Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời
Giao thừa ấm áp
Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Việt say sưa ngắm những chùm pháo hoa rực rỡ trên bầu trời, đôi mắt mở to đầy háo hức.
Chu Chúc Tinh đứng cạnh, ánh mắt ngập tràn ý cười khi nhìn biểu cảm ngây ngất của cậu. Anh khẽ nghiêng người, ghé sát tai Trần Việt thì thầm: “Tiểu Nguyệt, chúc mừng năm mới.”
Hóa ra, cảnh tượng trong tiểu thuyết – tổng tài bá đạo bắn pháo hoa riêng tặng nữ chính – thực sự có thể xảy ra. Trần Việt chớp mắt, cảm giác hơi cay cay, rồi chuyển ánh nhìn từ bầu trời rực rỡ sang đôi mắt ấm áp của Chu Chúc Tinh.
“Mười!”
Dòng người trên quảng trường bắt đầu đếm ngược.
“Năm!”
“Bốn!”
“Ba!”
“Hai!”
“Một!”
Ngay khoảnh khắc tiếng hô cuối cùng vang lên, Trần Việt nở nụ cười rạng rỡ: “Chu Chúc Tinh, chúc mừng năm mới!”
Chưa kịp để Chu Chúc Tinh kịp phản ứng, cậu đã vòng tay ôm chặt lấy anh. Giữa tiếng reo hò náo nhiệt, giọng nói nhẹ nhàng của Trần Việt như len lỏi vào tai Chu Chúc Tinh: “Đây là món quà giao thừa tuyệt vời nhất, tuyệt vời nhất, tuyệt vời nhất mà em từng có.”
“Anh ơi, năm mới này, em sẽ luôn yêu anh.”
Chu Chúc Tinh khép mắt, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt Trần Việt, trán tựa vào trán cậu, thì thầm: “Anh cũng yêu em, bé cưng,” rồi cúi xuống hôn.
Đó là nụ hôn đầu tiên của họ trong năm mới.
Không kéo dài, Chu Chúc Tinh buông tay, dùng ngón cái khẽ chạm lên đôi môi dưới của Trần Việt, đã hơi đỏ vì nụ hôn: “Môi lạnh quá.”
Trần Việt dụi mặt vào hõm cổ anh, chu môi hôn liên tiếp lên làn da trần: “Hôn là ấm liền.”
Nói xong, cậu ngẩng lên, mắt lấp lánh, má ửng hồng như chú mèo con vừa bắt được chuột, háo hức chờ phần thưởng: “Anh ơi, mình về nhà đi? Em có quà giao thừa muốn tặng anh.”
Chu Chúc Tinh nhìn vẻ mặt đáng yêu ấy, không kìm được lại cúi xuống hôn nhẹ hai cái vào khóe môi: “Được, về nhà thôi.”
**
“Sao nhóc không đi chơi với bạn, cứ nhất định phải kéo anh đi thế này?” Giang Hữu Chi bất lực nhìn Du Quân Hòa đã ăn mặc chỉnh tề đứng chờ trước cửa, vừa đứng dậy vừa lắc đầu.
Du Quân Hòa cắn nhẹ môi trong: “Em chỉ muốn đi cùng anh.”
Giang Hữu Chi thở dài, bước tới, vỗ nhẹ lên má cậu: “Đừng cắn môi.”
Du Quân Hòa ngoan ngoãn buông răng ra, ngước lên nhìn vẻ mặt thờ ơ của Giang Hữu Chi, không nhịn được nuốt nước bọt.
Giang Hữu Chi không để ý, chỉ chăm chú nhìn từ đầu đến chân cậu — áo khoác da mỏng manh, quần đính kim loại, đôi bốt Martin cao gót. Anh day trán, gọi tên: “Du Quân Hòa.”
Cậu im lặng.
Giang Hữu Chi “chậc” một tiếng, đưa tay búng nhẹ vào trán cậu.
“Mặc thế này, lại muốn lên cơn sốt à?” Giọng anh lạnh nhạt.
Du Quân Hòa xoa trán, ấm ức: “Không lạnh đâu, em xem dự báo rồi, hôm nay trời ấm.”
Giang Hữu Chi không nói gì, chỉ im lặng nhìn cậu.
Du Quân Hòa sờ mũi, cuối cùng đầu hàng: “Em đi thay đồ!”
Vào phòng, cậu bực bội cởi áo khoác da, vừa cởi vừa lầm bầm: “Lần nào cũng dùng mỹ nam kế…”
Khi Giang Hữu Chi nghiêm mặt, vẻ ngoài lạnh lùng khiến người khác không dám đến gần. Ánh mắt anh như thể đang hỏi: “Còn dám cãi nữa không?” – như chủ nhân nhìn con chó nhỏ. Với Du Quân Hòa, đó là dáng vẻ quyến rũ nhất.
