Cái Đuôi Nhỏ Độc Quyền

Ánh Nhìn Định Mệnh - Trà Noãn Bất Tư

Cái Đuôi Nhỏ Độc Quyền

Ánh Nhìn Định Mệnh - Trà Noãn Bất Tư thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Hoa anh đào Yoshino ở San Francisco lại nở, một năm, một năm, rồi lại một năm nữa anh vẫn không tới đón em về nhà.”
Thì ra, để lừa dối một người không nhất thiết phải nói lời gian dối; anh chưa bao giờ dạy cô điều đó.
Sinh nhật năm nay cô không cầu nguyện nữa, chỉ nhắm mắt lại như rơi vào sương mù vô tận, nhớ lại lúc 5 tuổi ở thị trấn Đường Lý, thầy bói viết mấy chữ: ‘Hôm nay có thể gác lại mọi lo toan’.
Đó là những từ cô thích nhất.
Sau này cô ghét nhất là câu nói kia của anh: anh trai như cha.
——Chu Sở Kim!
Đồng hồ Big Ben điểm 6 giờ tối.
Tiếng động cơ xe mui trần hòa cùng tiếng chuông, lao vút qua dãy tháp nhọn vòm cổ kính màu vàng sậm dưới ánh hoàng hôn ở Macau, hướng thẳng về phía cầu Hồng Kông – Chu Hải – Ma Cao.
“Căn biệt thự này của tôi trước kia là thư viện của người Bồ Đào Nha, đồ dùng trong nhà đều là đồ cổ, vậy mà hôm nay bị đập chỉ còn lại mấy món, đặc biệt là tượng điêu khắc ngà voi kia. Voi ma mút đã tuyệt chủng hơn vạn năm rồi, rất hiếm! Bây giờ chúng ta phải tính toán xem nên đền thế nào đi chứ——”
Trên ghế lái, tai phải của chàng trai đeo tai nghe bluetooth, trên vành tai đeo một cặp khuyên tai kẹp hình mặt thú màu đen. Cặp kính râm gọng nhỏ màu xám che khuất đôi mắt anh, mái tóc đen ngắn rối tung vì gió ngược.
Anh nhếch môi, khóe môi ứa máu và vết bầm trên cổ càng khiến anh thêm vẻ ngạo mạn.
“Cho cậu mặt mũi?”
Âm thanh hung hãn trong tai nghe lập tức xìu xuống, giọng Hồng Kông và Quảng Đông bắt đầu khóc lóc: “Không phải đâu lão đại, tôi thật sự rất đau lòng. Đền bù cho tôi, tôi muốn viên Pink Princess của cậu ấy……”
Chàng trai không đáp lời.
Lúc anh không lên tiếng, người khác thường càng cảm thấy sợ hãi.
Đối phương bị bỏ mặc một lát, đoán chừng mình cũng giật mình nên ho nhẹ một tiếng, tìm cách thương lượng dù không muốn: “Thôi đi, cũng không cần nhiều như vậy…… Chỉ là nói đi cũng phải nói lại, con sói Séc trong biệt thự của tôi nuôi nửa năm trời mà còn chẳng chịu nhận chủ, sao cậu ở có nửa tháng mà nó đã phục tùng rồi vậy? Nó còn giúp cậu cản người rồi thả cậu đi nữa?”
“Không có bản lĩnh thì đừng học người ta nuôi chó bảo vệ.”
“……”
Người trong điện thoại “Alo” nửa ngày, không dám trả lời, lẩm bẩm: “Coi như cậu độc ác, bác Kỷ phái nhiều vệ sĩ đến thế mà cũng không giữ chân được cậu.”
Giọng điệu của chàng trai lạnh đi vài phần: “Bảo người trông chừng lão già đó, đêm nay đừng đến làm phiền tôi nữa.”
“Yên tâm, đều đang đi tiêm phòng dại hết cả rồi, bận lắm……” Đối phương nói xong đột nhiên dừng lại, bỗng nhiên phản ứng: “Đêm nay? Đừng nói với tôi là cậu đang đến khu cảng đấy?”
“Sao, tôi không đi được à?”
“Cũng đã……”
“Em ấy đã ở một mình bên ngoài 4 năm rồi, ở nhà.”
Trần Gia Túc câm miệng, biết rằng nói nhảm cũng vô dụng.
Thân thể quan trọng, nhưng việc ở Anh quan trọng hơn, anh không nên rời đi vào thời điểm mấu chốt này. Nhưng cô bé kia đã đến rồi, và chỉ có cô bé là quan trọng nhất, từ trước đến nay vẫn vậy.
