Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana)
Chương 530: Đề xuất của Rock
Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 530 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Dịch+Viết lại: Lắc
Sau khi mở pháp trận liên lạc điện từ, một giọng nói trưởng thành và dịu dàng vang lên từ chiếc kính độc nhãn: "Lucien?"
Lucien thoáng ngạc nhiên. Lúc đầu, cậu không nhận ra đó là ai. Mãi đến khi đối phương lên tiếng lần nữa, cậu mới nhận ra cô chính là Florencia, vợ của Grand Arcanist Oliver, đồng thời là một thành viên của Ủy ban Công vụ.
"Cô Florencia, cô tìm tôi có việc gì sao?" Lucien hỏi với vẻ nghi hoặc.
Florencia khúc khích cười: "Cậu nghĩ tôi rảnh rỗi lắm à? Không có việc gì thì ai lại buồn gọi cậu chứ? Cậu nghĩ gì về luận án của Oliver? Chắc là cậu đã đọc ấn bản [Arcana] mới nhất rồi phải không?"
Lucien càng thêm nghi hoặc. Những vấn đề này đáng lẽ phải do cô thảo luận riêng với chồng mình, sao lại hỏi một người ngoài như cậu? Nhưng rồi cậu chợt nhớ ra hai người đang có mâu thuẫn, bèn mỉm cười: "Đúng vậy. Tôi cũng đã trao đổi với Ngài Raventi và ông Gaston rồi. Nếu cô không phiền, tôi có thể bắt đầu nói được chứ?"
"Được." Florencia đáp ngay không chút do dự.
Sau khi trao đổi quan điểm về luận án, cô im lặng một lúc, rồi hạ thấp giọng: "Lucien, Oliver có nhờ cậu hợp tác làm một vở opera không? Tốt nhất cậu đừng nên nhận lời."
"Sao cô lại biết?" Lucien không khỏi ngạc nhiên. Lẽ nào ông ấy không giỏi giữ bí mật?
Trong giọng nói trầm xuống của cô thoáng hiện chút hài lòng: "Anh ấy lúc nào cũng than phiền rằng ở Holm này chẳng có nhạc sĩ nào xứng đáng cả, những vở kịch của anh ấy chẳng thể chuyển thể thành opera hay được. Vì vậy, nếu muốn viết một vở opera mới để lấy lòng tôi, làm sao anh ấy có thể bỏ qua cậu, một bậc thầy có uy tín trong lịch sử âm nhạc chứ?"
"Vậy làm sao cô biết ông ấy muốn lấy lòng cô bằng một vở opera?" Lucien tò mò hỏi. Đến giờ cậu mới nhận ra Florencia chỉ suy đoán dựa trên hiểu biết về chồng và mối quan hệ của họ.
Florencia nở một nụ cười ngọt ngào, nhưng trong đó thoáng hiện nhiều cảm xúc phức tạp: "Anh ấy lúc nào cũng như vậy. Không phải là những món trang sức do chính tay chế tác, cũng chẳng phải những bài thơ ngọt ngào, mà là một vở opera mới. Hai lần trước, anh ấy đã dùng hai cách này để lấy lòng tôi. Xét đến tính cách không thích lặp lại của anh ấy, lần này chắc chắn sẽ là một vở opera mới."
"Vậy sao cô không để tôi nhận lời? Cô không muốn tha thứ cho ông ấy sao?" Vừa hỏi xong, Lucien tự tát nhẹ vào mặt mình. Sao lại hỏi thẳng như vậy chứ? Cậu vốn cũng thích buôn chuyện.
Florencia cười nhưng không có chút vui vẻ, trong giọng điệu đùa giỡn pha chút cay đắng: "Cậu viết For Silvia xong thì Silvia chết, nếu như cậu viết một vở opera để giúp một cặp vợ chồng làm lành mà kết cục lại là chia tay, tôi nghĩ nhạc tình yêu của cậu sẽ biến thành lời nguyền trong lòng mọi người. Tôi nhờ cậu đừng nhận lời cũng là để tốt cho cậu thôi."
Lucien nhanh chóng nắm bắt được ý tứ trong lời nói của cô: "Cô định ly hôn với Ngài Oliver?"
"Ừ." Florencia trả lời trầm mặc. Sau đó, như thể trút bỏ nỗi lòng, cô nói: "Tôi đã chịu đựng và khoan dung cho anh ấy hết lần này đến lần khác, nhưng anh ấy chưa bao giờ thực sự hối cải. Tôi mệt mỏi rồi, tuyệt vọng rồi, tôi không muốn dây dưa với anh ấy nữa. Tôi còn có nghiên cứu arcana và ma thuật của riêng mình, còn có thầy, đồng môn và bạn bè. Dù có rời xa anh ấy, giá trị và ý nghĩa cuộc sống của tôi cũng sẽ không mất đi. Có những lúc, tình yêu không thể che đậy tất cả. Biết đâu sau khi chúng tôi chia tay, tôi vẫn có thể tìm thấy hạnh phúc mới."
