Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời
Chương 54: Trò Chơi Giấy Và Bí Mật
Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 54: Trò Chơi Giấy Và Bí Mật
Tác giả: Đào Liễu Lý Tử | Editor: Chan
Cố Tân Nhạc đã giúp Trần Việt tìm được một tiệm nhẫn cũ chuyên làm thủ công. Chủ tiệm là một ông lão ngoài sáu mươi tuổi, đã mở cửa hơn bốn mươi năm, danh tiếng rất tốt.
Ông nội Cố Tân Nhạc và ông chủ tiệm vốn là bạn thân, thường hẹn nhau đánh cờ. Cậu đã báo trước với ông nội, nhờ vậy Trần Việt mới nhanh chóng xếp được lịch làm nhẫn.
Do thời gian gấp, Trần Việt đành trả gấp ba giá để đặt một cặp nhẫn đôi. Sớm nhất cũng phải đến thứ Sáu mới nhận được — vừa kịp trước cuối tuần.
Khi bên tiệm gửi mẫu thiết kế, hỏi ý kiến, Trần Việt suy nghĩ một hồi, gõ gõ gõ, rồi chọn tấm thứ ba, kiểu có hoa văn ngang đơn giản.
Y: Một chiếc khắc mặt trăng, một chiếc khắc ngôi sao. Chiếc có ngôi sao thì khắc chữ Moon bên trong, chiếc có mặt trăng thì khắc chữ Star, được không?
Ngụy: Được chứ. Tối nay tôi sẽ vẽ mẫu, mai gửi cho cậu. Ngày mai cậu gửi số đo tay nhé.
Y: [Meo Meo cảm ơn]
Y: Vâng.
Trần Việt thoát khỏi ứng dụng chat, mở Weibo, nhấn vào “Thêm tài khoản”, dùng một số điện thoại khác để đăng ký một tài khoản phụ mới.
Làm blogger đã hơn hai năm, nhưng Trần Việt chỉ dùng duy nhất một tài khoản Weibo.
Nếu không vì hôm nọ nghe Cố Tân Nhạc nói: “Cuộc sống khốn khổ này khiến tớ mấy ngày rồi chẳng lên Weibo phụ để than vãn nữa, đừng hỏi tại sao, vì thật sự không có thời gian”, thì cậu cũng chẳng nghĩ đến việc lập tài khoản phụ.
Khi vừa sống lại, cậu từng hứa sẽ viết nhật ký mỗi ngày, nhưng đến giờ chỉ mới được vài trang. Trần Việt không viết đều, chỉ khi nào nhớ hoặc thực sự muốn mới cầm bút.
Lần cuối cùng viết là hôm sau khi say rượu. Cậu ghi lại cảnh tượng hôm trước, viết về tình cảm thầm kín của Chu Chúc Tinh, viết về sự giằng xé trong lòng mình.
Có lúc muốn viết lắm, nhưng chẳng có giấy bút bên cạnh, cảm xúc cứ thế trôi đi theo gió.
Và vừa rồi, từ lời bạn thân, Trần Việt chợt nảy ra một ý hay — lập một tài khoản phụ.
Giờ đây, gần như ai cũng có một hai tài khoản phụ. Những điều không dám nói ở tài khoản chính, họ thoải mái chia sẻ ở tài khoản phụ, than vãn chuyện buồn, kể về mối tình đơn phương.
Khi đang suy nghĩ tên tài khoản, Trần Việt bỗng nhiên nhớ đến Chu Chúc Tinh. Không biết đối phương có tài khoản phụ không? Biết đâu, cái tài khoản phụ ấy đang theo dõi tài khoản chính của cậu?
Nghĩ đến đây, Trần Việt giật mình. Cậu quyết định lát nữa sẽ hỏi Chu Chúc Tinh cho rõ.
Lúc định đặt tên, ban đầu Trần Việt định bấm đại một dãy số, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng gõ vào: “Trời Đầy Sao Có Ánh Trăng”.
“Sao…” Cậu nhớ đến gương mặt rạng rỡ của Chu Chúc Tine, cảm thấy cái tên này đáng yêu đến mức như phạm luật vậy.
Đăng ký xong, Trần Việt đăng bài đầu tiên:
@Trời Đầy Sao Có Ánh Trăng: Khi anh cười vẫn là đẹp nhất, lẽ ra tối nay nên dùng máy ảnh chụp liền tay để lưu lại khoảnh khắc ấy. Đúng rồi, tấm hình chụp bằng máy ảnh cách đây hai năm, không biết còn ở chỗ anh không.
Sau khi hoàn tất tài khoản phụ và xong việc đặt nhẫn, Trần Việt lại đau đầu với một chuyện khác — làm sao biết được cỡ nhẫn của Chu Chúc Tinh?
Cậu nằm nhìn trần nhà, suy nghĩ rất lâu, liếc đồng hồ — mới hơn chín giờ. Trần Việt đứng dậy, lôi từ balo ra một tờ giấy A4 và hộp ghim kẹp. Cậu xé giấy thành những dải nhỏ, rồi cầm đống giấy đến trước cửa phòng Chu Chúc Tinh, gõ cửa.
Cửa mở.