“Em ấy không còn là trẻ con nữa, sẽ không bị bắt nạt.”
Yên lặng vài giây, chàng trai thì thầm: “Cũng đúng, cô bé đã trưởng thành rồi.”
Trần Gia Túc giả bộ lơ đãng nói tiếp: “Trưởng thành, xinh đẹp hơn, bạn học nam theo đuổi em ấy nhiều như vậy, nhất định đã có người hẹn hò rồi.”
Chàng trai cười nhẹ: “Em ấy là đứa trẻ ngoan, cậu nghĩ em ấy giống cậu sao?”
Trần Gia Túc không thể tưởng tượng nổi, thở dài một tiếng, ngữ khí khoa trương: “Chẳng lẽ cậu lại không biết em gái mình xinh đẹp đến mức nào sao?”
Chàng trai cầm vô lăng bằng tay phải, khuỷu tay trái tựa vào cửa xe, mọi cảm xúc trên mặt đều bị cặp kính râm che khuất.
Anh không nhanh không chậm đáp: “Cũng bình thường thôi.”
Trần Gia Túc nhịn một lát, không nhịn được, vừa bật cười vừa ý vị sâu xa nói: “Ở đây chỉ có một mình tôi thôi, là anh hai của cậu đây, cậu giả vờ làm người chính trực gì chứ?”
Chàng trai thờ ơ: “Nếu muốn về Anh thì cứ nói thẳng với tôi.”
“……Sai rồi.” Trần Gia Túc nhất thời không cười nổi.
Chàng trai không để ý đến anh ấy.
“Tôi giúp cậu đỡ rồi, nhưng cũng không đỡ được bao lâu nữa, bao giờ thì cậu trở về?” Trần Gia Túc bày tỏ lòng trung thành, trở lại chuyện chính: “Chỉ cần đứng từ xa liếc nhìn một cái là được rồi, không chỉ tôi mà cả Lục Tử Kiều cũng đang âm thầm chiếu cố em ấy.”
“Mấy anh em chúng tôi ai mà chẳng thương em ấy, cậu không cần phải lo lắng như một ông bố già nữa.”
Trần Gia Túc lại nói: “Hơn nữa, chưa chắc em ấy đã muốn gặp cậu đâu.”
Chàng trai hừ nhạt một tiếng, khóe môi cong lên một đường: “Chẳng lẽ nuôi em ấy vô ích rồi sao?”
Trần Gia Túc thở dài: “Cậu thật sự không nghĩ tới, hay là cố tình giả vờ hồ đồ?”
Gió từ chiếc xe mui trần thổi cổ áo sơ mi Cuba của chàng trai hở ra. Cổ áo rõ ràng rộng thùng thình, nhưng không hiểu sao lại có cảm giác như anh đang khó thở.
Anh nhíu mày, ngón tay gầy gò kéo cổ áo hai cái, để lộ cơ bắp săn chắc dưới lớp áo.
Hàng chục nghìn ngọn đèn trên cầu Hồng Kông – Chu Hải – Ma Cao sáng lên đúng giờ, chiếu ra hai dải ánh sáng đến cuối cầu.
Anh tựa đầu lên gối dựa, nhìn về phía trước qua kính râm, đạp hết chân ga với khuôn mặt vô cảm.
Tiếng động cơ vang dội đến chói tai, chiếc siêu xe Bugatti Black Warrior vượt qua từng chiếc một, ngược chiều gió chạy thẳng tới khu cảng.
Những ánh vàng lấp lánh nhảy múa trên mặt biển, ngọn lửa hoàng hôn bùng cháy từ mặt nước tĩnh lặng lan ra nửa bầu trời, phía trên nền xám là bầu trời màu chàm và những đám mây màu da cam.
Trên tầng mây mà mắt thường không thể nhìn thấy, có một chiếc máy bay chở khách từ San Francisco bay tới khu cảng, đang bay qua vùng trời với những mảng màu tương phản này.
Đồng thời, trong tai nghe lại vang lên âm thanh——
“Bây giờ cậu lấy thân phận gì để gặp em ấy đây, anh hai?”
Hứa Chức Hạ ngồi ở ghế bên cửa sổ, cầm quyển sách tâm lý học để đọc.
“Woah, It’s Breathtaking!” (Wow, đẹp đến mức nghẹt thở!) cô gái ngồi ghế sau cảm thán trước cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp trên mây.
