489. Chương 489: Tấn công dữ dội

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana)

Chương 489: Tấn công dữ dội

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 489 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Trans+Edit: Lắc
Trong suốt chiếc ống pháp thuật trong suốt như pha lê chứa đầy một vật thể đông lại không màu, từ đó tỏa ra cái lạnh đến mức có thể khiến máu người đông cứng ngay khi nhìn thấy.
Khi Lucien bắt đầu niệm thần chú, ống pháp thuật rung lên như thể sắp nổ tung.
Thấy vậy, Rudolf II, người đang trấn áp Natasha, lắc đầu thầm nghĩ: ‘Vấn đề lớn nhất của thần chú này là… thời gian thi triển quá dài! Mà Natasha lại không đủ sức ngăn cản ta!’ Ngay khi ý nghĩ cuối cùng vừa lướt qua tâm trí, trang sách phía sau lật sang, ông lập tức giáng một đòn nặng nề vào Natasha, khiến cô tạm thời tê cứng, sau đó dang rộng đôi cánh, vỗ mạnh và bay vụt đi, thoát khỏi tầm nhắm của linh lực Lucien.
Một người từng chứng kiến cậu sử dụng
Roi Băng Tuyết Nữ Thần
làm sao có thể không nhìn ra điểm mạnh yếu của thần chú này?
Là thần chú băng tuyết cấp chín, gần đạt độ không tuyệt đối, khi được một Đại pháp sư thi triển, nó thực sự vô cùng mạnh mẽ và không có điểm yếu. Nhưng khi giải phóng thần chú vượt cấp thông qua vật liệu chuẩn bị sẵn, thời gian niệm chú mất tới ba đến bốn giây, nghĩa là nó không thực sự đe dọa được Hào quang hiệp sĩ hay Hoàng kim hiệp sĩ, trừ phi kết hợp với đồng đội hoặc đối phương vì lý do nào đó mà mất trí.
Vừa lóe sáng giữa không trung, đôi cánh thiên thần trên lưng Rudolf II khẽ vỗ, thanh kiếm Tịnh Hóa Chi Hỏa trong tay buông nghiêng, chuẩn bị tấn công tiếp. Ông không muốn cho Lucien và Natasha có chút thời gian nghỉ ngơi nào, bởi nếu không, một pháp sư cao cấp như Lucien chắc chắn sẽ dùng đủ loại thần chú phụ trợ để tăng cường sức mạnh cho Natasha và làm suy yếu ông. Lúc ấy, một tên ngụy Hoàng kim hiệp sĩ như “Danniel” có thể sẽ thất bại – Pháp sư cao cấp đáng gờm đến vậy đấy.
Hơn nữa, nếu cuộc chiến kéo dài quá lâu, khi Alterna hấp thu hết mảnh vỡ “bản chất”, hoặc khi Congus sống lại quay về, ông sẽ không còn cơ hội chiến thắng nữa.
Rudolf II vừa vỗ nhẹ đôi cánh thiên thần, câu chú dài khó niệm của Lucien liền biến mất.
Ông trở nên nghiêm nghị, gương mặt cứng lại khi bắt gặp ánh mắt cười của cậu. Tay phải Lucien búng lên một đồng tiền lấp lánh, xung quanh cậu lập tức xuất hiện những đường điện uốn lượn như rắn và từ trường làm biến dạng không gian xung quanh.
Tuy nhiên, vật thể đông đặc không màu kia vẫn không hề thay đổi. Nó chầm chậm rơi xuống, nổi bật giữa màn đêm.
‘Hắn giả vờ niệm chú? Muốn lừa ta né tránh?’ Bị lừa dối, Rudolf II vô cùng tức giận. Là biểu tượng của “sự thành thật và thiện lương”, ông ghét nhất bị lừa dối. Tuy nhiên,
Pháo Điện từ của Lucien
, một thần chú khắc trong linh hồn, đã lập tức hóa thành một con lôi long lao tới oanh tạc, tốc độ nhanh đến mức ông vừa mới dịch chuyển tức thời, không thể nào tránh khỏi.
Gương mặt Rudolf II trở nên nghiêm nghị. Đôi cánh sau lưng khép lại, che chắn bản thân hoàn toàn dưới lớp lông vũ trắng.
“Bùm!” Một tiếng nổ vang trời từ nơi pháo điện từ đánh trúng đôi cánh.
