Chương 7: Đáng Yêu

Anh Là Báu Vật Của Em

Chương 7: Đáng Yêu

Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tiểu Lê, chuyện xảy ra trên tàu vừa rồi có khiến em khó chịu lắm không?”
Trần Tịnh Thực bất ngờ khi Lê Lô dám lớn tiếng mắng người trước đám đông. Đợi khi đã xuống tàu, anh mới hỏi cô. Lúc ấy, anh thật sự đã bị Lê Lô làm cho đứng sững lại, sợ tên lưu manh kia bị chọc giận sẽ có hành động quá khích, nên vội vàng kéo cô ra sau lưng để bảo vệ. Ai ngờ tên đàn ông đó lại lẳng lặng… bỏ chạy! Đúng là khiến người ta dở khóc dở cười.
“Khó chịu thì không ạ, nhưng quả thật hơi tức giận nên…” Lê Lô dừng lời, có chút ngượng ngùng. Dù sao thì vừa rồi cô cũng đã lớn tiếng mắng người ngay trước mặt Trần Tịnh Thực.
Tuy nhiên, Trần Tịnh Thực lại chẳng thấy có gì không ổn. Con gái có chút nóng nảy cũng tốt, mới không dễ bị người khác bắt nạt. Hơn nữa, nhìn cô thật sự không giống kiểu người hay mắng chửi. So với anh… chắc còn kém xa.
“Anh Trần, vừa rồi cảm ơn anh ạ.”
Trần Tịnh Thực đang lơ đãng thì bỗng nghe thấy Lê Lô nói. Anh nghiêng mặt nhìn sang, thấy cô gái đang ôm chặt chiếc cặp sách vẫn còn treo trước ngực, vẻ mặt nghiêm túc và đầy cảm kích nhìn anh.
“Không cần cảm ơn.” Không quen bị con gái nhìn chằm chằm như vậy, Trần Tịnh Thực khẽ đưa mắt nhìn sang chỗ khác. Trong lòng anh lại có một cái nhìn mới về Lê Lô. Cô gái trông thì mềm mại, yêu kiều nhưng lại không hề yếu đuối, không phải kiểu người gặp chuyện sẽ hoang mang, trốn sau lưng người khác để được bảo vệ. Cũng đúng, nếu không gan dạ thì lúc trước em ấy nào dám nói những lời đó với mình chứ.
“Chuyện này, đổi lại là ai cũng sẽ không thể làm ngơ.” Trần Tịnh Thực mỉm cười nói hết câu, rồi dẫn Lê Lô đi về phía bóng cây bên cạnh.
Lê Lô ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang trên bầu trời, mỉm cười.
Cùng nhau đi bộ khoảng năm phút, cổng trường Sư Đại đã hiện ra trước mắt. Trần Tịnh Thực dừng bước: “Sắp đến trường các em rồi, anh không vào nữa.” Anh ngừng một lát, nói thêm: “Trời nóng, nhớ đi dưới bóng cây.”
Lê Lô cũng biết sắp đến nơi, tuy trong lòng không nỡ nhưng vẫn vẫy tay chào anh: “Dạ, tạm biệt đàn anh.”
“Tạm biệt, mau đi đi.”
“Em muốn nhìn anh đi trước.”
Lê Lô kiên trì, Trần Tịnh Thực đành chịu, chỉ có thể rời đi trước. Lê Lô đứng đó nhìn theo bóng lưng anh, đợi anh qua đường rồi cô mới quay người đi vào cổng trường. Sắp đến buổi trưa, người đi trong trường dần đông hơn. Lê Lô nhớ đến lời dặn của Trần Tịnh Thực, đặc biệt chọn chỗ có bóng râm mà đi, lòng càng cảm thấy nhẹ nhõm và thư thái. Cô bỗng thấy bản thân thật may mắn, bởi vì Trần Tịnh Thực thật sự là một người rất đáng để thích!
Lê Lô bất giác nở nụ cười, gần như nhảy cẫng lên vì vui sướng. Nhưng đợi đến khi nhìn thấy nhà ăn ở phía trước thì cô lại không cười nổi nữa. Cô nhận ra mình đã quên mất một chuyện quan trọng… Cô quên mất hẹn Trần Tịnh Thực đi ăn cơm rồi!
