65. Chương 65: Ngoại truyện 1

Ánh Sao Rơi Xuống - Tê Dao

Chương 65: Ngoại truyện 1

Ánh Sao Rơi Xuống - Tê Dao thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuộc đời con người được dệt nên từ vô vàn khoảnh khắc đẹp đẽ, trong đó có cả giây phút rung động khi người mình thích tỏ tình, lẫn những thời khắc bình dị nhưng tràn đầy hạnh phúc.
Sau khi tốt nghiệp, mỗi người một ngả, hiếm khi có cơ hội gặp lại.
Nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập trường và màn tỏ tình dưới pháo hoa hôm nọ, cuối cùng họ cũng tụ tập được một nhóm nhỏ, nhân tiện tổ chức một buổi họp mặt.
Diệp Thanh Mạn vốn là người dễ hòa đồng, mà quan trọng hơn cả là do đói bụng, nên đã đi cùng bọn họ.
Họ nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, tám chuyện thiên hạ, vừa ăn vừa nói cười. Đến khi bữa lẩu náo nhiệt kết thúc, đã gần 10 giờ tối, ai nấy về nhà.
Trước khi ra về, Diệp Thanh Mạn lấy cớ đi vệ sinh, tranh thủ nói chuyện riêng với Thích Dao một lát.
Cô nàng đã sắp xếp chút thời gian từ đoàn phim để đến chứng kiến khoảnh khắc này, nhưng vẫn chưa có cơ hội trò chuyện riêng với cô. Cũng chỉ là những câu chuyện giữa bạn bè thân thiết, hai người đứng đó tán gẫu đủ điều, thì thầm suốt gần nửa tiếng đồng hồ.
Nói chuyện xong, Diệp Thanh Mạn lên xe trợ lý rời đi, còn Thích Dao chậm rãi đeo khẩu trang vào, rồi đi ra cửa.
Dụ Gia Thụ đứng bên cạnh xe đợi cô, dù đã hơn nửa tiếng trôi qua nhưng anh không hề tỏ ra sốt ruột.
“Về thôi?” Anh xoay xoay chìa khóa xe trong tay, nghiêng đầu hỏi cô.
Thích Dao bật màn hình điện thoại xem giờ, ừ một tiếng rồi nói: “Cũng muộn rồi.”
Gần nửa đêm, thành phố vẫn còn ngập tràn không khí lễ hội.
Các tòa nhà biểu tượng ở trung tâm đã khoác lên mình chiếc áo Giáng Sinh rực rỡ. Trên cây thông khổng lồ là đủ loại vật trang trí, dây ruy băng sặc sỡ, những quả châu lấp lánh cùng những hộp quà nhỏ, khẽ đung đưa trong gió đêm khi chiếc xe lướt qua bên ngoài ô cửa sổ.
Căng da bụng chùng da mắt, huống hồ tối qua cô còn thức khuya, mí mắt Thích Dao dần rũ xuống, trông cô cứ như sắp ngủ gật đến nơi.
Dụ Gia Thụ nhìn cô qua gương chiếu hậu, gọi cô và nói: “Đừng ngủ vội.”
Thích Dao chẳng buồn bận tâm, nhắm hai mắt nghiêng đầu, tìm một tư thế thoải mái hơn rồi mới hỏi: “Sao vậy?”
“Chỉ nửa tiếng nữa thôi, bây giờ em ngủ thì tối về lại mất ngủ đấy.” Dụ Gia Thụ khẽ buông những ngón tay dài trên vô lăng, ánh mắt dừng ở phía trước, như thể đã quá hiểu rõ cô.
Thích Dao nghĩ ngợi một chút, thấy anh nói cũng đúng. Nhưng đôi khi tính bướng bỉnh trỗi dậy, cô không muốn nghe lời, nhắm hai mắt nói: “Không đâu.”
Dụ Gia Thụ nghiêng đầu nhìn cô, hơi nhướng mày, không nói gì thêm, chỉ đáp: “Được.”
Sau đó là một khoảng tối đen, bỗng nhiên Thích Dao cảm thấy chao về phía trước theo quán tính, rồi khẽ lắc một cái, xe dừng lại. Ngay sau đó là tiếng “cạch” vang lên, người ở ghế lái vừa tháo dây an toàn.
Thích Dao mở mắt, khó hiểu hỏi anh: “Anh làm gì vậy?”
Dụ Gia Thụ xuống xe, trước khi đóng cửa còn nhìn cô một cái, bình thản nói: “Mua ít đồ.”
Đã gần 11 giờ đêm rồi, mua đồ gì giờ này?
