8. Chương 8: Aalto - Thánh vịnh chi thành

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana)

Chương 8: Aalto - Thánh vịnh chi thành

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Trans+Edit: Lắc
Những tờ ghi chép đầy những ký tự kỳ lạ. Còn Evans lại là một đứa trẻ nghèo, thất học và mù chữ.
Là kẻ mù chữ vô vọng, Lucien chỉ có thể bất lực nhìn chằm chằm vào những tờ giấy, ước ao có được sức mạnh kỳ diệu nào đó. Dù đã trải qua bao nhiêu sóng gió nơi đây, cậu vẫn cảm thấy cay đắng trước khoảng cách: Từ một sinh viên đại học ở thế giới khác, giờ đây trở thành kẻ nghèo hèn chẳng biết chữ.
Lucien quyết tâm: Cậu phải học chữ.
Để thoát khỏi cảnh nghèo túng, ngay cả khi không thể trở thành mục sư, học đọc viết cũng là con đường đáng theo đuổi. Cậu không có sức mạnh thể xác, vậy nên nếu muốn thoát khỏi hoàn cảnh này, tri thức chính là lối thoát.
Được truyền thêm động lực từ quyết định của mình, Lucien lại cầm lấy những tờ ghi chép, hy vọng tìm ra bí mật nào đó.
Trong những ký tự vừa quen vừa lạ, Lucien nhận ra hình dạng của các pháp trận hay phong ấn ma thuật, từng thấy trên huy hiệu trước đây. Cậu cũng bắt gặp vài công thức có thể dùng để chế tạo ma dược.
Quyển ghi chép thứ hai có ký tự phức tạp hơn hẳn. May mắn thay, quyển thứ ba lại giống với nó và chứa đầy biểu tượng của cây cối, khoáng sản, sinh vật sống.
Tìm kiếm mãi không ra điều hữu ích, Lucien ngừng suy nghĩ và cố gắng ngủ.
Cậu mong mỏi thay đổi cuộc đời mình. Vì thế, cậu không để những lo toan làm phiền, quyết tâm từ ngày mai sẽ tự vực dậy.
Sau một trận đấu căng thẳng, Lucien chìm vào giấc ngủ.
Đúng lúc ấy, trong đường cống tối tăm, một con chuột đen với đôi mắt đỏ lạnh lùng lẩn tránh đống đổ nát rồi biến mất vào hang bí mật.
……
Sáng sớm, tiếng người xôn xao, tiếng chậu vỡ vang lên phá tan không gian tĩnh mịch. Phố xá đã sôi động từ sớm.
Lucien vốn ghét dậy sớm, nhưng vừa tỉnh cậu đã buộc mình ngồi dậy. Cậu bắc bếp, đun nước nóng. Vừa nhấm nháp ổ bánh mì khô cứng cuối cùng, cậu bắt đầu lên kế hoạch cho ngày mới.
Thế giới này vẫn xa lạ với Lucien, nên kế hoạch của cậu thật khó thực hiện. Trước mắt, cậu quyết định tìm việc để mưu sinh, sau đó mới nghĩ đến chuyện học chữ.
"Mình phải cẩn thận. Không thể để ai chú ý." Lucien tự nhủ.
Trước khi ra khỏi nhà, cậu cầm bảy xu đồng, khóa cửa rồi đến nhà dì Alisa, người duy nhất cậu quen ở đây.
"Chào buổi sáng, Lucien." Một cô gái tóc đen chào cậu trên đường với vẻ tò mò.
Lucien không quen cô ấy. Cậu mỉm cười vội vàng: "Chào. Tôi định thăm dì Alisa, xin lỗi nhưng tôi sắp trễ rồi." Rồi nhanh chóng bước qua.
"Chào Lucien, cậu có thật sự gặp hồn ma không?"
"Cậu cảm thấy thế nào khi niệm phép?"
"Tôi nghe nói một cận vệ bị mất cánh tay phải. Đêm qua hẳn nguy hiểm lắm phải không?"
Chỉ trong vài phút đi bộ, đã có vài người hàng xóm hỏi thăm về trải nghiệm của cậu.
Lucien chẳng quen ai trong số họ. Cậu chỉ mỉm cười rồi tiếp tục bước.
Chưa kịp gõ cửa, cậu đã nghe thấy giọng quen thuộc: "Nhóc Evans! Chào buổi sáng!" Joel đi về phía cậu.
"Chào buổi sáng, chú Joel!" Lucien nhẹ nhõm.
