721. Chương 721: Mô hình ma thuật

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 721 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Trans+Edit: Lắc
Trời xanh mây trắng, gió thổi mát lành. Phong cảnh tháng Mười ở Allyn quả nhiên như thế.
“Thế nên, tôi thích nhất là tháng Mười ở Allyn.” Thompson, thành viên Ủy ban Công vụ, cầm tách trà đen đứng trước cửa sổ cao từ trần đến sàn, nhìn ra khung cảnh bên ngoài.
Vừa thở dài cảm thán, ông đẩy cặp kính gọng vàng lên rồi quay sang học trò Conden: “Cậu chỉ mới gõ cửa một cái đã tự vào. Có chuyện gấp sao?”
Thompson vốn là người dễ gần, đối với bạn bè, học trò và cấp dưới đều hòa nhã, không câu nệ lễ nghi, nên chẳng trách mắng Conden vì hành động hấp tấp này.
Nói rồi, ông đóng báo cáo nhiệm vụ trên bàn lại. Đây là quy định của Ủy ban Công vụ: bất kỳ ai không có phận sự, dù là học trò của ông, cũng không được phép xem.
Báo cáo này chính là do Katrina đệ trình. Do cô đã điều tra rõ ràng “tiền căn hậu quả” của vụ thờ phụng ác ma, nên Ủy ban không coi trọng lắm. Lúc ấy, pháp sư cấp cao trực phiên chỉ lướt qua, cho rằng mọi chuyện đã rõ ràng, xác nhận Katrina hoàn thành nhiệm vụ, và báo cáo được xếp vào phòng hồ sơ.
Tuy nhiên, Thompson lại coi việc thờ phụng ác ma này rất quan trọng, bởi nó có điểm tương đồng nhất định với loạt vụ việc triệu hồi ác quỷ viễn cổ, tôn thờ các Công tước Quỷ ở bốn quốc gia bên kia eo biển như Rentaro, Cocus và Hành lang Ven biển phía Bắc, nhưng cũng có những khác biệt về bản chất.
Vì vậy, sau khi hoàn tất công việc dang dở, ông lấy báo cáo ra, chuẩn bị phân tích và so sánh chi tiết, xem liệu các Quân chủ Ác ma đã bắt đầu phát triển sức mạnh tín ngưỡng hay không, hay có mục đích khác. Quan trọng nhất, ông muốn làm rõ liệu sự kiện này là độc lập hay nằm trong chuỗi vụ việc do Ma pháp Nghị viện kiểm soát, từ đó tìm ra “Chim Báo Tử”[note80345] đứng sau.
Đáng tiếc, báo cáo chỉ cho thấy sự thực là một Đại hiệp sĩ đã được tăng sức mạnh thông qua thờ phụng ác ma.
‘Nhưng có vài chi tiết trùng hợp đến mức khó tin. Nhân vật liên quan đều đã chết, thời gian trôi qua lâu, không thể điều tra tiếp. Chẳng lẽ mình lại phải tới Vực thẳm hỏi Chúa Tể Hắc Ám xem có phải Tử tước Andrei thờ phụng hắn hay không, hay tóm Bão Táp Tử Vong Ninel rồi ép hắn khai ra sự thật?’ Thompson đặt tay phải lên báo cáo, ngón trỏ gõ nhịp.
Conden ở đối diện ông là người đàn ông trẻ tuổi, cao gầy, gò má hóp, da đỏ sậm do phơi nắng, mắt phải đeo kính độc nhãn thời thượng. Anh nói nhanh như mưa rơi: “Xin lỗi thầy, em chỉ mới gõ cửa một cái thì cửa đã tự mở ra. Em tưởng thầy đã cho phép em vào…”
Thompson biết Conden vốn tính bộp chộp nhưng thật thà, bèn nghi ngờ: “Cửa tự mở? Tôi không đóng sao?”
“Em không biết… À, em vừa gặp Alferris ở hành lang, trông nó rất thỏa mãn.” Conden chợt nhớ ra chuyện gì.
Thompson nhăn nhó: “…Mặc kệ nó. Có chuyện gì?”
Trước đây, ông đã cá với Alferris rằng một người sắp lên bậc chín như ông sẽ không bị ảo ảnh của nó lừa, nhất là trong ma tháp Allyn. Nếu Alferris lấy được bất cứ món đồ nào trong văn phòng mà không nhờ ai giúp, ông sẽ mở kho báu cho nó chọn vô số đá quý. Giờ xem ra… thôi, tốt, ông có thể bớt cảnh giác đi.