Cô nói rất bình tĩnh, không khóc lóc cũng chẳng than thở, khiến Lucien nghe ra được sự quyết tâm trong lời nói của cô. Có vẻ đây là một quyết định đã được cân nhắc kỹ lưỡng, không phải bồng bột nhất thời. Do đó, cậu không cố thuyết phục cô mà chỉ mỉm cười: "Vậy thì, tôi chúc cô có được cuộc sống mới."
Tuy nhiên, từ sự quen thuộc và hiểu biết của Florencia về Oliver, liệu hai người họ có thể dễ dàng cắt đứt quan hệ như vậy hay không? Lucien không tin lắm.
Florencia trầm giọng: "Lucien, cậu quả thực là một người đàn ông tốt. Tôi vẫn thường nghĩ, nếu ngày đó không gặp Oliver mà đợi đến bây giờ để gặp cậu, một người tài năng, chung thủy và ôn hòa hơn anh ấy, cuộc hôn nhân của tôi chắc sẽ hạnh phúc đến mức khiến người ta phải ghen tị. Tôi ngưỡng mộ bé Natasha lắm đấy."
Cô vốn là học trò của Morris, còn Morris lại là một thành viên của Vương tộc Holm, đồng thời là một bậc tiền bối được Hathaway coi trọng. Vì vậy, cô đại khái nắm được cuộc đối thoại giữa Lucien và Hathaway hôm trước, cũng biết cậu đã vượt qua vô số cám dỗ suốt những năm qua như thế nào.
"Cảm ơn lời khen của cô." Dù được khen là đàn ông tốt, nhưng Lucien, người đã có người yêu, lại không hề quan tâm mà chỉ mỉm cười cảm ơn.
Florencia đột nhiên bật cười khúc khích: "Thật ra, tôi đã từng có ý định trả thù Oliver. Tôi định làm như anh ấy, tìm một người đàn ông tốt khác để có quan hệ cả về tinh thần lẫn thể xác. Lúc đó, cậu chính là một trong những mục tiêu của tôi đấy. Nhưng cậu hoàn toàn chẳng nhìn thấy sức hấp dẫn của tôi, còn tôi thì cũng không vượt qua được chướng ngại tâm lý.
Giờ cậu đã có bé Natasha rồi, tôi sẽ không làm thế nữa. Bản thân tôi đã trải qua đau đớn, cho nên tôi sẽ không để những cô gái khác phải chịu đựng nỗi đau tương tự. Lucien, hãy đối xử thật tốt với bé Natasha nhé. Nếu cậu có người phụ nữ khác, tôi nhất định sẽ quyến rũ em ấy, khiến em ấy rời bỏ cậu hoàn toàn. Haha, em ấy mất mẹ từ nhỏ, chắc chắn sẽ thích những người phụ nữ trưởng thành như tôi."
Lucien xấu hổ gãi gãi cằm rồi nhanh chóng đổi chủ đề: "Cô Florencia, cô bảo tôi là một trong những mục tiêu, vậy nghĩa là cô còn có mục tiêu khác?"
Nói đến đây khiến Florencia cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Cô nín cười nói: "Tiêu chuẩn của tôi cao lắm đấy, không có mấy người đàn ông đáp ứng đủ tiêu chuẩn của tôi. Ngoài ra, họ còn phải có chỗ dựa vững chắc để không bị Oliver giết chết. Vì thế nên ngoài cậu ra, tôi còn từng nghĩ đến việc quyến rũ thầy mình nữa. Nhưng sau khi phân tích cẩn thận, tôi thấy tỷ lệ thành công chắc chắn không cao. Nói xem, Lucien, liệu thầy tôi có bị mê hoặc nếu tôi mặc một chiếc váy đính đầy những vật liệu quý hiếm như lãng thạch, thái dương thạch, băng tinh thạch hay da rồng không?"
Lucien thẳng thắn chỉ ra vấn đề: "Tôi nghĩ là Ngài Morris sẽ lẳng lặng cởi váy của cô ra, đẩy cô xuống giường, rồi trực tiếp ôm váy của cô bỏ đi."
"Hahaha, tôi cũng nghĩ thế đấy!" Florencia lúc đầu sửng sốt, sau đó liền phá ra cười.