Cô càng nghĩ càng thấy lạ, qua cửa xe, nhìn anh đi vào cửa hàng tiện lợi 24h bên đường, với biển hiệu nhấp nháy sáng rực.
Chiếc xe đỗ ngay bên lề đường, ánh đèn trong cửa hàng sáng rõ, tấm kính trong suốt được lau bóng loáng, có thể nhìn thấy rõ mọi thứ bên trong.
Nhưng dù không phải kính trong suốt thì cũng chẳng quan trọng, bởi vì Dụ Gia Thụ căn bản không đi sâu vào bên trong, chỉ đứng lại trước dãy kệ ngay cửa ra vào, đưa mắt lướt qua một lượt, rồi thản nhiên giơ tay lấy một món đồ trên kệ.
Một chiếc hộp vuông nhỏ, nhiều màu sắc, bên ngoài bọc một lớp màng mỏng trong suốt, với đường nét góc cạnh rõ ràng.
Nhận ra đó là cái gì, hơi thở của Thích Dao tức khắc khựng lại một giây, cô trơ mắt nhìn anh đặt món đồ lên quầy tính tiền.
Một hộp, hai hộp, ba hộp.
Thích Dao: “……”
Cái này quá đáng rồi đấy!
Thấy người nào đó mặt không đổi sắc xách túi đồ đi ra ngoài, cô vội vàng nghiêng đầu giả vờ ngủ tiếp.
Dụ Gia Thụ thong thả, ung dung ngồi vào ghế lái, tiện tay đặt chiếc túi lên bảng điều khiển xe, khuỷu tay tùy ý chống lên mép cửa sổ, nghiêng đầu nhìn cô một lát, rồi nhàn nhã lên tiếng.
“Tai đỏ quá nhỉ.”
“Không phải lại mơ thấy chuyện gì không thể nói đấy chứ?”
“……”
Bị phát hiện rồi.
Lại là đôi tai đáng ghét này! Sao trước đây cô không nhận ra tai mình dễ đỏ như vậy chứ?
Một nữ nghệ sĩ chuyên nghiệp, sao cứ không kiểm soát được đôi tai trước mặt anh thế này!
Yên lặng suy nghĩ trong lòng, Thích Dao chậm rãi mở mắt, ngồi ngay ngắn, chậm rãi nói: “Làm gì có.”
Cô giấu đầu hở đuôi đành tìm đại một cái cớ, chụm hai tay quạt quạt bên má, nhỏ giọng than thở: “Máy sưởi bật nóng quá thôi.”
“Ừ.”
Dụ Gia Thụ nghiêng mặt đi chỗ khác, bật cười, đưa tay vặn nhỏ nhiệt độ xuống.
Sau đó anh hơi nghiêng người, vươn cánh tay dài ra lấy chiếc chăn nhỏ từ hàng ghế sau, đặt lên đùi cô, rồi mới vặn chìa khóa khởi động xe, lười biếng nói:
“Ngủ đi.”
Chiếc xe vững vàng chạy ra đường lớn, bóng đêm ngoài cửa sổ lướt qua từng khung hình một. Anh kéo dài âm cuối câu, nhàn nhạt buông thêm một câu.
“Nghỉ ngơi dưỡng sức.”
“……”
Từ này mà cũng dùng được như vậy sao?!
Cô Trương không cho anh đi dạy trẻ con, đúng là có lý do cả.
Im lặng hồi lâu, Thích Dao siết chặt góc chăn nhỏ, thành thật nói: “Không ngủ nữa.”
Cô chăm chú nhìn dòng xe cộ bên ngoài cửa kính, không thấy khóe môi người nào đó khẽ cong lên một chút. Nghiêng đầu tự hỏi một lúc lâu, cô do dự, nhỏ giọng trách móc.
“Anh không thể lúc nào cũng như vậy.”
“Như thế nào?” Anh hỏi.
“Hôm qua anh nói là sinh nhật anh nên em nhịn. Sáng nay lúc Lật Tử giúp em che đi dấu vết trên xương quai xanh, em cũng không nói gì. Nhưng anh không thể cứ mãi như vậy…”
Thích Dao ngập ngừng một chút, rồi mới tiếp tục nói: “…Không có chừng mực.”
“Như vậy không tốt cho sức khỏe.”
Dụ Gia Thụ dừng lại hai giây, vẫn như cũ không có phản ứng gì, bình thản hỏi lại: “Cho sức khỏe của anh, hay của em?”
Thích Dao nghẹn họng.
Ý cô tất nhiên là sức khỏe của anh! Cùng lắm cô chỉ thấy mệt một chút, đâu có tổn thất gì.
