37. Chương 37: Lầu Tây dưới trăng – Đàn ông lớn tuổi rồi thích xét nét

Ánh Nhìn Định Mệnh - Trà Noãn Bất Tư

Chương 37: Lầu Tây dưới trăng – Đàn ông lớn tuổi rồi thích xét nét

Ánh Nhìn Định Mệnh - Trà Noãn Bất Tư thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

【Khi anh xuất hiện, tất cả các vì sao đều như rơi xuống người em.
——Chu Sở Kim】
Hứa Chức Hạ chết lặng, từng tế bào thần kinh trong cô đều không thể tin vào cảnh tượng kịch tính đang diễn ra.
Trên mỗi bàn ăn kiểu Tây đều có một chân nến bằng đồng thời Trung cổ, ánh nến ấm áp phản chiếu bóng ly rượu và hoa hồng phía sau lưng cô, chia thành những mảng sáng tối rõ rệt.
Còn phía sau anh là con phố mua sắm trong cơn mưa.
Họ đều đứng trong khoảng tối của riêng mình và nhìn xuyên qua tấm kính, trước mặt là ánh mắt của nhau, đằng sau là những hình ảnh chìm nổi.
Không biết đã mấy phút hay mấy giây trôi qua, Hứa Chức Hạ chỉ cảm thấy như mình đang ở trong một giấc mộng luẩn quẩn.
Cảm giác nghẹt thở này khiến cô không thở nổi, từng chút hơi lạnh của tấm kính thấm vào đầu ngón tay cô rồi bỗng phả ra hơi ấm nóng mỗi khi cô thở.
Mặt kính mờ đi, hình ảnh bên ngoài trở nên nhòa nhạt.
Đầu óc Hứa Chức Hạ hỗn loạn, mãi sau cô mới bừng tỉnh và vội vàng đưa tay lau kính. Khi nhìn thấy rõ ràng trở lại, bên ngoài đã trống không, không một bóng người, chỉ có mưa rơi lất phất trên đường phố.
Trong nháy mắt, Hứa Chức Hạ xoay người chạy ra khỏi nhà hàng, một cơn gió lạnh mang theo cơn mưa ập vào mặt. Cô nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng người kia đâu.
Hai mắt Hứa Chức Hạ nhòa đi.
Chẳng lẽ vừa rồi chỉ là ảo giác do đói quá mà hoa mắt chăng?
Một chiếc ô che lên đầu cô. Hứa Chức Hạ nở nụ cười và ngẩng mặt lên, nhưng gương mặt phản chiếu vào mắt cô lại không phải là người cô nghĩ đến.
Nụ cười của Hứa Chức Hạ chợt tắt, dù cố gắng giữ vẻ vui mừng nhưng nỗi thất vọng hiện rõ trên nét mặt cô.
“Xem ra anh đến sớm quá rồi.” Kiều Dực cười nhạt.
Anh ta không phải là người đầu tiên cô muốn gặp.
Hứa Chức Hạ nhận ra phản ứng của mình thì lập tức nở nụ cười: “Không có, anh Kiều Dực, em đang đợi mọi người mà.”
Kiều Dực thoáng liếc nhìn cô với vẻ dò xét, không truy hỏi gì thêm mà thu ô về: “Vào trong trước đi, ở đây lạnh.”
“Vâng.” Hứa Chức Hạ theo sau Kiều Dực, cô không cam lòng ngoái lại nhìn thêm lần nữa rồi mới bước vào nhà hàng.
Không phải tất cả nhà hàng ở Âu Mỹ đều có phòng VIP. Nhà hàng Tây này rất chú trọng vào món ăn và bầu không khí, đề cao sự thoáng đãng. Họ đã đặt vị trí tốt nhất trong nhà hàng, một chiếc bàn dài 12 chỗ ngồi cạnh cửa sổ kính từ trần xuống sàn.
Trong nhà hàng ấm áp, Hứa Chức Hạ cởi chiếc áo khoác lông vũ. Bên trong là chiếc áo len mỏng bó sát và quần jean tôn lên đôi chân thon dài thẳng tắp.
Chưa tới vài phút sau Đàm Cận đã đến, anh ấy gọi điện hỏi Hứa Chức Hạ vị trí cụ thể. Hứa Chức Hạ muốn ra đón nhưng Kiều Dực thấy cô đã cởi áo khoác nên đứng dậy đi thay cô.
Thế là Hứa Chức Hạ lại ở lại nhà hàng một mình.
