Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời
Chương 62: Lời Thổ Lộ Ngọt Ngào
Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 62: Lời Thổ Lộ Ngọt Ngào
Tác giả: Đào Liễu Lý Tử | Editor: Chan
Khoảnh khắc nhìn thấy Trần Việt, tâm trạng Chu Chúc Tinh trở nên rối bời đến tột cùng. Khi nghe cậu nói muốn đưa ra câu trả lời ngay lập tức, tim anh như đập thình thịch, gần như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Anh phải dằn lòng thật mạnh mới giữ được vẻ điềm tĩnh trước mặt Trần Việt, nắm lấy tay cậu rồi kéo vào văn phòng: “Vào trong nói chuyện.”
Dù tự nghĩ mình đã giả vờ bình tĩnh rất tốt, nhưng Trần Việt lại dễ dàng nhận ra sự căng thẳng trong ánh mắt và cử chỉ của anh. Bàn tay anh đang nắm lấy cậu siết chặt đến mức gần như đau, lại còn khẽ run – một chi tiết nhỏ không thể giấu nổi.
Trần Việt không nói thêm gì, ngoan ngoãn đi theo anh vào bên trong.
Cánh cửa vừa khép lại, Chu Chúc Tinh buông tay Trần Việt, bước tới gần, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vỏn vẹn một gang tay. Trần Việt dựa lưng vào cửa, ánh mắt không rời khuôn mặt Chu Chúc Tinh, ghi nhận từng biểu cảm nhỏ bé hiện lên trên gương mặt người mà cậu từng mơ tưởng.
“Đàn anh Chu, trông anh căng thẳng quá,” Trần Việt nghiêng đầu, khẽ nói.
Cậu không gọi tên anh thẳng, mà dùng tiếng gọi thân mật – “đàn anh Chu”.
Cổ họng Chu Chúc Tinh khẽ cộm, anh nhìn cậu: “Ừ… đúng là hơi.”
Trần Việt bật cười, đưa tay chạm nhẹ lên má anh: “Sao lại căng thẳng?”
Chu Chúc Tinh mấp máy môi, nhưng chưa kịp nói, Trần Việt đã tiếp lời: “Muốn nói gì với em? Nếu em không tình cờ tìm thấy mấy bức thư đó, anh định giấu em đến bao giờ?”
Chưa đợi anh trả lời, cậu khẽ thở dài. Mỗi lần nghĩ đến những món đồ được cất giữ trong tủ, hốc mắt cậu lại cay xè, tim như thắt lại vì xúc động.
Cậu rút ra bốn phong thư từ túi áo, không để Chu Chúc Tinh kịp lên tiếng, liền nói tiếp: “Quen anh lâu như vậy, giờ em mới biết thì ra anh còn viết thư tay.”
“Em không hề hay biết, trong ngày mưa ngày ấy, người cho em mượn dù lại chính là anh. Em cũng không biết, anh lén giữ bao nhiêu ảnh của em, ở nơi mà em chẳng bao giờ để ý, anh đã âm thầm lưu giữ từng ký ức đại học của em. Em càng không ngờ, thì ra anh thích em từ lâu hơn cả những gì em từng tưởng tượng.”
Trần Việt cúi mắt nhìn những lá thư, khóe môi khẽ nhếch – nụ cười pha chút nghẹn ngào, nước mắt đã rưng rưng nơi khoé mi: “Lúc biết anh có tình cảm với em, thật sự em không dám tin. Em thậm chí từng nghĩ đến việc trốn tránh. Em tự hỏi, một người hoàn hảo như anh, sao lại thích một người như em? Nhưng rồi em lại nghĩ, nếu một người tốt như anh lại yêu em, chắc hẳn em cũng không đến nỗi tệ.”
“Kiếp trước, em từng mơ được sống cùng anh một cuộc hôn nhân hạnh phúc, từng mơ về tình yêu. Nhưng vì cả hai đều quá nhút nhát, chúng ta đã bỏ lỡ ba năm, bỏ lỡ cả một đời. Khi cận kề cái chết, anh vẫn ôm chặt em… Em chưa từng nghĩ, trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất, anh lại chọn bảo vệ em. Người mà anh gọi là Tiểu Nguyệt – chính là em. Anh vì yêu mà kết hôn với em.”
“Kiếp này, ban đầu em chỉ tò mò về anh, biết ơn anh, có chút cảm tình mơ hồ. Có lẽ điều đó liên quan đến tai nạn xe ở kiếp trước. Nhưng dần dần, em nhận ra rằng trên người anh luôn có điều gì đó khiến em muốn khám phá. Dường như anh toát ra một thứ sức hút kỳ lạ, lặng lẽ kéo em lại gần, từng bước, từng bước một.”
Trần Việt ngước mắt nhìn Chu Chúc Tinh – người đang chăm chú lắng nghe, môi khẽ mím, ánh mắt không rời cậu.
Cậu hít một hơi nhẹ, cảm giác nơi tim mình như được chạm nhẹ vào điều gì đó mềm mại nhất. Trần Việt tựa đầu vào hõm cổ Chu Chúc Tinh, hơi thở ấm áp phả lên da, khiến anh khẽ rùng mình.
