Chương 73: Món Quà Sinh Nhật

Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời

Chương 73: Món Quà Sinh Nhật

Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Món quà sinh nhật đầu tiên lúc một tuổi là chiếc khóa trường thọ. Trên phong bì viết: Năm đầu tiên đến với thế giới này, Tinh Tinh phải thật bình an.
Ba tuổi, món quà là một chú gấu bông. Trên thư viết: Có gấu nhỏ ngủ cùng, Tinh Tinh đừng sợ bóng tối nhé.
Năm tuổi, một cuốn tập tô. Trên thư viết: Tinh Tinh 5 tuổi, lớn chậm một chút thôi.
Bảy tuổi, một bộ đồ dùng học tập. Trên thư viết: Năm nay Tinh Tinh vào tiểu học rồi đấy.
Chín tuổi, chiếc đèn ngủ hình mặt trăng. Trên thư viết: Bạn học Tinh Tinh, ngủ một mình đừng sợ, đã có mặt trăng bên anh rồi.
Mười một tuổi, một con heo đất. Trên thư viết: Tỷ phú nhỏ tương lai, hãy trân trọng hạnh phúc hiện tại nhé.
Mười ba tuổi, một tấm ảnh được lồng khung – Chu Chúc Tinh và Giang Hữu Chi chụp chung. Trên thư viết: Anh đã có được người bạn tốt nhất trong đời, hãy cất giữ bức ảnh này mãi mãi.
Mười lăm tuổi, một chiếc máy chơi game. Trên thư viết: Tinh Tinh, trong khoản chơi game anh cũng là thiên tài đấy, lần sau chơi cùng em nhé.
Mười sáu tuổi, bức ảnh ba người – Chu Chúc Tinh, Giang Hữu Chi và Hà Quân Du. Trên thư viết: Nhóm ba người bạn thân nhất, Tinh Tinh, bạn bè tốt cũng là người thân.
Mười bảy tuổi, một quyển nhật ký. Trên thư viết: Nếu không vui, hãy viết ra, rồi vo tròn ném vào thùng rác, như vậy nỗi buồn sẽ bị vứt đi. Còn nếu là chuyện vui, cũng hãy ghi lại, vì đó là ký ức đẹp, và em cũng muốn nghe chính miệng anh kể.
Mười tám tuổi, một phong thư màu hồng. Trên thư viết: Chào bạn Chu Chúc Tinh lớp 12-2, em là Trần Việt, lớp 10-9 trường Nhất Trung. Rõ ràng đây là một bức thư tình. Đàn anh Chu Chúc Tinh, dáng anh chơi bóng trên sân thật sự rất đẹp trai. Anh giành huy chương vàng trong kỳ thi Olympic Toán, thật giỏi. Anh hoàn hảo ở mọi mặt. Kỳ thi đại học sắp đến rồi, học trưởng cố lên nhé. Còn nữa, chúc mừng sinh nhật.
Mười chín tuổi, một bó hoa tươi cùng ảnh nhập học của Chu Chúc Tinh. Trên thư viết: Tinh Tinh, chúc anh sẽ vui vẻ ở đại học.
Hai mươi tuổi, một chiếc ván trượt. Trên thư viết: Bạn học Chu, dáng anh chơi ván trượt cũng ngầu lắm đó.
Hai mốt tuổi, một chiếc dù. Trên thư viết: Lần đầu gặp nhau, là trong cơn mưa.
Hai ba tuổi, một bộ vest. Trên thư viết: Chu Chúc Tinh, chúc mừng tốt nghiệp.
Hai lăm tuổi, một cuốn sổ kiểu accordion. Bên ngoài dán đầy những tấm ảnh Giang Hữu Chi từng gửi cho Trần Việt, cùng gần như tất cả ảnh về Chu Chúc Tinh mà cậu tìm được trên mạng. Mỗi bức ảnh đều có ghi chú bằng chữ viết tay.
Trần Việt đã viết một bức thư rất dài:
[Gửi Chu Chúc Tinh:
Năm nay anh tròn 25 tuổi rồi, anh yêu, sinh nhật vui vẻ.
Sinh nhật đầu tiên được ở bên anh, dù em chuẩn bị gì cũng cảm thấy chưa đủ tốt. Kiếp trước, em chưa từng nghiêm túc chuẩn bị bất ngờ sinh nhật cho anh, cũng chưa từng cẩn thận chọn quà tặng anh. Năm nay là năm đặc biệt – năm chúng ta bắt đầu lại, năm chúng ta ở bên nhau, năm đầu tiên em yêu một người sâu sắc đến vậy.
Anh ơi, thì ra khi thật lòng thích một người, sẽ có cảm giác – dù mang hết những điều mình cho là tốt đẹp nhất trên đời trao cho họ, vẫn thấy chưa đủ. Anh à, sinh nhật của mỗi người đều xứng đáng được ăn mừng, đều quý giá, đều là một ngày thật đẹp.
Tương lai dài bao xa, mãi mãi là ở đâu, em không biết. Nhưng em biết, dù ngày mai là ngày tận thế, thì hôm nay, chúng ta cũng phải ở bên nhau, cùng nhau đón sinh nhật của anh.