Nhưng nghĩ kỹ lại, hình như lần nào xong xuôi, người ăn không tiêu cũng là cô, còn anh thì vẫn nhìn rất vui vẻ, chẳng hề hấn gì cả.
Kỳ lạ.
Cô cau mày, tiếp tục giảng giải đạo lý: “Tất nhiên là của anh.”
“Thật ra thì, em hiểu cái cảm giác vui vẻ khi làm chuyện đó,” nói đến đây, giọng cô càng ngày càng nhỏ, dừng lại hồi lâu rồi mới tiếp tục nói: “Nhưng anh cũng phải chú ý sức khỏe chứ. Qua hôm nay rồi, anh không còn 25 tuổi nữa, ít nhiều cũng nên tiết chế lại một chút…”
Dụ Gia Thụ không biểu lộ cảm xúc, lẳng lặng nghe cô dong dài đủ thứ chuyện. Đợi cô nói xong, anh rồi mới hỏi một câu.
“Ai nói với em?”
“……”
Thích Dao giật thót trong lòng, ngậm miệng, chớp chớp mắt, giả vờ ngây thơ hỏi: “Cái gì?”
“Ai nói với em cái quan điểm đó?”
Dụ Gia Thụ nhẹ giọng nhắc lại, hạ cửa kính xe xuống, đưa thẻ ID rồi lái xe vào bãi đỗ ngầm, không biểu cảm gì, thong thả nói tiếp.
“Đàn ông qua 25 tuổi là không còn được nữa sao?”
“……”
Thích Dao câm nín hoàn toàn, tim treo lơ lửng, hồi hộp không yên.
Diệp Thanh Mạn nói đấy!
Lúc nãy đứng trước quán lẩu tám chuyện, cô ấy vừa hít hít mũi vừa chúc mừng cô, nói lát nữa nhất định sẽ gửi một phong bao lì xì thật to. Sau đó chẳng biết nghĩ đến gì mà bắt đầu hóng chuyện hôm trước, cố truy hỏi xem rốt cuộc cô có thành công hay không.
Thích Dao vốn không định kể, nhưng bị cô nàng bám riết không tha, nên đành úp úp mở mở đáp bừa một câu: “Thành công rồi.”
Nói dối thì cũng không hẳn, tuy hôm đó hỏi về bộ đồ ngủ thì chưa thành công, nhưng sau này thì cũng đã làm rồi.
Thế là Diệp Thanh Mạn vui sướng hết cỡ, hỏi đông hỏi tây, dò hỏi đến cùng. Bị Thích Dao ngượng ngùng lừa gạt cho qua, cuối cùng cô ấy sực nhớ ra điều gì đó, hỏi cô: cái mật mã màn hình khóa 1224 kia, có phải là sinh nhật của Dụ Gia Thụ không?
Thích Dao nói đúng vậy, vì thế Diệp Thanh Mạn bấm đốt ngón tay tính toán, nói: “Ôi chao, vậy không phải anh ta lập tức bước qua tuổi 25 sao?” Thích Dao vẻ mặt khó hiểu, lại nói: “Đúng vậy, có chuyện gì sao?”
Sau đó Diệp Thanh Mạn nhìn cô một lát, thở dài.
Cô ấy nói, cậu mà tìm một cậu em trai thì tốt biết bao.
Đàn ông qua 25 tuổi là không còn phong độ nữa đâu.
Thích Dao nghe xong trừng mắt nhìn cô ấy, nửa tin nửa ngờ.
Có lẽ thấy vẻ mặt cô quá mức khó tả, Diệp Thanh Mạn vội vàng an ủi, nói: “Không sao đâu, bạn trai cậu thoạt nhìn rất được, chắc không nằm trong phạm vi đó đâu.”
Lời an ủi này so với câu khẳng định chắc nịch lúc trước, chẳng khác nào muối bỏ biển, hoàn toàn không giúp cô củng cố niềm tin chút nào.
Cả quãng đường về, Thích Dao cứ thất thần, trong đầu không ngừng vang vọng câu nói dõng dạc của cô bạn.
Không còn phong độ nữa…
Không còn phong độ nữa…
Nghe không khác gì âm thanh ma quái trong phim tiên hiệp, cứ lẩn quẩn bên tai cô mãi.
Thật ra Thích Dao cũng không lo lắng gì nhiều, chỉ là quan tâm đến sức khỏe của anh. Định tìm cơ hội khéo léo nhắc nhở một chút, thế mà lại bị anh nhìn thấu ngay lập tức!
Sao anh đoán ra được ngay là có người nói cho cô chứ?!
“Thật sự không có ai cả.” Thích Dao quyết định tiếp tục giả ngu giả ngơ, chớp chớp mắt, tháo dây an toàn: “Anh đang nói gì thế?”
