Ánh Nhìn Định Mệnh - Trà Noãn Bất Tư
Chương 51: Dốc hết tâm tư – Đâu phải chưa từng ngủ chung
Ánh Nhìn Định Mệnh - Trà Noãn Bất Tư thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
【Kim Kim, thật ra người năm xưa em gặp, chỉ là một cánh đồng hoang.
——Kỷ Hoài Chu】
–
Không nên nói tình cảm anh em biến chất, mà đúng hơn là trên nền tảng tình cảm ấy đã nảy sinh một loại dục vọng đặc biệt.
Mà tình cảm anh em vẫn vốn có, những thói quen đã ăn sâu từ thuở nhỏ chẳng hề mất đi.
Cũng như mỗi lần Hứa Chức Hạ xấu hổ, cô lại vùi mặt vào lòng anh, hai cánh tay rất tự nhiên vòng lên ôm cổ anh.
Anh vừa tắm xong, Hứa Chức Hạ vùi mặt vào vòm cổ anh, qua hơi thở cảm nhận được làn da anh mang theo chút ẩm ướt mát lạnh.
Sữa tắm của anh từ trước đến nay đều không có mùi hương, cô luôn có thể ngửi thấy mùi hương mát lạnh mà trầm ổn của chính anh.
Chỉ cần tới gần anh, chính là lúc cô cảm thấy an tâm nhất.
Từ nhỏ đã vậy.
Thế nhưng lúc này Hứa Chức Hạ vừa thấy an tâm vừa mâu thuẫn đến mức trái tim đập rộn ràng.
“Anh trai……” Cô vùi mặt sâu hơn, gọi bằng giọng mũi mềm mại.
Anh vô thức khẽ lên tiếng: “Ừhm.”
Không biết có phải vì mái tóc ngắn của anh còn hơi ướt, lại chỉ khoác một chiếc áo choàng ngủ lụa hay không mà khi đáp lại cô, giọng nói anh thản nhiên nghe thêm phần quyến rũ.
Hứa Chức Hạ không muốn để lộ tâm tư mình quá rõ nên giả vờ ngây ngô, nhỏ giọng hỏi: “Tối nay anh đi đâu vậy?”
Cô vờ như không để ý đến anh, lúng túng quay lại chủ đề trước đó.
Kỷ Hoài Chu bị cô chọc ghẹo nên khẽ bật cười.
Tính cách cô bé này từ nhỏ đã vậy, cứ trốn tránh là lại nói lan man. Khi đó cô còn không dám giao tiếp với người khác, muốn đến quán trà sáng mua bữa sáng cho anh nhưng trong lòng lo sợ.
Chưa đi được hai bước lại quay về bên anh, ngượng ngùng nói với anh, anh trai ơi tiền hết hạn rồi.
“Nhà hát kịch.” Kỷ Hoài Chu thuận theo trả lời cô.
“Đến nhà hát kịch làm gì?”
“Nghe một buổi hòa nhạc.”
Anh không phải là người nhàn rỗi thanh tao, hành động này khó mà không nghi ngờ. Hứa Chức Hạ lập tức ngồi dậy, ngẩng mặt khỏi vòm cổ anh, ấn hai tay đè lên ngực anh.
Ngón tay cô vô thức siết chặt, vò chiếc áo choàng ngủ trước ngực anh nhăn nhúm lại, ánh mắt cô đầy vẻ trách móc: “Anh hẹn hò với cô gái khác à?”
Đây là lần đầu tiên Kỷ Hoài Chu nhìn thấy trong mắt cô vẻ lên án một người đàn ông bạc tình như vậy.
Anh mỉm cười, bình thản nhìn cô một lúc rồi chậm rãi nói: “Cô gái anh muốn hẹn hò không phải đang ở đây sao.”
Hứa Chức Hạ rất dễ dỗ dành, lòng cô cứ thế mềm nhũn ra, ngay cả sự hoài nghi cũng trở nên dịu dàng: “Vậy anh đi với ai?”
“Không có ai cả, đi bàn chuyện làm ăn.” Anh đáp lại cô từng câu hỏi.
Giận dỗi quá vội vàng, nổi cáu với anh xong Hứa Chức Hạ bắt đầu giận chính mình, cô cúi mặt im lặng: “Ồ……”
“Buông tay ra.” Kỷ Hoài Chu đưa tay nắm lấy cằm cô và xoa nắn: “Cứ làm như anh trai em là một kẻ phụ bạc vậy.”