Chàng trai cũng có giọng Mỹ bản địa rõ ràng: “Agreed.” (Đúng vậy.)
“Uh-huh.” (Ừm hừ.)
Lời tâm tình của chàng trai tuôn trào tự nhiên: “You take my breath away, bae.” (Em đẹp đến mức làm anh nghẹt thở, bé yêu.)
Cô gái cười trách yêu chàng trai, giọng điệu nũng nịu khiến Phù Ny không thể chịu nổi. Cô ấy bám vào lưng ghế, xoay mặt lại, không hiểu phong tình mà trân trân nhìn đôi tình nhân tóc nâu mắt vàng ở ghế sau vừa mới hôn môi.
“It’s gross, bro!” (Thật kinh tởm, anh bạn!) Phù Ny cạn lời đến nỗi đường kẻ mắt cũng nhíu xuống thành một đường thẳng tắp.
Chàng trai ôm bạn gái: “Sorry, please believe me, I’ve got it bad.” (Tôi xin lỗi, xin hãy tin tôi, tôi đã yêu đến điên dại rồi.)
Cô gái thân mật dựa sát vào chàng trai, nháy mắt với Phù Ny: “Yeah.”
Phù Ny sắp phát điên, cô ấy trợn trắng mắt, quay người lại, nhắm mắt hít thở sâu để ổn định cảm xúc: “Đêm nay tôi sẽ treo cổ ở cửa phòng bọn họ cho xem!”
Hứa Chức Hạ im lặng nở nụ cười.
“A……” Phù Ny chán nản nghiêng đầu lên vai Hứa Chức Hạ: “Hai anh em nhà này thật sự khiến người ta không chịu nổi.”
Phù Ny phát âm tiếng Trung khá tốt, bởi vì một phần chương trình học ở trường là giảng dạy bằng tiếng Trung, họ thường xuyên giao tiếp và tất cả mọi người đều có nền tảng tiếng Trung nhất định.
Hứa Chức Hạ lật một trang sách: “Không phải cậu cũng lớn lên ở Mỹ sao?”
Phù Ny và đôi tình nhân đều đến từ nước Mỹ, nhưng tiểu bang của đôi tình nhân kia lại hợp pháp hóa hôn nhân cận huyết. Mặc dù họ là anh em họ, những lời phong lưu đáng xấu hổ và tối nghĩa kia, đối với họ lại là sự tự do được cho phép.
Nhưng Phù Ny thì khác.
“Ở tiểu bang của chúng tớ, anh em yêu đương đều coi là phạm tội.” Phù Ny nói xong, đầu rời khỏi vai Hứa Chức Hạ: “Dùng tiếng Trung Quốc của các cậu mà nói, gọi là loạn luân.”
Hứa Chức Hạ cụp mắt xuống.
“Nhưng nếu chỉ là bạn tình thì không sao cả, dù sao đóng cửa cũng chẳng ai biết!” Phù Ny vẫn trêu chọc, cô ấy dừng lại rồi dí dỏm lè lưỡi với Hứa Chức Hạ: “Xin lỗi em yêu, tớ quên mất mức độ gần gũi nhất của cậu với đàn ông là ngồi cùng bàn, lần sau tớ sẽ chú ý hơn.”
Hứa Chức Hạ ngước mắt lên, tầm mắt lại nhanh chóng quay về trang sách, lảng tránh giao tiếp bằng mắt.
Không nhận được lời đáp lại, Phù Ny tinh ý tiến tới, nhìn thấu tâm tư cô nên nói toạc ra: “Cậu đã lén tớ mà kết thúc cuộc sống vô vị của mình rồi à?”
Hứa Chức Hạ nhìn tiếng Anh dày đặc trong sách, làm như không có chuyện gì mà nói: “……Chương trình học đã đủ bận rộn rồi, tớ chỉ có thời gian để say mê học tập thôi.”
“Cũng đúng,” Phù Ny nhún vai: “Đàn ông thì làm gì có ai ngoan ngoãn như sách vở chứ.”
“Ladies and gentlemen, this is captain speaking……” (Thưa quý khách, đây là lời từ cơ trưởng……)
Âm thanh từ loa phát thanh vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của họ. Cơ trưởng nhắc nhở tất cả hành khách rằng máy bay sắp hạ cánh xuống sân bay quốc tế khu cảng, nhiệt độ mặt đất là 25 độ C.
“Này, Hạ.” Một chàng trai ngồi bên cạnh ngước đầu lên nhìn Hứa Chức Hạ qua đầu Phù Ny, hỏi cô lát nữa đến Hồng Kông có muốn cùng nhau ăn bữa tối hay không.
