728. Chương 728: Những lựa chọn giữa thời đại đổi thay

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana)

Chương 728: Những lựa chọn giữa thời đại đổi thay

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 728 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Trans+Edit: Lắc
Quận Paphos, thị trấn Samara, quảng trường Nam tước Bechig.
Mọi người vẫn chìm đắm trong những giai điệu cất lên tựa hồ vọng ra từ tận đáy lòng. Bốn bề im lặng đến lạ, ngay cả trẻ con được cha mẹ bế trên tay cũng không hề quấy nhiễu bởi không khí trang trọng này. Toàn bộ quảng trường như bị cuốn vào một dòng thời gian ngưng trệ.
Cảm giác khiến tâm hồn rung động này, chưa từng ai trải qua. Trước đây, opera chỉ là âm nhạc với kịch bản, hai yếu tố khó lòng hòa quyện. Dù đã có những aria kinh điển, thính giả vẫn khó cảm nhận sâu sắc, bởi tâm tình chưa đủ hoặc bị tách rời khỏi nhạc khúc, khiến họ khó có được trải nghiệm thăng hoa đến tận xương tủy.
Nhưng lần này, vở opera Valkyrie lại khác. Cốt truyện được dẫn dắt khéo léo, giai điệu như một bản giao hưởng hoàn chỉnh, phối hợp nhịp nhàng vượt xa hiệu ứng "1+1", khiến khán giả hoàn toàn hòa mình vào câu chuyện, vào từng cung bậc thăng trầm, mạnh mẽ, bi thương, vui sướng lẫn lộn.
Khi khúc Xung Phong vang lên, họ cảm tưởng như chính mình đang đứng giữa chiến trường, xung phong cùng công chúa. Khi công chúa cất giọng hát Mộ bia Anh hùng, họ mới thấu hiểu được nỗi bi tráng, sầu thương, hoài niệm, kiên định và thánh khiết thấm vào tâm can, khiến gai ốc nổi đầy da, rung động tận xương.
Lucien không dám khẳng định cốt truyện của vở opera đã hoàn hảo vượt trội mọi tác phẩm kịch gia, nhưng cậu tự tin: sức lay động của nó với khán giả là chưa từng có.
Một lúc sau, quảng trường mới vang lên những lời thì thầm:
"Anh hùng vĩnh viễn chẳng khi chết.
Chỉ dần phôi phai trong ký ức nhân gian."
Một cô gái không kìm được xúc động, khẽ ngâm nga khúc aria cuối. Giọng cô không trong trẻo như nữ ca sĩ thủ vai công chúa, cũng thiếu những nốt cao rung ngân tinh tế, thậm chí hát lệch tông vài chỗ. Song cô hát bằng tâm huyết, bằng cảm xúc dạt dào, như thể chính mình đã chứng kiến đồng đội, bạn bè ngã xuống bên cạnh vì lý tưởng cao cả, cảm nhận như thể mình đang trải qua.
Tiếng hát mỏng manh nhưng đầy sức lay động phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng, kéo theo Banus, Ali và những người khác cùng ngâm nga:
"Xương mai mai chôn vùi, chớ dựng bia mộ.
Đồng bằng phì nhiêu kia, thành thị phồn hoa này, chính là bia mộ đẹp nhất cho chúng ta!"
Tiếng hát lặp đi lặp lại trên quảng trường Nam tước Bechig, như thể linh hồn các anh hùng vẫn dõi theo quê hương thân yêu, không nỡ rời xa.
Mãi lâu sau, người dân mới thoát khỏi không khí thiêng liêng ấy, sôi nổi bàn tán về Valkyrie, về những đổi mới của bậc thầy Evans, về những khúc nhạc đặc sắc như "Bình Minh", "Xung Phong", về những aria siêu phàm như "Mộ bia Anh hùng", về các ca sĩ, diễn viên hàng đầu cùng con rồng khổng lồ dữ tợn kia, về bữa tiệc thịnh soạn cho cả mắt lẫn tai mang tên "truyền hình trực tiếp" này.
Trong lúc trò chuyện, sắc mặt Ali biến đổi mấy lần, rồi đột ngột quay bước rời khỏi quảng trường.
"Ali, cậu đi đâu thế?" Banus đang hào hứng chia sẻ trải nghiệm tối nay với người bên cạnh, bỗng ngạc nhiên khi thấy Ali bỏ đi. Không phải cậu vốn là người năng động nhất sao? Lúc này, có nơi nào sôi động hơn quảng trường chăng? Nghe xong opera, lẽ nào cậu chẳng chút xúc động muốn chia sẻ ư?
Ali vừa nghiêm túc vừa chứa chan hứng khởi nói: "Về nhà!"
