Anh Là Báu Vật Của Em
Chương 6: Trúc Xanh
Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Tịnh Thực cũng nhìn thấy Lê Lô và hơi bất ngờ.
Anh đến đây để liên kết dự án khảo sát thực địa do cô Ung giao phó. Với vai trò người phụ trách chính, anh nắm rất rõ nội dung dự án, vậy thì… tại sao Lê Lô lại có mặt ở đây?
Trần Tịnh Thực lại liếc nhìn Lê Lô. Rõ ràng cô gái còn ngạc nhiên và vui sướng hơn anh. Cô có vẻ muốn bắt chuyện với anh, nhưng nhận thấy hoàn cảnh không phù hợp nên đành ngoan ngoãn ngồi xuống, chỉ giơ tay vẫy chào. Hôm nay Lê Lô mặc áo phông trắng kết hợp quần bò, trang phục thoải mái, gọn gàng nhưng không hề che giấu được khí chất riêng biệt, tao nhã và đáng yêu của cô. Trần Tịnh Thực cũng mỉm cười đáp lại, rồi cố gắng từ từ rời mắt đi một cách tự nhiên.
Khi mọi người đã có mặt đông đủ, cuộc họp chính thức bắt đầu. Mặc dù đây là lần đầu tiên nhóm nghiên cứu họp mặt trực tiếp, nhưng nhờ giai đoạn trước đã trao đổi trực tuyến rất kỹ lưỡng nên không khí buổi họp vô cùng thoải mái. Trong không khí ấy, Lê Lô vừa cố gắng tập trung ghi chép những nội dung trọng điểm, lại vừa phân tâm nghĩ về Trần Tịnh Thực.
Đến giờ cô vẫn chưa thể bình tĩnh lại sau sự phấn khích. Mặc dù đúng là cô muốn tận dụng cơ hội thực tập này để có thêm nhiều chủ đề nói chuyện với Trần Tịnh Thực, nhưng ông trời giúp đỡ hơi quá rồi, lại trực tiếp xếp hai người vào cùng một nhóm. Giờ thì tốt rồi, cô có thể quang minh chính đại mà qua lại với anh.
Một tiếng sau, cuộc họp kết thúc. Lê Lô nói với Túc Phưởng vài câu rồi đi thẳng đến chỗ Trần Tịnh Thực. Trần Tịnh Thực vẫn còn ở trong phòng họp, động tác dọn đồ cũng hơi chậm, không biết có phải đang cố ý đợi cô hay không. Nhịp tim Lê Lô đập nhanh hơn, bước chân nhẹ bẫng tiến về phía trước để chào hỏi anh.
“Anh Trần, sao anh cũng có mặt ở đây vậy ạ?”
Trần Tịnh Thực không hề bất ngờ khi Lê Lô tìm đến, thậm chí anh nán lại đây dường như chính là để đợi khoảnh khắc này.
“Trung tâm Liên minh là đơn vị hỗ trợ kỹ thuật cho đợt khảo sát này, cô Ung đã sắp xếp anh dẫn đội.” Anh nói.
Thì ra là vậy! Lê Lô không khỏi thầm cảm ơn cô Ung.
“Còn em thì sao?” Trần Tịnh Thực hỏi.
“Em thực tập ở trung tâm tin tức, phụ trách công tác truyền thông cho đợt khảo sát này để hỗ trợ đàn chị ạ.”
Thì ra là vậy. Trần Tịnh Thực cũng thầm cảm thán tương tự, anh nhìn thẳng vào Lê Lô, nhất thời không nói gì.
Lê Lô nhận ra vẻ mặt anh có phần nghiêm túc, nghĩ ngợi giây lát rồi nói: “Anh Trần, em không biết anh cũng sẽ tham gia dự án này.”
Trần Tịnh Thực nghe câu này chưa hiểu ý cô ngay, đợi hiểu ra rồi vội vàng giải thích: “Anh không có ý đó, tiểu Lê.” Anh nói, “Anh muốn nói là đợt khảo sát này bao gồm tất cả các quận của Yến Thành, sẽ có rất nhiều công tác thực địa được sắp xếp, khá vất vả. Em tham gia thì cần có sự chuẩn bị tâm lý.” Đến lúc đó có thể cô cũng sẽ phải đi khảo sát thực địa.
Hóa ra anh không hề nghi ngờ cô cố ý theo đến. Lê Lô yên tâm hẳn, và cũng cảm thấy ấm áp bởi sự quan tâm của anh.
“Em biết, nhưng nếu đã tham gia rồi thì em chắc chắn sẽ cố gắng hết sức để vượt qua mọi khó khăn. Anh cứ yên tâm.”
“Được.” Trần Tịnh Thực nhìn cô, cuối cùng cũng nở một nụ cười, “Có vấn đề gì cứ trực tiếp nói với anh. Anh sẽ cố gắng giúp em trong khả năng của mình.”
