Kết Thúc

Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày hôm đó, sau khi rời khỏi bệnh viện tâm thần, Trần Tịnh Thực ghé qua Viện Sinh Khoa của trường Yến Đại. Sau khi bàn giao xong công việc đang làm dở, anh lái xe đến một nơi khác.
Đó không phải nhà Lê Lô, mà là xóm ba Yến Đại, nơi anh vừa thuê một căn hộ hai phòng ngủ ở đó.
“Mấy ngày tới, anh muốn ở đây để lên kế hoạch trang trí thật kỹ lưỡng. Nếu cố gắng hoàn thành sớm nhất có thể, thì trước cuối năm là có thể chuyển vào ở rồi.” Trần Tịnh Thực nói với Lê Lô qua điện thoại.
Lê Lô hơi lo lắng: “Có cần em qua với anh không?”
“Không cần đâu.” Trần Tịnh Thực nói, “Anh làm một bản thiết kế trước, làm xong gửi cho em xem rồi cho anh ý kiến, được không?”
Được thì được đấy, nhưng cô không yên tâm về anh chút nào. Lê Lô từng lo lắng anh gặp Lục Triệu Huy xong sẽ mất kiểm soát cảm xúc, giờ thấy anh bình tĩnh như vậy, cô lại càng không yên lòng. Thật đúng là khổ tâm.
“Vâng ạ.”
Lê Lô tạm thời đồng ý với anh, cúp máy rồi lại mặt ủ mày ê. Bố Vệ Minh Thận thấy vậy, khuyên cô: “Con người đôi khi quả thực cần ở một mình để hóa giải nỗi đau. Mấy ngày thôi mà, con cứ để anh ấy có khoảng thời gian này.”
“Có thật là vậy không ạ?” Lê Lô hỏi.
“Thật.” Vệ Minh Thận xoa đầu cô, “Tin bố.”
Được rồi. Lê Lô quyết định tôn trọng quyết định của anh, để anh yên tĩnh một mình.
Quả nhiên, một tuần sau, Trần Tịnh Thực gọi điện cho Lê Lô và đón cô tan làm. Sau khi gặp mặt, anh đưa bản in thiết kế đồ họa mà anh tự mày mò làm trên phần mềm cho Lê Lô xem, hỏi cô có thích không.
“Anh đã trồng mấy cây batrachium bungei ở chân tường cạnh cửa sổ phòng khách. Cứ nuôi trước, đến khi lớn lên rồi anh sẽ tặng em.” Lúc Trần Tịnh Thực nói những lời này, vẻ mặt anh rất bình tĩnh.
Lê Lô nhìn bản thiết kế, trong lòng vô cùng cảm động. Cô không ngờ mấy ngày nay Trần Tịnh Thực lại thật sự làm những việc này, cô vốn tưởng đó chỉ là một cái cớ của anh để tránh né.
“Nuôi thêm mấy cây khác đi, tạo một vườn thực vật nhỏ, thế nào ạ?” Lê Lô cười hỏi.
“Được.” Trần Tịnh Thực cũng cười.
Gặp một đèn đỏ, xe dừng lại. Hai người ngồi trong xe nhìn về phía trước, nhất thời không nói gì.
“Anh Trần ơi…” Lê Lô khẽ gọi anh, ánh mắt long lanh tựa như có lời muốn nói.
Trần Tịnh Thực đợi vài giây, thấy cô mãi không lên tiếng liền hiểu ra. Anh cười khẽ, nắm lấy tay cô.
“Môi Môi à, anh biết em đang lo lắng điều gì, nhưng không sao đâu, thật sự không sao cả. Hôm đó sau khi gặp cậu của Phương Huỳnh, anh quả thật rất khó chịu, không biết phải giải quyết ra sao. Sau đó nhận được một cuộc điện thoại từ giáo sư già chủ nhà, nói có việc tìm anh, hẹn gặp anh trong nhà. Anh đã cố gắng gượng đến đó, em đoán xem ông ấy tìm anh có việc gì?”
“Việc gì ạ?” Lê Lô không đoán ra được.
“Ông ấy mang đến cho anh rất nhiều đồ dùng sinh hoạt, nồi niêu xoong chảo, đủ thứ. Ông ấy và vợ cùng nhau lái chiếc xe điện nhỏ, còng lưng chuyển cả đống đồ đến, nhưng khuôn mặt lại rất hồng hào, đầy tinh thần. Giáo sư già nói, ‘Ta vừa nhìn đã biết con là người sống một mình. Nhưng cho dù chỉ có một mình con thì cuộc sống cũng không thể qua loa, tạm bợ. Nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, nên cười thì cười, nên chơi thì chơi.’ Môi Môi, em không biết đâu, vào giây phút ấy, anh cảm thấy mình đã được chữa lành.”