Joel chỉnh lại áo, cầm cây đàn hạc cổ. "Con ăn sáng chưa? Đừng vội tìm việc khi chưa hoàn toàn khỏe. Con có thể ăn ở đây. Đừng lo."
Lucien biết ơn lòng tốt của ông. Cậu cảm thấy mình không còn đơn độc nơi này. "Cảm ơn chú, nhưng con đã ăn sáng rồi. Mục sư Benjamin đã ban phước cho con tối qua, nên bây giờ ổn cả."
Joel gật đầu, bước cùng Lucien. "Sau này con có thể đến Copper Coronet tìm Cohn. Ông ấy còn nợ chú một chai rượu Lesse. Ông ấy sẽ giới thiệu một công việc tốt cho con."
Ông quay sang Lucien, nghiêm túc: "Evans, con đã mười bảy rồi. Đã đến lúc nghĩ về tương lai."
"Chú Joel?" Lucien biết ông nói thật.
Joel thở dài. "Không ai sống nổi bằng lao động suốt đời. Chú đã chứng kiến nhiều người già không tiền tiết kiệm, không con cái nương tựa. Họ chết ở tuổi năm mươi, thậm chí bốn mươi."
Ông dừng lại, tiếp tục: "Chú biết học hành tốn thời gian. Nhưng nếu chăm chỉ, con vẫn có thể học được nghề để tự lo cho mình."
Nói chuyện, họ đi qua cổng có hai lính canh. Lucien chợt thấy đường phố rộng rãi, sạch sẽ, hàng quán tấp nập, người qua lại áo quần sặc sỡ. Tiếng nhạc du dương trong gió. Đây đúng là thế giới khác so với khu Aderon nghèo khó.
"Cảm ơn, chú Joel." Lucien cảm nhận được sự quan tâm chân thành.
Joel đùa: "Hơn nữa, có ông chủ chỉ có một cô con gái. Biết đâu con lại được thăng chức từ học việc lên ông chủ tương lai! Con trai trẻ đầy triển vọng mà lại ưa nhìn luôn được săn đón."
Lucien cười ngượng.
Cuối cùng, Joel dừng ở góc phố, đặt mũ xuống đất và chuẩn bị chơi đàn hạc.
Lucien ngạc nhiên khi biết Joel là nghệ sĩ đường phố.
Joel chỉ về tòa cung điện xa xa, cười: "Kia là Thánh vịnh Thính phòng. Chơi ở đây, chú cảm như đang chơi trong đó vậy."
Trước khi Lucien phản ứng, Joel tiếp tục lẩm bẩm như thể xúc động: "Bốn trăm năm trước, dưới sự dẫn dắt của Thánh quốc Heilz, giáo hội tiến quân về phương Tây. Họ chiếm được thành phố trung tâm cuối cùng của Đế quốc Ma thuật Sylvanas cổ đại, Aalto. Quân đội đã xua đuổi sinh vật hắc ám khỏi Dãy núi Hắc ám. Từ đó, Aalto trở thành thành phố nổi tiếng nhất thế giới."
"Ba trăm năm trước, dưới sự chỉ đạo của Giáo hoàng Charles I, lúc đó còn là Hồng y, nhiều học giả và nghệ sĩ đã nghiên cứu biên soạn thánh ca và thơ cổ. Sau khi trở thành Giáo hoàng, ngài quảng bá thánh ca trong giáo đường và lập ca đoàn. Từ đó, Aalto mới được gọi là ‘Thánh vịnh chi thành’."
"Vì gần Dãy núi Hắc ám nên elf, người lùn, người đầu chó (cynocephalus) thường tiếp xúc với chúng ta, thậm chí gia nhập Công quốc. Âm nhạc đa âm đã ra đời ở đây, rồi đến giao hưởng trang trọng, violin…"
"Vô số nghệ sĩ đã ghi tên mình vào lịch sử. Biểu diễn trong Thánh vịnh Thính phòng là vinh dự lớn lao. Dù chú không thể vào đó, chơi đàn hạc ở đây cũng khiến chú vui lắm."
……
Sau khi chia tay Joel, Lucien theo lời ông hướng đến Copper Coronet. Cậu vừa hỏi đường vừa thưởng thức âm nhạc tuyệt vời giữa không khí trong lành. Khi quay về Aderon, cậu nhìn thấy quán rượu sầm uất với tấm bảng treo ngoài. Bên ngoài, thỉnh thoảng có cô gái trẻ ngó vào rồi thất vọng bỏ đi.