Nét mặt của đàn ông Ý thường rất góc cạnh, với đôi mắt sâu và con ngươi hẹp, dáng người eo thon chân dài không kém gì người mẫu nam.
Phù Ny thừa nhận anh ta rất đẹp trai, mỗi một ánh mắt đều giống như đang ném móc câu. Điều kiện bẩm sinh quá ưu việt, được phụ nữ thích là điều hiển nhiên. Nhưng Phù Ny vẫn có oán hận chất chứa đã lâu với anh ta, muốn trách thì trách tên công tử đào hoa này, luôn ở trước mặt cô ấy quyến rũ bạn cùng phòng ngoan ngoãn của cô ấy.
“Thôi đi, đại mỹ nữ của chúng tôi không hứng thú với tên công tử như cậu đâu, không, hề!” Phù Ny lắc lắc ngón trỏ với anh ta.
“Tôi không phải mẫu người cô ấy thích?”
“Tôi tin tưởng ánh mắt của cô ấy.”
Rees vừa nghe cô ấy nói móc thì hừ cười, nhưng vẫn sảng khoái như trước, tốt tính thỉnh giáo Phù Ny xem cô thích kiểu người như thế nào.
Phù Ny thản nhiên khoanh tay trước ngực: “Đầu tiên là ngoại hình phải xuất chúng, ví dụ như người nhà họ Thịnh ở Thủ đô và người nhà họ Hạ ở khu cảng.”
Rees tấm tắc hỏi: “Không phải người Trung Quốc thì không được à?”
“À, nhớ ra rồi, còn có một người nữa!” Phù Ny búng tay, khi Rees bị gợi lên hứng thú, cô ấy si mê nói tiếp: “Con trai thứ hai của Shing-yuan Ji.”
“……Con trai thứ hai nhà họ Kỷ?” Rees hạ thấp giọng, cứ như cái tên này là điều cấm kỵ không thể nhắc đến vậy.
“Cậu biết?”
Rees bất lực cúi đầu, xoa sống mũi: “Bố anh ấy là con lai Trung-Anh, địa vị rất cao ở Anh, nhưng mẹ ruột anh ấy nghe nói đến từ phía Nam Trung Quốc. Dù chưa từng thấy qua, nhưng nhìn anh ấy thì chắc chắn là người Trung Quốc.”
Phù Ny thích nhìn vẻ kinh ngạc của anh ta, nhưng không nói tiếp mà đột nhiên chuyển sang chuyện khác: “Tôi từng gặp một cô gái xinh đẹp nhất, ưu tú nhất, suốt 4 năm du học mà không về nước. Đàn ông theo đuổi cô ấy nhiều đến mức có thể tổ chức cả một giải đấu bóng đá. Trong số đó có một kẻ đào hoa, say mê cô ấy nhiều năm, nhớ thương người ta nhưng lại không tỏ tình, còn không ngừng yêu đương rồi chia tay với những cô gái khác……”
Rees nhướng mày hỏi: “Ai mà khốn kiếp đến vậy?”
Phù Ny liếc anh ta: “Cậu.”
Rees sửng sốt, cúi đầu cười rộ lên, cũng không kiêng dè khi dùng khuôn mặt đẹp trai ‘cặn bã’ kia để nói rằng mình chẳng làm gì cả, còn những mối tình kia đều là thuận theo ý muốn của cả hai.
“Đừng phí sức.” Phù Ny vỗ vỗ vai anh.
Rees nhắc nhở: “Hai người kia đã có chủ rồi.”
“Còn có Kỷ Hoài Chu nữa,” Phù Ny nói: “Cậu cũng không phải là anh ấy.”
Rees không phục: “Anh ấy từng là người lang thang không nơi nương tựa mà thôi.”
Phù Ny không quan tâm: “Vậy thì sao chứ? Hiện tại người nhà họ Kỷ không còn ai, hơn nữa nghe nói ngay cả cậu cũng không đẹp bằng anh ấy mà.”
“Anh ấy không đối xử tử tế với các cô gái như tôi.” Rees bị kích thích lòng hiếu thắng: “Bốn năm nay tính tình anh ấy thay đổi rất nhiều, đối nghịch với Shing-yuan Ji, anh ấy đã làm mất mặt không ít gia đình danh giá muốn kết thân bằng hôn nhân, các cô gái đều e sợ tính cách lạnh lùng của anh ấy.”