Anh ngửa người dựa lưng vào ghế, gáy tựa lên gối đệm, tứ chi uể oải thả lỏng, nhưng trên mặt anh lại là vẻ như bị cô nắm thóp.
Trông cứ như cô đang hỏi tội anh.
Hứa Chức Hạ bừng tỉnh, buông lỏng ngón tay và rụt người về: “Em chỉ hỏi thôi.”
“Còn gì muốn hỏi nữa không?”
“……Không còn.”
“Chắc chắn là không còn chứ?”
Anh nói từng lời rất kiên nhẫn, Hứa Chức Hạ mơ hồ cảm thấy anh đang dẫn cô vào bẫy, nhưng nhất thời không hiểu mà ngoan ngoãn nói “Vâng”.
“Đến lượt em rồi.” Anh hỏi thẳng: “Em thích ai.”
“……” Lòng Hứa Chức Hạ khẽ rung động.
Anh không dễ bị lừa dối như Mạnh Hy và Tào Tư Miễn, kể cả một lời nói dối nhỏ cũng không thể che đậy được.
Điều quan trọng chính là trong lòng anh biết rất rõ, lại cứ muốn cô tự nói ra.
Mà anh luôn có thể nắm bắt chính xác tâm tư của cô: “Có gì mà không thể nói với anh trai?”
Hứa Chức Hạ lẩm bẩm, đẩy vấn đề ngược lại, nói ấp úng: “Em thích ai, anh trai không biết sao?”
“Anh trai làm sao biết được,” ánh mắt Kỷ Hoài Chu nhẹ nhàng nhìn cô, giọng anh lười biếng vừa nói vừa mỉm cười: “Mấy đội bóng ở Stanford, một đàn anh, lại đến một lớp trưởng, còn cả Kiều……”
Anh muốn nói rồi lại thôi, dưới ánh mắt nghi hoặc của Hứa Chức Hạ, không để lộ dấu vết gì mà chuyển câu: “Chẳng phải anh trai em vẫn đang xếp hàng sao.”
Khóe mắt Hứa Chức Hạ cong lên ý cười, thì thầm: “Nhưng anh trai không thành thật chút nào.”
Anh nhướng mày.
Hứa Chức Hạ chớp mắt, nói hết câu: “Anh còn chưa theo đuổi được mà đã ôm người ta lên đùi mà hỏi han đủ điều rồi.”
Kỷ Hoài Chu đột nhiên nhấc một chân lên, Hứa Chức Hạ bất ngờ bị làm cho giật mình, vội kêu lên rồi ôm lấy cổ anh, mông cô rời khỏi đùi anh trong nháy mắt, rồi lại vững vàng trở về vị trí cũ.
Lại một lần nữa cảm nhận được sự săn chắc của bắp chân anh.
Hứa Chức Hạ kéo dài giọng oán trách: “Anh trai……”
Bắt nạt người ta.
Kỷ Hoài Chu khẽ nhếch môi: “Cái đuôi nhỏ của anh đáng yêu như vậy, không phải vì anh trai sợ em chạy theo người khác mất sao.”
Cô không chịu thua mà nhìn lại, giả vờ ngây thơ hỏi: “Không phải anh trai đang tự hào lắm sao?”
Kỷ Hoài Chu nghe xong thì híp mắt.
Hứa Chức Hạ nghiêng mặt qua, đầy lý lẽ nói: “Họ thích em, đều do anh trai nuôi tốt đấy.”
Kỷ Hoài Chu cụp mắt bật cười, bàn tay vô thức vuốt ve phần thắt lưng của cô: “Anh nuôi của anh, họ muốn nuôi thì tự mình nuôi đi.”
Hứa Chức Hạ cố nhịn cơn ngượng ngùng, nhưng ý cười vẫn tràn ra từ đáy mắt cô.
Nhìn nụ cười của cô, ánh mắt Kỷ Hoài Chu bất giác trở nên sâu lắng, sau một lúc im lặng ngắm nhìn, anh chợt nói: “Ngày mai anh trai về Anh.”
Hứa Chức Hạ sững sờ, nụ cười trong mắt cô còn chưa kịp tan.
Sự chia ly đến bất ngờ không kịp chuẩn bị.
Nhưng giờ đây sự chia ly với họ đã quá đỗi bình thường.
Hứa Chức Hạ gật đầu.
Cô không hỏi gì cả, bàn tay Kỷ Hoài Chu đang ôm eo cô vuốt ve lên, ấn lên vai và lưng cô, kéo cô nằm sấp trên người mình.