Lucien nhướng mày, đột nhiên cảm thấy nói xấu trưởng bối không hay cho lắm, bèn hỏi: "Gần đây tôi không gặp Ngài Morris. Không biết ngài ấy đang nghiên cứu cái gì?"
"Từ sau khi cậu đề xuất Tân Giả kim thuật, thầy tôi gần như nhỏ dãi ra luôn ấy. Đây là phạm trù có thể điều khiển sự chuyển hóa vật chất mà. Nếu nghiên cứu kỹ lưỡng, muốn có bao nhiêu báu vật thì sẽ có bấy nhiêu, thế nên toàn bộ tâm sức ông ấy đều dốc hết vào đó." Florencia nói đùa, nhưng trên thực tế, đối với những cường giả bậc chín hệ Nguyên tố như Morris, Donald và Raventi, Tân Giả kim thuật đã mở ra cánh cửa tiến lên huyền thoại cho họ. Làm sao họ có thể không nghiên cứu cẩn thận cho được?
Lucien cũng hài hước đáp lại: "Nếu Ngài Morris và Alferris không phải một người một rồng, tôi sẽ nghi ngờ Alferris chính là con riêng của ngài ấy mất. Ngài ấy giữ của y kỹ lưỡng như rồng vậy."
Sau khi tán gẫu một hồi, Florencia chúc: "Cố lên Lucien, tranh thủ có con với Natasha càng sớm càng tốt đi. Nếu không phải vì Oliver và tôi chỉ thích thế giới hai người, có lẽ kết cục của chúng tôi đã không như bây giờ."
"Hiện tại tình hình quá nguy hiểm, không thích hợp để có con. Hơn nữa, cô ấy mới đăng cơ chưa đầy một tháng, nên từ giờ đến lúc bị thúc giục và gây sức ép vẫn còn vài năm nữa." Lucien đã trao đổi với Natasha về ý kiến này. Những năm tới đây sẽ có nhiều biến đổi, mang thai có thể dễ dàng làm suy giảm khả năng chiến đấu của cô, khiến cô rơi vào nguy hiểm. Vì vậy, họ sẽ cân nhắc vấn đề này sau khi tình hình ở Holm ổn định.
Natasha cũng rất tán thành. Cô hy vọng có thể công khai kết hôn với Lucien và giúp cho con cái của cả hai được sinh ra trong một gia đình lành mạnh.
Còn về vấn đề cấp bậc càng cao sẽ càng khó thụ thai, thì
Cưỡng chế Thụ thai Thuật
trong Sổ Hồng không phải chỉ để giải trí. Đây là thứ được một Pháp sư huyền thoại sáng tạo ra để duy trì nòi giống. Lần đầu nhìn thấy thần chú này, cậu khi ấy đã đột nhiên nảy sinh ảo giác rằng mình đang đến Bệnh viện Ma thuật Allyn để điều trị vô sinh.
Sau khi trò chuyện với Florencia xong, Lucien có chút ngập ngừng. Xét về mặt quan hệ, Florencia là học trò của Morris, mà Morris lại là trưởng bối của Natasha, tức là họ rốt cuộc ở cùng một phía. Nếu cô đã có lời nhờ vả, cậu đáng lý nên từ chối hợp tác với Oliver. Tuy nhiên, cậu đã hứa với ông từ trước, có hành vi nuốt lời sẽ không hay cho lắm.
Nghĩ ngợi một hồi, Lucien ra quyết định: 'Hoãn việc sáng tác vở opera tới sau khi họ ly hôn. Đến lúc đó, nếu như Ngài Oliver vẫn muốn mình sáng tác, vẫn muốn họ quay lại với nhau, thế thì việc này sẽ không xung đột với yêu cầu của cô Florencia nữa.'
'...Vả lại, phải chăng việc cô Florencia thỉnh cầu mình không sáng tác cho thấy cô ấy vẫn còn một chút dao động trong lòng và lo rằng bản thân sẽ bị vở opera làm cho lay động? Mong là cuộc ly dị của họ sẽ không kết thúc trong bi kịch...'
Đột nhiên, kính độc nhãn của cậu lại nóng lên. Lucien bất đắc dĩ sờ sờ lông mày, sau đó kích hoạt pháp trận liên lạc.
"Lucien." Giọng của Morris vọng ra từ chiếc kính độc nhãn.
Lucien liền "a" một tiếng rồi lúng túng nói: "Chào buổi sáng, Ngài Morris."
"Cậu làm sao mà kỳ thế?" Morris nghi hoặc hỏi.