Những mảnh lông vũ cháy thành than bay tán loạn, giữa đôi cánh xuất hiện một lỗ lớn, thậm chí ngực của Rudolf II cũng máu thịt lẫn lộn, thân thể khẽ run và rơi vào trạng thái chấn động tạm thời.
‘Đáng tiếc là điện áp và từ trường của pháo điện từ chỉ đạt cấp sáu, không đủ mạnh để gây thương tổn thực sự cho Hoàng kim hiệp sĩ.’
Tuy nhiên, điều Lucien cần chỉ là một thoáng chần chừ trước sự tấn công. Bỗng nhiên, từ ngực trái cậu hiện lên một tia sáng lạnh lẽo lấp lánh, phác họa thành hình chiếc huy chương, rồi một tia băng giá nhanh chóng bắn ra, đánh trúng vào vết thương trên ngực Rudolf II.
Từ trung tâm vết thương, một lớp băng long lanh ngưng tụ trên cơ thể ông gần như ngay lập tức, khiến ông tựa như biến thành một quan tài băng hình người.
Lúc đầu Lucien định thi triển vài thần chú để làm giảm khả năng kháng phép của Rudolf II trước khi dùng tới
Băng Quan Tĩnh lặng
, nhưng phát hiện ra trước khi bị chiếm hữu, áo giáp của Danniel đã hư hại, khả năng kháng phép suy giảm sau
Tế Lễ Sinh mệnh
Mưa Ô uế
, cậu đổi ý.
Ánh trăng bạc chiếu vào quan tài băng, khiến nó tỏa sắc rực rỡ rồi nhanh chóng tan chảy, dường như muốn hòa tan cùng linh hồn bên trong cơ thể Danniel.
Ngay lúc này, Lucien thi triển
Bàn tay Pháp sư
, cầm lấy “heli rắn”, vừa tung lên cao vừa niệm một câu thần chú dài.
Lần này, trong lúc niệm chú, ống nghiệm đột nhiên vỡ tan. Vật thể không màu bên trong nhúc nhích, hấp thu hàn ý buốt giá, sau đó hóa thành một tia tinh thể băng không chút rực rỡ. Lucien vung tay phải ra, tia tinh thể băng lập tức hung hãn quất vào quan tài băng đang tan chảy kia.
Xung quanh quan tài băng tức thì hiện ra một luồng sáng xanh thẳm, khiến vạn vật đều đông cứng thành băng. Thân thể tàn tạ của Rudolf II, thứ đã hóa thành một bức tượng băng sống động, liền biến thành những giọt mưa và bốc hơi vào không khí.
Đột nhiên, Natasha hai tay nắm chặt Công Lý Mờ Nhạt, nhảy một bước rút ngắn khoảng cách mười mét và chém vào đám hơi nước trắng xóa.
Giữa màn sương trắng đột nhiên xuất hiện một khuôn mặt hư ảo không có ngũ quan, sau đó liền bị trường kiếm chia năm xẻ bảy.
Hình chiếu không còn nơi nương tựa liền tồn tại như một oan linh, để rồi bị khắc tinh của nó, Công Lý Mờ Nhạt, hủy diệt hoàn toàn.
“Không hổ là một Hoàng kim hiệp sĩ, phải dùng liên tục tới mấy thần chú cấp chín mới giải quyết trận chiến triệt để được.” Thấy cảnh này, Lucien trầm giọng nói.
“Thật, thật sự là ác quỷ!” Sophia ở xa cũng có cảm giác tương tự khi hình chiếu biến mất. Cô run rẩy sợ hãi, một lần nữa thấm thía sự xảo quyệt của Lucien.
Phải mất một lúc lâu sau mới sực tỉnh, trong lòng cô thầm thấy vui mừng vì lần này chỉ quan sát từ xa, nếu không thì có lẽ sẽ không thể may mắn như hồi trước.
Quệt mồ hôi lạnh trên trán, Sophia khẽ thở dài: “Vừa là Grand Arcanist tương lai, vừa là đại nhạc sĩ thiên tài, hắn tài năng hơn so với ma quỷ rất nhiều…
Chẳng trách ngay cả đến một người phụ nữ nam tính như Natasha cũng thích hắn. Anh à, anh hết cửa rồi…”
……
Natasha cất kiếm đi rồi bắt đầu kiểm tra tình trạng thể chất và tinh thần của mình. Hình chiếu của Rudolf II quá quỷ dị, cô không thể không cẩn thận.
