Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời
Quà Tặng Năm Mới
Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi Trần Việt và Chu Chúc Tinh trở về nhà họ Trần, Diệp Dư Xu và Trần Tuấn Anh đã đi ngủ. Hai người nhẹ nhàng quay về phòng Trần Việt. Căn phòng này hôm qua Diệp Dư Xu đã dặn dì Vương chuẩn bị thêm một chiếc gối và thay một bộ chăn ga mới, nên hai người ngủ chung cũng không quá chật.
“Đợi anh một chút.” Trần Việt để lại lời nhắn thế rồi chạy vào phòng tắm.
Chu Chúc Tinh ngồi trên mép giường, mở lại lá thư sinh nhật mà Trần Việt đã viết tặng mình lần nữa.
Trong phòng tắm, Trần Việt đứng trước gương, mặt đỏ bừng. Trên tường treo một bộ tai mèo và đuôi mèo trắng đen giả như thật. Cậu vỗ vỗ hai bên má, lẩm bẩm: “Đừng xấu hổ, đừng ngượng ngùng, đừng đỏ mặt.”
Bộ đồ hóa trang này được giao đến từ hôm qua, sáng nay cậu đã thử lắp theo hướng dẫn, xác nhận tai và đuôi đều có thể rung rinh thì liền giấu kín trong tủ phòng tắm, định tối nay sẽ tặng Chu Chúc Tinh một bất ngờ.
Hít sâu một hơi, Trần Việt đội chiếc tai mèo lên đầu, rồi dùng dây buộc đuôi mèo quấn quanh eo. Ngắm hình ảnh mình trong gương với đôi tai và cái đuôi rung rung, cậu còn cẩn thận điều chỉnh lại vài lần để đảm bảo hoàn hảo.
Thực ra khi đặt mua bộ đồ hóa trang, Trần Việt có chút băn khoăn không biết nên mặc gì. Tra mạng xong, toàn bộ kết quả hiện ra đều là những bộ trang phục hầu gái. Suy nghĩ mãi, cuối cùng cậu chọn một chiếc áo lót bó sát màu đen và một chiếc quần đen rộng rãi.
Lặp đi lặp lại trong đầu ba lần “Đừng ngượng ngùng”, Trần Việt dùng tay che chiếc tai mèo đang rung, tay còn lại từ từ hé mở cửa phòng tắm, khe cửa dần rộng ra, cậu lướt ra như một chú mèo con.
Tiếng động nhỏ khi mở cửa đã lọt vào tai Chu Chúc Tinh, anh đặt lá thư xuống, nhìn về phía phòng tắm, lặng lẽ chờ đợi Trần Việt xuất hiện.
Chốc lát sau, anh thấy Trần Việt mặt đỏ bừng, một tay che đầu, nhưng trên đầu… mọc ra đôi tai mèo! Mà đôi tai ấy còn biết rung động! Không chỉ vậy, phía sau cậu còn có cái gì đó đang rung, mắt anh dừng lại vài giây, mới nhận ra đó là đuôi mèo.
Yết hầu Chu Chúc Tinh khẽ lăn một cái.
Trần Việt cảm nhận được ánh nhìn thẳng tắp của Chu Chúc Tinh, nhất thời không dám đối diện, buông tay che tai mèo xuống, đi đến trước mặt anh, ngồi xổm, lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn anh. Cậu nắm lấy tay Chu Chúc Tinh, đặt lên đôi tai mèo trên đầu mình, nghiêng đầu nhẹ giọng hỏi: “Anh ơi, món quà đón năm mới này, anh có thích không?”
Chu Chúc Tinh gần như sững sờ.
Chiếc áo bó sát màu đen trên người Trần Việt làm nổi bật đường nét cơ thể cậu, Chu Chúc Tinh còn có thể thấy rõ cả đường bụng của cậu. Cảnh tượng trước mắt này, đến trong mơ anh cũng không dám tưởng tượng, vậy mà rạng sáng hôm nay lại thật sự nhìn thấy rồi.