“Em thừa nhận… em đang dần thích anh,” cậu tiếp tục, “nhưng em vẫn chưa dám đáp lại tình cảm của anh. Bởi vì em cảm thấy như vậy là không công bằng. Anh hiểu chứ, Chu Chúc Tinh? Tình yêu của anh quá lớn, so với nó, tình cảm của em hiện giờ thực sự quá nhỏ bé.”
“Em từng nghĩ tình yêu cần thời gian tích lũy. Nhưng thực ra… không phải. Hôm chúng ta về nhà ba mẹ ăn cơm, anh chơi cờ với ba, thỉnh thoảng lại liếc nhìn em một cái. Trong ánh mắt đó… em lần đầu tiên thật sự hiểu được, yêu là như thế nào.”
“Chính khoảnh khắc ấy, em mới nhận ra, cảm xúc em dành cho anh không còn là biết ơn, không còn là thiện cảm, cũng không chỉ là ‘thích’… mà là yêu.”
Trần Việt ngẩng đầu, dùng tay không cầm thư nâng nhẹ khuôn mặt Chu Chúc Tinh – và bất ngờ thấy anh đang rơi nước mắt. Cậu khẽ lau đi những giọt nước mắt: “Chu Chúc Tinh, đừng khóc.”
Chu Chúc Tinh khẽ lắc đầu, nắm lấy tay cậu, giọng khàn khàn: “Bốn bức thư đó… anh luôn muốn đưa cho em. Nhưng mãi chẳng tìm được thời điểm thích hợp.”
“Trần Việt, em có biết không? Việc anh thích em… thật ra chẳng có gì lạ. Trên người em, điều gì anh cũng muốn khám phá, muốn sở hữu. Em như mặt trăng trong thế giới của anh – rõ ràng xa xôi, không thể chạm tới, nhưng anh vẫn ngu ngốc như con khỉ vớt trăng, chỉ mong có em bên cạnh, chỉ mong một ngày em sẽ thật lòng yêu anh.”
“Anh chưa từng dám mơ… rằng có một ngày, em sẽ đứng trước mặt anh, nói thích anh, nói yêu anh. Nhưng ngày đó… thật sự đã đến.”
Chu Chúc Tinh nhìn chằm chằm vào Trần Việt, ánh mắt không rời: “Sau khi sống lại, có vài đêm anh không thể ngủ. Anh sợ rằng kiếp này chỉ là một giấc mơ sau khi chết. Rằng nếu tỉnh lại, anh sẽ trở thành cơn gió lạnh, mãi mãi không thể mở mắt nhìn thấy em nữa.”
Trần Việt mỉm cười, khẽ nói: “Không phải mơ… là thật.”
Chu Chúc Tinh khẽ nhếch môi: “Ừ… không phải mơ.”
“Trần Việt, anh yêu em,” anh thì thầm, “đêm qua em uống say, nói muốn dạy anh cách theo đuổi em… lời đó còn hiệu lực không?”
Trần Việt lắc đầu.
“Không hiệu lực nữa,” cậu mỉm cười, “giờ anh không nên nói muốn theo đuổi em. Mà nên hỏi: ‘Trần Việt, em có đồng ý làm người yêu anh không?’”
Chu Chúc Tinh nghiêng đầu, khẽ hôn lên bàn tay đang nâng mặt mình, rồi nhìn thẳng vào mắt cậu: “Trần Việt, em có đồng ý cùng anh trải qua một mối tình mãi mãi không chia xa không?”
Trần Việt gật đầu mạnh hai cái: “Em đồng ý.”
Mãi mãi là bao xa? Vĩnh viễn là bao lâu? Trần Việt không biết. Cậu chỉ biết rằng, nếu ngày mai là tận thế, cậu vẫn sẽ yêu Chu Chúc Tinh – không màng bất cứ điều gì, tay nắm tay, đến tận giây phút cuối cùng của sự sống.
Nghe được câu trả lời ấy, tảng đá trong lòng Chu Chúc Tinh cuối cùng cũng buông xuống. Một nụ cười hạnh phúc từ từ hiện lên trên gương mặt anh.
Trần Việt tiến lại gần, trán chạm trán Chu Chúc Tinh, khẽ hỏi: “Chu Chúc Tinh, giờ chúng ta là người yêu rồi, đúng không?”
Chu Chúc Tinh nhẹ giọng “ừm”, đáp: “Yêu nhau, với em.”
“Vậy thì… bạn trai,” Trần Việt cọ nhẹ chóp mũi vào chóp mũi anh, chậm rãi nói, “để em dạy anh cách yêu, được không?”
Chu Chúc Tinh nuốt nước bọt, nhắm mắt lại một chút, khóe môi không thể giấu được nụ cười: “Được.”
Chỉ nghĩ đến hai chữ “bạn trai” Trần Việt vừa gọi, nụ cười anh lại càng rạng rỡ hơn.
“Chu Chúc Tinh, anh có biết bước đầu tiên sau khi trở thành người yêu là gì không?” Trần Việt hỏi, ánh mắt khẽ liếc sang đôi môi anh.
Chu Chúc Tinh mở mắt, ánh nhìn rơi thẳng vào môi Trần Việt: “Là gì?”
Trước khoảnh khắc môi chạm môi, Trần Việt khẽ thì thầm: “Hôn.”
Hết chương 62