Cô chống cằm ngồi suy tư, vừa buồn bã vừa nghĩ về cảnh tượng bên ngoài cửa sổ kính vừa rồi.
“Tiểu Kim bảo bối!”
Một tiếng gọi vui mừng khôn xiết vang lên.
Dòng suy nghĩ của Hứa Chức Hạ bị cắt ngang, cô ngẩng đầu lên thì thấy Lục Tỷ – người anh mà cô đã nhiều năm không gặp.
Chiếc áo khoác in hoa văn độc đáo, vẫn cá tính và sành điệu như ngày nào. Mái tóc cắt ngắn để lộ chân tóc màu xanh, y hệt mười năm trước.
Cảm giác xa cách lâu ngày mãnh liệt, nhưng lại như thể chẳng có gì thay đổi.
Hứa Chức Hạ đứng dậy, nhìn cậu ấy chạy vội đến trước mặt mình thì mỉm cười để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp: “Anh Lục Tỷ.”
Tình cảm giữa họ từ lâu đã ăn sâu, nên dù đã bốn năm không gặp thì thật ra cũng không xa lạ. Giống như ngày đó khi Kiều Dực xuất hiện, chỉ cảm thấy vốn dĩ phải như thế.
Nhưng sự non nớt, ngây thơ trong ký ức của cô đều đã tan biến trong bốn năm qua. Dù khóe mắt đuôi mày vẫn còn chút ngây ngô, nhưng giờ đây cô đã hoàn toàn mang dáng vẻ của người trưởng thành.
Gặp lại sau thời gian dài xa cách, người lớn tuổi hơn khó tránh khỏi cảm khái và xót xa.
Một người sôi nổi như Lục Tỷ, thế mà trong khoảnh khắc cô ở ngay trước mặt cậu ấy lại không biết nên bắt đầu từ đâu giữa muôn vàn điều muốn nói.
Hứa Chức Hạ hiểu ý, cô mỉm cười rồi tiến lên vài bước ôm lấy cậu ấy, ngoan ngoãn cất lời như trước kia: “Xin lỗi anh Lục Tỷ.”
Bốn năm không liên lạc với cậu ấy.
Cô vừa xin lỗi, Lục Tỷ lập tức mềm lòng không thôi: “Chỉ cần em vui vẻ thì 4 năm có là gì, dù cho 400 năm không thèm để ý đến anh, cũng là do anh đáng đời!”
Hứa Chức Hạ bị cậu ấy chọc cười.
Cậu ấy nghiêm túc không được hai phút đã nhanh chóng nhướng mày khiêu khích: “Anh là người đầu tiên gặp em nhỉ?”
Hứa Chức Hạ ấp úng, chỉ cười mà không đáp.
Sau đó Chu Thanh Ngô và Minh Đình cũng đến. Kiều Dực dẫn Đàm Cận và nhóm Phù Ny, lần lượt ngồi vào chỗ.
Bàn dài 12 chỗ ngồi.
Một bên là Phù Ny, Đàm Cận, Rees, Sander, Mandy.
Một bên là Lục Tỷ, Hứa Chức Hạ, Chu Thanh Ngô, Minh Đình, Kiều Dực.
Bên phải của Phù Ny và Kiều Dực đều còn trống một ghế.
Mấy người bạn học này của Hứa Chức Hạ đều có khả năng giao tiếp tuyệt vời, là kiểu người có thể tự nhiên bắt chuyện, chúc ngon miệng với người bàn bên. Kết quả hỏi ra thì chẳng ai quen biết ai.
Họ không e dè, thấy Chu Thanh Ngô và Minh Đình thì cứ như gặp bố mẹ mình vậy, chỉ lát sau đã trò chuyện rôm rả trên bàn ăn.
Phù Ny nói một cách khoa trương: “Ở trường, Hạ của chúng cháu có hơn 10 đội bóng theo đuổi!”
“Vậy sao?” Chu Thanh Ngô chưa từng nghe qua chuyện này, nụ cười của bà càng rạng rỡ, dùng ánh mắt dò hỏi Hứa Chức Hạ bên cạnh.
Hứa Chức Hạ liếc Phù Ny: “Đừng nói bậy.”
“Tớ không có.” Phù Ny giả vờ vô tội, dùng tay ra hiệu sang bên trái: “Ở đây có hai người.”
Không đợi Đàm Cận và Rees lên tiếng.
Trong nhà hàng bất chợt vang lên một tiếng nói dõng dạc.
“Ở đây còn có hai người nữa nè.”
Mọi người nhìn sang theo hướng phát ra tiếng nói.
