Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời
Chương 55: Lời hứa dưới ánh đèn
Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 55
Tác giả: Đào Liễu Lý Tử | Người biên tập: Chan
Thua liền ba ván, sắc mặt của Trần Việt không khỏi lộ vẻ ngỡ ngàng. Chu Chúc Tinh khẽ khục khục trong cổ họng rồi quấn một dải giấy dài quanh ngón giữa bàn tay trái của Trần Việt, cố định bằng một chiếc kẹp giấy.
Trần Việt nhìn ba vòng giấy trắng trên tay mình, cam chịu thất bại, thở dài nhẹ rồi nhìn Chu Chúc Tinh: “Giờ anh có thể hỏi em một câu được không?”
Chu Chúc Tinh suy nghĩ thoáng, rồi hỏi: “Trong tưởng tượng của em, một mối quan hệ yêu đương lý tưởng sẽ như thế nào?”
Nghe câu hỏi, Trần Việt mím môi suy nghĩ giây lát rồi trả lời: “Một mối quan hệ lý tưởng… là khi hai người đều cảm thấy thoải mái khi ở bên nhau. Không nhất thiết phải quấn quýt suốt, nhưng lúc nào cũng muốn được gần gũi nhau.”
“Ví dụ như cùng nhau đi du lịch đột xuất, cùng đi nghe concert của ca sĩ em thích, cùng ăn kem mùa đông. Nhưng quan trọng nhất vẫn là ba điều: không giấu giếm nhau chuyện gì, tranh cãi xong phải nói chuyện thẳng thắn, và thường xuyên nói yêu nhau.”
Trần Việt cúi mắt xuống, từng câu nói ra chậm rãi. Mỗi lời đều là hình ảnh của mình và Chu Chúc Tinh trong những khoảnh khắc ấy.
Nói đến đây, Trần Việt cảm thấy mình không còn đang mô tả một mối quan hệ lý tưởng nữa, mà như thể đang nói rằng mình muốn có tình yêu như thế với Chu Chúc Tinh.
Nghe xong, Chu Chúc Tinh im lặng giây lát rồi khẽ gật đầu: “Anh hiểu rồi.”
Trần Việt đổi tư thế, háo hức: “Tiếp đi, lần này nhất định em thắng anh!”
Chu Chúc Tinh nhìn động tác nhỏ của Trần Việt, khóe môi cong lên: “Được.”
Ván này, Trần Việt thắng.
Chu Chúc Tinh ra búa, Trần Việt ra bao.
Cuối cùng cũng gỡ lại được một ván, Trần Việt “hừ hừ” hai tiếng, vẻ mặt hứng khởi tột độ. Cậu dùng “bao” bọc lấy tay Chu Chúc Tinh: “Em nói rồi mà, em có thể thắng anh.”
Chu Chúc Tinh nhìn chỗ tay họ chạm nhau, khẽ gật đầu, giọng nhẹ nhàng: “Ừm, giỏi lắm.”
Trần Việt lấy một dải giấy quấn quanh ngón út của Chu Chúc Tinh.
Không biết có phải do vận may của Chu Chúc Tinh đã cạn hay không, Trần Việt liên tiếp thắng thêm hai ván nữa.
Vừa quấn giấy, Trần Việt vừa hí hửng nói: “Ba ván đầu là em nhường anh thôi, giờ mới là thực lực thật sự của em nhé.”
Giống hệt một đứa trẻ.
Chu Chúc Tinh cố nín cười, cố ý “ừng ừng” hai tiếng thật lớn: “Đúng, Tiểu Nguyệt lợi hại quá.”
Giọng ấy nghe quá âu yếm, đến mức Trần Việt cảm thấy Chu Chúc Tinh ngồi quá gần mình, hơi thở của anh phả vào tai cậu, khiến đôi tai vốn đã ửng đỏ lại càng nóng ran.
“Anh khen em thì em cũng không trốn được việc trả lời câu hỏi đâu nhé.” Trần Việt đưa tay xoa xoa đôi tai mình, nói.
