Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana)
Chương 7: Lợi ích và cơn cám dỗ
Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chỉnh sửa: Lắc
Bị bao vây bởi làn sương mù đỏ, Lucien cảm nhận tứ chi mình như tan chảy, thần kinh sưng phồng và co giật. Trong mắt cậu, Corella và Howson biến thành những con chuột khổng lồ, liên tục biến đổi không ngừng.
“Là… ảo giác thôi sao…?!” Lucien khá chắc chắn. Vì thế, cậu tập trung lan tỏa tinh thần mình như những làn sóng. Rồi mọi thứ trở nên bình yên. Không còn biến dạng hay thay đổi nữa.
Lucien chỉ còn nhìn thấy Corella và Howson nằm trên mặt đất, toàn thân đầy thương tích, dần dần tắt thở.
“Đây là một cái bẫy ma thuật được bày ra vô cùng tinh vi… Ảo giác từ máu chuột, hay từ một loại cây đặc biệt?” Lucien thầm nghĩ. Cuối cùng cậu nhận ra rằng ngay từ đầu, khi họ giết con chuột đầu tiên, họ đã bị mắc kẹt trong ảo giác. Lucien được ánh sáng bảo vệ, vì vậy linh lực của cậu mạnh hơn người thường, giúp cậu không bị ảo giác tác động.
Thánh Kích
bắn ra từ huy hiệu không chỉ làm bốc hơi tay và vai phải của Gary mà còn làm tan biến trần đá của căn hầm. Tại vị trí đó, một cái hố rộng hình thành, đá rơi như mưa từ đó, khiến căn hầm có nguy cơ sập xuống bất cứ lúc nào.
Bụi và đá nhỏ rơi xuống, xua tan màn sương đỏ. Lucien cảm thấy sức lực dần hồi phục.
Không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, bộ não cậu nhanh chóng hoạt động trở lại: Ngoài hai lần niệm thần chú
Ánh sáng
, Lucien không còn gì hữu dụng. Và cơ bắp cậu vẫn còn yếu sau khi bị sương đỏ tê liệt.
Rồi sự chú ý của cậu đổ dồn vào cái cây trong góc, nó run rẩy vì bị đá rơi vào.
“Ngoài việc tạo ảo giác thì cái cây này không có cách nào khác để tự vệ sao?” Lucien tự hỏi. Cậu cố gắng đứng dậy, lê bước về phía cây. Cậu đi rất chậm, loạng choạng nhiều lần. Đá nhọn rơi xuống người cậu, để lại những vết thương đau đớn khắp thân thể.
Lucien hít một hơi thật sâu, tiếp tục di chuyển. Sau trải nghiệm đó, cậu trở nên bình tĩnh và quyết đoán hơn. Cậu giơ tay phải nắm chặt thân cây.
Cây này có mạch đập như sinh vật sống! Lucien cảm giác như mình đang túm lấy mạch máu của sinh vật vậy. Cậu dùng hết sức kéo cây.
Rồi đột nhiên, cây co lại và phát ra tiếng thét kinh hoàng, chói tai.
Lucien thất bại trong lần thử đầu tiên. Vì thế, cậu tiếp tục vặn cây bằng mọi sức lực. Như kẻ sắp chết vật lộn để sinh tồn, cây thét lên, vươn cành quấn quanh cánh tay Lucien.
Thân cây ẩm ướt, nhầy nhụa và lạnh lẽo, nhánh cây như những xúc tu có vô số gai nhỏ không ngừng cắm vào da Lucien. Dồn hết can đảm, Lucien lại kéo mạnh.
“Rắc!”
Cây đột nhiên ngừng thét. Dung dịch màu đỏ bắn tung tóe khắp ngực Lucien, để lại mùi máu tanh nồng trong không khí. Cả người Lucien mềm nhũn, cậu vội dựa vào tường để khỏi ngã.
Sau khi cây bị gãy làm đôi, sương mù đỏ trở nên đậm đặc hơn, gần như hóa thành chất lỏng. Ngay khi sương máu từ cây lan đến ba cuốn sách trên bàn, chúng lập tức bị ăn mòn. Chỉ trong vài giây, cả ba cuốn đều tan biến hoàn toàn. Lucien không kịp đọc được gì.
