727. Chương 727: Mộ Bia Anh Hùng

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 727 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Trans+Edit: Lắc
Kasvig, tại Quảng trường Hoa Hồng.
Khi nhóc pha lê bất ngờ hiện ra và phóng thích khí tức của một sinh vật cấp cao, đám đông lập tức vỡ òa trong tiếng thét hoảng loạn. Họ xô đẩy tứ phía, như bị một cơn sóng thần vô hình cuốn đi, nỗi khiếp sợ gần như ngưng tụ thành hình hài thực chất.
“Quái vật!”
“Rồng… Rồng khổng lồ!”
“Xong rồi, xong rồi…”
“Kinh… Kinh dị quá!”
Chỉ trong chớp mắt, xung quanh “tấm màn” đã trở thành một khoảng trống mênh mông. Dù tất cả đều biết rõ đây chỉ là cảnh tượng trong Nhà hát Lớn Quốc gia Rentaro, nhưng trước bản năng sợ hãi vô thức, con người hoàn toàn mất kiểm soát. Không một “hiệu ứng đặc biệt” nào có thể so sánh được với việc một con rồng thật sự xuất hiện ngay trước mắt!
Tại những thành phố lớn nhỏ như Cocus, Salyvaor, Paphos, Samara, cảnh tượng tương tự cũng đang xảy ra. Có người hoảng hốt lùi bước, kẻ thì đứng trơ như tượng gỗ, vài người thậm chí còn tưởng mình đang nằm mơ.
Dù từ thời kỳ đỉnh cao của Đế chế Ma thuật cổ đại trở đi, loài người sống ở các vùng đất trung tâm rất khó được tận mắt thấy rồng, nhưng trong những câu chuyện du ca truyền đời, rồng luôn là kẻ thù hùng mạnh và tàn bạo. Ấn tượng về sinh vật này không những không phai nhạt, mà còn được khắc sâu hơn nhờ [Thanh âm Arcana] cùng loạt chương trình [Con người và Thiên nhiên] từng dành nhiều kỳ để giới thiệu về chúng. Vì vậy, không khó để Banus và Ali nhận ra ngay đây là một con rồng khổng lồ.
Hơi thở nghẹn lại, chân tay run rẩy, dù chỉ đứng cách xa, Banus và Ali vẫn run sợ trước hình bóng con rồng trong “tấm màn”. Nếu không bị choáng váng đến mức tê liệt, chắc chắn họ đã quay đầu bỏ chạy từ lâu.
Bỗng nhiên, Ali sực tỉnh: ‘Cô ấy đang ở trong nhà hát, rất gần con rồng!’
Làm sao đây? Làm sao đây? Khi nỗi lo lắng và hoảng loạn gần như khiến cậu phát điên, trên sân khấu, nữ diễn viên duy nhất vẫn đứng vững — Công chúa Amantha — bỗng cất giọng hát mang sắc thái opera, đầy kiêu hãnh và dũng cảm:
“Báu vật quý giá nhất của ta chính là dũng khí và tín niệm hiệp sĩ, chẳng ai có thể cướp đi. Hỡi ác long ghê tởm, hoặc là giết ta, hoặc là bị ta giết — không có lựa chọn nào thứ ba!”
Hả?
Sự sững sờ đồng loạt hiện lên trên khuôn mặt những khán giả chưa kịp hiểu chuyện gì. Này cô ơi, cô là diễn viên opera chứ có phải hiệp sĩ thật đâu! Việc đối đầu rồng cao cấp thế này thì nên để “chuyên gia” lo mới phải!
Ờ… Lẽ nào…? Banus và Ali cuối cùng cũng lấy lại được chút bình tĩnh.
Ngay khoảnh khắc nàng công chúa cất tiếng, dàn nhạc vốn “không bị ảnh hưởng” lập tức vào nhịp. Những giai điệu căng thẳng, bất an, gấp gáp, bi tráng vang lên khiến ai nghe cũng cảm thấy như chính mình đang sống trong khoảnh khắc ấy!
Nữ diễn viên thủ vai công chúa trừng mắt nhìn con rồng, tim đập như trống. Nhờ đã luyện tập kỹ lưỡng, lại nhờ nhóc pha lê cố tình giảm bớt long uy, cô mới có thể giữ vững giọng hát và thân thể không run rẩy, tiếp tục cất lời.