“Thầy, Ngài Evans vừa đệ trình luận án ‘Thuyết Tất định, Tự Ý thức và Nguồn gốc của Ma thuật’, xây dựng mô hình về bản chất ma thuật. Mặc dù còn nhiều vấn đề chưa giải quyết, như tại sao hoa văn ma thuật có thể kết nối với ‘thế giới thực’, ẩn giấu nguyên lý gì, nhưng luận án này vẫn mở ra cánh cửa mới trong nghiên cứu ma thuật… Hôm nay, người ta tình cờ phát hiện luận án trong thư viện arcana, gây chấn động tức thì…”
Conden hấp tấp nói như bão tố, khiến Thompson không kịp phản ứng. “Thôi, đưa luận án cho tôi trước!”
Một Arcanist cấp cao đọc luận án còn dễ hơn nghe miêu tả kích động như thế.
Thompson nhận lấy tập luận án Conden mang về, liếc qua ngày tháng, vừa kinh ngạc vừa nhẹ nhõm: “Đệ trình ba ngày trước? Thảo nào chưa thấy đăng trên [Arcana] hay [Ma thuật]…”
Thông thường, chỉ cần luận án của một Grand Arcanist có chút giá trị, các tạp chí sẽ không từ chối, thậm chí tranh nhau đăng. Nhưng Lucien chỉ đăng trên [Arcana], [Ma thuật] và [Nguyên Tố], thỉnh thoảng viết bài theo lời mời của [Nguyệt san Common Arcana]. Vì vậy, luận án quan trọng như thế này chắc chắn [Arcana] không bỏ qua, [Ma thuật] càng không thể.
Ông tiếp tục lật xem, lông mày nhíu lại trước phần mở đầu. Thuyết tất định đang lung lay trước bão táp!
Nhưng sau khi đọc xong phần trình bày của Lucien, lông mày ông lại dãn ra, đẩy kính gọng vàng lên. Ông trầm giọng: “Hiệu ứng người quan sát cũng không hẳn vô lý. Nền tảng vật chất không ‘kiên cố’, cách nói này mới mẻ thật. Nhưng nếu đúng như vậy, tại sao khi không có ma thuật hay sức mạnh phi phàm, mọi thứ vẫn bình thường? Lẽ nào khi chuyển từ vi mô sang vĩ mô lại phải quay về giai đoạn thần bí? Ồ, Lucien cũng đã nghĩ đến điều này… Người quan sát yếu và người quan sát mạnh…”[note80347]
Ông hoàn toàn chìm đắm trong luận án. Dù chưa có thí nghiệm hay hiện tượng chứng thực, “hiệu ứng người quan sát” vẫn bị xu hướng chủ đạo trong nghị viện bài xích, nhưng bản thân nó tự nhất quán về logic, thoạt nhìn cứ như thật.
Conden chẳng ngạc nhiên trước phản ứng của thầy, cầm cây bút lông trên bàn, ghi lại nghi vấn và quan điểm của thầy lên giấy nháp.
“…Năng lượng bổ sung cho linh lực đến từ ‘thế giới thực’? Những vật chất bổ sung[note80348] dư thừa trong ma thuật đến từ ‘thế giới thực’? Ồ…”** Trong khi nghi ngờ, Thompson chợt nhớ ra điều gì, vội xoay người, rút ấn bản mới nhất của [Nguyên Tố] từ giá sách. Ông đẩy kính viền vàng lên, giọng đầy kích động: “Đây chẳng phải là vấn đề mà ‘Biển chân không trạng thái năng lượng âm’ có thể giải quyết sao?”
“Đúng vậy! Các Arcanist đọc luận án này đều không tự chủ mà liên tưởng đến ‘Biển chân không trạng thái năng lượng âm’. Nó vừa hay giải quyết được mấy vấn đề căn bản nhất trong luận án của Ngài Evans!” Conden nhanh nhảu nói. “Chúng nối tiếp nhau, một bên tập trung vào nguồn gốc năng lượng ma thuật, bên kia đưa ra phỏng đoán về bản chất ma thuật. Cả hai kết hợp, tạo nên hệ thống ma thuật hoàn chỉnh!”
Hệ thống ma thuật này không giống hệ thống thần chú.
“E rằng đây chính là mô hình bản chất ma thuật chính quy đầu tiên từ trước đến nay. Không, phải là mô hình của mọi sức mạnh phi phàm.” Thompson cũng bị cuốn vào niềm phấn khích.
Trong lịch sử ma thuật, pháp sư thời kỳ đầu từng đặt câu hỏi về bản chất ma thuật và đưa ra phỏng đoán, như hệ thống tứ đại nguyên tố thổ, hỏa, phong, thủy – Họ cho rằng ở tầng sâu của thế giới tồn tại những plane năng lượng thuần túy do cùng một nguyên tố cấu thành, đặt tên như Hỏa Nguyên tố, Thủy Nguyên tố… Hay như hệ thống căn nguyên – Họ cho rằng ma thuật có một nguồn gốc, là bộ phận thực sự của thế giới…
Những bức họa cảnh ma thuật này mãi về sau vẫn ảnh hưởng đến các thế hệ pháp sư, danh từ như “hỏa nguyên tố” là minh chứng. Nhưng do pháp sư cổ đại chưa khám phá đủ thế giới, những họa cảnh này toàn là tưởng tượng vô căn cứ, không có cơ sở lý luận, chỉ thuộc phạm trù huyễn tưởng, không phải mô hình arcana.
