587. Chương 587: "Tà thần Thanos"

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 587 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Trans+Edit: Lắc
Tầng 31 của tháp Allyn.
Dù đêm đã buông xuống, tháp ma vẫn tự động khóa cửa, không một bóng người ra vào, nhưng với tư cách là một Grand Arcanist, Lucien đương nhiên không bị ảnh hưởng. Cậu dẫn Natasha đến thư phòng của mình ở tầng 33 nhờ một cú nhảy không gian từ không gian thu nhỏ Vũ trụ Nguyên tử, rồi bước vào thang máy.
Tháp ma về đêm yên tĩnh lạ thường. Bước chân trên hành lang xám bạc vọng lại, tạo nên bầu không khí kỳ quái, trống vắng và tĩnh mịch.
Vừa bước vào khu vực Đài phát thanh Thiên Không, đột nhiên một con sói trắng lao ra, nhưng khi nhận ra Lucien, nó liền ẳng ẳng một tiếng rồi nằm sấp xuống đất, vẫy đuôi lấy lòng cậu.
"Chào buổi tối, ngài… Ngài Evans. Chào buổi tối, Nữ Vương Bệ hạ." Louise, mặc một chiếc váy dài vàng nhạt giản dị, phát hiện hai người bên cạnh Lucien, suýt chút nữa đã gọi cậu là ngài Evans theo thói quen.
Nghe thấy giọng nói ngọt ngào quen thuộc ấy, Natasha lộ vẻ ngạc nhiên xen lẫn vui mừng: "Cô chính là cô Dạ Oanh phải không? Tôi rất thích chương trình cô chủ trì đấy. Ồ, cô không phải Louise sao? Louise, người nhạc sĩ mất tích của Aalto?"
Cô ngay lập tức liên tưởng đến vị nhạc sĩ mới ở Aalto với dung mạo ấn tượng và con sói trắng biểu tượng.
"Cô ấy đúng là nhạc sĩ Louise, nhưng chắc cô cũng không xa lạ với một tên gọi khác của cô ấy nữa. Thủy Ngân, đệ tử của Thủy Ngân." Lucien mỉm cười giới thiệu với Natasha.
Natasha định mở miệng nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ lắc đầu tự giễu rồi cười: "Hiệp hội Nhạc sĩ Aalto nên đổi tên thành Hiệp hội Pháp sư Aalto thì hơn. Là do nhạc sĩ dễ biến thành pháp sư, hay do pháp sư thích dùng danh tính nhạc sĩ để che giấu thân phận vậy?"
Trước khi quen Lucien, cô đã biết về đệ tử Thủy Ngân thông qua những nhân viên tình báo bảo vệ Silvia, nhưng không thể ngờ rằng Thủy Ngân lại là nhạc sĩ và cũng trốn đến Allyn!
"Làm gì có Hiệp hội Pháp sư Aalto, đây rõ ràng là Hội Đào tạo 'Du học' Aalto mới đúng." Lucien thầm nghĩ.
Louise nhẹ nhàng cười: "Đều nhờ có tấm gương sáng của Ngài đại nhạc sĩ kiêm Grand Arcanist đây. Bệ hạ, người đến tham quan đài phát thanh sao ạ?"
Natasha trước mỉm cười nhìn Lucien – quả nhiên là tấm gương sáng, sau đó nở nụ cười cởi mở và nhiệt thành: "Tôi rất thích giọng và phong cách dẫn chương trình của cô và cô Sơn Ca, nên đã bảo Lucien đưa tôi đến đây dự thính lặng lẽ, không ngờ lại gặp cô trực tiếp. Giọng cô thậm chí còn hay hơn qua đài radio ma thuật nữa."
"Là do hiệu quả phát thanh và đài phát thanh chưa đủ rõ ràng thôi." Lucien nói giùm cho đài phát thanh.
Louise, hiện đã là pháp sư bậc ba, nở một nụ cười ngọt ngào và lịch sự: "Được Bệ hạ yêu thích là vinh dự của tôi, nhưng [Thanh âm Arcana] sắp bắt đầu rồi. Xin thứ lỗi cho tôi phải thất lễ rời đi. Ngài Evans, Samantha và những người khác đang đợi ngài trong phòng họp ạ."