“Người yên tâm. Hình chiếu của ông ta đã bị đòn kiếm của Alterna làm bị thương nghiêm trọng rồi. Sau lần thứ hai bị tiêu diệt thì ông ta sẽ rất khó có thể chiếm hữu thân xác khác được nữa.” Lucien vừa trấn an Natasha vừa kiểm tra tình trạng linh hồn của chính mình.
Natasha kiểm tra bản thân cẩn thận xong thì bảo Camil cũng làm tương tự, sau đó thu lại vẻ điềm đạm và nghiêm túc mà chuyển sang cười nói: “Ta không ngờ Alterna lại trú ở trong tay trái của cậu đấy. Nó có ảnh hưởng gì tới hoạt động thường ngày không?”
Càng nhìn vẻ mặt của Natasha, Lucien càng cảm thấy nụ cười của cô có ẩn ý gì đó, bèn nhướng mày: “Hoạt động gì?”
“Ý ta là hoạt động kết ấn chú ấy.” Natasha cố tình giả vờ đoan trang, điệu bộ mà liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu, sau đó không nhịn được nữa liền bật cười ra tiếng, khiến cho Lucien có cảm giác vô cùng thân thuộc. Cô vẫn là Natasha của ngày trước, một người rất khoái thảo luận về những vấn đề đàn ông.
Tuy nhiên, sau khi cười xong hai tiếng, cô lại nghiêm túc trở lại. “Giờ không phải lúc để đùa. Đi nào. Á Thần Lich sẽ sống lại rất nhanh thôi.”
“Cho tôi biết nghị viện ở đâu đi, tôi sẽ tự đến đó.” Thấy Natasha nhướng mày và lấy tay phải xoa xoa cằm, Lucien vội giải thích: “Sao chủ Định mệnh của tôi rất đặc biệt, trên người lại còn có Alterna trú ngụ, vậy nên về cơ bản tôi sẽ không bị những cường giả ở cấp bậc Congus nhắm mục tiêu đâu, trốn ông ta sẽ dễ hơn. Còn nếu ở cùng người thì không những hại người mà còn hại cả tôi nữa.”
Natasha khẽ gật đầu đồng ý với lý do của Lucien, sau đó không do dự nói: “Khu vực do Ma pháp Nghị viện kiểm soát nằm ở phía Đông, băng qua sa mạc, sau đó bay qua biển. Bọn họ đang kiếm tìm một địa vực lớn ở khu vực đó. Còn khu vực bên này thuộc về giáo hội, chẳng qua vẫn chưa tìm kiếm đến phía Tây. Haha, vấn đề coi bộ được giải quyết rồi. Cậu đi đường nhớ cẩn thận. Ngoại trừ thầy mình và bà Hathaway ra, đừng quá tin tưởng vào các Grand Arcanist khác.”
“Vậy tôi đi luôn đây. Công Lý Mờ Nhạt này…” Lucien chưa kịp nói dứt câu, Natasha đã cắt ngang với ý cười đầy trong mắt: “Muốn tặng ta sao? Tuyệt. Ta thích lắm. Nhưng đợi cậu thoát khỏi nguy hiểm đã rồi hãy tặng, bởi biết đâu còn phải dùng đến nó trên đường đi. Ta cũng sẽ lẻn vào khu vực do Ma pháp Nghị viện kiểm soát để thông báo trước cho bà Hathaway và Ngài Chúa Tể Bão Táp. Có họ quay lại tìm kiếm rồi thì cậu sẽ giảm bớt được nhiều rủi ro hơn.”
Cô không hề giấu giếm sự yêu thích của mình đối với Công Lý Mờ Nhạt, một thanh trường kiếm có bối cảnh đẹp đẽ đằng sau, nhưng vẫn rất chí khí đưa nó cho Lucien.
Lucien gật đầu, nhưng vừa chìa tay ra, chuẩn bị nhận lại Công Lý Mờ Nhạt, cậu bỗng cứng người lại. Trên thân thể cậu đột nhiên xuất hiện một mảng màu đen, trắng, xám, khí tức tĩnh lặng, đơn điệu của Linh Giới tỏa ra nồng nặc. Đồng thời, ánh trăng bạc trên tay trái cậu cũng đang cố gắng khống chế tình hình.
Natasha lập tức nâng Công Lý Mờ Nhạt lên, tận dụng đặc thù đối phó với sinh vật bất tử của nó để chém vào Lucien. Một tia sáng lóe lên, màu đen, trắng, xám ngưng kết bắt đầu tan đi, sau đó lại được ánh sáng bạc kiểm soát.
“Vừa rồi có chuyện gì?” Natasha lo lắng hỏi.