Dụ Gia Thụ nghiêng đầu nhìn cô.
Cô diễn rất chân thành, hàng mày dài thanh tú khẽ nhíu lại, vẻ mặt đầy hoang mang, ra chiều vô cùng khó hiểu.
“Cái gì mà qua 25 tuổi là không còn được nữa sao?”
Không khí im lặng trong hai giây.
Dụ Gia Thụ nhìn cô, khẽ nhướng mày, thản nhiên hỏi lại một câu: “Vậy sao?”
Thích Dao nín thở, lại vô tội chớp chớp mắt. Thật lâu sau, thấy anh cụp mắt, nghiêng người, có vẻ không định truy hỏi nữa, mở cửa xe, nói: “Đi thôi.”
Trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng buông xuống, Thích Dao nhẹ nhàng thở ra một hơi, gấp gọn chiếc chăn nhỏ lại. Lúc cô đặt xuống, anh cũng vừa đi vòng sang bên này, giúp cô mở cửa xe.
Suốt dọc đường không ai nói gì.
Mãi đến khi thang máy mở ra, lên đến tầng 18.
Thích Dao bỗng đột nhiên nhớ tới điều gì đó, nói: “Em về phòng một lát, lấy ít quần áo mang sang.”
Hai ngày này bận rộn, chưa có thời gian chính thức chuyển đồ.
Lúc đầu cô cứ chạy đi chạy lại giữa hai bên, dù khoảng cách không xa nhưng ra vào vẫn khá phiền phức. Sau này Dụ Gia Thụ dứt khoát mua cho cô một bộ đồ dùng cá nhân đầy đủ, thế là cô hầu như không còn quay lại căn hộ đối diện nữa.
Chỉ có điều, thỉnh thoảng vẫn cần lấy quần áo, không thể không về.
“Quần áo gì?” Dụ Gia Thụ nghiêng đầu nhìn cô.
“Đồ ngủ.” Thích Dao nói, chỉ vào cửa căn hộ của mình: “Em muốn thay bộ khác.”
“Mặc tạm đồ của anh trước đi.” Dụ Gia Thụ ngắn gọn nói, rũ mắt, mở cửa: “Mai anh lấy giúp em.”
“Nhưng mà…”
Thích Dao còn muốn nói gì đó, môi mấp máy, do dự nhìn anh đẩy cửa ra. Anh không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ trầm giọng buông hai chữ: “Lại đây.”
Âm thanh lẫn vẻ mặt đều bình thản, nhưng áp suất xung quanh có cảm giác hơi giảm xuống.
Thích Dao ngừng lại hai giây, trong lòng dâng lên một chút cảm giác nguy hiểm. Do dự chốc lát, cô rồi mới cẩn thận dịch từng bước nhỏ về phía cửa.
Nhưng cũng chẳng đi được bao xa.
Mới vừa bước tới, cổ tay đã bị anh nắm lấy kéo mạnh vào trong!
“Rầm” một tiếng, cửa đóng lại.
Người cũng bị ghì chặt áp sát.
Sau lưng là bàn tay anh.
Năm ngón tay thon dài, rõ từng khớp xương, chống lên tấm lưng mảnh mai của cô, tạo ra một khoảng đệm giữa cô và cánh cửa lạnh buốt.
Cũng chính vì thế, khoảng cách giữa hai người càng rút ngắn lại.
Toàn bộ sức nặng gần như dồn lên cô.
Trước khi ra ngoài quên kéo rèm cửa, ngay cả ánh trăng duy nhất cũng không lọt vào được. Trong bóng tối, hơi thở quấn quýt, không gian tĩnh lặng như đang sôi sục không tiếng động.
Tim Thích Dao đập thình thịch, cô nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh vang lên ngay bên tai.
“Phải làm sao bây giờ.”
“Còn có nửa tiếng, anh sẽ không còn 25 tuổi nữa rồi.”
Âm thanh rất nhỏ, khi nói chuyện mang theo từng hơi thở phả ra bên vành tai, khiến cô cảm thấy ngưa ngứa.
Thích Dao không nhịn được mà né đầu sang một bên, vừa mới né đi, lại bị anh dùng tay kia nâng mặt ép cô phải quay trở lại, buộc cô cảm nhận hơi thở đầy mê hoặc kia.
Đồng tử Dụ Gia Thụ đen nhánh, phản chiếu chút ánh sáng, nhướng mày, nhìn cô, trầm giọng hỏi:
“Đây chính là lý do em thích mấy cậu em trai à?”
Tác giả có lời muốn nói:
Dao:
Diệp Thanh Mạn, tớ hận cậu!