“Vâng ạ.” Lê Lô mỉm cười đáp, chợt nhớ ra điều gì đó, cô gọi Trần Tịnh Thực đang cầm đồ định rời đi lại: “Đàn anh…”
Trần Tịnh Thực quay đầu lại, vẻ mặt hơi ngạc nhiên nhưng vẫn kiên nhẫn và ôn hòa. Được thái độ này của anh khích lệ, Lê Lô nở một nụ cười ngọt ngào.
“Đàn anh, hôm ấy em có một điều quên nói với anh.” Cô khẽ nói.
“Gì vậy?” Trần Tịnh Thực biết “hôm ấy” mà cô nói là khi nào, tay xách cặp hơi siết lại.
“Em muốn nói là, nếu có một ngày anh nhận ra bản thân thật sự không có bất kỳ cảm giác gì với em, không muốn phát triển bất cứ mối quan hệ nào với em thì anh cứ từ chối. Em sẽ không oán trách anh một lời nào, ngược lại đây cũng là một cách anh chịu trách nhiệm với em. Tóm lại, đừng vì sự tồn tại của em mà làm tăng thêm gánh nặng cho anh, đó là điều em không muốn thấy nhất.”
Trần Tịnh Thực thoáng ngỡ ngàng. Anh nghĩ rằng mình đã hiểu nhầm cô rồi. Hóa ra cô gái này cũng đâu phải hoàn toàn không suy nghĩ cho anh.
“Anh biết rồi.” Vẻ mặt và giọng nói cùng dịu xuống, Trần Tịnh Thực nhìn cô, nở một nụ cười rất dịu dàng: “Em cũng yên tâm, đã đồng ý với em rồi thì anh sẽ làm được.”
Sau khi đã nói rõ ràng, cả hai người đều ung dung hơn rất nhiều.
“Anh Trần, lát nữa anh định đi đâu ạ?” Ra khỏi phòng họp, Lê Lô hỏi.
“Anh phải về trường, trong phòng thí nghiệm vẫn còn chút việc.”
Ồ? Mắt Lê Lô đảo tròn, mong đợi nhìn anh: “Đúng lúc em cũng phải về trường, em có thể đi cùng anh không ạ?”
“…” Trần Tịnh Thực mỉm cười: “Có thể.”
Lê Lô quay về phòng làm việc lấy cặp sách, chào tạm biệt Túc Phưởng xong cô nhanh chóng xuống lầu, đuổi kịp bước chân của Trần Tịnh Thực.
“Gọi xe về à?” Đến cổng cơ quan, Trần Tịnh Thực lấy điện thoại ra định đặt xe.
“Nếu không phiền thì mình đi tàu điện ngầm được không anh?” Lê Lô nói, “Từ đây về trường hơi xa, em sợ ngồi xe sẽ khó chịu.”
Lê Lô hơi say xe, đoạn đường ngắn còn đỡ, nhưng đường dài thì rất dễ bị khó chịu. Vì vậy, nếu đi ra ngoài một mình, cô sẽ cố gắng chọn những phương tiện di chuyển lớn như tàu điện ngầm và xe buýt.
Tay Trần Tịnh Thực đang thao tác trên ứng dụng bỗng khựng lại, anh ngẩng đầu: “Ga tàu điện ngầm gần nhất cách đây hơi xa, đi bộ qua đó mất khoảng mười phút, em đi được không?”
“Được ạ.” Lê Lô nhấc chân lên, ý chỉ đôi giày của mình: “Hôm nay em đi giày thể thao, không sợ đi bộ.”
Trần Tịnh Thực mỉm cười, coi như ngầm đồng ý. Bản thân anh khi ra ngoài nếu không vội cũng sẽ ưu tiên chọn tàu điện ngầm. Sở dĩ anh đề nghị gọi xe là vì sợ Lê Lô sẽ phải phơi nắng khi đi bộ đoạn đường đến ga tàu điện ngầm hoặc trạm xe buýt. Trong ấn tượng của anh, đến mùa hè con gái dường như đều rất sợ nắng, sẽ tìm đủ mọi cách để che chắn. Nhưng Lê Lô thì không, thậm chí cô còn quên mang cả mũ.
Hai người đi bộ đến ga tàu điện ngầm gần nhất, soát vé xong vào ga thì đúng lúc chuyến trước vừa đi nên đành phải đợi thêm một lúc. Lê Lô và Trần Tịnh Thực tìm một góc ít người đứng cạnh nhau. Cơn gió mát lạnh được lọc từ đường ống thổi ra, mang lại cảm giác khoan khoái hiếm có trong ngày hè nóng nực.