“Ít nhất anh ấy không làm loạn, những người đó vốn dĩ không phải phụ nữ của anh ấy, anh ấy chưa từng có bạn gái.” Phù Ny không bận tâm.
“Làm sao cậu biết anh ấy chưa từng?”
“Nghe nói trước khi anh ấy về nhà họ Kỷ đã lén nuôi một cô gái, cậu còn nói anh ấy không làm loạn ư?” Rees cười một cách thâm ý: “Việc này bị chính nhà họ Kỷ ngăn cản. Tôi cũng không bận lòng như anh ấy.”
Phù Ny trố mắt kinh ngạc, nhưng một lát sau cô ấy bình tĩnh chấp nhận: “Anh ấy nhất định có chuyện khó nói mà.”
Rees nghe vậy thì cạn lời: “Trừ lần đó ra, chẳng lẽ cậu chưa từng nghe nói những chuyện khác sao? Đua ngựa ở thung lũng Ascot, còn có những vụ cá cược ngay trong nhà xác, vị công tử nhà họ Thiệu kia hiện tại tinh thần còn chưa hồi phục bình thường… Anh ấy làm rất nhiều việc ác, không nên tò mò về anh ấy, đó là một tên điên khét tiếng!”
“Công tử nhà họ Thiệu đó là tự mình gây chuyện, không trách anh ấy được.” Phù Ny xem đó là điều hiển nhiên: “Hơn nữa, phụ nữ đều mê muội anh ấy, chắc chắn anh ấy phải có lý do chứ.”
“……”
Người phụ nữ này quả thực hết thuốc chữa! Rees bị cô ấy chọc tức.
Ánh mắt Hứa Chức Hạ dừng lại trên một từ rất lâu, mãi vẫn không thể đọc tiếp.
Phù Ny và Rees cãi nhau, cô không để ý đến anh ta, nhưng Phù Ny nói nhiều, miệng không an phận, vì thế đã kéo Hứa Chức Hạ vào cuộc.
Mái tóc dài mềm mại của Hứa Chức Hạ vén sau tai, để lộ khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, ngũ quan thanh tú, làn da trắng sáng. Đôi mắt hươu hơi cong tự nhiên, cùng với màu môi tươi tắn, tạo nên vẻ đẹp hài hòa.
Cô không chỉ xinh đẹp mà còn có một vẻ tinh tế trong cốt cách, đẹp đẽ và dễ chịu, không hề có tính công kích, giống như tỏa ra một luồng khí trong lành, khiến tâm trạng người ta vui vẻ.
Cô càng khiêm tốn thì Phù Ny càng cảm thấy cô dễ mến, không khỏi cảm thán rằng ai nhìn cô cũng phải bối rối.
Hứa Chức Hạ nghe mà nổi da gà, những cảm xúc khác thường vì vậy mà gián đoạn. Cô dùng giày trắng khẽ chạm vào giày cao gót nhỏ của Phù Ny, ý bảo cô ấy dừng lại.
Phù Ny cười hì hì tiến lại gần, miệng vẫn không chịu yên: “Em yêu, nhà bà nội tớ có con mèo Ragdoll xinh đẹp, bề ngoài dịu dàng, tính tình tốt nhưng không bao giờ chủ động, còn ghét người khác sờ nó. Cậu cũng vậy, princess (công chúa) lạnh lùng à.”
“Chẳng phải người ta đều nói con gái miền Nam các cậu rất biết làm nũng sao?” Phù Ny khát khao nhìn Hứa Chức Hạ: “Khi nào cậu mới làm nũng đây? Chỉ ở nhà thôi à?”
Hứa Chức Hạ cúi đầu, hoảng hốt, không khỏi lẩm bẩm: “Tớ không có nhà……”
Đôi vai gầy mỏng manh khiến cô thoạt nhìn như không thể chịu nổi bất kỳ đả kích nào, ngay cả giọng nói cũng không có chút sức lực, đến mức khiến Phù Ny nghi ngờ liệu vừa rồi cô có thực sự lên tiếng không: “Hả?”
Hứa Chức Hạ lấy lại sự tập trung cho đôi mắt đang lơ đãng, khép sách lại bỏ vào trong balo. Không muốn bị truy hỏi nữa, cô vô thức đáp: “Khi phạm sai lầm.”
Đôi mắt Phù Ny tỏa sáng, cô ấy thốt lên rằng rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể ‘nuôi’ được cô gái đáng yêu như vậy.