“Có lẽ nửa tháng, cũng có thể lâu hơn.”
Môi anh áp đến bên tai cô: “Em có muốn đợi anh không?”
Hứa Chức Hạ ngoan ngoãn nằm sấp tựa cằm lên vai anh. Suy nghĩ một lúc lại bất giác nghĩ đến Chu Cố Đường năm xưa, trước khi người đàn ông đó bỏ đi có phải người phụ nữ đó cũng từng nghe những lời này.
Hứa Chức Hạ bất giác thẫn thờ: “Anh trai, anh cũng sẽ bặt vô âm tín như vậy sao?”
Kỷ Hoài Chu nhắm mắt ngửa cổ, nhẹ nhàng cọ cằm vào tóc cô: “Nếu anh trai mất tăm thì chỉ có một lý do.”
Hứa Chức Hạ thốt lên một câu nghi hoặc.
Nghe thấy anh bình thản nói: “Anh trai đã chết.”
Hứa Chức Hạ đột nhiên ngẩng mặt lên, giận dữ trừng mắt nhìn anh, gần như ngay khoảnh khắc ấy đôi mắt cô đã đỏ hoe. Trái tim đang đập loạn xạ của cô như bị giả thiết hư ảo này đâm thủng thành trăm ngàn lỗ.
Kỷ Hoài Chu sững người, thấy nước mắt cô rơi xuống, anh lại có chút luống cuống nâng mặt cô lên. Ngón tay anh vừa lau khô vết ướt trên má cô thì lệ nóng từ khóe mắt cô lại trào ra, anh lại lau.
Lau không hết, bàn tay anh ướt đẫm.
“Nếu không nỡ thì anh trai sẽ không đi nữa, thôi nào, em đừng khóc.” Kỷ Hoài Chu rút vài tờ khăn giấy từ tủ bên cạnh lau nước mắt cho cô, không dám dùng sức vì da cô rất mỏng.
Hứa Chức Hạ biết anh chỉ nói đùa bâng quơ, nhưng cô khó có thể kiểm soát được nỗi buồn bã tột độ, cảm xúc thất vọng ban đầu khi đối mặt với sự chia ly cũng cứ thế trào ra.
Cô khóc đến không mở được mắt, lông mi ướt sũng dính vào mí mắt, khóc nức nở buồn bã: “Em ghét anh……”
Kỷ Hoài Chu hoàn toàn bất lực: “Anh trai sai rồi.”
Cô khóc như đứa trẻ, nhưng không dễ dỗ dành như hồi nhỏ. Kỷ Hoài Chu vừa lau nước mắt cho cô vừa nhỏ giọng nhận lỗi một hồi lâu, cuối cùng mới dỗ dành cô dần bình tĩnh lại.
“Đừng ghét anh mà.” Kỷ Hoài Chu xoa đầu cô.
Vừa khóc quá nhiều, lồng ngực Hứa Chức Hạ vẫn còn run rẩy không ngừng, cô nghẹn ngào: “Anh không nói chuyện đàng hoàng được thì đừng nói……”
Nghe giọng điệu dạy bảo của cô, Kỷ Hoài Chu không nhịn được mỉm cười, thái độ như bị cô thuần phục: “Được, anh trai không nói lung tung nữa.”
Nói rồi anh lại nhấn mạnh: “Anh trai nhất định sẽ về, được không?”
“Được……” Hứa Chức Hạ hít hít mũi, chóp mũi đỏ bừng, đồng tử ngấm nước mắt trong veo long lanh.
Nhìn anh, giọng cô nghèn nghẹn: “Anh hứa rồi đấy.”
Những chuyện họ đã hứa, anh chưa bao giờ nuốt lời.
Trừ 4 năm trước.
Kỷ Hoài Chu nhìn vào mắt cô: “Anh hứa.”
Bị câu nói của anh chọc ghẹo làm vô cớ khóc một trận, giờ khóc xong rồi, đầu óc Hứa Chức Hạ rối bời nhưng lại trống rỗng.
Cô cúi mặt, dùng ngón tay nắm lấy cổ áo ngủ của anh và kéo nhẹ, dáng vẻ của cô có chút tủi thân.
Kỷ Hoài Chu cong khóe môi nở nụ cười khẽ.