Lê Lô không nhịn được nghiêng đầu nhìn Trần Tịnh Thực. Vì phải bàn chuyện công việc nên hôm nay anh ăn mặc khá chỉn chu… áo sơ mi kết hợp quần tây. Lê Lô từng thấy không ít người mặc như thế trong trường, nhất là vào mùa tuyển dụng hàng năm, cứ như măng mọc sau mưa vậy, trong trường bỗng xuất hiện rất nhiều sinh viên ăn mặc kiểu “người làm thuê”. Thật ra, ăn mặc như vậy đúng là có thể giúp người ta tăng thêm chút tự tin, nhưng suy cho cùng vẫn là học sinh, sâu trong lòng vẫn còn sự rụt rè sợ hãi nên khó tránh khỏi trông hơi gò bó. Nhưng Trần Tịnh Thực thì khác, mặc dù nghiêm túc mà nói thì hiện tại anh vẫn chưa hoàn toàn rời khỏi trường, nhưng kinh nghiệm thực tiễn lâu năm đã giúp anh trở nên thành thục khi đối mặt và xử lý mọi việc. Hơn nữa, con người anh trước nay không bao giờ giả dối hay che đậy khuyết điểm. Nền tảng học thức vững chắc, thái độ làm người bộc trực chân thành khiến anh có thể ung dung ứng phó trong mọi trường hợp.
Lê Lô chợt nhớ đến một tấm ảnh của anh mà cô từng xem. Tối hôm đó, sau khi kết bạn Wechat với Trần Tịnh Thực, Lê Lô lập tức lướt xem trang cá nhân của anh. Đúng như cô đoán, trang cá nhân của Trần Tịnh Thực đăng rất ít, không phải thông báo tuyển dụng dự án thì là thông báo yêu cầu gửi bản thảo luận văn, thỉnh thoảng còn chia sẻ vài chuyện lớn trong giới học thuật. Chỉ có duy nhất một lần anh đăng một bài tự viết kèm theo tấm ảnh của bản thân. Lê Lô vẫn còn nhớ nội dung bài đăng đó, có vẻ như để chúc mừng một dự án đã kết thúc, anh viết: “Ba năm, cuối cùng cũng kết thúc tốt đẹp trọn vẹn, đăng làm kỷ niệm”. Trong tấm ảnh kèm bên dưới, mặc dù cả người anh mặc trang phục thực địa tiêu chuẩn nhưng trông vẫn anh tuấn uy vũ, phong độ ngời ngời. Sau lưng anh là một rừng trúc rộng lớn. Dưới sự làm nền của từng cây trúc cao vút như mũi tên chọc trời, dáng người vốn cao và gầy của Trần Tịnh Thực càng thêm thẳng tắp, mang một vẻ đẹp nghiêm khắc mà ngay thẳng. Khoảnh khắc ấy, Lê Lô chỉ có một cảm nhận: Đúng là người như tên. Anh giống như cây trúc vậy, vĩnh viễn xuất sắc nổi bật, khiêm tốn thanh liêm, thà gãy chứ không cong.
“Anh Trần, em có một câu hỏi.”
Trần Tịnh Thực đang ngây người chờ tàu chợt nghe thấy Lê Lô bên cạnh nói. Anh hoàn hồn lại, hơi cúi đầu nhìn cô: “Gì thế?”
Lê Lô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt sáng ngời.
“Em chỉ không hiểu nổi, hai trường chúng ta gần nhau như thế, thỉnh thoảng em cũng sang Yến Đại nghe mấy buổi tọa đàm, tham gia vài hoạt động. Nhưng tại sao em lại chưa từng gặp anh nhỉ.” Mấy ngày nay Lê Lô từng nghĩ không chỉ một lần rằng nếu sớm gặp được anh thì tốt rồi. Như vậy cô đã có thể theo đuổi anh sớm hơn.
Trần Tịnh Thực thoáng sững sờ, vài giây sau, anh mỉm cười nói: “Cũng có thể là đã gặp qua nhưng em không để ý.”
“Không thể nào.” Giọng Lê Lô rõ ràng, chắc chắn mà phủ nhận: “Nếu em đã từng gặp anh thì chắc chắn sẽ không thể quên được.”
Trần Tịnh Thực: “…” Là vì gương mặt này của anh sao? Lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy gương mặt này của mình vẫn còn chút tác dụng.
“Tiểu Lê, em nói thích anh là vì nhìn trúng gương mặt này của anh sao?” Chưa từng hỏi người khác giới một câu hỏi tự luyến như vậy, Trần Tịnh Thực nói hơi chậm.
“Em… không biết nữa.” Lê Lô trả lời anh: “Có lẽ có liên quan đến ngoại hình của anh, nhưng tuyệt đối không chỉ vậy. Anh Trần, vào lần đầu tiên gặp anh, em có cảm giác như được khai sáng. Rất kỳ diệu đúng không ạ?”