Sinh nhật năm sau, và năm sau nữa, và tất cả những sinh nhật sau này, em đều sẽ ở bên anh.
Chu Chúc Tinh, chúc anh sinh nhật vui vẻ. Em yêu anh.
— Từ bé cưng rất yêu anh, Tiểu Nguyệt]
Đọc đến dòng cuối cùng, Chu Chúc Tinh thấy tay mình run lên khi cầm tờ thư.
Trần Việt nhìn đôi vai anh run rẩy, liền khẽ dịch lại gần, ngồi xuống bên cạnh. Khi nhìn rõ khuôn mặt anh, cậu khựng lại – Chu Chúc Tinh đang khóc.
Dù là lúc nào, Trần Việt cũng chưa từng thấy anh như thế này. Ngay cả Giang Hữu Chi cũng từng nói, rất hiếm khi thấy Chu Chúc Tinh rơi lệ.
Mà tối nay, đúng vào sinh nhật, Trần Việt lại nhìn thấy gương mặt tuấn tú ấy đẫm nước mắt.
Cậu chỉ nhẹ cười, dịu dàng xoay mặt anh lại, lau từng giọt nước mắt, thì thầm: “Anh, hôm nay là sinh nhật mà, sao lại khóc?”
Chu Chúc Tinh lắc đầu, đặt thư xuống, rồi bất ngờ ôm chặt lấy Trần Việt. Anh ôm siết đến mức cả cánh tay cũng run lên.
Anh vùi mặt vào hõm cổ trần của Trần Việt, hơi ấm ẩm ướt khiến cậu cảm nhận rõ từng dòng nước mắt. Một lúc sau, cậu nghe thấy giọng khàn khàn của anh: “Tiểu Nguyệt… cảm ơn em… cảm ơn em vì đã yêu anh.”
“Anh yêu em.” Chu Chúc Tinh hít sâu, chậm rãi thốt lên.
Trần Việt, cảm ơn em vì món quà sinh nhật.
Trần Việt, cảm ơn em vì chiếc bánh sinh nhật em tự tay làm.
Trần Việt, cảm ơn em vì gia đình em đã xem anh như người thân.
Trần Việt, cảm ơn em vì đã yêu anh.
Trần Việt, anh yêu em.
Chu Chúc Tinh không dám mở mắt, chỉ dám vùi đầu trong cổ Trần Việt, hít lấy hương thơm trên người cậu, cảm nhận hơi thở ấy – chỉ lúc đó, anh mới dám tin rằng tất cả không phải mơ, rằng tất cả là thật.
Sao anh lại có thể may mắn đến vậy? May mắn đến mức có được Tiểu Nguyệt – dịu dàng nhất, đáng yêu nhất, và yêu anh nhất trên đời.
Anh không dám tưởng tượng Trần Việt đã tốn bao nhiêu thời gian, bao nhiêu tâm huyết để chuẩn bị từng món quà. Mỗi món đều do cậu tự tay gói, mỗi lá thư đều viết tay, từng nét một. Cuốn sổ kia là cậu dán từng ảnh, tô vẽ từng chi tiết bằng màu acrylic, mỗi dòng ghi chú bên cạnh đều dùng bút mực nước – cẩn thận, nghiêm túc, chan chứa yêu thương.
Được ai đó quan tâm, được ai đó yêu thương, được tổ chức sinh nhật trọn vẹn – thì ra cảm giác này là như thế.
“Trần Việt.” Chu Chúc Tinh khẽ gọi.
Trần Việt tựa cằm vào tai anh, “Ừm, em đây.”
“Tiểu Nguyệt.”
“Em ở đây mà.”
“Bé cưng.”
“Ừm, em ở đây.”
Chu Chúc Tinh ngẩng đầu, đôi mắt vẫn đỏ hoe.
Anh đưa tay vuốt nhẹ mặt cậu – từ mí mắt, sống mũi, rồi chạm đến môi.
Không báo trước, anh cúi xuống hôn.
Nụ hôn mãnh liệt, như muốn nuốt chửng cậu vào trong. Một tay nâng gáy, tay kia trượt dọc sống lưng. Chỉ khi hôn cậu, anh mới thấy tim bớt hoảng loạn. Chỉ khi gần Trần Việt như thế này, Chu Chúc Tinh mới thật sự tin rằng Tiểu Nguyệt tuyệt vời kia là của riêng mình.
Anh mạnh mẽ, lại đang xúc động. Trần Việt không ngăn cản sự chủ động có phần thô bạo ấy, chỉ dịu dàng vuốt tóc anh, xoa dịu từng chút – đón lấy sự bất an và bốc đồng của anh bằng tất cả yêu thương.
Như thể đang thì thầm với anh – Đừng sợ, em luôn ở đây.
Và chính vì Trần Việt dịu dàng đến vậy, Chu Chúc Tinh lại càng buông xuôi kiềm chế, càng trở nên táo bạo.
Trong khoảnh khắc ấy, anh không kìm được suy nghĩ ích kỷ – anh muốn nhốt cậu lại, muốn cậu chỉ được nhìn mình, chỉ được yêu mình.
Một khi đã nếm được vị ngọt của tình yêu, anh không thể chịu nổi việc Trần Việt không còn yêu mình nữa.
Làm ơn, hãy yêu anh mãi mãi nhé, Tiểu Nguyệt.