Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana)
Chương 622: Diện mạo quen thuộc
Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 622 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chuyển+Chỉnh: Lắc
Dọc ngắn, ngang dài…
Nhà tiên tri vĩ đại…
Với đôi mắt đỏ thẫm ngập tràn vẻ khinh bỉ…
Bộ trang phục quen thuộc của giáo hội phương Bắc…
Mọi chi tiết đều hiện lên trong tâm trí Lucien rõ ràng như thể đang diễn ra chậm chạp. Hai tay siết chặt Khiên Chân Lý và Kiếm Chân Lý, cậu lạnh giọng tức giận: "Geno? Chúa Tể Địa Ngục?"
Vậy mà giáo phái thần bí ẩn náu trong giáo hội phương Bắc lại có thể sử dụng thần thuật!
Vậy mà chúng lại có thể mê hoặc các giáo sĩ và thu hút được vô số tín đồ!
Vậy mà Chúa Tể Địa Ngục lại am hiểu giáo lý Chân Lý đến vậy!
"Geno? Hừ, hắn đã chết mấy trăm năm rồi, có gì mà phải nhắc tên hắn? Đây chỉ là một loại thần thuật tiện lợi, dễ dùng để cướp đoạt đồ vật thôi." Khóe môi cong lên, gã đàn ông áo choàng trắng chẳng thèm che giấu sự khinh bỉ. "Thần tính là thứ càng không hiểu lại càng coi trọng. Những kẻ như Thánh Ivan hay Thánh Aleksey chỉ là những kẻ ngu xuẩn xem nhẹ những điều quan trọng nhất. Cậu cũng vậy."
Câu nói cuối cùng của hắn đầy ngụ ý thâm sâu.
Khi nhận ra thân phận của gã đàn ông áo choàng trắng, lòng Lucien dần trùng xuống. Klaus đã sử dụng hai vật phẩm giả kim hoán đổi thân phận trong hai trận đấu trước, nên dưới đòn tấn công của
Ánh sáng Phán xét
, khả năng ông thoát được là vô cùng hiếm hoi, nhất là khi kẻ tung ra
Ánh sáng Phán xét
lại là phân thân của một cường giả cấp Á Thần!
Sao cả hai người họ đều không phát hiện ra hắn kịp thời!
Lần nữa đối mặt với tồn tại này, nếu thiếu sự giúp đỡ của Ngân Nguyệt Thần, cậu phải làm sao đây?
Thuật truyền âm còn chưa dứt, Chúa Tể Địa Ngục tiến lên một bước, ngón tay phải chỉ thẳng:
"Ánh sáng Phán xét!"
Tên pháp sư tà ác toàn thân ô uế, nhận lấy sự phán xét của tận thế!
Với vẻ mặt nghiêm trang, thánh quang bao quanh người, hắn giáng xuống một cột sáng khổng lồ mang theo khí tức phán xét từ trên trời, đập thẳng vào Lucien.
Khoảnh khắc này, "từ đồng nghĩa" với cái ác này giống với Thần Chân Lý hơn bất kỳ ai.
Cột thánh quang đập xuống tấm khiên nhỏ tinh xảo, bắn ra vô số mảnh sáng li ti. Những gợn sóng hư ảo xung quanh Lucien rung động cực nhanh, hai chân cậu lún sâu vào những viên gạch đen.
Khi ánh sáng tan biến, Chúa Tể Địa Ngục cất lời khen ngợi: "Không hổ là Khiên Chân Lý."
Lucien cũng thở phào nhẹ nhõm. Hình chiếu hay hóa thân này của hắn chỉ đạt gần tới cấp huyền thoại đỉnh phong, chưa đủ để hạ gục cậu chỉ với một đòn.
"Lần trước cậu đã gây cho ta một 'bất ngờ' lớn khi hợp tác với Ngân Nguyệt. Ta chờ mãi mới có cơ hội tặng cậu một 'bất ngờ' tương tự đây." Chúa Tể Địa Ngục Maltimus nói nhàn nhã, như thể trước mặt hắn không phải là một Pháp sư huyền thoại sở hữu tài nguyên dồi dào, mà chỉ là một kẻ bình thường không có khả năng chống trả.
Lucien không đáp lời. Cậu vung Kiếm Chân Lý nắm chặt trong tay phải, kiếm quang xám bạc lóe lên và chém về phía Chúa Tể Địa Ngục đang đứng giữa không trung.
Đến lúc này, cậu thà tự mình liều lĩnh còn hơn phải chịu kết cục như Klaus!
Sự lơ là duy nhất của ông chính là đã mất cảnh giác vì Lò Linh hồn. Nếu là cậu, cậu cũng sẽ như vậy. Đây là phản ứng vô thức nhất, là sự cuồng nhiệt không thể che giấu của mỗi Arcanist khi đối mặt với Lò Linh hồn, đối mặt với bản chất của thế giới. Một Arcanist như vậy mới là Arcanist chân chính.