Lê Lô nghe xong cũng rất cảm động: “Đợi khi nào mình mua chút quà cùng nhau đi thăm giáo sư già. Cảm ơn ông ấy đã quan tâm đến anh, tiện để ông ấy biết không phải anh sống một mình nhé!”
“Được.” Trần Tịnh Thực cười, “Cho nên Môi Môi à, em không cần phải lo nữa đâu. Anh sẽ bước ra, mọi thứ đều sẽ ổn.”
Lê Lô dạ một tiếng, lúc này cô đã thật sự yên tâm rồi.
Cuối tuần sau đó, hai người thư thái nghỉ ngơi hai ngày, đi ngắm lá đỏ ở núi Tây, rồi lại lái xe đến trung tâm thương mại mua rất nhiều đồ dùng trong nhà. Trần Tịnh Thực không định đặt ghế sofa dài trong phòng khách, thế nên Lê Lô đã chọn hai chiếc ghế lười hạt xốp tặng anh. Một chiếc màu vàng tươi sáng, một chiếc màu xám trầm ổn. Lê Lô nói, đến lúc đó họ có thể cùng nhau ngồi cuộn tròn trong ghế lười xem phim. Trần Tịnh Thực nói được, hôm đó, lúc đi ăn, anh liền đặt mua một chiếc máy chiếu và màn hình, chuẩn bị lắp đặt, đến lúc đó xem phim sẽ càng thuận tiện hơn.
Trải qua một cuối tuần yên ả nhàn nhã, sáng thứ hai, khi hẹn gặp Phương Văn Cẩm, Trần Tịnh Thực đã đến văn phòng của ông ấy trước mười phút.
Mấy ngày qua, Phương Văn Cẩm vẫn luôn không làm phiền Trần Tịnh Thực, cũng không giục anh quay lại làm việc. Ông ấy đã biết tin anh từng đến bệnh viện tâm thần từ người hộ lý, biết Lục Triệu Huy vẫn bình an, nên ông ấy đã đoán được ý định của Trần Tịnh Thực. Đứa bé này quyết tâm buộc bản thân phải buông bỏ rồi.
Lúc Trần Tịnh Thực đi vào, Phương Văn Cẩm đang cầm luận văn vừa in ra nhưng lại chẳng đọc được bao nhiêu. Nghe thấy tiếng gõ cửa, ông ấy lập tức đứng dậy. Ngay sau đó, cửa được đẩy mở ra từ bên ngoài, Trần Tịnh Thực bước vào.
Thấy ân sư căng thẳng đứng đó, như một phạm nhân đang khẩn thiết chờ xét xử, trong lòng Trần Tịnh Thực bỗng thấy khó chịu. Anh đứng yên tại chỗ, chào hỏi ông: “Chào thầy Phương ạ.”
“Chào em.” Phương Văn Cẩm lập tức nói, “Em đến rồi…”
Trần Tịnh Thực vâng một tiếng: “Em có chuyện muốn bàn với thầy ạ.”
“Được được, em ngồi đi, ngồi đi.”
Phương Văn Cẩm ra hiệu về chiếc ghế đối diện bàn làm việc, bảo anh ngồi xuống. Trần Tịnh Thực thoáng do dự, rồi ngồi xuống.
“Thầy Phương, em xin lỗi thầy, hôm đó em không nên trực tiếp rời khỏi nhà thầy như thế, làm thầy lo lắng rồi ạ.”
Đây là câu đầu tiên Trần Tịnh Thực nói ra sau khi ngồi xuống, Phương Văn Cẩm nghe xong, má nóng bừng lên.
“Tịnh Thực à…” Ông ấy ngước mắt nhìn học trò của mình, thấy dưới vẻ ngoài bình tĩnh của anh là sự chân thành thì thầm thở dài trong lòng, nói, “Thầy có thể hiểu được, không trách em.”
“Cảm ơn thầy, thầy Phương.” Trần Tịnh Thực nói, “Còn có một chuyện nữa em muốn xin thầy đồng ý.”
“… Em nói đi.” Trong lòng Phương Văn Cẩm dấy lên một dự cảm không lành.