Dù sao đi nữa, sự hiện diện của Trần Tịnh Thực đã khiến Lê Lô trở nên hăng hái hơn rất nhiều trong công việc thực tập. Mấy ngày tiếp theo, cô tập trung vào triển khai chuẩn bị cho giai đoạn đầu. Trong khoảng thời gian này, khó tránh khỏi cô sẽ có những vấn đề cần Trần Tịnh Thực chỉ bảo, mà lần nào anh cũng vô cùng kiên nhẫn đưa ra câu trả lời. Cứ qua lại như thế, mối quan hệ giữa hai người cũng dần đạt được một sự hòa hợp kỳ lạ… Rõ ràng mới tiếp xúc không lâu nhưng lại như những người bạn cũ đã quen biết nhiều năm. Theo Lê Lô, đây là một chuyện tốt, điều này chứng tỏ Trần Tịnh Thực đã có thể tiếp xúc với cô mà không có chút trở ngại tâm lý nào.
Cuối cùng, sau nửa tháng điều phối và chuẩn bị, đợt khảo sát thực địa đầu tiên chính thức bắt đầu. Cục Môi trường Sinh thái yêu cầu ban tuyên truyền cử hai người đi theo, trong đó có Lê Lô. Cô còn rất háo hức mong chờ công việc này.
Hôm ấy, Lê Lô vừa họp xong trở về phòng làm việc thì điện thoại có thêm một tin nhắn WeChat, hơn nữa còn là do Trần Tịnh Thực gửi tới. Lê Lô tràn đầy mong đợi mở ra xem, phát hiện đó là một bài báo với tiêu đề “Những điều cần chú ý khi đi khảo sát sinh thái”. Lê Lô lướt xem qua một lượt, phát hiện bài báo rất dài. Chưa đợi cô nghiên cứu kỹ, Trần Tịnh Thực đã lại gửi một tin nhắn khác.
Trần Tịnh Thực: Tiểu Lê, đây là những điều cần chú ý khi đi khảo sát sinh thái mà nhóm dự án bọn anh thường dùng. Lúc rảnh em nhớ xem hết một lượt nhé. Điều quan trọng nhất là em phải đọc kỹ, có vấn đề gì thì có thể trực tiếp nhắn hỏi anh.
Mei (Lê Lô): Vâng ạ, đàn anh.
Lê Lô trả lời rất nhanh, đối phương đoán có lẽ lúc này cô vẫn đang trực tuyến nên lại gửi một câu: Chắc chắn phải đi khảo sát thực địa à?
Mei: Dạ, trong cục họp xong rồi. Đàn chị được sắp xếp ở lại quản lý hậu phương, còn em với một chàng trai khác sẽ theo các anh ạ ^_^
Trần Tịnh Thực: Thu thập và khảo sát thực địa sẽ có cả một quá trình. Nếu chỉ phụ trách truyền thông thì thực ra không cần thiết phải đi theo, đợi số liệu và tài liệu bọn anh gửi về là được rồi.
Lê Lô hiểu ý của Trần Tịnh Thực, anh vẫn lo cô không thích ứng được với cuộc sống thực địa.
Mei: Không sao đâu ạ, em muốn thử xem sao, thêm một trải nghiệm mới trong cuộc sống.
Trần Tịnh Thực: Cũng được. Vậy những điều cần chú ý nhất định phải đọc kỹ nhé.
Mei: Dạ, anh yên tâm.
Thứ hai, Lê Lô đeo một chiếc ba lô to chứa hành lý đã xếp gọn đến đơn vị. Sau khi gặp Tiểu Húc – chàng trai đi cùng, hai người theo Túc Phưởng ra cổng đợi xe. Vốn dĩ họ phải đi cùng người trong cục, nhưng vì một xe không đủ chỗ nên đã sắp xếp họ đi cùng Trung tâm Vạn Liên. Về chuyện này, trong lòng Lê Lô tình nguyện vô cùng.
Rất nhanh, xe của Trung tâm Vạn Liên đã đến, là một chiếc xe buýt cỡ nhỏ. Sau khi xe dừng lại, cửa xe mở ra, Trần Tịnh Thực xuống đón người.
Thoạt nhìn, Trần Tịnh Thực không nhận ra Lê Lô, bởi vì cô bọc mình quá kín mít, khoác một chiếc áo chống nắng màu xanh rêu, đội một chiếc mũ màu đen.
