Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời
Chương 40: Tuyết Rơi Cùng Nhau
Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có lẽ đây là lần đầu tiên Trần Việt và Chu Chúc Tinh được tận hưởng khoảnh khắc chơi đùa dưới trời tuyết bên nhau.
Trần Việt chợt nhớ về kiếp trước, khoảng thời gian hai người ở bên nhau ít ỏi đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay, và dường như chưa bao giờ cậu mong chờ một khoảnh khắc nào giống như lúc này.
Cửa thang máy mở ra, Trần Việt nghiêng đầu liếc nhìn Chu Chúc Tinh, rồi đưa tay phải – đã đeo găng – nắm lấy bàn tay trái của đối phương. Thấy Chu Chúc Tinh ánh mắt hơi ngạc nhiên, cậu nheo mắt cười nói: “Bên ngoài lạnh lắm.”
Chu Chúc Tinh không nói gì, chỉ khẽ “ừm” một tiếng. Rồi anh chuyển từ nắm tay đơn thuần sang đan chặt mười ngón tay lại với nhau, giọng nhẹ nhàng: “Như vậy… có lẽ sẽ ấm hơn một chút.”
Trần Việt quay sang nhìn khuôn mặt nghiêng của Chu Chúc Tinh, ánh mắt dừng lại vài giây ở vành tai anh đang ửng đỏ, không nói gì, chỉ mỉm cười và bước theo nhịp chân đối phương rời khỏi tòa nhà.
Tuyết đã rơi suốt đêm, mãi đến hơn chín giờ sáng mới ngớt.
Trần Việt bước một chân xuống nền tuyết, gần nửa ống chân lập tức chìm sâu vào lớp tuyết dày.
Cậu vui vẻ lắc nhẹ bàn tay đang đan chặt cùng Chu Chúc Tine, ra hiệu bảo anh nhìn xuống chân mình: “Tuyết rơi nhiều quá!”
So với cơn bão tuyết vào đúng thời điểm này ở kiếp trước, điều Trần Việt nhớ nhất là cảnh cậu và Tưởng Tùng Tầm đang ngồi trên xe buýt thì nhận được tin: “Tuyết dày, đường trơn, chuyến đi bị hủy.”
Thế là cậu đành phải cùng Tưởng Tùng Tầm xuống xe, đeo chiếc ba lô nặng trịch.
Ban đầu định gọi taxi, nhưng chẳng ai nhận đơn. Không còn cách nào khác, hai người đành đi bộ về nhà.
Giữa đường, còn gặp phải chuyện xui xẻo tột cùng: đôi bốt mới mua của Trần Việt, ngay lần đầu mang ra đã dẫm trúng một vũng nước lớn bị tuyết phủ kín. Cậu tưởng đó chỉ là chỗ đất dốc nhỏ, ai ngờ vừa bước xuống, cả giày đều ướt sũng.
Quả thật là một kỷ niệm tệ hại. Nhưng cũng may, lúc đó họ đã gặp chút may mắn.
Ngay lúc Tưởng Tùng Tầm còn đang trêu cậu: “Nếu cái người mặt lạnh kia mà tới đón cậu, thì anh tình nguyện gả cậu cho anh ta luôn,”
Trần Việt vừa định phản bác: “Dù anh ấy không tới, thì em cũng coi như đã gả rồi…” thì một chiếc xe hơi đen tuyền dừng ngay bên cạnh.
Cửa kính hạ xuống, hiện ra khuôn mặt tươi cười của Giang Hữu Chi và khuôn mặt lạnh như băng của Chu Chúc Tinh ngồi ở ghế phụ.
“Muốn đi nhờ không?” Trần Việt nghe Giang Hữu Chi hỏi.
Vậy là chiều hôm đó, Trần Việt và Tưởng Tùng Tầm chẳng phải cuốc bộ 5km về nhà, mà được đi nhờ xe của Giang Hữu Chi.
Sau này, Trần Việt chẳng nghĩ nhiều về chuyện đó. Thứ nhất, hôm ấy quá mệt, cậu chẳng còn tâm trí để suy nghĩ. Thứ hai, ngày hôm đó đúng là xui xẻo, lại thêm chuyện tình cảm giữa cậu và Chu Chúc Tinh đang rạn nứt, nên cậu càng chẳng muốn nhắc đến người kia.
Nhưng giờ nhớ lại, Trần Việt mới thấy có gì đó không ổn. Lúc đó, cậu và Tưởng Tùng Tầm đang ở một nơi hẻo lánh, không nhà cửa, không khu dân cư, càng không phải điểm du lịch, vậy mà Giang Hữu Chi và Chu Chúc Tinh sao lại xuất hiện ở đó?