Ánh kiếm xám bạc cắt xuyên qua tầng tầng lớp lớp những vòng xoáy hư ảo xung quanh Chúa Tể Địa Ngục và chém vào cơ thể hắn.
"Bụp." Tiếng nổ vang lên, phân thân của Chúa Tể Địa Ngục Geno tan biến như ảo ảnh, sau đó xuất hiện cách đó vài bước. Không gian xung quanh lặng lẽ co lại và uốn cong.
Đồng tử Lucien đột nhiên co lại. Đây không phải là dịch chuyển tức thời, cũng không phải thần thuật hay ma thuật, mà chỉ đơn giản là tốc độ. Chỉ trong chớp mắt, ánh kiếm khóa chặt và chém ra, hắn đã lách sang bên cạnh với tốc độ không tưởng, để lại mỗi tàn ảnh.
Đây là tốc độ tuyệt đối sẽ gây ra hiệu ứng tương đối tính!
Xét cho cùng, tốc độ của ánh kiếm chỉ phụ thuộc vào người vung nó, chứ đó không phải ánh sáng thực sự!
"Chỉ có chừng này thôi hả, nhóc con? Thần lực của tên này xung đột với bản chất Á Thần của ta, khiến ta chỉ có thể dung nhập được chút xíu sức mạnh vào thể xác này. Vậy mà cậu cũng không thể đánh bại được ta à?" Chúa Tể Địa Ngục Maltimus cười nhạo, sau đó giơ tay phải lên:
"Mâu Tịnh hóa!"
Một mũi mâu sáng loáng và lạnh lẽo ngưng tụ rồi phóng như tên bắn về phía Lucien. Khí tức thần thánh thanh lọc hết cảm giác chết chóc nồng nặc và những mảng màu đen, trắng, xám ngưng kết xung quanh, khiến nơi này giống như thiên đường giữa trần gian. Cùng lúc đó, trên không trung phảng phất vang vọng tiếng những bài thánh ca.
"Keng!"
Mũi mâu đâm vào Khiên Chân Lý, tạo ra tiếng kim loại va chạm chói tai. Tay trái Lucien bắt đầu run rẩy rõ rệt, còn những gợn sóng hư ảo thì chậm lại một cách kỳ quái. Cảm giác đang ở một không-thời gian khác càng lúc càng phai nhạt, như thể hai thế giới đang dung hợp lại thành một.
Đòn công của hắn mạnh hơn nhiều so với Viễn Cổ Mộc Nãi Y. Khiên Chân Lý có thể chặn được nó một lúc lâu, nhưng cậu thì chưa chắc đã giữ nổi một phút!
Kiếm Chân Lý trong tay phải cậu lại vung lên, ánh kiếm xám bạc chém thẳng vào Chúa Tể Địa Ngục, người dường như chẳng hề phòng thủ.
"Bụp." Hư ảnh một lần nữa tan biến, hắn lại dùng tốc độ vô cùng đáng sợ, né tránh luồng kiếm quang trong khoảng thời gian ngắn ngủi. Tuy nhiên, dáng vẻ hắn vẫn nhàn nhã, bước về phía Lucien như thể đang đi dạo trong vườn.
Những đường kiếm quang chém ra, bóng của Chúa Tể Địa Ngục tan biến, thế nhưng thái độ nhàn nhã của hắn không hề thay đổi. Hắn liên tục tung ra những đòn thần thuật bậc huyền thoại, khiến cho bàn tay đang cầm Khiên Chân Lý của Lucien trở nên tê liệt, xem chừng sắp không cầm cự được lâu hơn nữa.
Đúng lúc này, những tiếng hú long trời lở đất vang lên từ cung điện phía sau. Năm sinh vật bất tử huyền thoại mang theo một biển tử linh giống như thiên tai đang sắp sửa đuổi tới chiến trường này. Ở phía sau bọn chúng, nhiều đợt tử linh huyền thoại khác cũng đang tiến đến!
"Đường lui phía sau đã bị chặn mất, hướng còn lại thì phải vượt qua Chúa Tể Địa Ngục. Bị hắn ám toán là cực kỳ dễ dàng…" Lucien phân tích tình hình hiện tại, suy nghĩ lướt qua như điện xẹt.
"Tiếc là cầm Khiên Chân Lý thì khó mà di chuyển. Bằng không, chỉ dựa vào cái khiên có khả năng phòng thủ cực cao này thôi là đủ để đột phá trực diện qua bầy tử linh kia rồi."