“Nóng không?” Anh cười hỏi Lê Lô.
“Hơi hơi ạ.” Lê Lô chớp mắt, ngượng ngùng trả lời, “Nhưng đàn anh, anh bảo phải chống nắng thật tốt, cũng không được mặc màu sắc quá sáng nên…”
Trần Tịnh Thực đã hiểu, “Thế lên xe đi, trên xe mát có thể cởi tạm áo ngoài ra. Đưa hành lý cho anh, anh cất giúp em.”
“Vâng ạ.” Lê Lô yên tâm đưa chiếc ba lô to cho anh, rồi với hành trang gọn nhẹ cô leo lên xe.
Đợi người đến đủ rồi, xe buýt lần nữa lăn bánh, chầm chậm xuất phát về phía bắc thành phố. Lần khảo sát này, nhóm nghiên cứu dựa theo phân vùng hành chính của Yến Thành, chia cả thành phố thành mười sáu khu vực. Hôm nay họ phải đi một vùng phía bắc, trong khu vực này có một lâm trường với tổng diện tích chín nghìn ha. Lâm trường này vốn thuộc quyền quản lý của một doanh nghiệp khai thác tài nguyên. Hai năm trước, nó được Bộ Lâm nghiệp quản lý, tiến hành bảo vệ và gây trồng. Để hiểu rõ hơn về hiện trạng sinh thái của lâm trường này, Cục Công viên và Rừng đã nhân cơ hội khảo sát đa dạng sinh học quy mô toàn thành phố lần này, mời Cục Môi trường Sinh thái hợp tác, tiến hành nắm rõ toàn diện công tác tại lâm trường, đặt nền tảng cho việc cải tạo đất rừng sau này.
Sau khi xe vững vàng chạy vào đường chính, Trần Tịnh Thực đứng lên, nói: “Giới thiệu với mọi người một chút, hai vị này là người phụ trách công tác truyền thông cho lần điều tra khảo sát này của bên Cục Môi trường Sinh thái: Lê Lô và Tiểu Húc.” Anh lại nói với Lê Lô và Tiểu Húc: “Những người này đều là thành viên của Trung tâm Vạn Liên chúng tôi, đa số đều là sinh viên thạc sĩ, tiến sĩ của Viện Sinh Khoa trường Yến Đại. Sau này làm việc cùng nhau cứ xưng hô tùy ý.”
Lê Lô và Tiểu Húc vừa lên xe đã ngồi ngay hàng đầu. Sau khi được giới thiệu trước đám đông, hai người đứng lên, quay đầu lại chào hỏi các thành viên của trường Yến Đại.
“Chào các đàn anh đàn chị ạ.”
Lê Lô hơi nhấc mũ lên, nở một nụ cười đúng mực. Cô vừa nói xong thì một giọng nữ bật thốt lên đầy ngạc nhiên: “Oa, em gái đáng yêu thế.”
Lê Lô thoáng sửng sốt nhìn về phía phát ra tiếng nói, phát hiện đó là một cô gái ngồi ở hàng ghế thứ hai từ dưới lên. Thấy cô nhìn qua, cô gái vẫy tay, còn bắn tim với cô nữa. Lê Lô hơi ngượng, cười rồi ngồi lại xuống.
Trần Tịnh Thực không nói gì nữa. Đợi Lê Lô ngồi xuống rồi, anh mới nói nhỏ với cô: “Đó là một tiến sĩ trong nhóm bọn anh, Dương Hội. Cô ấy ham chơi nhưng bản chất rất tốt. Đợi quen rồi em sẽ biết thôi.”
Lê Lô “vâng” một tiếng, tỏ ý mình không để ý.
“Em không quen nghe người khác nói em đáng yêu cho lắm.” Lê Lô nhỏ giọng giải thích.
Trần Tịnh Thực hơi ngạc nhiên: “Tại sao?” Từ lúc lên xe, anh và Lê Lô đã ngồi cạnh nhau. Do đó lúc này hai người nhỏ giọng nói chuyện, người khác căn bản không nghe thấy được.
“Cứ cảm thấy hơi trẻ con ạ.” Lê Lô cười nói. Nhưng rất kỳ lạ, mỗi một người gặp cô đều sẽ đánh giá cô như vậy, nhất là người bạn thân nhất của cô, Dư Tư.