Cô mỉm cười với anh, nụ cười ngọt ngào, thanh mát.
Trần Tịnh Thực nhìn lại cô, không biết phải nói gì. Lặng thinh vài giây, anh nở một nụ cười coi như lời đáp.
Bốn phút sau, tàu điện ngầm tới, hai người lên tàu. Ghế đã hết, hai người tìm được một vị trí có tay vịn gần chỗ nối liền hai toa rồi đứng vững. Vài phút sau đó, tàu điện ngầm đến ga chuyển tuyến trọng yếu, rất nhiều người lên. Trần Tịnh Thực nhìn toa tàu dần chật kín, lặng lẽ đứng lên trước mặt Lê Lô.
Lúc sau Lê Lô mới phản ứng lại, trong lòng cảm kích.
“Cảm ơn anh.” Cô nói.
Trần Tịnh Thực nghe thấy khẽ mỉm cười, ra hiệu với cô: “Để ý cặp của em.”
Lê Lô gật đầu, tháo cặp xuống và đeo ra phía trước.
Rất nhanh, tàu điện ngầm lại qua vài ga nữa, ngày càng gần ga Đường Học Phủ nơi có Yến Đại và Sư Đại. Trần Tịnh Thực đang định gắn thẻ thành viên trong nhóm dự án Yến Thành để họ chuẩn bị lát nữa mở cuộc họp trong phòng họp thì bỗng nhìn thấy một bóng đen đang tiến lại gần chỗ anh và Lê Lô. Trần Tịnh Thực theo bản năng trở nên cảnh giác, nhưng người đó không hề nhận ra, vừa lại gần Lê Lô vừa quan sát cô từ trên xuống dưới, lặng lẽ duỗi tay ra.
Trần Tịnh Thực nhận ra anh ta định làm gì, mặc dù thấy khó tin nhưng vẫn lập tức hành động, kéo Lê Lô vào lòng. Còn người đó, khi thấy động tác nhạy bén như vậy của anh, cũng ý thức được ý đồ của bản thân đã bị bại lộ, cứng đờ tại chỗ.
Lê Lô còn đang phân vân xem lát nữa đến ga có nên hẹn Trần Tịnh Thực cùng ăn cơm không, đột nhiên bị anh kéo qua thì bối rối, mơ màng.
“Anh Trần.” Cô ngẩng đầu lên trong lòng anh, chỉ khẽ nhúc nhích đã bị anh giữ chặt.
“Đợi chút.” Trần Tịnh Thực dặn cô rồi lại ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm nghị nhìn người đàn ông định làm việc xấu kia: “Anh định làm gì đấy?”
Giọng anh rất lạnh lùng, không lớn nhưng lại mạnh mẽ, đầy khí phách. Người đó lúng túng thu tay về, mặt dày cười: “Có làm gì đâu, chẳng phải bên này có tay vịn đây sao, tôi sợ mình đứng không vững nên qua tìm một cái tay vịn thôi.” Nói xong bèn bám vào tay vịn bên cạnh.
Trần Tịnh Thực không vạch trần cái cớ của anh ta, chỉ nói: “Nếu đã tìm được tay vịn rồi thì phiền anh đứng yên, giữ khoảng cách cơ bản với người khác giới. Tôi không muốn nhìn thấy tay anh duỗi ra chỗ không nên chạm lần nữa đâu.”
Nói đến đây, những người xung quanh đại khái đều đã hiểu chuyện gì xảy ra, ánh mắt nhìn tên biến thái phút chốc thay đổi. Mà tên biến thái miệng vẫn càm ràm mấy lời ngụy biện như “anh nói phải chịu trách nhiệm”, nhưng lại không dám tiến lên một bước. Xem ra cũng là một tên nhát gan.
Chuyện đến đây đã yên, Lê Lô cũng đã biết chuyện gì xảy ra rồi.
“Anh Trần?” Cô khẽ gọi anh một tiếng, dùng ánh mắt hỏi anh.
“Không sao rồi.” Trần Tịnh Thực nói, nhận ra mình vẫn đang ôm cô thì liền nới lỏng tay ra.
Lê Lô vâng một tiếng, quay đầu sang nhìn người đàn ông kia. Tên biến thái vốn còn hơi sợ hãi trong lòng thấy Lê Lô nhìn qua thì mặt lập tức trở nên phòng bị. Rồi nhìn gương mặt cô non choẹt mới thả lỏng vài phần. Chỉ là một cô gái nhỏ thôi mà, anh ta nghĩ.
Nhưng điều khiến anh ta không ngờ tới là, chính cô gái nhỏ này vào giây tiếp theo đã chỉ thẳng mặt anh ta, lớn tiếng mắng: “Giở trò lưu manh chốn công cộng, vô liêm sỉ!”
Tên biến thái: “…”
Trần Tịnh Thực: “…”