Khiên Chân Lý cũng tương tự như
Thần chi Thủ hộ
, muốn tối đa hóa hiệu quả thì phải đứng yên một chỗ, di chuyển sẽ cực kỳ bất tiện. Còn nếu muốn di chuyển mà phải chú ý mọi mặt, Lucien không tự tin có thể đột phá được rào cản từ Chúa Tể Địa Ngục hay năm sinh vật bất tử huyền thoại phía sau, càng khỏi phải bàn đến những sinh vật bất tử huyền thoại đợt tiếp theo đang ập đến từ bốn phương tám hướng.
Vừa chặn các đòn công thần thuật, Lucien vừa quét mắt nhìn và mở rộng trường linh lực để tìm kiếm xung quanh. Đột nhiên, ánh mắt cậu dừng lại ở Lò Linh hồn. Khuôn mặt của các linh hồn, cái thì lặng im, cái thì hung dữ, đều mang dáng vẻ từ trên cao nhìn xuống cậu, khiến cậu cảm thấy rùng mình sởn hết cả tóc gáy.
Lắc lắc đầu để rũ bỏ cảm giác này đi, Lucien đột nhiên nảy ra một ý:
"Từ ký ức của Adol và ghi chép của Viken thì chỉ có một số ít sinh vật bất tử huyền thoại là dám đi qua Lò Linh hồn, số còn lại thì không dám đến gần… Ở gần Lò Linh hồn cũng không có gì ngăn trở cả. Nếu mình trốn vào đó, mối uy hiếp từ bầy tử linh kia sẽ tạm thời biến mất, còn Chúa Tể Địa Ngục cũng chưa chắc đã truy sát mình. Xét cho cùng, hắn vì mình mà để lộ hóa thân Geno này là không đáng, bởi điều này đối với ác quỷ như hắn mà nói là một vụ làm ăn không sinh lời. Hắn nhất định còn có âm mưu hay mục đích lớn hơn…"
"Chỉ cần không cùng hướng với hắn, vậy thì ắt sẽ không bị hắn truy sát. Còn nếu trốn ở gần Lò Linh hồn mà không đi sâu thăm dò, mình cũng sẽ không bị mắc kẹt như đám người Maskelyne. Đợi tới khi
Thần Quyến Thuật
kết thúc, Ngài Chủ tịch và thầy hoặc sẽ đi tìm mình trước, hoặc sẽ kéo bầy tử linh kia đi, mình có thể thừa dịp đó để thoát khỏi khốn cảnh này…"
"Nhà Tiên Tri cũng nói, nếu gặp nguy hiểm lớn thì nên tiến về phía trước, không được sốt sắng mà rút lui…"
Từ trong cái lỗ lớn bị Viễn Cổ Mộc Nãi Y phá vỡ ở phía sau cung điện tràn ra từng đợt tử linh. Có rồng xương, Lich, u hồn, cũng có hai Viễn Cổ Mộc Nãi Y được quấn trong những lớp vải màu vàng nâu. Đôi mắt đỏ của chúng hiện lên sắc thái lạnh lẽo, quái dị.
"Thảo nào Maskelyne lại nói rằng thường có thể nhìn thấy 'gương mặt thân thiện' của đám Viễn Cổ Mộc Nãi Y ở nơi này…" Lucien thầm than. Không có thời gian để đắn đo, cậu ngay lập tức ra quyết định, bỏ Kiếm Chân Lý trong tay phải đi và lấy ra Nguyệt Thời Kế tinh xảo, phức tạp.
Ngón tay cái của Lucien lướt nhanh trên mặt đồng hồ màu trắng bạc. Thời gian trong một khoảng rộng xung quanh cậu theo nhịp nhảy hỗn loạn của kim giây màu đen mà chuyển động lúc nhanh lúc chậm. Những mũi tên xương cùng ma thuật kỳ quái bắn tới cậu liền bay tứ tán như thể con diều đứt dây, hoàn toàn mất đi mục tiêu.
Chúa Tể Địa Ngục cũng chịu ảnh hưởng, hành động liền trở nên vặn vẹo, mâu thuẫn, giống như một con rối bị hỏng khớp.
Thừa dịp này, Lucien cất Khiên Chân Lý đi, hủy bỏ biến thân và chuẩn bị dịch chuyển chính xác về phía Lò Linh hồn – Bên trong Thánh điện Tử linh, do sự hỗn loạn thời không, khoảng cách có thể dịch chuyển khá là hạn chế.
Đúng lúc ấy, khóe môi Chúa Tể Địa Ngục lại nhếch lên, ý cười nhạo đầy mặt. Không chịu chút ảnh hưởng nào, hắn nói:
"Ánh sáng Phán xét!"
Vừa rồi chỉ là trò lừa thôi!
Ta kỳ thực vẫn luôn miễn nhiễm với thao túng thời không, miễn nhiễm với
Dừng Thời gian Cao cấp
!
"Nguyên tố Phù hộ!"