“Đừng tiếp tục giằng co với Viện trưởng Trần về chuyện em ở lại trường nữa. Đợi đến khi thời hạn hai năm sau tiến sĩ kết thúc, em sẽ rời khỏi Yến Đại.”
Phương Văn Cẩm: “…” Ông ấy khó mà chấp nhận nổi, nhìn Trần Tịnh Thực: “Em muốn đi ư?”
“Vâng ạ.” Trần Tịnh Thực nói, “Em nghĩ em đã không còn thích hợp ở lại đây nữa. Trong lòng thầy và em đều đã có một rào cản, bất luận thế nào cũng không thể quay trở lại như trước được nữa. Em nghĩ chỉ có em rời đi thì mọi người mới có thể dễ chịu hơn một chút.”
“Vậy em định đi đâu? Còn nơi nào có thể giúp em thực hiện lý tưởng và hoài bão của mình tốt hơn Yến Đại chứ?”
“Em sẽ từ từ tìm, thầy Phương.” Trần Tịnh Thực nói, “Còn một năm nữa mới ra ngoài, em vẫn còn thời gian.”
“Em à, quá nóng vội rồi!” Phương Văn Cẩm vẫn không quên chức trách của một ân sư, cảm thấy đau lòng với quyết định của học trò: “Em có thể không ở trong nhóm của thầy, tự lập một nhóm riêng hoặc theo giáo sư khác, cho dù là theo Ung Nghi cũng được, tại sao cứ nhất định phải đi chứ? Thầy ở Yến Đại chẳng còn được mấy năm nữa, em thật sự không cần phải vì thầy mà đưa ra quyết định này!”
Nghe ra sự chán nản từ giọng nói của ân sư, trong lòng Trần Tịnh Thực cũng hơi buồn.
“Thầy Phương, khi đưa ra quyết định này, đúng là em không suy nghĩ nhiều. Bởi vì ngay khi ý nghĩ này vừa xuất hiện, em đã kiên định sẽ không thay đổi. Em biết mình rời khỏi nơi này sẽ mất đi thứ gì, nhưng em cũng không phải thánh nhân, thay vì sau này sẽ có đôi chút khó xử, chi bằng lúc cần thì quyết đoán luôn.”
Anh rất rõ, ân sư của anh còn khó buông bỏ chuyện này hơn cả anh. Nếu ở lại đây thì dù có cố tình tránh né cũng sẽ luôn có lúc chạm mặt. Cho dù không chạm mặt đi nữa, nhưng những liên hệ không thể cắt đứt được, những hồi ức không thể quên sẽ nhắc nhở ông ấy đủ loại chuyện trước đây. Sự day dứt, áy náy và khó lòng buông bỏ ấy, đối với bất kỳ ai trong hai người họ mà nói, đều là một kiểu dằn vặt, giày vò. Vậy nên anh bắt buộc phải đi, như thế mới có thể bảo toàn tình nghĩa giữa hai người ở mức độ lớn nhất.
Phương Văn Cẩm sao lại không hiểu chứ, cho nên ông ấy không khuyên Trần Tịnh Thực nữa, ngồi trở lại ghế, hai mắt đỏ hoe. Trong lòng Trần Tịnh Thực cũng rất khó chịu, sau khi cúi mình chào Phương Văn Cẩm một cách cung kính, anh xoay người rời khỏi văn phòng.
Cứ như thế, một chuyện bí mật đã được kín đáo giải quyết xong.
Thực ra Lê Lô cũng không ngờ Trần Tịnh Thực lại giải quyết tất cả với tốc độ nhanh như vậy. Sự thật và bi kịch này có thể trở thành một trở ngại mà rất nhiều người cả đời cũng không thể vượt qua được, nhưng Trần Tịnh Thực thì sao... Mặc dù biết trong lòng anh vẫn còn bận tâm, nhưng anh đã không còn để nó ảnh hưởng đến cuộc sống của mình nữa. Dựa vào sự hiểu biết của cô về tình cảm giữa anh và mẹ anh, để làm được những điều này chẳng biết phải cần ý chí lớn đến nhường nào. Đôi khi, đau khổ hơn cả việc để mặc bản thân chìm trong bi thương, chính là ép buộc bản thân giải thoát. Nhưng không có cách nào cả, con người luôn phải gánh vác trách nhiệm của bản thân và tiếp tục sống. Điều đáng mừng duy nhất là cô có thể, và sẽ mãi ở bên cạnh anh.