"Không, chính tôi thất lễ vì đã làm chậm trễ cô mới phải." Natasha nhìn theo bóng Louise bước vào phòng phát sóng trực tiếp của [Thanh âm Arcana], rồi tâm tình vui vẻ: "Vừa đến đã gặp được cô Dạ Oanh, xem ra vận xui của em đang bắt đầu đổi chiều rồi."
Cô ám chỉ đến sự việc tai nạn trong phòng thí nghiệm sáng nay, và việc cô đáng lẽ đã vượt qua Lucien về cấp độ, có thể khiến cậu kinh hỉ và tận hưởng niềm vui khi đè cậu xuống, nhưng lại bị cậu đè ngược.
"Lâu lắm anh mới được thấy dáng vẻ lịch thiệp và phong độ như vậy của em đấy." Lucien vừa trêu Natasha vừa dẫn cô đi qua cửa phòng phát sóng trực tiếp của [Thanh âm Arcana] đến phòng họp ở phía cuối.
Natasha mỉm cười liếc Lucien: "Cái lịch thiệp phong độ của em chỉ bày ra trước các quý cô thôi. Hê hê, anh cũng có 'cơ hội' đấy."
Hai người vừa nói cười vừa bước đi. Louise trong phòng phát sóng trực tiếp phía sau họ khẽ thở dài: 'Nữ Vương Bệ hạ và Ngài Evans quen nhau đã lâu, lúc ở Aalto hẳn đã là người yêu rồi… Giờ cuối cùng họ cũng đã vượt qua lớp lớp gian nan, trở ngại để ở bên nhau. Thật đáng ngưỡng mộ…'
Cô nhìn thấy rõ Lucien và Natasha đều đeo một chiếc nhẫn ở ngón áp út bên tay trái. Đặc biệt, trên tay Natasha là một loại trang sức huyền ảo vô cùng nổi tiếng, nhẫn Vương miện Holm "Nguyên Tố".
……
Cửa phòng họp vừa được đẩy mở, toàn bộ các Arcanist bên trong, kể cả Samantha, đều đứng dậy hành lễ, tay phải đặt lên trán: "Ngài là chân lý của nguyên tố, người nắm giữ quyền trượng của thời không."
"Không cần xưng hô phiền phức như vậy. Gọi 'Ngài' thôi. Thời gian của mọi người đều quý giá." Lucien nói đùa, rồi chỉ vào Natasha bên cạnh: "Đây là hôn thê của tôi, Natasha, Nữ Vương của Vương quốc Holm."
Tất cả các Arcanist, bất kể nam hay nữ, biểu cảm đều trở nên phấn khởi. Ngài Evans đã trực tiếp thừa nhận hôn ước với Nữ Vương, đây chính là tin tức trước mắt nghe tận tai! Đồng thời, họ cũng thầm kinh ngạc trước vẻ đẹp và khí chất của Natasha. Dù đã từng thấy đủ kiểu nữ pháp sư, nhưng họ vẫn khó mà không ngạc nhiên trước một nữ nhân hiên ngang, oai hùng như thế, nhất là khi bản thân điện nước của Natasha đã vô cùng đầy đủ.
Samantha kinh ngạc, ánh mắt thoáng lóe lên, sau đó nở nụ cười chân thành: "Tôi không biết hai người có hôn ước. Chúc cả hai hạnh phúc mãi mãi."
Natasha thoáng ngạc nhiên rồi cười: "Cô chính là Sơn Ca? Giọng cô còn hay hơn cả tiếng sơn ca thật. Ta là thính giả trung thành của cô đấy. Cô trông tri thức hơn ta nghĩ."
"Tôi rất vinh hạnh." Samantha trở lại vẻ vô cảm rồi nhìn Lucien nói: "Ngài Evans, đài phát thanh của giáo hội, gọi là [Âm thanh Cứu rỗi]."