“Đáng yêu có lẽ không phải chỉ ngoại hình của em.” Trần Tịnh Thực nói. “Có lẽ nó còn chỉ tính cách hoặc cách hành xử của em, nó đại diện cho việc em khiến người ta cảm thấy thoải mái, muốn tiếp cận.”
Lê Lô không ngờ anh sẽ giải thích như thế, thoáng ngẩn người ra, rồi hỏi: “Vậy anh Trần, anh có cảm thấy em đáng yêu không?”
Trần Tịnh Thực chắc chắn Lê Lô hỏi câu này có phần cố ý. Nhưng trong lòng anh cũng hiểu rõ là cô chỉ tò mò đáp án mà thôi.
“Đáng yêu.” Trần Tịnh Thực thoáng khựng lại rồi đáp. Mặc dù khoảng thời gian này anh và Lê Lô đã đủ thân thiết, nhưng khi nói những lời như vậy vẫn có vài phần mất tự nhiên.
Lê Lô rất hài lòng với đáp án này. Hai mắt cô cong cong, híp lại thành một nụ cười ngọt ngào vô cùng.
“Cảm ơn anh.”
Sau gần hai tiếng ngồi xe, cuối cùng cũng đến lâm trường tên Bắc Yến này. Lê Lô ngồi xe mệt lử, cũng đã hiểu ra tại sao nhất định phải ở lại đây, bởi vì mỗi ngày đi đi về về sẽ mất bốn tiếng đồng hồ, quá lãng phí thời gian.
May mà phong cảnh ở đây không tệ, từ xa đã nhìn thấy từng mảng xanh rì, trong đó xen lẫn đỏ và vàng, tựa như làm đổ bảng màu, lại giống như một bức tranh sơn dầu trông thì tùy ý nhưng thực ra lại rất tinh xảo. Lê Lô nhìn đến ngây ngẩn cả người. Cô đã sống ở Yến Thành hai mươi mốt năm mà chưa từng biết có một nơi như vậy. Nếu cứ sống ở nơi này mãi chắc sẽ bị ngộ độc oxy nhỉ?
Xe buýt dừng lại trước tòa nhà quản lý của lâm trường, đoàn người lần lượt xuống xe. Lê Lô đeo chiếc túi nhỏ của mình, duỗi eo một cái, tâm trạng cực kỳ vui vẻ thoải mái.
“Tiểu Lê, lúc đến trong cục có sắp xếp chỗ ở cho em không? Em ở cùng phòng với ai?” Trần Tịnh Thực xách hành lý của cô đi tới hỏi. Bởi vì mang theo không ít thiết bị thu thập dữ liệu nên các thành viên của Vạn Liên phải qua ký túc xá cất đồ trước.
“Không nói ạ, nhưng lần này trong cục cũng có nhân viên nữ đi, chắc em sẽ ở cùng với họ.”
“Anh hỏi qua rồi, lần này cục bọn em có hai nữ tới, mà ký túc xá ở đây đều xếp phòng hai người.” Trần Tịnh Thực nói.
Hả? Lê Lô ngẩn người ra một lúc mới hiểu được ý của Trần Tịnh Thực… Ý anh là nói cô bị bỏ sót rồi ư?
“Thế em…”
“Hay là em ở cùng với nhóm Dương Hội đi, phòng đó có giường tầng, điều kiện chắc hơi kém một chút nhưng các em có thể chăm sóc lẫn nhau.”
Trần Tịnh Thực biết e rằng Lê Lô chưa từng chịu khổ như thế này. Nhưng tình hình thực tế lại là vậy, anh cũng chỉ có thể giúp cô sắp xếp được như thế thôi.
“Dạ được ạ.” Lê Lô nói, “Vậy em ở cùng các chị ấy. Chị Dương thú vị như thế, buổi tối không lo buồn chán rồi.”
Đúng như dự liệu, Lê Lô đồng ý rất sảng khoái. Có lúc Trần Tịnh Thực cũng tò mò rằng khi phải đối mặt với tình huống gì thì cô sẽ nói không đây. Nhưng dù thế nào thì trong lòng anh cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Trần Tịnh Thực bắt đầu cảm thấy những điều mình lo lắng trước đây có hơi thừa thãi rồi. Cô gái nhỏ này không yếu ớt, mỏng manh đến vậy.