Đến thời kỳ đỉnh cao của Đế chế Ma thuật cổ đại, pháp sư chú trọng nghiên cứu ứng dụng thực tế, không còn ai suy ngẫm về bản chất ma thuật. Chỉ cần biết linh lực là điều kiện thi triển ma thuật đã đủ. Ngay cả Vua Mặt Trời Thanos cũng chưa bao giờ đề xuất mô hình bản chất ma thuật.
Còn Ma pháp Nghị viện, từ khi thành lập đến nay, nghiên cứu bản chất ma thuật luôn tiếp diễn, nhưng do lý luận thiếu, tiến triển cực chậm. Douglas là người nghiêm cẩn, chưa bao giờ vội vàng đề xuất mô hình bản chất ma thuật, tránh để tư tưởng huyễn hoặc ảnh hưởng đến Arcanist khác.
Mãi đến hôm nay, Thompson mới lần đầu nhìn thấy mô hình miêu tả ma thuật cả về bản chất lẫn căn nguyên. Hơn nữa, nó được xây dựng dựa trên thành quả tiên phong nhất trong lĩnh vực vi mô hiện tại!
Dù mô hình này có chính xác hay không, nó vẫn mang ý nghĩa lịch sử quan trọng… Thompson chợt ngẩn người. Lại một lần nữa chứng kiến lịch sử, mà mười mấy năm gần đây chuyện này xảy ra thường xuyên quá.
Conden kích động nói: “Vì vậy, người ta đã gọi thành quả trong hai luận án này là ‘mô hình Evans-Traviv’, mô hình bản chất ma thuật đầu tiên rồi đấy ạ!”
Sau khi thảo luận xong, Conden xin phép rời đi, bảo muốn nghiên cứu kỹ.
Thấy anh cẩn thận gấp tờ giấy nháp, cất vào túi lưu trữ, Thompson mỉm cười, nhìn theo anh ra cửa.
Bỗng nhiên, ông tỉnh ra, lớn tiếng quát: “Đứng lại!”
Nhưng lúc này Conden đã bước ra hành lang!
Anh đột nhiên xoay người, thân bốc lên tầng sương trắng. Sau khi sương tan, anh biến thành một con rồng pha lê nhỏ với lớp vảy xinh đẹp.
Nó lôi từ dưới bụng ra một ly kem to tổ chảng, thè lưỡi liếm với vẻ thỏa mãn. Giọng non nớt đắc ý vang lên: “Ông thua rồi nhé, Thompson!”
Lợi dụng lúc ông mải suy nghĩ, nó dùng cửa chưa đóng và việc “Alferris” đi ngang qua để phân tán sự chú ý, sau đó lấy luận án hòng mê hoặc ông. Tính cách và biểu hiện của nó giống hệt Conden, chỉ là lấy mất tờ nháp ghi nội dung thảo luận… Nghĩ lại, Thompson đành thừa nhận Alferris quả thực đã có đột phá mới về ảo thuật. Người chịu tổn thất lại chính là ông!
Sau khi nhìn theo Alferris rời đi với vẻ mặt khó chịu, Thompson lại tiếp tục nghiên cứu luận án của Lucien: ‘…Người quan sát yếu… người quan sát mạnh…’
Bỗng nhiên, ông ngẩn người. Nghĩ đến vụ điều tra gần đây, ông thầm sợ hãi: “Việc tích tụ sức mạnh đức tin, nhìn bề ngoài là sự hội tụ của sóng điện từ đặc thù, nhưng thực tế lại là sự tập hợp của người quan sát yếu, tiến hóa thành người quan sát mạnh? Việc này…”
Những cường giả giỏi “chơi đùa” với sức mạnh đức tin sẽ nghĩ gì về luận án này đây?
–––––––––––––––––––––––––––––––––
** “Thế giới thực” ở đây là gì?
Chân không theo nghĩa thông thường là khoảng không tuyệt đối, không có gì bên trong. Nhưng chân không trong cơ học lượng tử không thật sự rỗng, vẫn có dao động năng lượng ở tầng vi mô, xuất hiện trong khoảng thời gian cực ngắn rồi biến mất – đó là “chân không lượng tử”. Đó là trạng thái thấp nhất của một trường lượng tử, tưởng như trống rỗng nhưng đầy dao động năng lượng và hạt ảo. Ở đây, tác giả đang cố ma thuật hóa lý thuyết vật lý lượng tử, coi chân không lượng tử chính là “thế giới thực”, tức là đằng sau thế giới hiện tại còn có một “thế giới thực” khác ở tầng vi mô.