Vừa nói xong, những tiếng xì xầm của các Arcanist dần lắng xuống, khiến giọng nói từ trong pháp trận truyền đến tai Lucien và Natasha một cách rõ ràng:
"Chúng tôi tin rằng trên thế gian này phải có một sự thật mà bất luận chủng tộc hay nghề nghiệp nào cũng đều có thể chấp nhận. Đó chính là những phẩm hạnh như nhân ái, cảm thông, khoan dung, thành thật, can đảm. Đó là thánh quang mà Người yêu mến. Nó có thể khiến tâm hồn chúng ta bình yên, không để chúng ta bị thế giới tràn ngập tội lỗi này làm cho ô nhiễm. Những kẻ như pháp sư tà ác hay hắc hiệp sĩ vi phạm đạo lý phổ quát này chính là những kẻ sa đọa, tàn bạo, độc ác, tất sẽ bị tiêu diệt…"
"…Chúng ta là anh chị em, chúng ta bảo bọc lẫn nhau, ca tụng thánh danh của Thần và đạt được sự cứu rỗi trong linh hồn. Lần này, chúng tôi đã mời những tín đồ ở mọi tầng lớp xã hội đến đây để cho tất cả mọi người biết đức tin là gì, những phẩm hạnh như nhân ái và cảm thông là gì."
"…Tôi là một tín đồ đến từ khu ổ chuột. Ở nơi này, chỉ cần bị bệnh hoặc bị thương thì thường sẽ đồng nghĩa với cái chết. Cách đây vài tháng tôi đã bị ốm nặng, nhưng lại may mắn sống sót nhờ những người hàng xóm của tôi, những mục sư tràn đầy lòng nhân ái và cảm thông ở khu ổ chuột, đã đối đãi và chăm sóc cho tôi mà không đòi hỏi bất kỳ sự đền đáp nào, bởi vậy mà cơ thể tôi dần dần hồi phục. Trong khoảng những ngày gần đây, tâm hồn tôi bình yên hơn bao giờ hết…"
"…Tôi đã từng lo lắng, nóng nảy và tràn đầy những cảm xúc tiêu cực. Nhưng khi được các vị mục sư khuyên bảo, tôi ngày càng sám hối từ tận đáy lòng nhiều hơn. Tôi giờ đã trầm tĩnh trở lại và tận hưởng sự bình lặng chưa từng có trước đây. Đó chính là bến cảng, là đích đến cho tâm hồn tôi…"
"Chương trình tiếp theo là [Ma thuật Tàn bạo Các bạn Không biết]. Trong chiến tranh Rentaro, đám pháp sư tà ác đã sử dụng phương thức tế sống con người để triệu hồi những ác ma từ Vực thẳm, một hành động tàn bạo đến mức khiến người ta phải căm phẫn. Vậy tình tiết cụ thể ra sao? Tôi sẽ khôi phục lại từng chút một cho mọi người…"
Một Arcanist không nhịn được bật cười: "Giáo hội bắt chước y nguyên sáng tạo chương trình của chúng ta luôn kìa!"
"Để hoàn thành được nhanh vậy thì có mỗi cách đó thôi. Người chủ trì cũng là một nữ giáo sĩ có giọng nói thanh thoát, thánh khiết nữa." Một Arcanist khác cũng cười đáp.
"Đừng coi nhẹ hiểu biết của Giáo hoàng và các cấp cao của giáo hội về sự phát triển của arcana. Chẳng qua thiết lập chương trình của bọn họ vẫn còn quá cứng nhắc, không đủ linh hoạt và lôi cuốn mà thôi." Lucien khẽ gật đầu nói. "Hãy sắp xếp người có chuyên môn giám thính kênh này. Có thể cân nhắc tiến hành trả lời các chủ đề nhạy cảm hơn trong [Thanh âm Arcana], nhưng không được để bị cuốn theo tiết tấu của bọn họ."
"Rõ." Các Arcanist đồng thanh đáp.
"…Vận mệnh của chúng ta từ lâu đã được Chân Thần sắp đặt. Tất cả đều đã được định sẵn. Chỉ khi tin vào Người thì mới có thể được cứu rỗi…"
Nghe vậy, tất cả các Arcanist đều làm vẻ mặt khinh thường, khiến Natasha khá tò mò: "Mọi người, giáo hội thì định nghĩa về vận mệnh như thế, vậy không biết định nghĩa về vận mệnh trong arcana và ma thuật là gì? Ma thuật tiên tri của hệ Chiêm tinh có thể chính xác đến mức nào?"
Mẹ cô không chuyên về hệ Chiêm tinh, vậy nên đương nhiên cô không có nhiều hiểu biết về nó.
