Chương 26: Ký Ức Đầu Tiên

Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời

Chương 26: Ký Ức Đầu Tiên

Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tưởng Tùng Tầm đã uống vài ly, giọng nói rộn rã hẳn lên.
Trần Việt ngồi bên, lặng lẽ lắng nghe Tưởng Tùng Tầm trò chuyện, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác ấm áp. Khuôn mặt cậu không khỏi nở nụ cười, như được kéo về những ngày đầu hai người mới quen biết.
“Vậy Tổng Giám đốc Chu và Tiểu Việt là sao đến với nhau vậy?” Tưởng Tồn cũng chen vào, tò mò hỏi.
Trần Việt sững lại một chút, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Chưa kịp mở lời, Chu Chúc Tinh đã mỉm cười đáp trước: “Tôi là vừa gặp đã yêu.”
Câu nói ngắn gọn khiến cả bàn lập tức rộ lên, đặc biệt là Tưởng Tồn, mắt sáng rực, háo hức chờ nghe thêm chi tiết.
Trần Việt nghiêng đầu, nhìn sang gương mặt Chu Chúc Tine. Ánh mắt anh lấp lánh nụ cười, khóe môi khẽ nhếch. Có lẽ vì đã uống chút rượu trái cây, Trần Việt cảm thấy giọng anh trầm ấm, dịu dàng đến lạ.
“Lúc đó là một ngày mưa, tôi gặp em ấy — rồi liền yêu luôn.” Chu Chúc Tinh nói gọn gàng. Nhưng chính sự ngắn gọn ấy lại khiến mặt Trần Việt nóng bừng, vội cúi đầu uống cạn ly trên bàn.
Uống xong mới phát hiện, đó không phải ly nước trái cây của mình — mà là ly rượu của Chu Chúc Tinh.
Cậu đưa tay xoa nhẹ sống mũi, ngượng ngùng. Đúng lúc ấy, Chu Chúc Tinh quay sang nhìn cậu. Trần Việt định nói: “Em uống nhầm ly của anh rồi”, nhưng lại nghe anh cười hỏi: “Họ đang hỏi em ấn tượng đầu tiên về anh là gì đấy?”
Trần Việt chớp mắt, ậm ừ vài giây rồi buột miệng: “Rất đẹp trai, nhưng trông khó gần. Nhưng em nhớ rõ nhất là hôm đó anh mặc áo sơ mi đen. Người bình thường mặc kiểu đó thường rất dừ, nhưng anh thì... cực kỳ hợp. Nhìn rất đẹp.”
Cậu nghĩ một chút, rồi lại thêm: “Lúc đó em đã nghĩ, anh mà làm người mẫu chắc chắn sẽ rất thành công.”
Không biết là vì ánh mắt Chu Chúc Tinh quá dịu dàng, hay vì rượu bắt đầu ngấm, Trần Việt cảm thấy mặt càng lúc càng nóng, đầu óc cũng bắt đầu choáng nhẹ. Trong cơn mơ màng, ký ức lần đầu gặp gỡ hiện về rõ mồn một.
**
“Trần Việt, cậu đã quyết định đăng ký vào ban nào chưa?” Lý Tu Triết, bạn cùng phòng, ghé sát tai cậu hỏi, mắt liếc về dãy ghế đầu nơi các anh chị khóa trên đang ngồi. “Chỗ đó là trưởng ban và hội trưởng của ba ban lớn. Hình như chỉ thiếu mỗi hội trưởng hội sinh viên là chưa đến.”
Trần Việt đang mải xoay ốc vít trong mini game trên WeChat, lơ đãng đáp: “Chưa, đang phân vân. Sao hội trưởng lại không đến?”
Lý Tu Triết liếc quanh, hạ giọng: “Hội trưởng lần này là con trai ông Chu Duệ Đống, tên Chu Chúc Tinh. Không chỉ đẹp trai mà còn cực giỏi. Dạo này bạn gái tớ suốt ngày nhắc đến anh ta — nào là giành giải này giải nọ, nào là điển trai không tưởng.”
Lý Tu Triết và bạn gái từng học chung trường cấp ba nhưng khác lớp. Sau khi cùng đỗ vào một trường đại học, lại học chung khoa, hai người tự nhiên thành đôi. Mới vài ngày sau khi kết thúc huấn luyện quân sự, Trần Việt đã biết bạn cùng phòng mình có người yêu.
“Bạn gái tớ còn cho xem ảnh nữa. Phải nói thật, quả thật là đẹp trai không tưởng.” Dù có chút ghen tị, nhưng khi thấy ảnh, Lý Tu Triết cũng phải thở dài thừa nhận.
“Thế à.” Trần Việt hoàn thành nốt con ốc vít, “Vậy anh ta cao không?”
“Hả?”
Dù hơi bất ngờ vì câu hỏi, Lý Tu Triết vẫn trả lời: “Chắc phải tầm 1m85.”
