối mặt với tất cả. Nếu cháu đã đồng ý với Môi Môi đến tìm chú, vậy thì hãy cứ tin tưởng bọn chú, tin tưởng nơi này, được không?”
Vệ Minh Thận nói câu này với giọng điệu của một bậc trưởng bối. Trần Tịnh Thực nghe xong trong lòng cảm động vô cùng.
“Vâng ạ.” Anh nói.
“Ngủ đi.”
Vệ Minh Thận nói, trước khi đi do dự một chút, bàn tay vốn định vỗ vai anh cuối cùng lại hạ xuống đầu anh, khẽ xoa nhẹ. Một thoáng ấy, Trần Tịnh Thực cảm thấy trong lòng có gì đó đang rung động mạnh mẽ, đợi ông đi rồi, nước mắt đã kìm nén rất lâu cuối cùng cũng rơi xuống.
Anh thật may mắn, quá may mắn. Có thể tìm được một góc yên tĩnh ấm áp, nhận được sự an ủi vỗ về như vậy vào lúc đau khổ tuyệt vọng nhất. Không còn đơn độc và tuyệt vọng nữa, ít nhất là đêm nay anh có thể ngủ được rồi.