Lucien chỉ kịp niệm ra chú văn này.
Luồng sáng giống như được vô số thiên thần vây quanh dội ầm ầm lên người Lucien. Lớp chắn ánh sáng bảo vệ màu sắc sặc sỡ làm từ nguyên tố chỉ trụ được một thoáng ngắn ngủi liền tan nát.
Da Nguyên tố
cảm ứng mà tự kích hoạt,
Khí cụ Hấp thu Ma thuật
điên cuồng cắn nuốt năng lượng,
Chú thuật Định Tự
tung ra ba lớp
Thạch Bì
, còn các bức tường trường lực của
Chú thuật Tự Liệt Khí
thì tạo thành hàng phòng thủ cuối cùng.
"Rắc, rắc, rắc." Dưới
Ánh sáng Phán xét
, lớp phòng thủ của Lucien lần lượt vỡ tan. Đột nhiên, cậu biến mất ngay tại chỗ rồi xuất hiện ở phía đối diện!
Nhờ sự bảo vệ của
Nguyên tố Phù hộ
cùng nhiều thần chú bị động và tự kích hoạt khác, cậu cuối cùng cũng chống lại được đòn tấn công từ
Ánh sáng Phán xét
!
Một sinh vật bất tử trông như nhân mã ẩn nấp trong biển tử linh giơ tay lên và bắn ra một mũi trường tiễn màu xanh lục. Nó bay xuyên qua tầng tầng lớp lớp những hỗn loạn của thời không, và rồi chỉ trong nháy mắt đã tới trước mặt Lucien.
"Thành lũy Người Chết!"
Nhẫn Congus tỏa ra ánh sáng đen, vô số linh hồn và tứ chi hợp lại thành một bức tường người chết, sau đó cùng triệt tiêu với mũi tên cấp bậc huyền thoại này.
May là cậu có rất nhiều vật phẩm huyền thoại, nếu không thì đã không kịp phòng thủ!
Qua thời gian hoãn xung thi triển phép, Chúa Tể Địa Ngục lại nhìn Lucien bằng đôi mắt đỏ nhạt tràn đầy vẻ giễu cợt và chuẩn bị thi triển tiếp.
Lucien không có thời gian để tâm tới bất kỳ điều gì khác, ngón giữa cậu khẽ ấn nút ở bên trái Nguyệt Thời Kế. Một khoảng không hình bán cầu màu đen liền trùm lên Chúa Tể Địa Ngục, tạm thời đóng băng hắn.
Cùng lúc đó, cậu niệm chú:
"Quyền trượng Thời Không!"
Cây trượng vương giả lấp lánh, long lanh ngưng tụ lại trong tay trái của Lucien. Ngay khi nó điểm nhẹ một cái, thời không xung quanh một lần nữa chậm lại, chậm một cách đáng kể. Cử động của biển tử linh và các sinh vật bất tử huyền thoại đều tạm ngừng lại, xiềng xích không gian không biết do cái gì tạo ra cũng trực tiếp vỡ nát.
Không gian nảy sinh gợn sóng, Lucien được dịch chuyển chính xác đến phía trước Lò Linh hồn. Cậu bèn không chút do dự đi xuyên qua nó, thứ có hình dạng bức màn màu xám tro, mà không có thời gian để nghiên cứu sự vật siêu việt ẩn chứa bí mật của linh hồn này!
Đúng lúc ấy, Lucien có một cảm giác kỳ lạ, giống như có người nào đó đang theo dõi mình một cách lạnh lùng và thờ ơ từ phía trên Lò Linh hồn.
Quay ngoắt đầu lại nhìn, ánh mắt cậu bắt gặp một khuôn mặt đông cứng bên trong Lò Linh hồn.
Lơ lửng giữa không trung, "hắn" hiện ra có hơi trong suốt, tóc đen mắt đen, tuấn tú nhã nhặn, trên môi chứa đựng ý cười ôn hòa.
"Hắn" trông quen thuộc đến nỗi khiến cậu những tưởng mình đang nhìn vào gương!
Một tấm gương một chiều kinh dị!
"Mình?"
Khuôn mặt của linh hồn kia ấy vậy mà lại giống hệt Lucien Evans cậu!
Như thể cảm nhận được ánh mắt của Lucien, khuôn mặt của linh hồn kia xuất hiện một chút dao động. Dung mạo "hắn" dần dần biến đổi đôi chút, nhưng nó vẫn quen thuộc tới lạ thường.
Đó chính là Hạ Phong đến từ Trái Đất, là bản thân cậu của kiếp trước!
Dung mạo của Lucien Evans và Hạ Phong lại cùng lúc xuất hiện trên khuôn mặt của linh hồn này, hài hòa đến dị thường!
Đầu óc tức thì lạnh ngắt, Lucien cảm thấy bản thân đang thở dốc.