Ngoài Hứa Chức Hạ ra thì người có phản ứng dữ dội nhất trên bàn ăn là Lục Tỷ – người vốn đang bức bối vì trình độ tiếng Anh bập bõm, cả buổi vẫn chưa nói được câu nào.
Cậu ấy đột nhiên duỗi thẳng chân, chiếc ghế cọ xát sàn nhà tạo thành tiếng “két” chói tai, sắc lẹm.
Trong tất cả những ánh mắt.
Kỷ Hoài Chu và Trần Gia Túc sánh bước đi về phía bàn dài, tạo nên một khung cảnh hút mắt.
Người vừa lên tiếng là Trần Gia Túc, với kiểu tóc rẽ ngôi giữa phong cách Hồng Kông và áo sơ mi hoa hòe phóng khoáng, bước đi đầy tự tin: “Surprise! Có nhớ tôi không Lục Tử?”
Lục Tỷ nhanh chóng bước sang.
Ngay khoảnh khắc Trần Gia Túc dang rộng vòng tay chuẩn bị ôm ghì cậu ấy, Lục Tỷ đã lướt qua người cậu ấy và đi đến trước mặt Kỷ Hoài Chu.
Trong mắt Lục Tỷ cuồn cuộn những cảm xúc phức tạp, cậu ấy bình tĩnh nhìn anh chăm chú một lúc lâu, cuối cùng mới nghèn nghẹn cất lời: “Đại ca.”
Giây tiếp theo, Kỷ Hoài Chu đã đẩy cậu ấy ra ngay.
Không cho một chút cơ hội nào để làm màu.
“Đại ca!” Lục Tỷ ấm ức dậm chân, tầm mắt từ bóng lưng Kỷ Hoài Chu chuyển hướng sang Trần Gia Túc rồi lao tới cậu ấy với vẻ mặt sắp khóc: “Túc Tử——”
Trần Gia Túc lách người né tránh, khẽ hừ một tiếng rồi đi về phía bàn ăn, để lại câu “Boring”.
Minh Đình đã mời họ đến dự bữa tiệc đêm nay.
Chỉ là không chắc họ có thể đến dự không nên ông ấy không tiết lộ cho bất cứ ai, ngay cả Chu Thanh Ngô cũng không hay biết.
Nhìn thấy họ, tình mẫu tử trong Chu Thanh Ngô trỗi dậy, bà ấy nắm tay hai người mà mắt đỏ hoe. Những lời hỏi han ân cần chưa vội vàng, Chu Thanh Ngô vẫn xem họ như những thiếu niên, bảo họ ngồi xuống gọi món.
Kỷ Hoài Chu ung dung bước đến ngồi cạnh Hứa Chức Hạ, nhưng bị Chu Thanh Ngô kéo lại. Chu Thanh Ngô không biết họ từng có chuyện không vui ở Hồng Kông, trong mắt bà ấy, ngày đó Hứa Chức Hạ tái phát căng thẳng tâm lý đều là vì anh.
Vì lo lắng cho cảm xúc của Hứa Chức Hạ, Chu Thanh Ngô khẽ nói: “Chỗ đó Lục Tỷ ngồi rồi.”
Kỷ Hoài Chu liếc mắt nhìn sang, Lục Tỷ ngậm ngùi nhường chỗ.
“Tôi là người đầu tiên gặp Kim bảo bối tối nay đấy!”
Kiều Dực im lặng.
Kỷ Hoài Chu cũng im lặng.
“Anh trai ngồi đi.” Hứa Chức Hạ nghiêng người giúp anh chỉnh lại chiếc ghế da cho ngay ngắn, rồi ngước mặt lên, ánh mắt tràn ngập ý cười ngầm hiểu, đối diện với anh.
Chu Thanh Ngô thấy vậy mới có thể yên tâm phần nào.
Chờ anh ngồi xuống, Hứa Chức Hạ thì thầm với giọng chỉ hai người nghe thấy, khẽ gọi anh: “Anh trai.”
Kỷ Hoài Chu nhìn cô không nói gì, anh đưa bàn tay nắm lấy sau gáy thanh mảnh của cô, dùng ngón tay cái vuốt ve nhẹ nhàng sau tai cô.
Da sau gáy cô có chút nhạy cảm, bị nhiệt độ từ lòng bàn tay anh làm nóng. Cô không quen nên rụt người lại, thường ngày anh chỉ xoa đầu cô.
Nhưng Hứa Chức Hạ cũng không nói thêm gì.
Có lẽ tất cả đều đã được thể hiện hết trong sự lặng im.