‘Đây hẳn là một cái bẫy ma thuật khác.’ Lucien nghĩ. Nếu căn hầm bị phát hiện, những ghi chép của phù thủy sẽ tự hủy khi sương mù đạt mật độ nhất định.
“Argh!” Lucien thất vọng. Cậu đã hy vọng tìm được vài phép thuật mạnh mẽ từ những ghi chép đó.
Ngay sau đó, cậu nhận thấy có thứ gì đó tỏa sáng trong thư viện linh hồn của mình.
Tò mò, Lucien để linh hồn mình vào thư viện. Rồi cậu mở to mắt ngạc nhiên: Có một giá sách mới xuất hiện! Và trên đó dán một nhãn nhỏ ghi “Ma thuật (Arcana)”. Dưới nhãn là ba cuốn sách. Chúng chính là những cuốn vừa bị phá hủy.
“Thư viện cũng có thể thu thập sách sao?!… Đợi đã, còn nội dung? Mình chưa đọc được gì.” Lucien cố gắng hiểu cách hoạt động của thư viện. “Vì quá trình ăn mòn diễn ra quá nhanh nên toàn bộ sách bị phá hủy. Có lẽ thư viện có thể sao chép nội dung… rồi hình chiếu của sách sẽ được lưu ở đây…”
Lucien chỉ đang suy đoán. Cậu cần thêm bằng chứng.
Nhìn chằm chằm vào ba cuốn sách, trong lòng cậu dâng lên cảm giác do dự mạnh mẽ: Chẳng phải học ma thuật trong một thế giới mà thần lực thống trị vạn vật và pháp sư bị người đời ghét bỏ là quá nguy hiểm sao?
Lucien biết mình không thể lãng phí quá nhiều thời gian ở đây. Điều đáng ngạc nhiên hơn là sau khi sương mù biến mất, cả Corella và Howson đều có chút co giật. Họ vẫn còn sống! Lucien biết mình phải nhanh chóng đưa họ ra khỏi nơi kinh khủng này.
……
Benjamin đột nhiên rên rỉ khi cảm nhận Lucien kích hoạt
Thánh Kích
. Vào lúc đó, linh hồn họ bằng cách nào đó đã kết nối với nhau. Anh ta vô cùng ngạc nhiên.
“Ngài Benjamin?” Paul hỏi với vẻ lo lắng.
Dưới ánh trăng bạc, sắc mặt Benjamin không được tốt. Anh ta trầm giọng nói. “Có chuyện bất ngờ xảy ra dưới đó. Chết tiệt! Ả ta chỉ là học việc. Mấy tên này thật vô dụng… Paul, ngươi đợi ở đây. Nếu ta không quay lại sau năm phút, hãy nhờ giám mục giúp đỡ.”
Bởi vì trên huy hiệu có ấn ký tinh thần nên Benjamin có thể cảm nhận được, nếu không thì anh ta sẽ không cho một chàng trai trẻ mới gặp mượn huy hiệu. Anh ta không ngờ rằng ấn ký của chính mình lại bị người khác kích hoạt.
Kiêu ngạo và định kiến sẽ luôn dẫn đến xui xẻo.
Đối với Benjamin, các hiệp sĩ chỉ là đám thô tục, không biết gì hơn ngoài chiến đấu bằng sức mạnh thể chất. Vì thế, không hề suy nghĩ xem đám lính gác này có phù hợp hơn hay không, Benjamin đã trực tiếp trao huy hiệu cho Lucien, một thiếu niên có tinh thần mạnh mẽ hơn người thường.
Quan điểm của Benjamin đến từ kinh nghiệm quá khứ.
Gia tộc mà anh ta xuất thân, gia tộc Rafati, là một trong những gia tộc quyền lực nhất ở Công quốc Orvarit. Gia tộc Rafati nổi tiếng sinh ra những thiên phú siêu phàm. Trong khi các hiệp sĩ khác phải học thần chú, con cái gia tộc Rafati từ khi sinh ra đã có ‘Phước lành’ trong dòng máu.
