Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời
Chương 27: Lời Tỏ Tình Khi Say
Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu Chúc Tinh bị cận nhẹ, bình thường không đeo kính, chỉ khi làm việc mới dùng.
Nghe Trần Việt nói vậy, Chu Chúc Tinh thoáng chốc bối rối, không hiểu cậu đang nói gì: "...Cái gì cơ?"
Trần Việt bĩu môi, trong lòng thầm nghi ngờ — người trước mặt chắc chắn không phải Chu Chúc Tinh thật, nếu không sao lại vừa nắm tay mình mà lại không hiểu ý?
"Em muốn xem anh đeo kính!" Trần Việt ngoe nguẩy người, thì thầm, má ửng hồng: "Phải là kính không gọng cơ..."
Chu Chúc Tinh bật cười khẽ, mất vài giây mới hiểu ra, lắc đầu cười nhẹ, nhìn Trần Việt lúc này đã mơ màng, dịu dàng đáp: "Được, về nhà anh đeo cho em xem, được không?"
Trần Việt suy nghĩ một chút rồi gật gù, không gặng hỏi nữa. Nhưng những ngón tay bị nắm vẫn không chịu an phận, thỉnh thoảng lại khẽ cào vào lòng bàn tay Chu Chúc Tinh.
Giống như một chú mèo con đang đùa nghịch.
Chu Chúc Tinh nhìn cử chỉ nhỏ xíu ấy, khóe miệng lúc nào cũng vương nụ cười.
Tưởng Tùng Tầm vừa mua xong canh giải rượu trở lại, liếc thấy hai người quấn quýt như keo, thầm nghĩ: ngoài hai người họ ra, mình và những người còn lại hình như hơi thừa thật.
Ngô Tịch cũng theo dõi cảnh tượng, không nhịn được thốt lên: "Oa trời..."
Không hay mình đã trở thành tâm điểm, Trần Việt vẫn mải mê trò chơi nhỏ với bàn tay lớn của Chu Chúc Tinh — cào, Chu Chúc Tinh rút tay, cậu lại vươn người theo cào tiếp.
Một trò chơi trẻ con đơn giản, nhưng lại khiến cậu mê mẩn.
Và Chu Chúc Tinh cũng nghiêm túc tham gia cùng cậu.
Tưởng Tùng Tầm đứng nhìn một lúc, lặng lẽ rút điện thoại ra chụp một tấm rồi gửi cho Trần Việt, trong lòng rạo rực nghĩ thầm: không biết mai khi tỉnh dậy, thấy tấm hình này, cậu ta sẽ phản ứng thế nào nhỉ?
"Anh Chu, hay là anh đưa A Việt về trước đi?" Tưởng Tùng Tầm lên tiếng.
Người ta thường nói, tình cảm giữa con người thật kỳ diệu — có thể thân thiết một cách lạ lùng, có thể gọi nhau anh em một cách tự nhiên, chỉ cần một bữa ăn là đủ.
Tưởng Tùng Tầm cảm thấy gọi Chu Chúc Tinh là "Tổng giám đốc Chu" nghe quá khách sáo. Dù gì anh ta cũng lớn tuổi hơn, gọi một tiếng "anh Chu" chắc cũng được chấp nhận.
Lúc này, Chu Chúc Tinh chẳng còn tâm trí để nói chuyện với ai, bởi Trần Việt đã say lơ mơ. Nghe Tưởng Tùng Tầm nói, anh gật đầu: "Vậy tôi đưa em ấy về trước."
"Ừ, tôi vừa đặt canh giải rượu rồi... thôi, lát nữa chia ra cũng được." Tưởng Tùng Tầm gật đầu, rồi nhớ ra điều gì, lại nhắc: "Anh Chu, A Việt mà say thì đừng để cậu ấy ngồi thẳng trong xe, sẽ đau đầu lắm."
Chu Chúc Tinh cúi nhìn Trần Việt, rảnh tay mở điện thoại, nhanh chóng tính toán lộ trình về nhà, rồi đặt thêm một phần canh giải rượu: "Ừ, tôi biết rồi."
Thấy từ hai bàn tay chỉ còn lại một, Trần Việt liền xụ mặt, nhăn nhó: "Sao... sao chỉ còn một tay vậy..."
Chu Chúc Tinh cất điện thoại, đưa tay kia ra trước mặt cậu: "Vẫn ở đây này, nhìn này."
Trần Việt lập tức nắm lấy, áp lên má, cười toe toét vô cùng đáng yêu: "Hê hê."
Trần Việt lúc say... thật sự rất dễ thương. Yết hầu Chu Chúc Tinh khẽ động, phải cố gắng lắm mới dứt được ánh mắt khỏi nụ cười ngốc nghếch ấy.
"Vậy tôi về trước nhé. Lần sau các cậu đến thành phố A, tôi mời."
Chu Chúc Tinh đứng dậy, nhẹ nhàng đỡ Trần Việt đứng lên.
"Được được được!" Tưởng Tồn vừa nhai đùi gà vừa nói: "Tụi này tuần sau lại về thành phố A, tiểu Chu tổng, lần sau tụ họp tiếp nhé."