Đêm đó từ biệt anh ở sân bay Hồng Kông, Hứa Chức Hạ không biết liệu họ có thể gặp lại không, cũng như không biết chuyện xưa có tiếp tục hay không.
Nhưng điều cô biết rõ là, Chu Quyết trong câu chuyện cũ này đã cùng mối tình đơn phương tuổi dậy thì của cô trở thành quá khứ.
Anh trai của cô bây giờ là Kỷ Hoài Chu.
Là anh trai đơn thuần, không vướng chút tạp niệm nào của cô.
Trên bàn cơm này Đàm Cận đã từng gặp Kỷ Hoài Chu, Phù Ny đã từng gặp Kỷ Hoài Chu, Rees cũng đã từng gặp Kỷ Hoài Chu. Nhưng trong mắt Rees, Kỷ Hoài Chu là một người lạ thấy sắc mà nổi lòng tham với Hứa Chức Hạ.
Rees lập tức thẳng lưng lên: “Hạ!”
Trông thấy và hiểu được biểu cảm của anh ta, Hứa Chức Hạ vội vàng thanh minh, lập tức đưa ra kết luận để tránh anh ta hỏi lung tung: “Đây là anh trai của tôi.”
Rees tự rơi vào bối rối, không hiểu chuyện gì.
Chưa kịp thấy Rees phản ứng, Hứa Chức Hạ đã nghe thấy chàng trai bên cạnh hờ hững hỏi: “Ai hỏi gì em sao?”
Hứa Chức Hạ quay mặt sang: “Em sợ cậu ấy hiểu lầm.”
Ánh mắt Kỷ Hoài Chu đầy ẩn ý sâu xa, nhìn thẳng vào đôi mắt đơn thuần của cô, nhẹ giọng hỏi: “Hiểu lầm cái gì?”
Hiểu lầm anh muốn có ý đồ bất chính với cô.
Nhưng không thể giải thích rõ ràng chỉ trong đôi ba câu.
May thay lúc này người phục vụ mang món khai vị lên, Hứa Chức Hạ nhân cơ hội mỉm cười cho qua.
Đêm nay bốn người anh trai của Hứa Chức Hạ đều tề tựu đông đủ. Phù Ny ôm mặt si mê đủ kiểu, người cô ấy ngắm nhìn lâu nhất vẫn là Kỷ Hoài Chu ngồi đối diện: “Bé yêu ơi, cậu và anh trai cậu hơn kém nhau mấy tuổi?”
“Mười tuổi.” Hứa Chức Hạ buột miệng nói.
Cô hơi đói bụng nên cắt một miếng gan ngỗng trong đĩa phết lên bánh mì, rắc thêm chút muối biển, cúi đầu cắn một miếng.
Người bên cạnh đính chính lại: “Không phải mười tuổi.”
Hứa Chức Hạ nghiêng đầu nhìn anh, hơi chu môi vì còn đang ngậm miếng bánh mì.
“Chín tuổi tám tháng.”
“……”
Kỷ Hoài Chu nhìn lại cô, hờ hững: “Không phải trước kia tự em nói thế sao?”
Trần Gia Túc ngồi đối diện mỉm cười đầy ẩn ý, quay sang Hứa Chức Hạ: “Kim bảo bối, đàn ông lớn tuổi rồi thích xét nét, em cứ nhường cậu ấy đi.”
Hứa Chức Hạ gật đầu, nửa hiểu nửa không.
“Trẻ tuổi vẫn là tốt nhất.” Trần Gia Túc cố ý làm như vô tình nhìn sang Rees và Đàm Cận: “Hai chú em, định theo đuổi Kim bảo bối của chúng tôi à?”
Rees cười, thẳng thắn đáp: “Trước mắt vẫn chưa theo đuổi được.”
Đàm Cận không trả lời, nhưng không phủ nhận.
Ánh mắt Kỷ Hoài Chu u ám, sâu thẳm dưới hàng lông mi rậm, lướt qua hai người kia với vẻ lười biếng pha lẫn lạnh lùng.
Anh không nói gì, đặt dao dĩa xuống, chậm rãi lau tay.
Đêm đó Hứa Chức Hạ không về ký túc xá mà đi cùng Chu Thanh Ngô về khách sạn. Bên ngoài trời vẫn đang mưa, Minh Đình và Kiều Dực lần lượt đưa Phù Ny cùng mọi người về.
Hứa Chức Hạ ngồi xe của Kỷ Hoài Chu.
Dưới mái hiên trước cửa nhà hàng, Hứa Chức Hạ vẫy tay chào tạm biệt, nhìn theo bóng họ khuất dần.