Benjamin không phải là đứa trẻ tài năng nhất trong gia đình. Nhưng sau khi vào tu viện, anh ta trở nên nổi bật và nhanh chóng trở thành mục sư chính thức, cũng như niệm chú sư thần hệ.
Nhưng giờ đây, với tư cách mục sư chính thức, anh ta lại gặp khó khăn khi đối phó cái bẫy do pháp sư học việc để lại. Nó chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng và địa vị của anh ta tại giáo đường. Vì thế, anh ta không còn cách nào khác ngoài tự mình xuống đó giải quyết rắc rối.
Paul cũng ngạc nhiên, “Họ phải kích hoạt huy hiệu… Có pháp sư thực sự nào dưới đó sao?”
……
Khi Lucien định lê mình ra khỏi hầm để cầu cứu, cậu nghe thấy tiếng bước chân. Cậu lo lắng, sợ nếu người đến là phù thủy hay pháp sư thì sẽ không thể thoát được nữa.
Và điều khiến cậu lo nhất là căn hầm này là nơi giết người lý tưởng, khiến nạn nhân ngậm miệng vĩnh viễn.
“Huyết ngải Lapland?” Benjamin nhìn thoáng qua góc hầm và nhanh chóng đoán ra chuyện đã xảy ra. Anh nhìn Lucien và ba lính gác. “May quá, họ vẫn còn sống.”
Benjamin có chút kinh ngạc khi nhìn thấy Lucien. Anh nghĩ: ‘Khi cậu ta kích hoạt ấn ký, linh lực cậu ta cũng tăng lên. Cậu ta đã đạt trình độ mục sư tập sự, may mắn đấy.’
Tuy nhiên, mọi thứ đã thay đổi. Giáo hội giờ không còn thống trị tuyệt đối như ba trăm năm trước. Ngày nay, thần lực không thể đạt được chỉ bằng tài năng. Trở thành mục sư thực sự đòi hỏi học hành bài bản từ nhỏ.
‘Hoàng đế của Arcana Ma thuật’, chính ngài đã mở đầu thời kỳ hoàng kim gần bốn trăm năm phát triển của thần thuật và ma thuật. Ngài đã thay đổi quy tắc phương pháp để trở thành niệm chú sư thần hệ.
Là thành viên gia tộc Rafati, Benjamin biết nhiều hơn về hoàn cảnh thế giới so với hầu hết mục sư. Hơn nữa, anh ta không thực sự sùng đạo. Chính xác hơn, việc trở thành quý tộc mâu thuẫn với danh tính thuộc về giáo hội của anh ta.
Hơn nữa, sau “Hội nghị Thần học Tối cao” hơn ba trăm năm trước, giáo hội chia thành hai phe: nam và bắc. Cả hai đều công kích lẫn nhau dựa trên đồn đoán. Nhưng cả hai chưa bao giờ ngăn cản lẫn nhau trong việc đạt thần lực, khiến nhiều giám mục và hồng y nghi ngờ liệu Thần có thực sự tồn tại hay chỉ là thử thách với tín đồ.
Thái độ này ảnh hưởng trực tiếp đến thế hệ trẻ sau này, như Benjamin, trong hàng trăm năm qua.
Ngoài ra, để bắt kịp thời đại phát triển nhanh chóng, một số giáo hoàng đã giới thiệu kiến thức thu được từ cuộc khám phá thế giới của các Grand Arcanist, điều chỉnh nền tảng thần học.
Sự điều chỉnh này đảm bảo sự phát triển thần học và xuất hiện vô số niệm chú sư tài giỏi. Vì thế, giáo hội nam vẫn giữ vững vị thế thống trị và phát triển dù bị bao vây bởi kẻ thù hùng mạnh như dị giáo, pháp sư độc ác, sinh vật hắc ám… Nhưng đồng thời, hành động này cũng gây ra nhiều xung đột trong nội bộ giáo hội nam.
Suy nghĩ của Benjamin quay về hiện thực. Anh thả ít bột trắng từ tay, niệm thần chú kỳ lạ. Một cơn gió mạnh xua tan màn sương đỏ.