"Về làm gì?" Banus bỏ dở cuộc trò chuyện, đuổi theo hỏi.
Bàn tay Ali siết chặt lại: "Thu dọn đồ đạc, chuẩn bị lên đường đến Rentaro!"
"Gì? Rentaro?" Banus tưởng mình nghe nhầm. Làm gì có chuyện cậu đột nhiên muốn đến Rentaro? Đó là thủ đô vương quốc, chẳng phải một trấn nhỏ quê mùa.
Ali lắc đầu: "Tôi không điên. Tôi đã nghĩ thông suốt. Tôi muốn đến Rentaro, không muốn cả đời cứ mãi ở Samara nhỏ bé như thế."
"Nhưng... thị trấn có gì xấu chứ?" Banus bối rối hỏi.
Ali hít sâu: "Banus, cậu nhìn thấy không? Vật phẩm giả kim giúp chúng ta nhìn và nghe được ở xa, để ngay thị trấn cũng thưởng thức được opera trình diễn ở Rentaro."
"Ừ, đúng. Thị trấn cũng có thể thưởng thức rồi. Sao phải đến tận Rentaro?" Banus càng thêm khó hiểu.
Ali thở dài: "Banus, cậu nghĩ xem, những vật phẩm giả kim ấy tượng trưng cho điều gì? Việc ngay cả thị trấn cũng có chúng tượng trưng cho điều gì?"
Tự hỏi tự trả lời: "Chúng tượng trưng cho vương quốc này, thời đại này, đang trải qua những biến đổi lớn chưa từng thấy trong mấy trăm năm. Mỗi ngày đều có cái mới ra đời, mỗi ngày đều cảm nhận được sức sống mãnh liệt."
Banus gật gù. Dù sống ở Samara nhỏ, cậu cũng cảm nhận được điều ấy qua sự đổi thay quanh mình.
"Những biến đổi này ào ạt như thác đổ, không thể ngăn cản. Điều duy nhất ta có thể làm là thích nghi. Nhưng tôi không cam lòng chịu dừng lại ở thị trấn nhỏ khi thời đại thay đổi mạnh mẽ như vậy. Banus, cậu thử nghĩ xem, những biến đổi này không phải tràn ngập cơ hội sao? Chỉ cần nắm bắt được một, cuộc đời ta sẽ hoàn toàn khác biệt.
Tôi không cam chịu sống như vũng nước tù ở thị trấn, bình lặng thừa kế chức vị cha, làm thuộc hạ thư ký, rồi kết hôn cùng người cùng đẳng cấp, sinh con đẻ cái, tần tảo suốt đời rồi già đi vô vị. Một cuộc sống như thế khiến tôi sợ hãi. Cuộc đời tôi đã bị định sẵn như thế sao? Vậy nên, tôi phải đến Rentaro tìm ước mơ, tìm chỗ đứng trong dòng phát triển có thể thay đổi cả thế giới, dốc sức từng bước."
Ali dùng nhiều lần "không cam lòng" để thể hiện khát vọng mãnh liệt.
"Nhưng Samara cũng đang thay đổi mà. Kết hôn, sinh con, bận rộn, già đi là quá trình ai cũng phải trải qua. Dù cậu có theo đuổi ước mơ, cuối cùng vẫn như vậy thôi." Banus cố giữ bình tĩnh.
"Đúng, những quá trình ấy ai cũng phải trải qua, nhưng nó cũng có thể tràn đầy rực rỡ, đầy khát vọng chứ. Banus à, Samara đang thay đổi, song vẫn tụt hậu xa Rentaro. Chỉ ở đó, ta mới cảm nhận được nhịp đập thời đại mạnh mẽ ra sao, mới có thể nhanh chóng tiếp cận những cơ hội đổi đời.
Vậy nên, tôi phải đến Rentaro. Dù học trường phổ thông hay Blue Fly, hay tìm việc ngành mới, tôi tin sẽ học hỏi và tiếp cận được những thứ có thể thay đổi cuộc đời mình."
Giọng Ali dần bình tĩnh nhưng càng thêm quyết tâm. Cậu còn dùng cụm "nhịp đập thời đại" từ [Thanh âm Arcana] để nhấn mạnh sự cần thiết đến Rentaro.
Nhìn thẳng vào Ali cùng quyết tâm ấy, Banus trầm ngâm, rồi khuyên lần cuối: "Chú Birsa sẽ không đồng ý đâu. Dù Rentaro có nhiều cơ hội, nhưng cũng chẳng dễ dàng với người bình thường. Chưa chắc cậu đã gặp được gì, có khi phải sống nghèo hèn chết trong góc tối mà chẳng ai hay biết."