Bàn tay Hứa Chức Hạ đang sửa soạn đồ đạc dừng lại. Cô không nghe nữa mà lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trước mắt là bầu trời xám xịt, ráng chiều đã biến mất, chỉ còn lại vài vệt nắng đục ngầu sau khi tan loãng. Mặc dù sáng lên chiều xuống là điều bình thường, nhưng sự chênh lệch nhanh chóng này vẫn khiến người ta thổn thức, khó trách người xưa lại nói cái đẹp khó bền.
Lần này, năm người bọn họ đều là đại diện sinh viên khoa Tâm lý học của Đại học Stanford, được mời đến Đại học Hồng Kông để tham gia một dự án nghiên cứu khoa học Tâm lý hợp tác giữa hai trường trong vòng một tháng.
Khi chuyến bay đến khu cảng, trời tối đen như mực, như thể một tầng rèm che nắng dày được kéo trên đỉnh đầu. Hành lý ký gửi bị chậm trễ, xe đã hẹn trước lại không đợi, nên bọn họ dứt khoát dùng bữa tối gần sân bay trước rồi gọi hai chiếc taxi. Chậm hơn dự tính gần hai tiếng, cuối cùng họ cũng lên xe đến ký túc xá.
Để đôi tình nhân được riêng tư, ba người Hứa Chức Hạ ngồi một xe khác. Rees nhanh chân tiến vào ghế sau ngồi cùng Hứa Chức Hạ, Phù Ny tức giận đến mức mắng mỏ rồi đành đi đến ghế lái phụ.
Trong xe yên lặng và mờ tối khiến người ta dễ buồn ngủ, nhưng thỉnh thoảng có gió đêm thổi qua cửa sổ xe, nên cũng không đến mức ngủ thiếp đi.
Chuyến bay dài dằng dặc cộng với chênh lệch múi giờ nên giờ phút này bọn họ đều đã mệt mỏi rã rời. Phù Ny ở ghế trước thở dài lẩm bẩm: “Lại phải đợi nữa rồi, cũng không biết trong nửa giờ có thể đến nơi không.”
Tài xế thuận miệng đáp: “Nếu không kẹt xe thì có thể,” nhưng Phù Ny không hiểu tiếng Quảng nên chỉ phát ra một tiếng đầy nghi hoặc.
Hứa Chức Hạ không nhìn nữa mà giải thích giúp tài xế với Phù Ny: “Nếu không kẹt xe thì có thể đến nơi.”
Phù Ny phấn khích, bất ngờ nói: “Em yêu, cậu còn biết tiếng Quảng Đông?”
“...Tớ đoán.” Hứa Chức Hạ hời hợt đáp, không nói thêm gì.
Taxi chợt phanh gấp, chiếc balo Hứa Chức Hạ đặt giữa mình và Rees đột nhiên trượt ra ngoài, một quyển sổ ghi chép rơi khỏi đó.
Đó là một quyển nhật ký bằng vải bố màu xanh sương mù cũ, vỏ bọc được may thủ công với vài hình vẽ nhỏ rất đáng yêu của trẻ em. Góc trên bên phải thêu mấy chữ bằng chỉ màu hồng nhạt: “Cái đuôi nhỏ độc quyền.”
Vẻ mặt Hứa Chức Hạ kinh hoảng hiếm thấy, cô vội cúi người nhặt lên. Tay Rees đã vươn xuống nhanh chóng nhặt nó lên trước.
Rees dựa vào ánh sáng phản chiếu từ ngoài cửa sổ, liếc nhìn quyển nhật ký, mang theo ý cười khiêu khích hỏi: “Đây là nhật ký của cậu sao, cái đuôi nhỏ?”
Đối với những cô gái khác, có lẽ sẽ bị anh trêu chọc mà động lòng, nhưng Hứa Chức Hạ là một ngoại lệ.
Cô chỉ xấu hổ lấy lại quyển nhật ký, ôm vào lòng. Cánh tay nhỏ còn không yên tâm giơ lên che kín chữ trên bìa, mặc dù đã quá muộn.
Động tác thừa thãi này càng khiến cô thêm thú vị, nụ cười của Rees nhìn cô càng sâu hơn.
“Đừng gọi tôi như vậy.” Hứa Chức Hạ cau mày, kiềm chế nhưng giọng điệu vẫn không mấy thiện ý.
Cô không còn gì để nói, nhanh chóng nhét quyển sổ vào sâu trong balo, rầu rĩ thấp giọng: “Đây không phải là thứ cậu có thể gọi đâu.”
