Chương 74: Nụ hôn và những lời tâm sự

Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời

Chương 74: Nụ hôn và những lời tâm sự

Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 74
Tác giả: Đào Liễu Lý Tử | Editor: Chan
Cái hôn ấy khiến cả hai đều rung động.
Trần Việt gần như quỳ sụp xuống đất, tay cậu nhẹ nhàng xoa dịu từng ngóc ngách sau gáy Chu Chúc Tinh, khiến đối phương dần dần bình tĩnh trở lại. Tay còn lại cậu kê thêm chiếc chăn phía sau mình, để lưng bớt mỏi hơn.
Chu Chúc Tinh ghé mặt vào hõm cổ Trần Việt, không kiềm được mà hôn lên đó vài cái.
Trần Việt không hề ngăn cản.
Một lát sau, Trần Việt nghe thấy Chu Chúc Tinh thốt lên: “Hình như anh chưa bao giờ kể cho em nghe chuyện gia đình của anh.”
Nghe vậy, động tác của Trần Việt dừng lại: “Nếu em không muốn nghe thì không cần nói mà.”
Chu Chúc Tinh lắc đầu nhẹ: “Anh muốn kể cho em nghe.”
Trần Việt vuốt nhẹ dái tai của anh: “Được, em lắng nghe đây.”
Chu Chúc Tinh nhắm mắt lại, im lặng đôi giây, rồi bắt đầu kể về cha mẹ mình, về tuổi thơ thiếu vắng vòng tay cha mẹ, về người cha lạnh lùng vô tâm, về người mẹ chỉ biết vun vén cho chồng, về suốt hơn hai mươi năm qua chưa từng có một lần sinh nhật trọn vẹn.
Anh kể rất bình thản, như thể đang đứng ở vị trí của người ngoài nhìn lại những năm tháng không vui của chính mình, nhưng người nghe lại cảm thấy nghẹn ngào.
Người kể thì đủng đỉnh, người nghe lại rơi lệ.
Khi nghe Chu Chúc Tinh kể, Trần Việt tưởng tượng ra hình ảnh cậu bé cô đơn giữa ngôi nhà rộng lớn. Hóa ra có những đứa trẻ không hề được yêu thương, hóa ra có những đứa trẻ sinh nhật chẳng có ai nhớ đến.
Chỉ cần nghĩ đến việc đứa bé ấy phải chịu đựng tất cả những điều đó chính là Chu Chúc Tinh, tim Trần Việt thắt lại đau nhói. Cậu cảm thấy sống mũi cay xè, nước mắt vô thức trào ra. Cậu từng đoán ba mẹ Chu Chúc Tinh không yêu thương anh, nhưng không ngờ nguyên nhân lại như vậy.
Nước mắt theo gò má chảy xuống cằm, cuối cùng rơi lên mặt Chu Chúc Tinh.
Chu Chúc Tinh nhẹ nhàng lau nước mắt cho Trần Việt: “Đừng khóc.”
Trước khi nói ra những điều này, Chu Chúc Tinh có chút lo sợ, anh sợ Trần Việt sẽ thương hại mình, cũng không muốn Trần Việt vì những chuyện này mà sinh ra những cảm xúc ngoài tình yêu, chẳng hạn như là thương cảm.
Nhưng giờ đây, anh nghe thấy Trần Việt hôn nhẹ lên trán mình, từng lời từng lời nói: “Em đau lòng lắm vì anh, anh yêu.”
“Nếu có cỗ máy thời gian thì tốt biết mấy, em sẽ quay về quá khứ, học cùng anh, chơi cùng anh, cùng anh đón sinh nhật.” Trần Việt hít mũi, “Em nghe anh Hữu Chi nói, hồi cấp ba anh rất muốn chơi trượt ván. Nếu khi đó em gặp được anh, em cũng muốn cùng anh chơi trượt ván, chắc chắn sẽ rất ngầu.”
Trần Việt nắm lấy cổ tay Chu Chúc Tinh, dụi mặt vào tay anh, nghiêm túc nói: “Nhưng em cũng cảm thấy vui một chút, vì anh đã hoàn toàn tin tưởng em, đã chia sẻ những điều anh giấu trong lòng. Anh thật tuyệt, anh yêu.”
“Họ không phải người thân của anh, không sao cả, anh còn có em, còn có ba mẹ em, còn có anh Hữu Chi, anh Tầm cũng tranh nhau kéo anh đi ăn. Đợi Nhạc Nhạc về nước, anh lại có thêm một người bạn, một người thân nữa.” Trần Việt cong mắt cười, “Anh yêu, anh có em, có mọi người, sẽ không còn cô đơn nữa đâu.”
Hàng mi của Chu Chúc Tinh khẽ rung, anh nhắm mắt lại rồi khẽ đáp: “Ừm, có mọi người bên cạnh, thật tốt.”
Trần Việt nhìn chằm chằm vào Chu Chúc Tinh, khóe mắt vẫn còn vương lệ. Cậu tỉ mỉ ngắm người yêu trước mặt mình, càng nhìn, trong lòng lại dấy lên nỗi đau như kim châm. Một người từ nhỏ chưa từng trải qua tình yêu, vậy mà lại lặng lẽ yêu mình suốt bao nhiêu năm. Người không lớn lên trong tình yêu, một khi yêu ai, thì sẽ yêu trọn đời.