Lucien lặng lẽ cảm nhận ý chí của Alterna rồi có chút bất đắc dĩ nói: “Alterna đang hấp thu mảnh vỡ, nhưng sự phản kháng của nó rất dữ dội. Thi thoảng Người sẽ mất kiểm soát, khi đó tôi sẽ rơi vào tình trạng như vừa rồi. Nhưng về cơ bản thì mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát của Người, chắc sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu.”
“Nhưng nếu như tình trạng vừa rồi cứ tiếp tục kéo dài, cậu sẽ khó mà thoát khỏi tầm ngắm của Á Thần Lich, chưa kể ông ta còn biết cậu đang đi về phía Đông nữa. Phải mất bao lâu thì Ngân Nguyệt Thần Alterna mới hấp thu xong những mảnh vỡ đó?” Natasha nghiêm nghị hỏi, chân mày có chút cau lại.
Lucien hít một hơi thật sâu rồi nói: “Khoảng một tuần.”
Dù rằng một tuần là rất dài, rất nguy hiểm, nhưng Lucien lại có một cảm giác kỳ lạ: Việc hấp thu tồn tại thần bí của Linh Giới làm sao có thể hoàn thành xong chỉ trong một tuần? Trừ khi còn có điều gì đó kỳ quái khác.
“Rõ thật là. Được rồi. Ta sẽ bảo vệ cậu, chúng ta sẽ trốn ở dãy núi phía Bắc, đồng thời mỗi ngày đều sẽ thay đổi hành tung để đối phó với Á Thần Lich. Trong lúc đó thì ta sẽ nhờ dì Camil đi về phía Đông để nhờ bà Hathaway và Ngài Chúa Tể Bão Táp giúp đỡ. Ta cũng có thể dùng Công Lý Mờ Nhạt để rút ngắn thời gian cậu mất kiểm soát.” Natasha nghiêm túc đề nghị. “Ta nghĩ những lúc không bị mất kiểm soát, hẳn là Ngân Nguyệt Thần Alterna sẽ không ngại chia cho ta một chút sức mạnh để giúp ta che đậy khí tức và quỹ tích định mệnh đâu, phải không?”
Lucien im lặng vài giây để cảm nhận bên trong tay trái, sau đó nói: “Người nói là được, nhưng hãy để quý cô Camil bảo vệ tôi, còn người đi về phía Đông.”
“Việc của ta sao lại để dì Camil làm? Hơn nữa, dì ấy đã bị thương và kiệt sức rồi. Dù cho có thuốc thang đi chăng nữa thì vẫn sẽ phải mất ít nhất nửa ngày mới có thể hồi phục, mà Á Thần Lich thì chưa tới nửa ngày nữa là đến rồi.” Natasha cắn môi nhìn Camil rồi quyết định.
Lucien nhìn quanh, thấy đã không còn nhiều thời gian thì không chần chừ thêm nữa: “Được rồi, đi thôi.”
Natasha gật đầu rồi bay tới nói chuyện với Camil. Sau một hồi tranh cãi, cô đưa đôi mắt xanh lạnh lẽo nhìn Lucien như thể muốn ăn tươi nuốt sống cậu, nhưng rồi cuối cùng vẫn tra trường kiếm vào vỏ và loạng choạng rời đi.
Mặt khác, Natasha và Lucien cũng dùng đủ mọi biện pháp để xóa bỏ dấu vết rồi đi về phía Bắc.
Vài phút sau, Francis, người nằm ở phía xa, cảm thấy xương cốt trong người mình đã bắt đầu lành lại và có thể đứng dậy lần nữa. Đột nhiên, một khuôn mặt xuất hiện trước mắt hắn. Đó chính là khuôn mặt tươi cười của Ell.
Cái đầu vỡ nát của Hắn đã phục hồi, toàn thân lại toát ra vẻ thần bí, khó lường: “Ta rất hài lòng với biểu hiện của ngươi lần này. Chúng ta tạm thời rút lui trước.”
‘Làm sao có thể lành nhanh như vậy?’ Francis kinh ngạc nghĩ, nhưng hắn đủ khôn ngoan để không hỏi. Thay vào đó, hắn giả vờ kính cẩn nói: “Tôi chỉ tin tưởng vào Người, Thần Ell vĩ đại.”
Ell khẽ gật đầu hài lòng rồi cụp mi mắt xuống, che khuất đi những sắc thái đen, trắng, xám ngưng kết trong đó.
Thế rồi, Hắn cùng Francis tất tả rời khỏi thành Husum.