Thói quen này của cô được hình thành từ nhỏ. Lúc cô chỉ mới cao đến eo anh, mỗi khi làm sai thì hai tay cô lại nắm lấy vạt áo anh, cúi đầu kéo kéo áo với vẻ tủi thân, anh nói gì cô cũng gật đầu.
Lặng lẽ nhìn cô, đáy mắt anh lại xuất hiện một gợn sóng thâm sâu rồi vươn tay tới áp sát nửa dưới gương mặt cô. Anh dùng ngón cái và ba ngón tay còn lại bóp hai bên cằm cô, chạm ngón trỏ vào môi dưới của cô, vuốt ve một cách mập mờ, lúc nhẹ lúc mạnh.
“Chỉ cho bạn trai hôn thôi à?” Giọng anh trầm thấp.
Anh luôn có thể dễ dàng làm cho không khí trở nên mờ ám, giống như vừa nãy chọc cô khóc, lát sau lại làm cô đỏ mặt.
Hứa Chức Hạ không đáp, cũng không nhìn anh.
Bị sự giận dỗi còn sót lại thúc giục, Hứa Chức Hạ hé môi, cắn vào đầu ngón tay đang trêu chọc của anh.
Anh cũng không trốn tránh mà trượt tay vào trong tìm kiếm lưỡi cô.
Mi mắt Hứa Chức Hạ run rẩy, đôi môi bị buộc phải hé mở, đầu lưỡi muốn đẩy tay anh ra nào ngờ anh lại ấn nhẹ vào làm cô cong lưỡi lên liếm ngón tay đang giữ mặt mình.
Hứa Chức Hạ khẽ giật mình, hơi thở ngay lập tức rối loạn, nửa giận nửa xấu hổ hừ khẽ, cô buông răng ra và quay mặt đi, như trốn chạy thục mạng.
Trong khóe mắt của cô vẫn còn đọng lại chút ướt át, khiến vẻ mặt thẹn thùng của cô mang theo một nét ngượng ngùng mà cô không tự nhận ra, gợi lên những suy tưởng dâm tình.
Đầu ngón tay ẩm ướt của Kỷ Hoài Chu khẽ co lại.
Lưỡi của cô gái giống như thạch rau câu, người cô ngồi trên đùi anh, trọng lượng của cô rất nhẹ, có lẽ vì từ nhỏ đã học múa nên toàn bộ cơ thể cô đều mềm mại, mềm mại đến mức có thể uốn lượn theo bất kỳ tư thế nào.
Anh luồn tay qua hai chân cô, bế cô trong tư thế bế ngang.
Hứa Chức Hạ còn chưa kịp suy nghĩ thì người cô đã ngã vào chăn bông, đầu lún sâu vào gối. Ngay sau đó gương mặt của chàng trai đã chiếm hết tầm mắt của cô.
Cô nín thở, cổ tay đang đặt bên gối lại bị anh đè xuống và từ từ vuốt ve.
“Đợi anh trai về, có thể hôn em không?”
Hơi thở Hứa Chức Hạ trở nên gấp gáp.
Anh chống khuỷu tay cúi người phía trên người cô, bộ đồ ngủ bằng lụa rũ xuống. Cô vừa rũ mắt xuống đã có thể thấy những đường cơ bắp săn chắc và mạnh mẽ từ ngực đến eo anh.
Hứa Chức Hạ lặng lẽ thở ra từng chút một, không biết nên nhìn vào đâu, khắp nơi đều là anh.
Thật lâu sau, cô nghe thấy giọng mình: “Dạ……”
Anh bật ra tiếng cười nhẹ.
Mặt Hứa Chức Hạ nóng lên, sau đó áp lực trên người cô được cất đi, cô thấy anh nằm xuống bên cạnh cô rồi nhắm mắt lại, giọng anh có chút mệt mỏi.
“Sáng mai lên máy bay, cho anh trai mượn nửa cái giường.”
Hứa Chức Hạ quay đầu nhìn góc nghiêng trên mặt anh, không muốn đuổi anh đi nhưng vẫn tỏ ra e thẹn: “…… Sao anh không về phòng mình ngủ?”
Hơi thở của chàng trai chuẩn bị đi vào giấc ngủ chậm rãi và đều đặn, bình thản vang lên trong không gian tĩnh lặng: “Cũng đâu phải chưa từng ngủ chung.”
Lần trước ở Kim Lăng chính là ôm nhau ngủ.
Hứa Chức Hạ nghẹn thở.
Cũng nhận ra đêm đó anh không hoàn toàn thức trắng đêm, mà là đã ngủ bên cô cả một đêm.