Trần Việt không kìm được mà nghĩ, đây là tình yêu đẹp nhất, độc nhất và cũng là duy nhất mà mình từng nhận được.
Tình yêu không phải cuộc thi, không phải để so sánh ai yêu lâu hơn. Tình yêu cũng không phải ganh đua, không phải để xem ai yêu nhiều hơn. Tình yêu không phân cao thấp sang hèn, bất kể là ai, đều có quyền được yêu và được đón nhận tình yêu.
Hóa ra yêu một người thật lòng là sẽ đau lòng thay cho mọi nỗi đau của họ.
Hóa ra yêu một người là khi nghe họ nói về nỗi đau, mình lại rơi lệ.
Hóa ra yêu một người là sẽ dám phơi bày cả những vết thương trong lòng mình.
Môn học mang tên tình yêu, tối nay Trần Việt và Chu Chúc Tinh lại học thêm được một tiết.
**
Khi Chu Chúc Tinh mở quà, anh mở rất cẩn thận, đặt lại cũng vô cùng cẩn thận. Những phong thư kèm theo từng món quà, cả bức thư màu hồng và cuốn sổ accordion, Chu Chúc Tinh đọc đi đọc lại nhiều lần, cuối cùng chọn để riêng ra — Anh quyết định mỗi tối trước khi ngủ sẽ đọc một lần.
Trần Việt ngồi cạnh xem cùng Chu Chúc Tinh. Mỗi lần đến những đoạn mình viết hơi sến sẩm là lại đỏ mặt che mắt lại, trong khi Chu Chúc Tinh thì cứ tỉ mỉ đọc đi đọc lại thật kỹ.
“Làm mấy thứ này có tốn nhiều thời gian và công sức không?” Chu Chúc Tinh vuốt nhẹ cuốn sổ phong cầm, nhẹ giọng hỏi.
Trần Việt chống cằm, lắc đầu: “Không đâu, em còn thấy mình chuẩn bị chưa đủ tốt nữa kìa.”
“Với lại… chuẩn bị quà sinh nhật cho bạn trai mình, có tốn bao nhiêu thời gian, bao nhiêu công sức em cũng thấy đáng.” Trần Việt đưa một ngón tay móc nhẹ cằm Chu Chúc Tinh, “Chỉ cần đổi được một nụ cười của anh, bao nhiêu cũng xứng đáng.”
Chu Chúc Tinh rất nể mặt mà bật cười.
Trần Việt hơi nheo mắt lại, như vừa nhớ ra điều gì đó, có chút ngượng ngùng cười cười: “Những thứ này là quà sinh nhật, nhưng còn có quà giao thừa nữa đó, anh yêu, anh muốn mở bây giờ, hay đợi đến đúng nửa đêm mới mở?”
Chu Chúc Tinh nhìn sang cậu, nhướng mày: “Trùng hợp ghê, anh cũng chuẩn bị quà giao thừa cho em.”
“Hả?” Trần Việt chớp mắt, “Ở đâu vậy?”
“Ừm… hơi đặc biệt một chút, phải ra ngoài thì mới biết được.” Chu Chúc Tinh cố ý giữ bí mật.
Anh nhìn đồng hồ, vẫn chưa đến mười một giờ. Ngẩng đầu hỏi: “Muốn ra ngoài đón giao thừa không?”
“Muốn!” Trần Việt đáp ngay.
**
Sau khi báo với ba mẹ Trần một tiếng, Trần Việt liền ra ngoài cùng Chu Chúc Tinh.
Trên đường đông nghịt người, Chu Chúc Tinh phải tìm chỗ đậu xe khá lâu mới đậu được.
Phố xá bày bán đủ thứ, cả con đường đều tràn ngập không khí vui vẻ chuẩn bị đón năm mới.
Trần Việt và Chu Chúc Tinh nắm tay nhau đi giữa dòng người, hòa vào đám đông.
Khi đi ngang qua một người bán bóng bay, Trần Việt vô thức liếc nhìn đám bóng, không nhịn được nói với Chu Chúc Tinh: “Sớm biết thế đã mang theo quả bóng heo nhỏ kia ra rồi, như vậy nhìn còn ‘sang chảnh’ chút.”
Chu Chúc Tinh liếc nhìn đám bóng: “Vậy thì mua thêm cái nữa đi.”
Trần Việt lắc đầu: “Không cần đâu, em chỉ tiện miệng nói vậy thôi mà.”
Chu Chúc Tinh đành tạm gác lại ý định tiêu tiền vì Trần Việt.
Nhớ lại cảnh lúc nãy Chu Chúc Tinh mạnh mẽ nói “vậy thì mua thêm cái nữa”, Trần Việt bỗng nhớ đến mấy truyện ngôn tình sến súa ngày xưa, kiểu tổng tài bá đạo nói với nữ chính: “Cô gái, quẹt thẻ của tôi đi.” Không nhịn được liền bật cười: “Anh yêu, lúc nãy trông anh đúng kiểu tổng tài bá đạo luôn đó.”
Chu Chúc Tinh dường như tìm được động lực kiếm tiền đích thực — Để tiêu tiền vì Trần Việt.
“Hừ hừ.” Chu Chúc Tinh thản nhiên nhận lấy lời “khen ngợi” đó.
Điều mà Trần Việt không ngờ là phần “tổng tài bá đạo” thật sự.