Là một pháp sư cao cấp của hệ Chiêm tinh, Samantha nghiêm túc và trịnh trọng nói: "Trong lĩnh vực Chiêm tinh, vận mệnh cũng là thứ đã được an bài. Hết thảy đều đã được định sẵn, nhưng nó không liên quan gì đến Thần Chân Lý hết."
"Tại sao?" Natasha bối rối nhìn Lucien và Samantha. Cô cảm thấy thật khó lòng chấp nhận cách giải thích rằng vận mệnh không thể thay đổi.
Lucien mỉm cười ra hiệu cho cô nghe trước, đúng sai nói sau.
"Tại sao à... Không biết Nữ Vương Bệ hạ có từng nghe đến 'Quỷ Thanos' chưa?" Samantha nhớ lại những gì đã từng học và cố gắng dùng ngôn ngữ đơn giản nhất có thể để miêu tả.
Natasha lắc đầu: "Ta chưa từng nghe qua."
Lucien do vừa mới bắt đầu nghiên cứu Chiêm tinh nên cũng không biết nhiều về "Quỷ Thanos".
"Vào thời kỳ cuối của Đế chế Ma thuật cổ đại, các pháp sư bắt đầu tin vào Thuyết tất định,[note68214] hay còn được gọi là luật nhân quả. Họ tin rằng chỉ cần biết được tất cả các điều kiện, tham số hoặc nhân tố tác động thì sẽ có thể thông qua các loại quy luật xác định để biết kết quả của sự việc. Có nhân tất có quả, có quả tất có nhân." Samantha trước hết giảng giải đại khái về luật nhân quả. "Và cùng với sự phát triển của arcana, khái niệm này càng thêm ăn sâu bén rễ vào lòng mọi người hơn. Chỉ cần đưa ra được điều kiện và số liệu, chúng ta sẽ có thể căn cứ vào lý thuyết arcana tương ứng để đạt được một kết quả xác định."
Thấy Natasha vẫn còn dáng vẻ mù mịt, một nam Arcanist ở bên cạnh nêu ra một ví dụ khác: "Bệ hạ, giả sử trong tay tôi có một Thale vàng, sau đó tôi tùy ý tung nó lên, như vậy sẽ có khả năng rơi xuống mặt sấp hoặc mặt ngửa phải không?"
"Phải." Natasha nghĩ ngợi một hồi, nhìn sang Lucien, sau đó nghiêm túc đáp.
"Không, không phải vậy đâu. Sau khi tung lên, chỉ cần biết lực mà ta tác dụng, trọng tâm và chất của Thale vàng, tốc độ gió xung quanh, độ ẩm và nhiều điều kiện khác, chúng ta có thể căn cứ vào hệ thống chuyển động Douglas để tính toán ra nó sẽ rơi xuống ở mặt nào, không có khả năng khác." Vị Arcanist kia cực kỳ kiêu ngạo nói.
Các Arcanist khám phá thế giới, phát hiện và tổng kết quy luật, sau đó lại sử dụng những quy luật đó để dự đoán ra 'quỹ đạo' vận hành của thế giới. Quy luật càng gần với thực tế thì những nắm bắt của họ về cách thế giới vận hành sẽ càng chuẩn xác. Đây chính là sức hấp dẫn của arcana, bởi nó khiến cho con người cảm thấy mình giống như thần linh trên thế gian này!
Natasha suy nghĩ kỹ càng: "Ta hiểu rồi. Khoảnh khắc Thale vàng được tung lên, tất cả các nhân tố đều đã được xác định, vì vậy kết quả cũng được xác định."
"Thật tốt là người đã hiểu. Đó chính là Thuyết tất định, là luật nhân quả. Và 'Quỷ Thanos' là một khái niệm được đề xuất bởi Vua Mặt Trời Thanos, một trong bốn vị pháp sư vĩ đại nhất trong lịch sử hệ Chiêm tinh."
Samantha quay trở lại chủ đề ban đầu: "Ngài ấy coi trạng thái hiện tại của thế giới là kết quả của quá khứ và là nguyên nhân của tương lai. Bởi vậy, giả sử có một con quỷ rất mạnh biết được tất cả các trạng thái và quy luật hiện tại, nắm bắt rõ tình trạng của mọi nguyên tử, ừm, mọi proton, neutron và electron, thế thì nó sẽ có thể áp dụng quy luật đó để suy ra nguyên nhân từ kết quả và truy ngược những điều đã xảy ra trong quá khứ một cách chính xác.