Hơn nữa, chính cơn sợ hãi bản năng ấy đã kích thích tuyến nội tiết, khiến cô cảm thấy mình đang đạt phong độ tốt nhất từ trước đến nay. Sự run rẩy của các quý tộc dưới khán đài chính là minh chứng rõ ràng nhất cho điều đó.
Tương tự, dàn nhạc không bị ảnh hưởng bởi long uy nên vẫn có thể tiếp tục biểu diễn.
Nghe khúc aria bi tráng, cao vút đến mức thân thể bất giác run lên, Banus và Ali rùng mình, hoàn toàn thoát khỏi ảnh hưởng tinh thần từ con rồng.
“Chẳng lẽ họ thật sự mời một con rồng thật đến đóng vai ác long?” Banus cảm thấy câu nói của mình nghe có vẻ kỳ quặc, nhưng hormone do sợ hãi cực độ khiến cậu vừa kích động vừa phấn khích, chẳng còn tâm trí để suy xét thấu đáo.
Ali thì buông bỏ nỗi lo, chăm chú quan sát nhóc pha lê. Dù sao thì cơ hội được nhìn thấy rồng thật tận mắt cũng cực kỳ hiếm hoi. Cảnh tượng Nữ Vương Bệ hạ kết hôn, cùng với cảnh Ngài Thao Túng Nguyên Tử cưỡi rồng xuất hiện, đã được vô số du ca truyền tụng. Ai cũng tự nhận mình đã tận mắt chứng kiến, để chiếm lấy ánh mắt ngưỡng mộ và tăng thêm phần chân thực cho câu chuyện.
“Hay là ảo thuật pháp sư?” Nhìn cái cổ dài ngoằng và lớp vảy trong suốt như pha lê của nhóc pha lê, cậu vô thức đặt nghi vấn.
Một khán giả bên cạnh hào hứng nói: “Chắc chắn không phải ảo thuật. Nữ Vương Bệ hạ, Vương tế Bệ hạ Evans và các pháp sư ngồi ở lô riêng kia đều là cường giả huyền thoại, gần như thần linh, làm sao không nhìn thấu ảo thuật được? Nếu thật sự là ảo ảnh, họ sẽ chỉ thấy ‘công chúa’ đang hát một mình — như vậy chẳng phải là cực kỳ bất kính sao? Vì vậy, đây chắc chắn là rồng thật…”
Người này cũng bị hormone chi phối, vừa mở miệng là không dừng lại được.
“Có lý… Trời ơi, rồng khổng lồ thật sự…”
“Không ngờ Vương quốc và Ma Pháp Nghị viện lại mời rồng đóng opera!”
Giữa những tiếng trầm trồ, nhóc pha lê trên sân khấu đáp lời thách thức của công chúa. Nó ngửa người ra sau, hai vuốt trước giơ lên, đập mạnh vào ngực mình rồi gầm lên giận dữ: “Awuuuuu!”
“Woa!” Toàn bộ khán giả tầng cao cấp đều lùi thêm một bước trước uy nghiêm và tiếng gầm “kinh hồn” của ác long.
“Thật kinh dị!” Banus siết chặt nắm đấm, lớn tiếng, nhưng trong giọng nói lại lộ rõ sự phấn khích hơn là sợ hãi.
“Quá kinh khủng, quá đáng sợ…” Tiểu thư nhà công tước khẽ vỗ ngực, dáng vẻ như bị dọa, nhưng mắt dán chặt vào sân khấu, ánh nhìn lóe lên sự hưng phấn chưa từng có, trong đó hòa quyện giữa nỗi sợ nhẹ và niềm vui sướng tột độ.
Xung quanh các “quảng trường truyền hình trực tiếp”, phần lớn khán giả đều mang vẻ mặt tương tự. Vở opera này đúng là chưa từng có trong tiền lệ — quá đặc sắc, quá kịch tính, quá xuất sắc!
Ali nuốt nước bọt: “‘Công chúa’ thật dũng cảm, đứng trước rồng mà chẳng hề run sợ. Cậu xem mọi người xung quanh kìa…”
“Vì cô ấy là Valkyrie mà…” Banus chăm chú nhìn “tấm màn”, cố gắng thấu hiểu “ý nghĩa” đằng sau từ Valkyrie.
