Chương 88: Yêu là xót xa

Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời

Chương 88: Yêu là xót xa

Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi chúc nhau ngủ ngon, Chu Chúc Tinh vừa nhắm mắt chưa đầy một phút đã chìm vào giấc ngủ. Trần Việt vẫn chưa buồn ngủ, nằm nghiêng người, lặng lẽ ngắm khuôn mặt anh khi đang ngủ.
Nghe tiếng thở đều đều của Chu Chúc Tine, lòng Trần Việt bỗng dưng thấy bình yên đến lạ. Cậu khẽ đưa tay, chạm nhẹ đầu ngón tay lên má anh. Thấy đối phương chẳng có phản ứng gì, cậu tủm tỉm cười, rồi lại liều lĩnh véo má anh thêm một cái.
Có lẽ Chu Chúc Tinh quả thật quá mệt mỏi. Trần Việt nhìn anh, trong mắt thoáng chút xót xa. Trước kia, cậu chẳng hiểu nổi vì sao mỗi lần ba đi tiệc tùng về khuya, mẹ lại cứ lặng lẽ ngồi nhìn, ánh mắt đầy một thứ cảm xúc mơ hồ. Giờ đây, khi đã yêu, cậu mới thấm thía: yêu một người, là lòng tự dưng xót xa khi thấy họ vất vả.
Đèn ngủ vẫn mờ ảo, Trần Việt cầm điện thoại, mở camera, chụp lại từng khoảnh khắc gương mặt điển trai của Chu Chúc Tinh từ nhiều góc độ. Lướt qua loạt ảnh, cậu mới tắt đèn, để tâm trí lang thang một hồi, rồi từ từ nhắm mắt, lắng nghe nhịp thở của anh mà chìm vào giấc ngủ.
Hôm sau, cả hai quanh quẩn ở nhà, giết thời gian bằng phim ảnh và game. Trần Việt gần khỏi sốt, nhưng cảm lạnh vẫn còn, thỉnh thoảng lại rút giấy lau mũi. Sợ lây cho Chu Chúc Tinh, cậu cố ý ngồi xa ra, nhưng anh lại bất chấp, bá đạo áp sát, giọng điệu pha chút vẻ tổng tài: “Anh không sợ.”
Thôi thì đành vậy, Trần Việt chỉ biết cầu mong mình nhanh khỏe, uống thuốc chăm chỉ hơn cả khi còn bé.
Cậu gọi điện báo với Tưởng Tùng Tầm là mấy hôm tới sẽ không đến Tầm Mịch. Đầu dây bên kia, Tưởng Tùng Tầm nghe rõ tiếng mũi nghẹt của cậu, liền thốt lên: “Trời ơi, nặng vậy hả?”
Rồi dặn dò đủ thứ: uống nước ấm, uống thuốc đúng giờ, xong cúp máy vì phải đi đón Đường Mịch ở sân bay.
Cả ngày, hai người cùng xem hai bộ phim, rồi chơi game. Chu Chúc Tinh không chỉ giỏi việc học, làm việc, mà ngay cả chơi game cũng xuất sắc. Trần Việt chơi hỗ trợ, anh liền chọn xạ thủ, vừa nhường mạng, vừa chủ động đánh bùa xanh cho cậu khi hết năng lượng. Nhờ vậy, mấy ván đó Trần Việt toàn được bạc hoặc vàng.
Khi Trần Việt chuyển sang pháp sư, Chu Chúc Tinh liền đi rừng. Phát hiện rừng địch liên tục rình rập đường giữa để gank cậu, anh liền trả đũa: cướp rừng, săn lùng và hạ gục đối phương vài lần. Trần Việt lần đầu cảm nhận được cảm giác được “đại thần gánh team” là thế nào.
Chu Chúc Tinh ngoài mặt vẫn điềm nhiên, nhưng trong lòng lại rộn ràng vui sướng. Nghe Trần Việt liên tục khen “giỏi quá!”, lại thấy nhân vật cậu điều khiển cứ bám theo mình không rời, anh cảm thấy đánh game cũng có động lực hơn hẳn. Trước đó, anh còn đặc biệt hỏi Giang Hữu Chi bí kíp, rồi siêng năng luyện tập, thỉnh thoảng kéo bạn cùng chơi.
Giang Hữu Chi rất nhiệt tình. Vì anh em, anh dùng tài khoản phụ, đóng vai trò “huấn luyện viên”, bật mic hướng dẫn kỹ từng kỹ năng cho Chu Chúc Tinh.
Chu Chúc Tinh học nhanh, chơi chưa lâu đã thành thạo. Những nỗ lực của anh và sự chỉ dạy tận tình của Giang Hữu Chi quả không uổng phí. Khi nghe những lời khen ngợi từ Trần Việt, Chu Chúc Tinh lần đầu hiểu được cảm giác “nghìn vàng đổi lấy một nụ cười của người thương” là như thế nào.