Cậu thay sang chiếc áo khoác lông vũ cồng kềnh rồi bước ra.
Lúc này, Giang Hữu Chi đang nhắn tin. Khi Du Quân Hòa lại gần, anh đã cất điện thoại.
“Đi thôi,” Giang Hữu Chi cầm chìa khóa xe, “Muốn đi đâu, anh đưa nhóc đi.”
Du Quân Hòa suy nghĩ: “Hình như trung tâm thành phố có hoạt động đón năm mới.”
Giang Hữu Chi gật đầu: “Được, tiện thể ăn luôn, ở đó có quán lẩu ngon.”
Ăn xong gần 11 giờ. Giang Hữu Chi định nghỉ thêm chút, nhưng thấy Du Quân Hòa liên tục nhìn ra cửa, liền bỏ ý định, cùng cậu ra ngoài dạo phố.
Hai bên đường dựng đầy sạp hàng nhỏ. Du Quân Hòa đi từng gian hàng, thấy gì thích là dừng lại ngắm nghía, rồi quay sang nhìn Giang Hữu Chi.
Giang Hữu Chi rút điện thoại, đưa mã thanh toán: “Mua!”
Du Quân Hòa tay xách nách mang đủ thứ đồ, món nào cũng để Giang Hữu Chi ăn trước.
Một người ăn, một người bên cạnh – hình ảnh cặp đôi bình dị mà ấm áp.
Sau khi ăn xong, vứt rác, Du Quân Hòa vỗ tay phủi sạch rồi lôi ra hai con thú bông – đồ cậu vừa mua ở một gian hàng có ba nam sinh trông coi. Một con sói con, một con cừu con.
Cậu nhìn hai con thú, rồi đưa con cừu cho Giang Hữu Chi.
“Đời không phải cổ tích, nhưng sói xám và cừu con vẫn có thể thành bạn tốt,” Du Quân Hòa đưa chú sói sát vào chú cừu trong tay Giang Hữu Chi, để chúng chạm nhau nhẹ nhàng, “Huống chi đây là một chú sói con đáng yêu.”
Giang Hữu Chi nhìn con cừu trong tay, rồi dời ánh mắt sang gương mặt rạng rỡ của Du Quân Hòa, không khỏi khẽ chìm đắm.
**
“Mặc vào.” Giang Hữu Chi cởi áo khoác đồng phục, ném sang Hà Quân Du.
Hà Quân Du cắn nhẹ môi, cầm chiếc áo đồng phục ướt đẫm của mình, ngập ngừng nhận lấy áo của Giang Hữu Chi.
“Cậu sức khỏe không tốt, phải mặc ấm. Tôi máu nóng, mặc áo thun được rồi.” Giang Hữu Chi nói thêm.
Hà Quân Du sửng sốt một chút, khẽ nói: “Cảm ơn.”
Cậu thay áo, rồi khẽ vùi mặt vào cổ áo, hít một hơi thật sâu mùi hương còn vương trên vải.
Giang Hữu Chi không để ý, tiện tay cầm lấy chiếc áo ướt: “Đi thôi.”
Chu Chúc Tinh đi thi Olympic toán học, mấy ngày nay vắng mặt ở thành phố A. Vì vậy, Giang Hữu Chi tạm thời ở cùng Hà Quân Du.
Tan học, hai người cùng nhau rời trường. Vừa đi được một đoạn, một bé gái gọi Giang Hữu Chi: “Anh ơi, mua một cái đi ạ, anh ơi!”
Giang Hữu Chi nhướng mày, cúi người nhìn cô bé chưa cao quá ngực mình, rồi liếc sang bà cụ phía sau. Bên cạnh là chiếc xe đẩy chất đầy móc khóa hình thú.
Anh lướt qua những móc khóa, chọn hai cái: “Lấy hai cái này.”
Hà Quân Du đứng yên chờ phía sau.
Khi nhìn kỹ, Giang Hữu Chi mới nhận ra: một con sói, một con cừu.
Anh đưa con cừu cho Hà Quân Du: “Cho cậu.”
Hà Quân Du chớp mắt, nhận lấy.
“Dù là sói và cừu, vẫn có thể thành bạn tốt,” Giang Hữu Chi mỉm cười, “Giống như chúng ta.”
“…Ừm.” Hà Quân Du nhìn nụ cười ấy, thầm nghĩ: Nhưng tôi không chỉ muốn làm bạn với cậu.
Hết chương