Lúc này Lục Tỷ và Trần Gia Túc lại khoác vai nhau, nói muốn đi bar làm một chầu nữa.
Trước khi đi, Trần Gia Túc chỉ vào eo Kỷ Hoài Chu, thái độ của cậu ấy mập mờ nhưng lại không hề có vẻ bất thường: “Chắc cậu không muốn đi nữa đâu, anh Hai, cùng Kim bảo bối về khách sạn nghỉ ngơi đi.”
Ngày mai tốt nghiệp, tối nay họ đều ở bên cô, đây là khoảnh khắc hài lòng nhất của Hứa Chức Hạ trong suốt bốn năm ở Mỹ.
Cô đút hai tay vào túi áo khoác lông vũ, nhìn họ dầm mưa chạy sang bên kia đường, khóe môi cô cong lên một nụ cười: “Anh Lục Tỷ và anh Gia Túc không cho anh đi chơi cùng.”
Kỷ Hoài Chu cười khẽ, không lộ chút dấu vết nào.
“Họ là tình cảm song phương hướng về nhau.”
Anh khịt mũi: “Đúng là bệnh hoạn.”
Hứa Chức Hạ ngước mặt nhìn những hạt mưa rơi trong màn đêm, nghe vậy thì nhìn sang anh, giọng cô có chút hờn dỗi: “Anh trai, anh nói chuyện cho đàng hoàng.”
Kỷ Hoài Chu rũ mắt, nhìn kỹ gương mặt cô, giọng anh trầm thấp: “Anh đang nói chuyện đàng hoàng.”
Dưới ánh nhìn tĩnh lặng như vực sâu của anh, Hứa Chức Hạ chợt nghĩ đến cảnh anh đứng bên ngoài cửa kính vài giờ trước.
Cả tấm kính đều phủ đầy hơi nước, chỉ có một khoảng nhỏ trong veo như khung ảnh. Khuôn mặt cô áp sát vào cửa, được thu lại thành một cảnh cận đặc tả.
Và trong đôi mắt trong sáng của cô, là khung cảnh bình thường, dễ chịu nhất cho đôi mắt.
Anh cầm một chiếc ô đen, tay kia khoác chiếc áo khoác măng tô đen. Chiếc áo sơ mi Cuba vốn đã trễ cổ lại nới lỏng thêm một cúc áo, trong khí chất thanh lịch, tao nhã không thiếu vẻ bất cần đời.
Xuất hiện ở nơi đó, đuôi mắt dài hẹp của anh khẽ gợn ý cười, luôn khiến người ta có cảm giác như nhìn thấy một quý ông giả dối trong phim điện ảnh cổ điển. Dưới vẻ ngoài bảnh bao, chỉnh tề thực chất là một con sói đầy kiên nhẫn.
Tiếng mưa ào ào bao trùm mọi âm thanh thế gian, họ như hai kẻ đang lén lút vượt biên trong màn mưa.
Lặng lẽ đứng dưới mái hiên không nói lời nào.
Trong cảnh mưa có ánh sáng mờ nhạt, những giọt mưa rơi tí tách như những vì sao rơi xuống bậc thang bắn tung tóe bọt nước. Mặt đất lấp lánh, ánh sáng lung linh của đèn neon phố thị bị mưa làm mờ thành một vầng sáng ẩm ướt.
Không biết đã nhìn nhau bao lâu, trong tiếng mưa ầm ầm, Hứa Chức Hạ câu được câu không lên tiếng: “Anh trai, hình như anh có hơi không giống trước đây.”
Kỷ Hoài Chu cúi mặt xuống, kéo gần khoảng cách lại với cô, ánh mắt anh dần trở nên thẳm sâu và trĩu nặng.
“Không giống chỗ nào?”
Ánh mắt anh lặng lẽ nhìn chằm chằm lên gương mặt cô, rõ ràng không có cảm xúc đặc biệt nào nhưng lại giống như đã giăng một tấm lưới tinh vi bao trùm lấy cô.
Hứa Chức Hạ bị ánh mắt của anh làm cô bối rối, hàng mi cô khẽ run.
Lần đầu tiên cô cảm nhận được một mối nguy hiểm khó nói thành lời trên người anh trai. Cô lảng tránh ánh mắt, khó lòng miêu tả cảm giác này, cô nín thở rồi khó khăn thốt ra một câu miêu tả không biết có phù hợp hay không.
“Hình như anh đang…… giả vờ làm một người anh trai tốt.”