Nghĩ kỹ lại, có lẽ đó là việc tốt do ai đó âm thầm sắp đặt.
Trần Việt khẽ nhíu mày, liếc trộm tên Chu nào đó vẫn chẳng hay biết gì, khẽ “hừ” một tiếng, thầm nghĩ trong lòng: Đồ b**n th**.
Hai người nắm tay nhau, để lại những dấu chân in sâu trên mặt tuyết, rồi cùng nhau đi đến một khoảng đất trống trong khu dân cư.
“Làm ở đây đi.” Trần Việt dừng lại, quay sang nói với Chu Chúc Tinh.
Chu Chúc Tinh gật đầu, lắng nghe kế hoạch tiếp theo của cậu: “Ừm… Trước tiên mình làm cái đầu tròn cho người tuyết, xong đến thân, rồi trang trí thêm một chút.”
“Được.” Chu Chúc Tinh gật đầu, chuẩn bị bắt tay vào việc.
Trần Việt liền “ây” lên một tiếng, rồi lục túi áo khoác phồng, lấy ra một đôi găng tay màu đen: “Làm người tuyết thì phải đeo găng chứ, biết trước là anh chẳng mang theo.”
Chu Chúc Tinh nhận lấy đôi găng, ánh mắt ánh lên nụ cười dịu dàng. Sau hai giây, anh mới khẽ nói: “Cảm ơn.” Rồi cẩn thận đeo vào, điều chỉnh ngón tay cho vừa vặn.
Nhìn hành động ngây ngô như trẻ nhỏ của Chu Chúc Tinh, Trần Việt không nhịn được bật cười.
Thì ra Chu Chúc Tinh lại là người dễ thỏa mãn đến thế.
Làm người tuyết, nói khó thì không khó, mà nói dễ thì cũng chẳng dễ.
Để tạo được cái đầu tròn hoàn hảo, Trần Việt còn phải mượn dụng cụ của chú bảo vệ.
Đeo găng mà nặn tuyết tròn quả thật rất khó, thế là người vừa nãy còn mắng Chu Chúc Tinh không đeo găng, giây sau đã cởi găng ra, cúi đầu tỉ mỉ chỉnh sửa quả cầu tuyết.
Chu Chúc Tinh đang làm phần thân người tuyết bên cạnh, thấy Trần Việt dùng đôi tay đỏ ửng vì lạnh để nắn nót từng chút, vừa tức vừa buồn cười.
Anh bước lại gần, ngồi xổm xuống, dùng bàn tay đang đeo găng chỉ vào những ngón tay đỏ bừng của đối phương: “Làm người tuyết mà không đeo găng à?”
Trần Việt cười gượng: “Thật ra… lạnh lâu rồi thì lại thấy không lạnh nữa, còn thấy nóng nữa ấy.”
Chu Chúc Tinh thở dài khẽ, không nhịn được lẩm bẩm: “Ngốc quá.”
Anh tháo găng tay ra, rồi nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Trần Việt: “Lạnh như vậy sẽ rất đau.”
“Không phải em là người sợ đau nhất sao?” Chu Chúc Tinh cúi đầu nhìn bàn tay Trần Việt, tay siết nhẹ lại.
Trần Việt chớp mắt, khẽ mím môi rồi nói: “Nghe nói, lúc đau mà được thổi phù phù một cái thì sẽ đỡ đau hơn. Hay là… anh cũng thổi giúp em một cái?”
Câu nói có phần đùa cợt, Trần Việt cũng chẳng nghĩ rằng một người lạnh lùng như Chu Chúc Tinh lại làm điều ngây thơ như vậy.
Chu Chúc Tinh im lặng vài giây.
Đúng lúc Trần Việt nghĩ đối phương sẽ chẳng bao giờ làm chuyện trẻ con ấy, thì Chu Chúc Tinh khẽ cúi đầu, mím môi, thổi một hơi ấm lên tay cậu, vừa thầm thì: “Đau đau bay đi hết.”
Nói xong, Trần Việt hơi xấu hổ.
Nhưng điều khiến cậu càng xấu hổ hơn là ngay sau đó, Chu Chúc Tinh lại cúi đầu, hôn nhẹ lên đầu ngón tay trỏ của cậu.
Cảm giác môi chạm da khiến Trần Việt khẽ rút tay lại.
Rõ ràng đang giữa trời tuyết lạnh, tim cậu lại như bùng cháy.
Cậu có cảm giác hình như mình đang sốt, nếu không sao lại muốn được Chu Chúc Tinh hôn thêm lần nữa?
Hết chương 40