“Được, em hỏi đi.”
Trần Việt không chút do dự: “Anh có theo dõi tài khoản Weibo của em không? Không được nói dối!”
Chu Chúc Tinh “ừng” một tiếng: “Có theo dõi.”
Mặc dù vẫn bình tĩnh bên ngoài, nhưng tim anh đã đập thình thịch, sợ Trần Việt sẽ hỏi tiếp: ID là gì?
Nhưng Trần Việt không hỏi.
“Haha, em biết mà!” Trần Việt vỗ tay, “Lại phát hiện thêm bí mật của anh rồi nhé.”
Chu Chúc Tinh cười đầy bất lực: cái này mà gọi là bí mật ư? Chỉ là cái biệt danh MoonBaby mới đáng quan tâm.
Ngốc quá, hỏi bí mật mà chẳng động đến chút nào cả.
Sau đó, hai người cứ thắng thua xen kẽ nhau vài ván.
Đến ván thứ sáu khi thua, Chu Chúc Tinh hỏi Trần Việt: “Kiếp trước, điều khiến em ấm ức nhất mà anh từng làm là gì?”
Nghe câu hỏi, lông mi Trần Việt khẽ rung, nụ cười trên mặt cũng cứng lại.
Cậu cúi đầu nhìn năm ngón tay đang xòe ra. Sau vài giây, giọng Chu Chúc Tinh trầm nhẹ vang lên: “Nói cho anh biết đi, được không? Chúng ta không cần trốn tránh nữa, Trần Việt. Chính em đã nói, phải đối diện với vấn đề.”
Trần Việt hít sâu một hơi, vẫn không ngẩng đầu, mắt chăm chú nhìn lòng bàn tay trái, chậm rãi mở lời: “Điều khiến em ấm ức nhất…”
“Là vào đêm kỷ niệm một năm ngày cưới của chúng ta. Em đã làm cả bàn thức ăn, ngồi chờ anh về. Chờ rất lâu, rất lâu, nhưng anh không về. Thức ăn nguội hết, không còn ngon nữa, em cũng không thể ăn nổi, tất cả đều trở nên vô nghĩa.”
Trần Việt nhắm mắt giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng Chu Chúc Tinh: “Lúc đó, sao anh không về?”
Ngón tay Chu Chúc Tinh khẽ run, môi cũng rung theo. Anh không kiềm được, vươn tay ôm chặt Trần Việt, vòng tay siết chặt như muốn hòa người kia vào mình.
Anh chôn mặt vào hõm cổ Trần Việt.
Trần Việt mặc áo ngủ cổ rộng, nên lúc này có thể cảm nhận rõ từng cơn rung rẩy và hơi thở nóng hổi phả ra từ mũi Chu Chúc Tinh.
Cậu nghe thấy giọng khàn khàn, xen lẫn đau đớn của Chu Chúc Tinh: “Đêm hôm đó, anh đã về nhà. Nhưng trên đường về, nhận được cuộc gọi của lão Cao. Ông ấy nói… mẹ anh lại nổi cơn điên, tình trạng rất tệ. Anh định chỉ ghé qua xem sơ qua rồi về ngay. Anh còn chuẩn bị cả quà cho em…”
“Nhưng… bệnh tình của bà ấy không ổn định, bà ấy cầm bình hoa đập vào đầu anh khiến anh bất tỉnh. Anh hôn mê hai ngày trong bệnh viện mới tỉnh lại. Đến khi tỉnh… phát hiện mọi thứ đã không thể bù đắp được nữa rồi.”
“Xin lỗi, Tiểu Nguyệt, anh đã không đến được buổi hẹn của em. Sau này sẽ không như vậy nữa.”
Nói đến đây, thân thể Chu Chúc Tinh run lên dữ dội hơn.
Trần Việt hít mũi, vươn tay ôm lấy Chu Chúc Tinh, nhắm mắt, nước mắt rơi xuống bờ vai đối phương.
“Có đau không?” Trần Việt khẽ hỏi, “Bị đập vào chỗ nào?”
