**Thể loại:** Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Hào môn thế gia, Dưỡng thành, Đô thị tình duyên, Thiên chi kiêu tử, 1v1, Thị giác nữ chủ, Đoàn sủng, Cứu rỗi. **Văn án:** Năm tuổi, Hứa Chức Hạ bơ vơ lạc lõng giữa dòng người xa lạ, một mình trên con phố vắng, thế giới dường như sụp đổ. Rồi một ngày, định mệnh đưa Kỷ Hoài Chu xuất hiện – một thiếu niên vắt áo khoác đồng phục trên vai, tay đút túi quần, bước ngang qua cuộc đời cô. Cô bé ngước đôi mắt ngấn lệ, bàn tay nhỏ bé rụt rè nắm lấy vạt áo khoác của anh, giọng nói non nớt vang lên: "Anh ơi, em có thể về nhà với anh được không…" Thiếu niên bất cần đời Kỷ Hoài Chu chỉ buông một câu trêu chọc: "Nhóc lừa đảo này từ đâu ra vậy?" Nhưng từ khoảnh khắc ấy, cuộc đời Kỷ Hoài Chu có thêm một "cái đuôi nhỏ" mang tên Hứa Chức Hạ – cô em gái xinh như ngọc, ngoan ngoãn và hiểu chuyện, luôn lẽo đẽo theo sau anh. Cái miệng nhỏ xinh xắn mỗi khi gọi "anh trai" thì ngọt ngào như ngậm mật ong. Từ một thiếu gia ngỗ nghịch, Kỷ Hoài Chu hóa thành "anh trai quốc dân": đưa đón cô bé đi học, xách cặp, xếp hàng mua tranh đường, thậm chí không nỡ mắng khi cô bé làm sai, chỉ nhẹ nhàng dỗ dành để cô bé không khóc. Đám chiến hữu từng chứng kiến anh tung hoành giờ chỉ biết lắc đầu: "Đại ca sao lại biến thành kẻ cuồng em gái thế này?" Mười ba năm trôi qua, Kỷ Hoài Chu trở thành "anh Kỷ" quyền lực, lừng lẫy trong giới thượng lưu. Còn cô bé năm nào giờ đã trổ mã thành hoa khôi rạng rỡ của học viện Khiêu vũ. Con người vốn tham lam, trái tim cũng không ngừng khao khát. Hứa Chức Hạ cũng vậy, cô không cam lòng chỉ là "em gái" của anh, dù mối tình thầm kín ấy mang theo chút gì đó tội lỗi. Lời tỏ tình mơ hồ của cô bị anh khéo léo lảng tránh. Kỷ Hoài Chu cười như không, giả vờ không hiểu: "Chức Hạ của chúng ta lớn rồi, không thích gọi anh là anh trai nữa rồi." Thất vọng và đau khổ, cô rời bỏ anh, sang nước ngoài du học bốn năm ròng. Ngày trở về, chứng kiến hàng loạt vệ tinh vây quanh cô, Kỷ Hoài Chu cảm thấy lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt. Anh bực bội nới lỏng cà vạt, không hiểu vì sao, cảm giác mất mát lại trỗi dậy dữ dội đến thế. Một đêm nọ, dưới ánh trăng mờ ảo ngoài ban công, Kỷ Hoài Chu ngậm điếu thuốc, tự tay giặt chiếc váy múa trắng tinh dính "vết bẩn đáng ngờ". Hứa Chức Hạ ngồi vắt vẻo trên bệ bồn rửa, đôi má ửng hồng, miệng ngậm ống hút sữa, trên người khoác hờ chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của anh. Anh chợt lên tiếng, giọng điệu xen lẫn cưng chiều và chút "tính sổ": "Ăn của anh, mặc của anh, vậy mà còn muốn yêu đương với người khác, thật uổng công anh thương em bao nhiêu năm trời." Cô bé chột dạ cúi đầu, dùng chân khẽ đá anh một cái: "Giặt nhanh đi, mai em phải mặc…" **Định mệnh giao phó cô cho anh, anh nguyện dùng cả đời để cưng chiều, nuôi dưỡng và cứu rỗi.** * Cứu rỗi/Nuôi dưỡng/Cưng chiều. * Song khiết (SC), không có quan hệ huyết thống. Ở giai đoạn quan hệ gia đình và trước khi nữ chính trưởng thành, nam nữ chính chỉ có tình cảm anh em. **Một câu tóm tắt:** Một câu chuyện ấm áp về cách một thiếu niên bất cần đời đã "nuôi dưỡng" và biến "em gái nhỏ" thành tình yêu duy nhất của đời mình. **Ý nghĩa:** Sẽ có người ở bên bạn, cùng bạn nhìn thấy đủ mọi cảnh đời của thế gian muôn màu muôn vẻ, trải qua nóng lạnh của tình người.