Khóe môi Lucien giật giật. Tôi sẽ không kể việc mới nãy tôi đã nói xấu ngài với học trò của ngài đâu. Cậu nhất thời có tật giật mình nói: "Ngài Morris, ngài tìm tôi có việc gì sao?"
"Cậu đã đọc số [Arcana] mới nhất chưa?" Morris cũng có câu hỏi tương tự.
Cứ như vậy, Lucien dành cả buổi sáng để thảo luận với những Đại pháp sư và pháp sư cao cấp mà mình quen biết, nhưng Douglas và các Pháp sư huyền thoại khác lại không liên lạc với cậu, bởi vì với trí tuệ của họ, không khó để họ nhìn ra vấn đề trong luận án của Oliver.
Mãi đến trưa, cậu mới có thời gian rảnh để chuẩn bị tiếp tục đọc tập san [Arcana] sau bữa trưa – Nếu không nghiên cứu và để ý đến những luận án mới nhất thì cho dù có thư viện linh hồn đi chăng nữa, cậu cũng vẫn có thể mắc sai lầm lớn.
Đúng lúc này, Rock trong bộ lễ phục đen từ ngoài đi tới và gõ cửa văn phòng của cậu: "Lucien, có thời gian nói chuyện chút không?"
"Anh xong nhiệm vụ bắt buộc rồi à?" Lucien vui vẻ mời anh vào.
Rock ngữ điệu nhẹ nhõm nói: "Dĩ nhiên rồi. Là thành viên của Viện Nguyên tử, nhiệm vụ bắt buộc giao cho tôi rất đơn giản. Lazar chắc cũng sẽ về sớm thôi. Lucien, tôi tới là muốn nói với cậu, giờ số dự án nghiên cứu arcana đã tăng lên, Viện Nguyên tử của chúng ta đang thiếu hụt cả nhân lực lẫn không gian."
"Tôi sẽ xin Ủy ban Công vụ cho hợp nhất tất cả các phòng thí nghiệm dự phòng trên tầng mười tám vào với nhau." Lucien thản nhiên nói. Cậu hiện đã là một người có thẩm quyền không thể nghi ngờ trong lĩnh vực nghiên cứu nguyên tử, cho nên làm việc này chẳng có gì khó. "Về phần nhân lực, không phải chúng ta có nhiều Arcanist sao?"
Tính cả cậu thì có tổng cộng mười Arcanist.
Rock xòe tay nói: "Chỉ có quá nhiều Arcanist chứ không có ai làm trợ thủ hay tạp vụ hết. Các học trò của cậu trưởng thành xong thì đều có nghiên cứu của riêng mình cả, thế nên chúng ta cần phải tuyển thêm một nhóm pháp sư học việc nữa."
"Vậy thì anh hãy tới Vùng Nhiệm vụ để đăng tuyển, hoặc là liên lạc với các trường ma thuật rồi nhờ họ giới thiệu những người học việc ưu tú cho." Nói đến đây, Lucien ngờ vực hỏi: "Sao anh lại để ý đến vấn đề này?"
Rock trông đâu có giống một người sẽ để tâm đến những vấn đề như vậy.
Rock cười khan hai tiếng rồi thành thật đáp: "Thấy cả cậu lẫn Lazar đều đã có nóc nhà làm tôi đâm ra hơi sốt ruột. Tôi thì tiêu tốn hầu hết thời gian ở đây, không dẫn vào tí 'máu tươi' thì tôi làm sao có cơ hội chứ? Các học trò nữ của cậu mặc dù không tệ, nhưng tất cả đều bị cậu làm hỏng cả rồi, người nào người nấy mắt toàn mọc trên đỉnh đầu thôi, chẳng có ai thích tôi cả."
"Không ép buộc hay dọa dẫm đâu đấy." Lucien chỉ nhắc nhở một câu.
Rock hài lòng đứng dậy: "Theo cách nói của cậu thì việc tôi đang làm là tìm bạn đời để tiến tới hôn nhân, thế nên ai lại đi làm thế chứ? Tôi sẽ tới Vùng Nhiệm vụ để đăng tuyển. Với uy tín hiện tại của Viện Nguyên tử chúng ta, nhất định sẽ có vô số người học việc tới ứng tuyển cho mà xem. Ờm, không phải như vậy sẽ rất rắc rối sao?"
"Xét duyệt lý lịch, kiểm tra viết, phỏng vấn, tổng cộng ba vòng sàng lọc. Dù sao thì, mọi việc giao cho các anh đấy. Thi thoảng tôi sẽ tới giám sát." Lucien nói với vẻ đầy tai quái. Phải để cho các pháp sư học việc cũng được trải nghiệm một chút quy trình tìm việc làm chính quy mới được.