“Phía sau đầu. Nhưng dù có đau đến đâu cũng không bằng đau ở tim.”
Trần Việt dịu dàng vuốt vết sẹo sau đầu Chu Chúc Tinh, nhẹ nhàng hôn lên vai anh: “Anh đừng nói xin lỗi. Chuyện đó không phải lỗi của anh. Em không cần lời xin lỗi của anh, em chỉ nghĩ rằng… nếu lúc đó chúng mình có thể thẳng thắn, có thể ngồi xuống nói chuyện rõ ràng, thì có lẽ đã không đi đến kết cục như kiếp trước.”
“Cảm giác như chúng mình đều là những kẻ ngốc. Em còn nói anh không biết mở lời, nhưng thật ra em cũng chẳng mở miệng. Hai người trưởng thành rồi mà sao lại ngốc thế!”
Cậu vừa nói, nước mắt lặng lẽ trào ra, giọng nghèn nghẹn.
Cậu không thể tưởng tượng nổi cảm giác bị chính mẹ mình đập bất tỉnh ngay lúc chuẩn bị đến gặp người mình yêu là như thế nào.
Chu Chúc Tinh cũng không thể hình dung nổi, Trần Việt đã ngồi trước bàn ăn chờ mình suốt đêm như thế nào, từng chút hy vọng bị thay thế bằng thất vọng ra sao.
Anh chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có người vì đợi mình về ăn cơm mà chờ suốt cả đêm.
Môi Trần Việt rung rung, cảm nhận cổ mình có chút ẩm ướt, nhẹ nhàng lắc đầu: “Chu Chúc Tinh, đừng khóc.”
“Giờ em không còn thấy ấm ức nữa rồi. Mà thật ra, người thấy tủi thân cũng không chỉ mình em, nên… chuyện này, mình khép lại đi nhé, được không? Đừng nhắc nữa.”
Vết sẹo này thật sự vừa dài, vừa sâu.
“Chuyện đó đã qua rồi mà, Chu Chúc Tinh, đó là chuyện kiếp trước rồi. Có nghĩ mãi cũng chẳng thay đổi được gì nữa đâu.”
Thấy Chu Chúc Tinh vẫn chưa ổn, Trần Việt buông anh ra, định đẩy nhẹ để lau nước mắt cho anh.
“Hơn nữa, không phải anh nói đã chuẩn bị quà cho em sao? Đó là món quà gì vậy? Kể cho em nghe đi, được không?”
Trần Việt vừa vuốt tóc anh, vừa nhẹ nhàng nói.
Một lúc sau, Chu Chúc Tinh mới ngẩng đầu, nới lỏng vòng tay ôm lấy cánh tay Trần Việt, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe.
“Sẽ không xảy ra nữa đâu. Sau này sẽ không để cậu phải tủi thân nữa đâu, Tiểu Nguyệt. Anh…”
Trần Việt đưa tay lau đi giọt nước mắt ở khóe mắt anh, hít mũi. Lúc này, chóp mũi cậu đã đỏ lên, viền mắt cũng ửng hồng, nhưng vẫn nở nụ cười: “Ừm, em biết mà, Chu Chúc Tinh.”
Chu Chúc Tinh nhìn khuôn mặt Trần Việt, hai giây sau cũng học theo cậu, đưa tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt ở khóe mắt cậu.
“Món quà đó, thật ra không thể gọi là quà. Chúng ta vừa nhận giấy kết hôn xong là đã làm rồi. Chỉ là chưa có dịp trao cho em.”
Vì sự yếu đuối và do dự của anh, mà đôi nhẫn ấy mãi không thể trao tay.
Chu Chúc Tinh buông Trần Việt ra, mở ngăn kéo sâu nhất của tủ đầu giường, lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu lam đậm.
Anh quay lại ngồi bên cạnh Trần Việt, mở hộp ra, bên trong là một cặp nhẫn đôi dành cho nam hiện ra trước mắt Trần Việt: “Dù đã muộn ba năm, cũng là muộn cả một kiếp rồi.”