Trong lô riêng, Natasha nghi hoặc quay sang Lucien: “Động tác và tiếng gầm của nhóc pha lê sao nghe kỳ kỳ vậy? Anh thiết kế cái gì mà ra thế này…”
Fernando cũng liếc Lucien một cái. Sao lại để nhóc pha lê làm động tác và gầm tiếng kiểu đó? Nó là rồng mà, chứ không phải thứ khác… Nhưng mà, cái cách nó làm lại hợp đến lạ.
“Anh có thiết kế vài kiểu động tác và tiếng gầm khác, nhưng nhóc pha lê tự chọn cái này. Nó bảo đây là cách thể hiện ‘uy nghiêm’ tốt nhất.” Lucien cười hehe.
Natasha nhướng mày, xoa cằm: “Nghe giọng cười của anh là em hiểu rồi. Những cái khác chắc còn kinh dị hơn. So ra thì cái nhóc này chọn đúng là cực hợp lý.”
Lucien cười: “Kết quả lựa chọn luôn phụ thuộc vào chất lượng lựa chọn. Hề hề, thế này chẳng tốt sao? Không phải rất hợp với nhóc pha lê sao?”
“Hợp quá đi chứ!” Natasha cũng cười hềnh hệch.
Trên sân khấu, trận chiến cuối cùng đã đến thời điểm bùng nổ. Các hiệp sĩ của Công chúa đã vượt qua long uy, lần lượt tụ tập lại quanh nàng, sẵn sàng xông lên.
Trong ánh mắt kiên định của Công chúa lóe lên vẻ dịu dàng. Nàng cất tiếng hát, một khúc ca ngọt ngào, sâu lắng vang lên trong tiếng đệm của dàn nhạc, chạm thẳng vào tâm hồn từng người.
Khi làm điều gì đó quan trọng, con người thường hồi tưởng ký ức đẹp. Khi cận kề cái chết, họ lại nhớ đến hình ảnh đẹp nhất, sâu sắc nhất trong đời. Và dĩ nhiên, Công chúa trước lúc xông trận đã nghĩ đến hoàng tử — về tình yêu vừa ngọt ngào, vừa đầy đau khổ.
Khi giọng nàng vang lên, hầu hết những ai từng yêu hay khao khát yêu đều chìm đắm trong giai điệu ấy. Ali nhìn chăm chú vào “tấm màn”, trong lòng hiện lên bóng dáng cô gái, tưởng tượng ra vực sâu không thể vượt qua giữa hai người. Cậu vừa thấy ngọt ngào, vừa cảm thấy đau đớn.
Một khúc hát kết thúc, một khúc khác lại vang lên — lần này là hợp xướng của đoàn hiệp sĩ. Giai điệu ấm áp, sâu lắng, như tái hiện cuộc sống yên bình bên gia đình. Nó thổi bùng trong họ ý chí “bảo vệ”, đồng thời giúp khán giả thấu hiểu sâu sắc hơn hai chữ “bảo vệ”.
Cuối cùng, Công chúa lại cất cao tiếng hát, phá vỡ không khí ấm áp. Trong giai điệu bi tráng và dữ dội, khí thế sục sôi dần hình thành — biểu lộ quyết tâm sắt đá: hoặc là ngã xuống, hoặc là tiêu diệt ác long.
Trước mặt là rồng thật, “bên cạnh” là công chúa và những hiệp sĩ chiến đấu vì quê hương, bên tai là bản nhạc hoàn hảo hòa quyện cùng không khí — mọi người đều dâng trào lòng căm thù, đều cảm thấy dũng khí đối đầu sinh vật khổng lồ kia, đều cảm nhận được vẻ thiêng liêng và bi tráng của việc hy sinh vì người thân, vì người yêu.
Cảm xúc ấy khiến họ tự động lòng. Ali siết chặt nắm đấm: Nếu đến cả cái chết còn không sợ, thì còn gì phải e ngại? Khoảng cách dù xa đến đâu, rồi cũng có ngày đi hết — chỉ cần cậu dám bước bước đầu tiên!
“Tuuuuu!”