Phù Ny vui tươi hớn hở đổ thêm dầu vào lửa: “Oa, người tình trong mộng của hàng vạn thiếu nữ nhà chúng ta cũng có một ngày bị con gái người ta ghét bỏ ư? Con gái Giang Nam tức giận đều đáng yêu như vậy sao?”
Rees mơ hồ: “……Tôi vừa mới nói sai gì à?”
“Rõ ràng.”
Ánh mắt của Rees lại chuyển sang Hứa Chức Hạ, muốn xin lỗi vì sai lầm của mình nhưng Hứa Chức Hạ đã quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, chiếc balo ôm trên đùi, dáng vẻ không muốn chú ý đến bất kỳ ai.
Gió ngoài cửa sổ xe thổi mái tóc đen mượt của cô bay qua bờ vai mảnh khảnh. Cô mặc áo hai dây màu vàng bơ pha xanh olive, bên ngoài khoác một chiếc áo cardigan dệt kim trắng rất mỏng. Cổ thiên nga và đôi vai gầy guộc lạnh lẽo như mang theo chút khí chất hờ hững, khiến cô trông như một bức tượng mong manh – chỉ cần chạm nhẹ là có thể vỡ tan.
Rees không ngờ có cô gái này ngay cả bóng lưng cũng khiến anh ta mềm lòng, chẳng trách anh ta không thể tức giận.
Đối mặt với thất bại hiếm hoi trên tình trường, Rees nhất thời không hiểu ra sao, gãi đầu gãi tai, cực kỳ chân thành hỏi Phù Ny: “Trong tiếng Trung, ‘cái đuôi nhỏ’ là từ cấm kỵ nào đó sao?”
Phù Ny cười nhạo anh ta: “Đừng gây tai họa cho Hạ của chúng tôi, cẩn thận phụ huynh cô ấy ‘xử đẹp’ cậu đấy. Chờ khi cậu có thể đẹp trai hơn con trai thứ hai nhà họ Kỷ rồi hãy đến tán gái.”
Lại là chàng trai đó.
Rees đau đầu: “Cô nhất định phải nhắc đến anh ấy mọi lúc mọi nơi sao, my dear? Trên người anh ấy giống như có kịch độc, ai đụng vào người đó chết! Huống hồ mấy gã đàn ông thích kiểu nuôi từ bé, ai nấy đều có thú vui bệnh hoạn.”
“Đàn ông không xấu phụ nữ không yêu, cám ơn đã nhắc nhở, tôi là người trưởng thành.”
“Được rồi được rồi, vậy thì tôi nhắc nhở cậu một lần nữa, các cậu có dùng đại bác cũng không bắn tới anh ấy được……”
Trong lòng Hứa Chức Hạ quanh co phức tạp, cô lấy tai nghe ra nhét vào tai, khuỷu tay gác lên bệ cửa sổ xe, gối đầu lên cánh tay nhìn ra ngoài.
Cảnh đêm khu cảng lộng lẫy xa hoa, khắp nơi là ánh sáng vụn vặt, thỉnh thoảng đi qua vùng sông nước còn có thể nhìn thấy những chiếc phà đang đung đưa.
Những cảm xúc trong lòng cô càng thêm mãnh liệt.
Gió ngoài cửa sổ xe thổi thẳng vào mặt, Hứa Chức Hạ vô thức ngủ thiếp đi. Nhưng vì trên xe nên giấc ngủ không sâu, khi Phù Ny reo lên vui vẻ: “Vậy mà phía dưới căn hộ của chúng ta lại có hoa anh đào kìa!” Âm thanh bất ngờ vang lên át cả tiếng trong tai nghe khiến cô giật mình tỉnh dậy.
Hứa Chức Hạ mơ màng mở mắt, những “hoa anh đào” trong miệng Phù Ny xuất hiện ngay trước mắt cô.
Chiếc taxi chẳng biết từ lúc nào đã chạy đến một đoạn “Đường hoa anh đào”, cây hoa nở rất rộ, những cành cây mảnh mai hai bên vươn lên, cong lại thành hình vòng cung, gần như đan xen vào nhau, chỉ chừa lại một dải bầu trời đêm hẹp dài.
Tối nay có gió, những cánh hoa màu hồng trắng bay xuống như tuyết, bầu không khí vừa yên tĩnh lại vừa ấm áp.