Không chỉ vậy, nó còn có thể dự đoán bất cứ sự việc gì sẽ xảy ra trong tương lai từ nguyên nhân và kết quả. Tương lai sẽ hiển hiện ra trước mặt nó rõ rệt như thể quá khứ. Đó chính là 'Quỷ Thanos'.[note68243] Nó cho mỗi một pháp sư của hệ Chiêm tinh biết rằng, vận mệnh của toàn thể thế giới ngay từ khi sinh ra đã được định đoạt, không thứ gì có thể thay đổi. Sở dĩ chúng ta không thể dự đoán tương lai một cách chính xác chỉ là do chúng ta biết không đủ nhiều, những quy luật mà chúng ta nắm vững không đủ hoàn chỉnh mà thôi."
Natasha hoàn toàn không thể chấp nhận thứ luật nhân quả nồng đậm sắc thái tư tưởng không thể tránh được này: "Nhưng tâm tư của mỗi người đều biến hóa khó lường mà."
"Không ạ. Từ góc nhìn của hệ Ảo ảnh, tính cách mỗi người đều chịu ảnh hưởng của môi trường xung quanh. Điều đó có nghĩa là, tính cách của họ được hình thành từ nhiều nhân tố, và thứ tính cách đã được xác định này cộng với tất cả các nhân tố khác lúc đưa ra quyết định sẽ có thể tạo nên một đáp án định sẵn cho trái tim khó lường của con người. Bệ hạ, lúc người vạch kế hoạch tác chiến, không phải người đã phán đoán phản ứng của đối thủ căn cứ theo tính cách và phong cách trong quá khứ của họ sao? Có phải càng biết nhiều thì người phán đoán phản ứng của bọn họ càng chính xác không?" Samantha nhẹ nhàng hỏi.
Natasha gật đầu rồi lại lắc đầu, không biết phải làm sao để phản bác.
Samantha để lộ ra vẻ kiêu ngạo hiếm thấy nhưng cũng thoáng hiện thần sắc buồn rầu: "Mọi pháp sư của hệ Chiêm tinh đều cảm thấy tự hào khi có thể nhìn thấu vận mệnh, nhưng đồng thời cũng không khỏi buồn bã vì vận mệnh không thể thay đổi. Điều này rất tàn khốc, rất lạnh lùng, nhưng đó là sự thật. Có nhân tất có quả, mọi thứ đều đã được quá khứ quyết định."
Cuộc thảo luận về vận mệnh kết thúc trong im lặng, Natasha cũng rơi vào trầm mặc. Mãi đến khi rời khỏi tháp Allyn, cô mới nắm lấy tay Lucien rồi nhìn lên bầu trời sao mà nói: "Lucien, anh có tin vận mệnh đã được định trước và không thể thay đổi không?"
Cảm giác này thật khó chịu quá, tuyệt vọng quá!
"Anh không." Lucien mỉm cười đáp. Kể từ khi phong ấn của thư viện linh hồn bị giải trừ, cậu đã luôn lật xem và học tập tri thức về cơ học lượng tử.
Natasha không nghĩ Lucien lại trả lời dứt khoát và kiên định như vậy. Cô ngạc nhiên quay đầu lại nhìn cậu, sau đó nở nụ cười: "Em cũng vậy. Em tin chúng ta có thể thay đổi vận mệnh của mình ở một mức độ hữu hạn. Hehe, em đáng lẽ phải sớm biết câu trả lời của anh rồi chứ. Tinh thần phản kháng của anh kể từ bản giao hưởng Định Mệnh vẫn không hề suy suyển. Đó chính là điểm mà em khâm phục và thích nhất ở anh."
"Hê, tính năng động chủ quan[note68244] à." Lucien nhỏ giọng nói, sau đó, trước đôi mắt có phần không hiểu của Natasha, cậu trang nghiêm nhìn lên bầu trời sao:
"Luật nhân quả phải chết!"
Bởi vì chúng ta cần phải sống!