Anh chỉ ngón tay về phía Gary. Tia sáng trắng đổ xuống vết thương gã. Vết thương lành lại, nhanh chóng lấy lại màu sắc ban đầu.
Sau khi chữa trị lần lượt cho Corella, Howson và Lucien, anh xác nhận lại với họ chuyện đã xảy ra. Benjamin kiểm tra bàn làm việc, đảm bảo không còn gì trên đó. “Chuyển tất cả về giáo đường, kể cả xác lũ chuột.”
Anh đeo lại huy hiệu được Lucien trả lại, nói: “Thần đã tha thứ cho cậu. Quay về nghỉ ngơi đi. Nguyện cầu Thần ban phước lành cho cậu.”
Lúc đầu, Benjamin muốn thưởng cho Lucien tiền hoặc chờ xem đứa trẻ này có tiềm năng đào tạo thêm không nếu mọi việc suôn sẻ. Nhưng cuối cùng, điều Benjamin muốn nhất là Lucien rời đi càng sớm càng tốt. Vì anh vẫn còn vấn đề: tay phải của Gary. Anh không thành thạo thần chú tái tạo chân tay.
Có cơ hội rời đi, Lucien vội vàng tiến về phía lối ra. Khi rời hầm, cậu nghe Corella nói nhỏ với Howson. “Gary mất tay phải rồi. Có lẽ anh ấy không thể ở lại đội cảnh vệ được nữa…”
Cậu trèo ra khỏi ống cống, lòng cảm xúc lẫn lộn. Đám đông lo lắng vây quanh cậu.
“Evans bé nhỏ, hồn ma đó đã đi chưa?” Dì Alisa lớn tiếng hỏi từ xa.
Lucien gật đầu. “Rồi ạ. Nơi này đã được mục sư và lính canh thanh tẩy rồi.”
Ngay khi nhận câu trả lời chắc chắn của Lucien, họ nhẹ nhõm. Họ bắt đầu tò mò chuyện đã xảy ra dưới đó.
“Lucien, hồn ma trông như thế nào? Đáng sợ không?”
“Tôi biết ngài Benjamin có thể giải quyết được!”
“Lucien được Thần ban phước đấy! Cậu ấy đã có cơ hội dùng huy hiệu!”
“Tiếc thật! Lucien không còn trẻ con nữa, nếu không cậu ấy sẽ vào tu viện trở thành mục sư chính thức. Nghĩ mà xem! Một mục sư từ Aderon đấy!”
Lucien thấy phiền muộn trước những lời bình luận. “Con đã quá lớn để làm mục sư rồi ạ?”
Dù bản thân chưa bao giờ nghĩ đến việc trở thành mục sư vì danh tính của mình, Lucien vẫn khá buồn khi biết mình hoàn toàn vô vọng, nhất là sau khi nhìn thấy sức mạnh đáng kinh ngạc như vậy.
“Evans tội nghiệp của dì. Nhìn mặt con kìa. Chắc con kiệt sức lắm rồi.” Dì Alisa nói.
Lucien thật sự cần thời gian cho bản thân. Cậu gật đầu, đi thẳng về lán nhỏ. Đóng cửa, ngồi xuống giường, cậu nghe tiếng đám đông dần giải tán sau khi Benjamin và lính canh rời đi.
Lucien nhớ cha mẹ, bạn bè nhưng không thể làm gì. Vì thế cậu lại nghĩ về tương lai của mình.
‘Lucien chưa bao giờ được đào tạo trước đây. Vì thế mình không thể trở thành mục sư hay hiệp sĩ được.
Nếu muốn thoát khỏi cuộc sống này và trở thành ai đó, mình cần học ma thuật.
…Nhưng như thế mình sẽ trở thành kẻ thù của giáo hội và mọi người, kể cả dì Alisa.
Mình có lựa chọn nào khác không?’
Cuối cùng, Lucien quyết định trước tiên xem ghi chép trong thư viện linh hồn của mình.
Một lúc sau, Lucien hoang mang, thầm bẩm.
“Mình không biết chữ sao…?”