Tóc cô xõa xuống bên cạnh mặt, một bên tai nghe màu trắng rơi xuống cánh tay, còn một bên vẫn nhét trong tai. Vài cánh hoa bị gió cuốn vào trong cửa sổ, rơi xuống chiếc áo hai dây màu vàng bơ pha xanh olive của cô, rồi trượt xuống đất qua xương quai xanh.
Lông mi Hứa Chức Hạ chợt run lên.
Đây chẳng phải là cây Hải đường rủ (Malus halliana) sao?
Mùa đông ở khu cảng không lạnh lắm, khó có thể xảy ra hiện tượng ‘xuân hóa’ ở nhiệt độ thấp, không thích hợp cho hoa Hải đường rủ nhạy cảm sinh trưởng, huống chi là nở rộ. Trừ khi dùng số tiền lớn thuê kho lạnh suốt cả mùa đông, lại đặc biệt chăm sóc vào mùa xuân mới có thể nhìn thấy hoa Hải đường rủ nở hoa ngắn ngủi vài ngày như ở Giang Nam.
Ai lại có tiền và rảnh rỗi như vậy.
Hứa Chức Hạ tựa cằm lên mu bàn tay, cô ghé vào cửa sổ xe, người còn đang mơ màng.
“Ồ, chiếc Black Warrior kia ngầu quá!” Rees phấn chấn nói, cả người tràn đầy năng lượng. Những chàng trai thường có con mắt tinh tường về những chiếc xe tốt.
Phù Ny tò mò vươn người ra nhìn xung quanh.
Một chiếc Bugatti Black Warrior siêu việt đậu dưới tán cây hoa phía trước, mui trần đã đóng lại. Chắc chắn nó đã đậu ở đây rất lâu, nóc xe và nắp capo đều có không ít cánh hoa rơi xuống, dưới ánh sáng màu da cam của đèn đường trông giống như trải một tầng tuyết trắng.
Nhưng trong xe có người.
Ghế lái bên phải hạ cửa sổ xuống. Một tay chủ xe tùy ý cầm vô lăng, chiếc đồng hồ da cá sấu đắt tiền trên cổ tay phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Cánh tay phải vắt ngang ra ngoài cửa sổ, ống tay chiếc sơ mi đen hoa chìm được xắn ngược lên vài nếp không theo quy tắc, để lộ một bàn tay nổi rõ gân xanh và phần cẳng tay săn chắc đầy sức mạnh.
Trong tay anh kẹp một điếu thuốc nhưng không châm lửa. Đầu ngón tay lười biếng buông xuống, không có chút sức lực, mang theo cảm giác thư thái và sắc bén.
Trong xe tối tăm, chỉ có thể lờ mờ nhận ra chiếc khuyên tai kẹp hình mặt thú màu đen trên tai anh.
Hứa Chức Hạ ghé vào bên cửa sổ. Chiếc taxi sắp đi qua chiếc xe kia, chàng trai trong xe cũng đang quay mặt sang và liếc nhìn ra ngoài.
“A…”
Có một đóa hoa Hải đường rủ lung lay bị gió làm đứt cuống, đột nhiên rơi khỏi cành cây, bông hoa rơi trúng chóp mũi của cô.
Hứa Chức Hạ vô thức nhắm mắt lại. Cô nhăn nhăn chiếc mũi hếch nhỏ, trông như vừa bị bắt nạt vậy.
Trong nháy mắt đó, hai chiếc xe lướt qua nhau.
Trước sau chỉ một hai giây.
“Cậu không phải là kiểu người cổ hủ, chẳng lẽ lại không có cảm giác gì với bé con sao? Hay là vì tự mình nuôi lớn nên không hứng thú?”
Nghe thấy câu này trong tai nghe, ánh sáng giao thoa ngoài cửa sổ đang lướt qua đôi mắt thâm trầm màu đen của chàng trai.
Lẳng lặng ngắm nhìn khung cảnh hoang tàn ngoài cửa xe một lúc, anh mới thôi không nhìn nữa mà nhắm mắt ngửa người dựa vào ghế lái.
Điếu thuốc trên đầu ngón tay buông thõng vẫn xoay xoay một cách hững hờ. Anh cất giọng lạnh lùng cảnh cáo.
“Tôi mắng người khó nghe lắm đấy.”
“Đừng như vậy, anh hai, tôi hiểu mà. Gọi cho cậu cũng không phải để thúc giục cậu trở về, tôi chỉ là muốn xem……”
Trong lời nói của Trần Gia Túc có vài phần ý cười không che giấu cùng vài phần không sợ chết: “Xem anh có thể ra vẻ đạo mạo tới khi nào.”