Trần Việt khẽ “ừm” một tiếng: “Mặt đẹp, người cao, chụp ảnh nhất định rất ăn hình.”
Dù chưa từng gặp mặt, Trần Việt đã bắt đầu nuôi trong lòng hình ảnh lý tưởng về hội trưởng hội sinh viên.
Sau khi nghe xong phần giới thiệu chiêu sinh, Trần Việt quyết định nộp đơn vào một ban trực thuộc bộ phận sinh viên.
Ngày phỏng vấn đến, cậu lần đầu được gặp vị hội trưởng danh tiếng của Hội sinh viên Khoa Kinh tế.
Chu Chúc Tinh ngồi chính giữa hàng ghế đầu, mặc áo sơ mi màu đậm, đeo kính không gọng. Tay áo xắn cao, để lộ chiếc đồng hồ trên cổ tay. Trong tay anh là đơn đăng ký của Trần Việt. Anh liếc ảnh thẻ một lúc, rồi ngẩng lên, ánh mắt chạm thẳng vào mắt cậu: “Bạn có thể nói lý do vì sao chọn ban này được không?”
Khi anh nói, yết hầu khẽ chuyển động. Trần Việt vừa trả lời, nhưng đầu óc đã không còn tỉnh táo, ánh mắt dán vào cổ họng anh, rồi lại nhìn sâu vào đôi mắt ấy.
Vài phút sau, buổi phỏng vấn kết thúc.
Trước khi rời đi, Trần Việt liếc nhìn lần cuối người hội trưởng mặc sơ mi đen. Trong đầu cậu chợt nảy ra một ý nghĩ: Nếu mình mời anh ấy làm người mẫu, không biết anh có đồng ý không?
Niềm đam mê nhiếp ảnh là thứ Trần Việt khám phá ra từ khi bước chân vào đại học.
Ngay cả khi khóa huấn luyện quân sự chưa xong, cậu đã mua một chiếc máy ảnh cũ trên mạng, thi thoảng mang ra chụp vài tấm.
Chủ yếu là cảnh vật.
Nhưng Chu Chúc Tinh — là người mẫu đầu tiên cậu thực sự muốn chụp.
Sau khi chính thức gia nhập Hội sinh viên, Trần Việt vào nhóm QQ chung. Khi thấy tên nhóm trưởng hiện rõ ba chữ “Chu Chúc Tinh”, cậu bỗng mỉm cười. Hóa ra một người lạnh lùng, đẹp trai như vậy lại có cái tên... đáng yêu đến thế.
Lúc Trần Việt mới vào năm nhất, Chu Chúc Tinh đã là sinh viên năm ba. Trong tổ chức, không được báo cáo công việc vượt cấp, nên cậu chỉ có thể gặp anh trong những buổi họp chính thức.
Những lần liên lạc riêng, cũng chỉ là trao đổi công việc qua tin nhắn QQ.
“Đang nghĩ gì vậy?” Giọng Chu Chúc Tinh vang lên bên tai, kéo Trần Việt trở về hiện tại.
Nhìn người trước mặt, cậu không khỏi nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên gặp anh.
Thấy Trần Việt cứ im lặng, Chu Chúc Tinh lại tiến gần hơn, giọng nhẹ nhàng: “Say rồi à?”
Dù đầu hơi choáng, Trần Việt chắc chắn mình chưa say.
Cậu vươn tay, lấy ly rượu trái cây mà Chu Chúc Tinh vừa rót đầy, rồi uống cạn trong một hơi.
“Không say. Cái này... ngon. Thích uống.” Trần Việt chép miệng, đưa ra kết luận.
Chu Chúc Tinh lấy ly từ tay cậu đặt xuống bàn, rồi quay sang nói với Tưởng Tùng Tầm: “Tiểu Việt uống say rồi.”
Tưởng Tùng Tầm đang nói chuyện với Ngô Tịch, nghe vậy liền “hả” một tiếng: “Tớ mới lấy cho cậu ấy nước chanh mà.”
“Em ấy uống của tôi.” Chu Chúc Tinh vừa nói, vừa nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang nghịch ngợm của Trần Việt.
“Loại rượu đó uống vào ngọt như nước trái cây, nhưng độ cồn không phải dạng vừa đâu.” Tưởng Tùng Tầm xoa mặt, “Tớ đi mua cho cậu ấy bát canh giải rượu nhé?”
Chu Chúc Tinh gật đầu: “Phiền cậu rồi.”
“Phiền gì chứ. Cậu nhóc này mỗi lần uống là tớ lại phải gọi canh giải rượu, bao nhiêu lần rồi, anh còn khách sáo chi.” Tưởng Tùng Tầm vừa nói vừa rút điện thoại, thành thạo đặt hàng.
Chu Chúc Tinh mỉm cười, không nói thêm lời cảm ơn.
Ngón tay Trần Việt bị anh nắm chặt, cậu đành ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Chu Chúc Tinh không chớp.
“Muốn nhìn anh… đeo kính.”
Hết chương 26