Tiểu Nguyệt của anh đang đội tai mèo, mang đuôi mèo, biết rung động, ngồi xổm trước mặt anh, ngẩng gương mặt xinh đẹp, đôi mắt long lanh ánh nước nhìn anh, Chu Chúc Tinh hoàn toàn không thể ngồi yên được nữa.
“Thích, đặc biệt thích.” Giọng Chu Chúc Tinh bỗng trở nên khàn khàn, ánh mắt cũng mang theo cảm xúc khác thường so với mọi khi.
Anh cảm nhận được đôi tai mèo trong tay đang run nhẹ, rồi đưa ánh nhìn đến cái đuôi của Trần Việt, “Anh có thể sờ đuôi của em không, bé cưng?”
Gương mặt Trần Việt vẫn đỏ bừng, khẽ gật đầu, “Anh muốn làm gì cũng được mà, anh.”
Chu Chúc Tinh bảo Trần Việt ngồi lên giường, anh nhẹ nhàng vuốt ve cái đuôi sau lưng Trần Việt, “Gì cũng được thật sao?”
“Ừm.” Trần Việt sững lại một chút, rồi lại gật đầu.
Nghe câu trả lời ấy, khóe môi Chu Chúc Tinh khẽ cong lên.
“Nhưng… em sợ đau.” Trần Việt khẽ nói.
Chu Chúc Tinh ghé sát lại, hôn nhẹ một cái, “Anh sẽ không để em đau, để em làm chủ.”
Ngay sau đó, không để Trần Việt kịp phản ứng, Chu Chúc Tinh liền đẩy cậu ngã xuống giường, hai cánh tay chống hai bên người cậu, không nói không rằng liền cúi đầu hôn xuống.
Chiếc đuôi sau lưng Trần Việt vẫn còn run rẩy, cậu cảm nhận được sự rung động nơi thắt lưng, vừa đáp lại nụ hôn mãnh liệt từ Chu Chúc Tinh.
Đôi tay của Chu Chúc Tinh vô cùng nghịch ngợm, vuốt ve khắp người Trần Việt, từ cổ xuống đến eo và bụng. Các đầu ngón tay linh hoạt vén áo lên, luồn vào bên trong, từ eo lần đến ngực.
“Ừm…” Bị Chu Chúc Tinh vuốt ve như vậy, Trần Việt không kiềm được mà bật ra âm thanh, cậu cảm thấy bụng dưới nóng lên, rồi lại cảm nhận được phía trước eo hình như có thứ gì đó cứng cộm đang chạm vào. Sau khi nhận ra đó là thứ gì, thân thể Trần Việt lập tức cứng đờ lại trong chốc lát.
Chu Chúc Tinh đã hôn xuống cổ Trần Việt, anh mút lấy làn da lộ ra bên ngoài của cậu, như vẫn chưa đủ, còn nhẹ nhàng cắn một cái, để lại từng dấu hôn đỏ thẫm. Bàn tay anh vẫn không ngừng lướt trên người Trần Việt, chiếc áo trên người cậu đã bị kéo lên gần như quá nửa.
“Anh… anh ơi…” Trần Việt siết chặt tay, nắm lấy bàn tay đang định tiếp tục “làm bậy” của đối phương, “Không… không thể sờ nữa.”
Cảm nhận được sự khác thường từ phía bên dưới Trần Việt, Chu Chúc Tinh bật cười khẽ, giọng trầm thấp, anh nhẹ nhàng hôn lên tai cậu, “Để anh giúp em.”
…
“Bé yêu, cũng giúp anh một chút nhé.” Giọng Chu Chúc Tinh khàn khàn vang lên, mang theo chút khẩn thiết.
…
Sau khi kết thúc, Chu Chúc Tinh nằm đè lên người Trần Việt, dùng chút lực nhưng không đặt hết trọng lượng cơ thể lên cậu. Anh vẫn còn thèm muốn, khẽ thì thầm bên tai Trần Việt: “Bé yêu, đây là món quà đón năm mới tuyệt nhất mà anh từng nhận được.”
Nói xong, hai người lại trao nhau một nụ hôn thật dài.