Tiếng kèn hiệu xung trận vang dội, giai điệu đột ngột trở nên dồn dập, gấp gáp. Nó khiến cả quý tộc chưa thức tỉnh huyết mạch lẫn thường dân đều siết chặt tay vào vật gì gần nhất, cảm nhận trọn vẹn sự anh dũng, kiên cường và sục sôi khi thật sự xông vào chiến trường.
Khúc nhạc này sẽ khắc sâu mãi trong tâm trí họ. “Giai điệu xung phong” ấy sẽ vang vọng mãi trong tim. Trước đó, mỗi màn họ đều cảm thấy ca khúc sau hay hơn trước, nhưng giờ họ mới hiểu: chính khúc “Xung Phong” này mới là tinh hoa, là đỉnh cao của cả vở opera!
Trận chiến khốc liệt bắt đầu. Trong tiếng “kèn hiệu xung trận”, từng hiệp sĩ lần lượt ngã xuống. Số người còn lại bên phe Công chúa càng lúc càng ít.
Cuối cùng, Công chúa đánh đổi một cánh tay để đâm thẳng vào tim ác long.
Nhóc pha lê “đau đớn” ôm bụng, rồi ầm ầm đổ gục, khiến sân khấu kêu cọt kẹt dưới sức nặng.
Trường kiếm chống đất, Công chúa quỳ một gối, ánh mắt lướt qua — tất cả đồng đội đều đã nằm gục, không còn hơi thở.
Giai điệu lại đổi, trở nên bi thương, oai hùng, thê lương đến tận xương tủy.
Công chúa khẽ ngẩng đầu, môi mấp máy, và cất lên tiếng hát như vọng từ tận sâu linh hồn:
“Anh hùng vĩnh viễn sẽ không chết đi.
Chỉ dần nhạt phai trong ký ức con người.”
Banus bất giác rùng mình, cảm nhận rõ sự rung động từ linh hồn lan ra khắp cơ thể. Giai điệu bi ai mà kiên định ấy đã đánh thẳng vào trái tim cậu.
Cậu không thể diễn tả cảm xúc này, chỉ biết rằng khúc ca đã khiến cậu rung động mãnh liệt, quên hết mọi thứ xung quanh, hoàn toàn chìm đắm vào “thế giới” do giai điệu tạo nên.
“Mai táng xương ta, chớ dựng bia mộ.
Đồng bằng trù phú này, thành thị phồn hoa kia — ấy chính là bia mộ đẹp nhất của chúng ta!”
Những giọt lệ trong suốt lặng lẽ lăn trên khoé mắt phần lớn khán giả. Công chúa nhấc trường kiếm, từng bước gian truân bước về phía sau — chỉ để lại một bóng lưng thẳng tắp, kiên cường.
Tấm màn từ từ hạ xuống.
“Đây là vở opera hay nhất tôi từng nghe — không gì có thể vượt qua được nữa!” Một lúc lâu sau, Oliver mới xúc động chúc mừng Lucien.
Natasha chớp chớp mắt: “Em cũng nghĩ vậy. Cảm ơn anh, Lucien, vì món quà tuyệt vời này.”
“Đúng rồi, khúc aria cuối cùng tên là gì vậy?” Oliver nóng lòng hỏi.
Lucien mỉm cười: “Mộ Bia Anh Hùng.”
Lúc này, phần lớn khán giả mới hoàn toàn tỉnh lại. Trong Nhà hát Lớn Quốc gia Rentaro, những tràng pháo tay cuồng nhiệt vang lên không ngớt. Các quảng trường lớn nhỏ trong Vương quốc Holm đồng loạt bùng nổ tiếng vỗ tay như sấm dậy. Tại ba quốc gia bên kia eo biển và các thành phố dọc Hành lang Ven biển phía Bắc, những tràng pháo tay như núi lửa phun trào cũng vang lên khắp nơi.
Trong một căn thư phòng trên tầng cao nhất của tháp phép Hoàng thất Holm, Hathaway ngồi sau bàn làm việc, trước mặt là một tấm màn nước chiếu cảnh toàn bộ Nhà hát Lớn Quốc gia Rentaro.
Một tiếng ngân nga khẽ vang lên trong phòng — nhưng nghe có vẻ hơi… lạc điệu.