Cô gái nhỏ da mặt mỏng, Hứa Chức Hạ không thèm để ý đến anh nữa, nhưng cô vừa ngại ngùng vừa kéo chăn dưới người mình ra đắp lên eo anh, còn tắt đèn cho anh.
Cô mang dép lê chạy lộp cộp vào phòng tắm, không để ý thấy khóe môi anh nhếch lên thành một nụ cười.
Con gái tắm lâu, mãi một lúc lâu sau Hứa Chức Hạ mới ra khỏi phòng tắm. Người trên giường nhắm mắt nằm đó, lông mày giãn ra dường như đã ngủ say.
Cô nhẹ nhàng vén một góc chăn lên nằm vào, giường lún xuống rất nhẹ.
Hứa Chức Hạ nằm nghiêng quay lưng lại với anh. Phía sau không hề có động tĩnh, cô dần ngủ thiếp đi trong đêm tối tĩnh lặng.
Trong lúc mơ màng, một cánh tay vắt ngang eo cô, cơ thể ấm nóng áp vào lưng cô.
Hứa Chức Hạ đang ngủ mơ màng, cô xoay vòng eo mềm mại, vô thức mà tự động chui vào nơi ấm áp đó.
Đáp lại cô là một cái ôm vững chãi.
Cô ngủ càng lúc càng sâu, không biết từ lúc nào đã chìm vào giấc mơ……
“Đã nói là cả đời! Thiếu một năm, một tháng, một ngày, một giờ cũng không được tính là cả đời!”
Chiếc loa khuếch đại lời thoại trong phim.
Bên bờ sông của trấn Đường Lý, chiếc máy chiếu phim cũ kỹ được dựng lên cao, quầng sáng di chuyển lên màn hình chiếu đã ngả vàng, cuộn băng nhựa đen trong máy chiếu phát ra tiếng lách tách.
Cô đội chiếc mũ hình đầu hổ trùm đầu viền lông, mặc áo khoác ngắn lót nhung phối với váy Mã Diện. Gương mặt ửng hồng giữa khung cảnh sáng tối đan xen vì đã uống vài ngụm rượu ủ mùa đông.
Bầu trời xanh thẫm, tuyết rơi lất phất.
Đột nhiên muốn đi tìm anh trai, cô rời khỏi bờ sông náo nhiệt và chạy chậm chậm đến học viện. Dưới ánh đèn lồng mờ ảo, gặp phải một bóng người cao ráo.
Cô từ từ ngẩng mặt lên thì nhìn thấy một thiếu niên.
Anh ấy có khí chất cao quý, mặc áo khoác âu phục kiểu Anh, áo sơ mi bên trong áo len được thắt cà vạt gọn gàng, vẻ quý phái rõ ràng không thuộc về nơi này.
Nhưng anh ấy có gương mặt giống hệt anh trai.
Chẳng qua khí chất nho nhã của anh ấy khác anh trai hoàn toàn.
Cô lắp bắp gọi anh ấy: “Anh trai……”
Thiếu niên ngồi xổm xuống trước mặt cô, nhìn cô và mỉm cười hiền hòa: “Em chính là…… baby nhỏ của cậu ấy?”
Cô ngơ ngác nhìn anh ấy tháo sợi dây chuyền trên cổ xuống.
Trên sợi xích bạc treo một chiếc nhẫn xương mặt thú quen thuộc đung đưa trước mắt cô. Sợi dây chuyền theo đà trượt khỏi lòng bàn tay anh ấy, cô hơi say nên không nhìn xem nó đã rơi vào đâu.
Chỉ biết thiếu niên đưa tay lên, dùng động tác dịu dàng khẽ chỉnh lại chiếc mũ hình đầu hổ bị lệch của cô, mỉm cười nhìn cô.
Giọng anh ấy trong trẻo rất dễ nghe.
Như dòng suối trong vắt.
“Cảm ơn em đã thay anh ở bên cạnh cậu ấy.”
Cảm ơn em đã thay anh ở bên cạnh cậu ấy.
Anh trai…… Anh trai……
——Kỷ Hoài Sùng!
Đột nhiên một ý nghĩ lóe lên, Hứa Chức Hạ bị kéo ra khỏi giấc mơ, bất chợt kinh hãi mở mắt ngồi dậy. Trong tầm mắt phủ đầy sương mù, cô thở dốc không đều.
Cả căn phòng ngập tràn ánh nắng chói chang.