"Tôi biết. Có thể thất bại, có thể chẳng làm nên trò trống, thậm chí phải trở về Samara u uất. Nhưng nếu không thử, sao dám chắc mình sẽ thất bại? So với quá khứ và tương lai trì trệ, hiện tại là cơ hội gần nhất với người bình thường. Nếu không nắm bắt bây giờ, biết chờ đến khi khó khăn hơn sao?"
Việc trao đổi thư từ với người bạn thư kia đã giúp Ali học được nhiều điều, nhận thức về thế giới sâu sắc hơn. "Còn về cha, tôi sẽ nói rõ. Dù ông không ủng hộ, tôi cũng không đổi ý. Tôi đã trưởng thành. Tự nuôi mình là trách nhiệm. Dù kết cục ra sao, đó là lựa chọn của tôi. Banus, đi cùng tôi đi. Chúng ta sẽ cùng xây dựng tương lai rạng ngời ở Rentaro!"
Nghe Ali, Banus bừng lên chút nhiệt huyết. Thành phố lớn, thủ đô vương quốc, những danh từ xa hoa làm sao! Ở đó có đường sầm uất nhất, thay đổi lớn nhất, vô số cơ hội, những viễn cảnh ao ước. Chưa biết có khi trên đường gặp pháp sư tuyển đệ tử – chuyện này không phải chưa từng xảy ra, [Thanh âm Arcana] đã từng đưa tin.
Nhưng thoáng nghĩ, Banus lại ngẫm mình: ngoài sức vóc, mình chẳng có gì, xa lạ với thành phố, đường xá, con người, lại thêm ác ý xa lạ, lòng trào dâng sự lạnh nhạt. Cậu nhìn quanh phố xá quen thuộc, khung cảnh quen thuộc, người dân quen thuộc, rồi khẽ lắc đầu: "Ali, tôi thích Samara hơn. Tôi cảm thấy mình hợp nơi này..."
Ali thuyết phục mãi, song Banus vẫn sợ hãi trước hiểm nguy vô hình, không chịu rời khỏi thị trấn.
……
Vài ngày sau.
Tại sân ga Samara, Ali diện bộ đồ vest đen dài do cha cậu, Birsa, may sẵn, đầu đội mũ chóp cao. Chỉ trong thoáng, cậu đã trưởng thành, tràn đầy sinh lực.
Cậu xách vali lớn màu đen, tạm biệt cha mẹ, theo dòng người bước lên tàu hơi nước ma thuật, vừa đi vừa ngoái nhìn sân ga, lòng ngổn ngang: vừa lưu luyến quê nhà, vừa hoang mang không biết sao Banus chẳng đến tiễn mình.
'Lẽ nào lời mình nói hôm trước làm cậu tổn thương?
Hay cậu nghĩ mình phản bội tình bạn khi không ở lại?'
Ali tâm tình phức tạp, sợ mất đi người bạn tốt.
Cậu bước rồi ngoái, bước rồi ngoái, nhưng Banus mãi không xuất hiện, lòng càng nặng trĩu.
Vào toa tìm chỗ ngồi, Ali thò đầu ra cửa sổ vẫy chào cha mẹ lần nữa, mắt lặng lẽ rung ướt. Đây là lần đầu rời xa cha mẹ.
"Ali!" Bỗng xa xa vọng tiếng Banus. Cậu vội vẫy tay, chạy nhanh tới, tay trái nắm trái cây lạ màu tím xanh.
"Chết tiệt, nhớ nhầm giờ! Đây, quả Samara cậu thích nhất đây. Đến Rentaro khó mà ăn được nữa." Banus chen đến dưới cửa sổ, lớn tiếng nói.
Quả Samara là đặc sản thị trấn, chín cuối tháng Mười, đầu tháng Mười Một hằng năm.
Mắt Ali ươn ướt. Quả nhiên Banus vẫn là Banus, đãng trí vô phương!
"Tuuuuu!"
Cậu vừa nhận quả, chưa kịp mở miệng, bên tai đã vang tiếng còi tàu.
"Banus, nhất định tôi sẽ thành công rồi đưa cậu đến Rentaro!" Ali bịt tai hét.
Banus vẫy vẫy: "Được! Đừng quên Samara nhé!"
"Tuuuuu! Xình xịch xình xịch."
'Ali sẽ quay về, sau khi thành công!' Cậu siết chặt nắm tay. Đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh, tốc độ nhanh dần, khoảng cách với sân ga càng xa.
Mắt Ali nhòa lệ, hình ảnh Banus, cha mẹ dần xa mờ, chỉ còn lại hơi nước cuồn cuộn.