Sau một ngày nghỉ ngơi, Chu Chúc Tinh lại trở lại làm việc.
Sáng hôm đó, khi anh thức dậy, Trần Việt cũng đã tỉnh. Cậu cảm nhận được nụ hôn nhẹ trên trán trước khi Chu Chúc Tinh rời giường.
Không còn buồn ngủ, Trần Việt dụi mắt ngồi dậy, cùng anh vào nhà vệ sinh rửa mặt.
“Sao dậy sớm vậy? Anh làm em tỉnh à?” Chu Chúc Tinh hỏi.
Trần Việt lắc đầu: “Chỉ là không ngủ được thôi.”
Hai người cùng đánh răng, rửa mặt trong phòng tắm. Dù không gian không nhỏ, nhưng cả hai lại thích chen sát vào nhau, gần gũi đến mức không chịu rời.
Khi Chu Chúc Tinh đi làm, trong lòng Trần Việt bỗng thấy trống vắng. Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa, như thể muốn nhìn thủng nó.
Dì Lữ vừa trở về sau mấy ngày nghỉ về quê, thấy cảnh này liền cảm thán: “Ôi trời, mới vài ngày không gặp, tình cảm cậu Trần và cậu Chu càng lúc càng mặn nồng.”
Nghe vậy, Trần Việt ngượng chín mặt, cúi đầu uống cháo.
Sau cơn ốm, cậu cảm thấy mình càng không thể rời xa Chu Chúc Tinh. Sáng nay, ngay khoảnh khắc anh rời giường, cậu đã không kiềm được mà bước theo vào phòng tắm. Chỉ khi ở bên anh, cơn trống vắng trong lòng mới tan biến.
**
Cuối năm, các công ty lớn bước vào cao điểm bận rộn.
Thế nhưng đúng vào lúc này, cha Chu không những chẳng giúp gì, lại còn gây rắc rối khi đưa Lương Nhu vào làm ở Tập đoàn Chu thị, sắp xếp cho hắn một vị trí tốt.
Chu Chúc Tinh cảm thấy ba mình thật sự có vấn đề. Đã sắp Tết, sao còn đưa người có quan hệ vào công ty?
Kiếp trước, Lương Nhu cũng gia nhập Chu thị vào khoảng thời gian này. Sau thực tập không lâu, hắn gặp cha Chu, rồi được bố trí vào một công ty con. Nhờ đó, hắn tiếp cận tiểu thư nhà họ Vương trong một dự án hợp tác với Tổng giám đốc Vương.
Chỉ nghĩ đến những rắc rối sắp xảy ra, đầu Chu Chúc Tinh đã nhức nhối.
“Cốc! Cốc!” – Tiếng gõ cửa vang lên.
Nghe ra là ai, Chu Chúc Tinh khẽ mỉm cười: “Vào đi.”
Trần Việt thò đầu vào, vừa thấy anh mắt đã sáng bừng, tay xách hộp giữ nhiệt, bước vào văn phòng.
Dạo này, Trần Việt đã khỏe lại, lại tiếp tục mang cơm đến cho Chu Chúc Tinh. Dù cơm ở nhà ăn Tập đoàn cũng ngon, nhưng cậu sợ anh ăn uống qua loa, nên quyết định ngày nào cũng mang cơm trưa.
Khoảng thời gian này là lúc duy nhất trong ngày mà Chu Chúc Tinh có thể hoàn toàn thư giãn. Anh có thể hôn Trần Việt trên ghế sofa, gối đầu lên đùi cậu nghỉ ngơi, hay tâm sự mọi chuyện trong lòng.
Chu Chúc Tinh ôm lấy Trần Việt, nghịch ngợm các ngón tay cậu, rồi kể về Lương Nhu.
Nghe đến tên đó, Trần Việt liền nhíu mày, kể lại lần gặp hắn ở nhà hàng mấy hôm trước.
Chu Chúc Tinh nghe xong, khẽ cười khẩy: “Kiếp trước, tiểu thư nhà họ Vương chính là bị hắn lừa. Tiếc là đến khi sinh con rồi mới nhận ra bộ mặt thật.”
“Kiếp này, anh sẽ không để chuyện đó xảy ra nữa.”
Nghe vậy, Trần Việt cảm thấy an tâm. Cậu từng lo lắng liệu tiểu thư nhà họ Vương kiếp này có lại bị Lương Nhu lừa dối, nhưng xem ra Chu Chúc Tinh đã có kế hoạch.
“Mấy hôm nữa là thứ Bảy, anh Viên rủ tụi mình đi gặp mặt. Em muốn giới thiệu anh với mọi người, được không anh?” Trần Việt chợt nhớ ra, liền hỏi.
Ánh mắt Chu Chúc Tinh lóe lên: “Được chứ. Anh cũng muốn gặp lại ‘đàn anh Viên’ mà em hay nhắc đến.”
Hết chương 88