Anh ta suýt quên mất, thành phố A chính là nơi Sunbird đặt trụ sở.
"Anh Chu, một mình anh ổn chứ?" Tưởng Tùng Tầm nhìn Trần Việt đang dính chặt vào Chu Chúc Tinh, có chút lo lắng.
"Ổn." Chu Chúc Tinh trả lời ngắn gọn. "Tôi đi trước."
Dắt Trần Việt đến quầy thanh toán, trả tiền xong, anh tiếp tục dắt cậu ra ngoài.
Gần đến cửa, Chu Chúc Tinh dừng lại, quay người, thấy Trần Việt đang mải nghịch ngón tay mình, liền nhẹ nhàng rút tay ra: "Ngoan nào, anh kéo áo khoác cho em."
Anh kéo khóa áo lông cho Trần Việt, chỉnh lại khăn quàng cổ.
"Mình đi bộ một chút nhé, được không?"
Nhà hai người không xa, chỉ hơn một cây số. Nhớ lời Tưởng Tùng Tầm dặn, Chu Chúc Tinh không dám gọi xe, sợ Trần Việt khó chịu.
Mọi thứ xong xuôi, anh vừa định dắt cậu ra ngoài, Trần Việt bỗng nghiêng người, gục đầu lên vai anh: "Mệt quá..."
"Không muốn đi bộ đâu..." cậu lẩm bẩm.
Chu Chúc Tinh vòng tay ôm nhẹ lấy eo cậu, cúi đầu ghé sát tai thì thầm: "Anh cõng em nhé?"
Trần Việt khúc khích cười, nhưng lại thở dài, nũng nịu: "Nhưng mà... anh ơi... em nặng lắm đó..."
Một tiếng "anh ơi" khiến Chu Chúc Tinh như bị điện giật, tay vô thức siết chặt hơn. Mất vài giây, anh mới lấy lại giọng: "Không sao cả."
"...Anh cõng nổi mà."
Trần Việt và Chu Chúc Tinh cao gần bằng nhau, cân nặng cũng tương đương. Nhưng Chu Chúc Tinh tập gym quanh năm, việc cõng một người đàn ông trưởng thành với anh không thành vấn đề.
Huống chi, người anh đang cõng là người anh đã thầm thương suốt nhiều năm.
Nghĩ vậy, tay anh ôm đùi Trần Việt lại siết chặt thêm chút nữa.
Trần Việt lại thích thì thầm bên tai anh, giọng nhẹ như lông vũ quẹt qua tim: "Em có nặng không?"
"Không nặng."
Cậu ôm chặt cổ Chu Chúc Tinh, má cọ vào má anh: "Anh đúng là người tốt nhất."
Như chưa đủ để thể hiện sự cảm kích, Trần Việt bỗng chụt một cái — hôn Chu Chúc Tinh thật kêu.
Hôn xong còn ngượng ngùng, rúc mặt vào vai anh, khúc khích cười vì xấu hổ.
Chu Chúc Tinh hoảng hốt đến mức quên cả tên mình, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: giá mà Trần Việt say thêm vài lần nữa.
Anh cõng Trần Việt đi thêm một đoạn, bỗng nghe tiếng người trên lưng khẽ hỏi:
"Tại sao lại đối xử tốt với em như vậy?"
"Tại sao lại bảo vệ em lúc nguy hiểm?"
"Tại sao lại gọi em là Tiểu Nguyệt?"
"Tại sao kiếp trước anh lại đột nhiên lạnh lùng với em?"
"Tại sao em không thể hiểu được anh..."
Trần Việt thở dài.
Từng câu, từng chữ như những chiếc đinh đóng sâu vào tim Chu Chúc Tinh.
Anh mím môi, bước thêm vài bước, rồi từng câu từng chữ đáp lại:
"Vì anh thích em."
"Vì anh không muốn em bị tổn thương."
"Vì Tiểu Nguyệt là biệt danh duy nhất."
"Là anh sai... anh không nên đối xử với em như vậy."
"Em không cần phải đoán nữa... để anh nói cho em biết, được không, Tiểu Nguyệt?"
Nói xong câu cuối, Chu Chúc Tinh dừng bước, chờ đợi câu trả lời.
Chỉ có tiếng thở đều đều của Trần Việt — cậu đã thiếp đi từ lúc nào.
Chu Chúc Tinh khẽ cong môi, nửa cười, nửa bất lực, rồi lại bước tiếp. Vừa đi, anh vừa thì thầm với chính mình:
"Vì đàn anh đó quay về nước, hỏi em có muốn sang Anh không. Em nói em không thích hôn nhân ép buộc, không thích hôn nhân không có tình yêu."
"Anh đã sợ hãi. Anh đã dùng cách sai lầm để giữ em lại... anh..."
"Nhưng nếu được làm lại, anh phát hiện ra, anh vẫn sẽ chọn như thế."
"Buông tay để em ra đi... anh không làm được, Tiểu Nguyệt."
**
Chan: Họ mượn rượu để tỏ tình.
Tôi mượn lúc họ say để đổi cách xưng hô nhé! Từ chương sau, Nguyệt Nguyệt sẽ gọi anh luôn!
Hết chương 27