Trần Việt đưa dải giấy và hộp ghim ra trước mặt Chu Chúc Tinh, mắt sáng lấp lánh: “Chơi trò chơi không?”
Chu Chúc Tinh gật đầu, không hỏi gì, chỉ do dự một chút rồi nghiêng người: “Vào đi.”
Trần Việt bước vào phòng Chu Chúc Tinh như một chú mèo nhỏ.
So với phòng Trần Việt ấm cúng, phòng Chu Chúc Tinh lại cực kỳ tối giản. Ga và chăn đều màu xám đậm, không đồ trang trí thừa, mọi thứ gọn gàng ngăn nắp.
Duy nhất thứ lạc lõng trong căn phòng này là món đồ hình ngôi sao trên tủ đầu giường.
Như một vì sao bất ngờ xuất hiện giữa bóng tối.
Trần Việt nhìn quanh, không nhịn được thốt lên: “Wow, phòng anh gọn gàng kinh dị luôn đó.”
Chu Chúc Tinh còn lo Trần Việt không thích phong cách phòng mình, định đề nghị ra phòng khách chơi, bỗng khựng lại: “Hửm?”
“Bảo sao mẹ lại thích anh dữ vậy, kiếp trước ngày nào cũng lải nhải bên tai em là anh giỏi thế nào, thì ra bà ấy đã nhận ra anh xuất sắc khoản này từ lâu rồi.”
Trần Việt ngồi xuống mép giường, tay vẫn giữ mấy dải giấy, nói với Chu Chúc Tinh đang hơi ngẩn người: “Nói mới nhớ, kiếp trước vào phòng anh… hình như chỉ vài lần thôi, đếm chưa đầy mười ngón tay. Anh vào phòng em chắc cũng ít nhỉ?”
Chu Chúc Tinh ngồi xuống cạnh: “Ừm… rất ít.”
Thực ra không phải ít.
Trần Việt có thói quen ngủ không khóa cửa, chỉ khép hờ. Từ lời mẹ Trần, Chu Chúc Tinh biết cậu hay đá chăn khi ngủ. Thế là anh thường chờ cậu ngủ say, lén vào đắp chăn lại.
“Vậy… anh có thể vào phòng em thường xuyên hơn không?” Chu Chúc Tinh chủ động mở lời.
Trần Việt định nói, rồi bật cười “phì”: “Anh giành mất lời của em rồi đó, em còn định hỏi câu đó. Dĩ nhiên là được rồi.”
Nghe được câu trả lời vừa ý, Chu Chúc Tinh khẽ mỉm cười.
Trần Việt đặt dải giấy và hộp ghim giữa hai người: “Tụi mình chơi một trò nhỏ nhé.”
“Chu Chúc Tinh, tối nay tụi mình đã nói khá nhiều, nhưng thật ra vẫn còn quá nhiều điều chưa rõ.” Trần Việt nhìn thẳng vào mắt anh: “Từ giờ, đừng giấu nhau nữa. Ừm… trừ những điều là bất ngờ thì có thể giấu. Còn chuyện kiếp này thì tạm gác lại, mình chỉ nói về kiếp trước.”
Chu Chúc Tinh không phản đối, yết hầu khẽ động: “Được. Nghe em hết.”
“Tối nay, tụi mình chơi trò này. Có tổng cộng hai mươi dải giấy. Chơi kéo búa bao, ai thua thì quấn một dải giấy vào ngón tay. Ai bị quấn đủ ba ngón thì được hỏi hoặc phải trả lời một câu hỏi, hoặc tiết lộ một bí mật. Nếu cả mười ngón tay đều bị quấn, trò chơi kết thúc.”
“Ừm… người thắng có thể yêu cầu người thua làm một việc.”
Trần Việt cười nói: “Sao hả, có muốn chơi không?”
Chu Chúc Tinh nhướng mày: “Chơi.”
“Nhưng này, em nghĩ một chuyện — nếu quấn kín tay thì làm sao ra kéo, búa, bao? Nên chỉ quấn bên tay trái thôi, còn lại thì tự cầm giấy.”
“Được.” Chu Chúc Tinh gật đầu, ánh mắt lấp lánh ý cười: “Bắt đầu chứ?”
Trần Việt xoa xoa hai tay: “Tới đi!”
Ván một: Trần Việt ra kéo, Chu Chúc Tinh ra búa — Trần Việt thua.
Trần Việt: “Không sao, mới ván đầu thôi!”
Chu Chúc Tinh nhẹ nhàng quấn dải giấy vào ngón út trái của Trần Việt, dùng kẹp cố định.
Ván hai: Trần Việt ra búa, Chu Chúc Tinh ra bao — lại thua.
Lần này, anh quấn vào ngón áp út trái, động tác nhẹ nhàng, tinh tế. Khoảnh khắc anh dùng kẹp cố định dải giấy, trông như đang đeo nhẫn vậy.
Tim Trần Việt đập nhanh hơn vì hành động ấy, nhưng cậu vẫn quyết tâm: ván sau phải thắng!
Ván ba: Trần Việt ra búa, Chu Chúc Tinh lại ra bao — tiếp tục thua.
**
Chan: Không ấy, mình hỏi luôn size được không =))))
Hết chương 54