Áp Chế Lãng Mạn - Cẩn Dư
Chương 23: Nhìn tôi một chút đi!
Áp Chế Lãng Mạn - Cẩn Dư thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặt trăng lặng lẽ gom góp bóng đêm, đánh cắp một tia nắng mai rồi nhẹ nhàng trải rộng. Bình minh trên Hoài Giang trôi qua những dãy núi, ấm áp hơn hẳn so với trên núi Vân Đài.
Trời đẹp. Những chiếc lồng đèn đỏ treo trong sân đêm qua đã bị nắng hè hong khô, giờ đung đưa trong gió, bóng đổ mờ ảo, như thể thời gian nhuộm màu ký ức vẫn còn đọng lại đây. Lật nhẹ một trang sách, những hồi ức sống động lại ùa về.
Diệp Thanh Nghiêu dậy sớm. Dù không cần tụng kinh buổi sáng, cô vẫn thích đọc sách vào giờ này, nhưng hôm nay thì không.
Nhìn ngôi nhà trước mặt, cô nhớ lại lời lão Lưu, tâm trí như trôi nổi giữa không trung.
"Ê."
Một tiếng gọi khàn khàn, lười biếng vang lên. Chu Túc đứng tựa cửa, tay cầm quần áo, ánh mắt hướng về phía cô. Nhìn thấy làn da cổ trắng mịn và một bên mặt được nắng sớm chiếu rọi, anh khẽ nheo mắt, giọng vẫn thờ ơ:
"Em ăn sáng rồi à?"
Diệp Thanh Nghiêu không quay đầu, chỉ gật nhẹ một tiếng: "Ừ."
Chu Túc lặng lẽ nhìn cô.
Diệp Thanh Nghiêu quả nhiên xứng danh chủ tiệm sườn xám. Những chiếc sườn xám cô từng mặc đều do chính tay cô may.
Hôm nay, chiếc sườn xám trắng thêu hoa sen cô mặc thật sự quá đỗi xinh đẹp. Họa tiết uốn lượn từ gấu váy vươn lên, cô ngồi nghiêng người, thấp thoáng lộ ra đôi chân thon, thần thái lười biếng mà quyến rũ, tay nhẹ nhàng rắc thức ăn cho cá.
Chu Túc phải cố gắng lắm mới dời mắt khỏi cô, khép mi xuống, giọng trầm ấm:
"Sao em không đợi tôi?"
"Anh còn đang ngủ mà."
Hôm nay Chu Túc đã dậy sớm, giờ mới bảy rưỡi sáng.
"Vậy còn em, dậy từ lúc mấy giờ?"
Diệp Thanh Nghiêu rắc xong thức ăn, quay đầu lại, khuỷu tay tì nhẹ lên lan can, tay cầm chiếc quạt tròn hai mặt thêu hoa lá chuối, cổ tay khẽ lay động, nụ cười nhẹ nhàng:
"Sáu giờ."
"Sớm vậy sao."
Cô mỉm cười: "Thực ra cũng đã muộn rồi."
Chu Túc không hiểu. Sinh hoạt của anh vốn rối loạn, xung quanh chẳng ai sống đúng nhịp, dù ở Giang Nam chậm rãi, nhưng nhịp sống của họ vẫn bị cuốn theo thời đại vội vã.
Thưởng trà, với anh, là để tận hưởng sự xa hoa hay có điều gì tinh tế, anh chưa từng nghĩ tới.
Đi xem kịch, cũng chẳng phải để cảm nhận phong vị hay hơi thở nhân gian.
Anh làm những điều đó chỉ vì phù hợp với địa vị. Còn Diệp Thanh Nghiêu thì khác. Cô viết thư pháp, đốt hương, uống trà, hay đơn giản là dậy sớm cho cá ăn, đều là cách cô đối thoại nghiêm túc với cuộc sống, biến từng khoảnh khắc thành thơ. Hóa ra trên đời này thật sự có người như vậy.
Trước đây, Chu Túc từng coi những điều ấy là kiểu cách, là phô trương.
Điếu thuốc trên tay chưa châm lửa, bỗng dưng anh không muốn mùi khói làm vấy bẩn những bông hoa trên bàn cô – đó là hoa mai tháng năm, nở rộ khắp vườn, cô hái vài cành cắm vào bình ngọc xanh. Hương thơm lan tỏa trong gió, cả sân lặng im như thời gian ngừng lại, chỉ vì có cô ở đây.
Chu Túc bất chợt cảm thấy một nỗi xấu hổ kỳ lạ dâng lên trong lòng.
Rõ ràng cô chỉ là một đạo sĩ bình thường, còn anh có tất cả.
Rõ ràng cô ngồi đó nhưng vẫn phải ngước nhìn anh.
Rõ ràng anh lúc nào cũng cao ngạo.
Không cần so sánh, sự khác biệt giữa hai người vẫn hiển hiện rõ ràng.
Thế mà trong khoảnh khắc ấy, Chu Túc lại muốn trốn chạy.
Câu nói của Tiết Lâm bỗng vang lên trong tai:
"Diệp đạo trưởng đâu phải người mà chúng ta – những kẻ phàm phu – có thể mơ tới."
Lời ấy như dao đâm thẳng vào tim.
Diệp Thanh Nghiêu thong thả phe phẩy chiếc quạt, nhận ra sắc mặt Chu Túc có chút kỳ lạ, phức tạp.
Anh không nói gì, đột ngột quay người bước đi.
Diệp Thanh Nghiêu khẽ cười, dĩ nhiên là không níu lại.
***
Cổng nhà họ Chu không ồn ào náo nhiệt, nhưng cũng chẳng hề vắng vẻ. Ngược lại, vì dòng họ quá cao quý, nên rất ít người có tư cách bước vào.
Lão Lưu chăm chú nhìn người hầu treo lồng chim của Chu Túc lên cành cây, ngàn chú chim ríu rít hót vang, ông ngước mắt nhìn lên xà nhà.
Bao giờ mới lại được treo đầy đèn lồng đỏ như ngày cưới cha mẹ Chu Túc xưa kia? Lúc ấy thật náo nhiệt biết bao.
Liệu Chu Túc có thể cưới được Diệp Thanh Nghiêu không?
Lão Lưu nhìn chăm chăm, bỗng thấy Chu Túc mặt lạnh bước vào, liền vội vàng tiến tới, ánh mắt đầy mong đợi:
"Cậu chủ và Diệp đạo trưởng gần đây thế nào rồi?"
Chu Túc chỉ liếc ông một cái, rồi bước thẳng đi, không nói lời nào.
Bình thường đi ngang đây, anh thường dừng lại chơi với chim, hôm nay lại đi luôn, chắc chắn là bị Diệp Thanh Nghiêu làm thất vọng.
Lão Lưu lại mỉm cười.
Đáng đời!
Cũng cần có người dạy cho cậu chủ biết thế nào là cảm xúc!
***
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã đến trưa.
Nắng gắt làm cây cối bên ngoài rũ rượi, mất hết sức sống, hoàn toàn khác với những bông hoa do Diệp Thanh Nghiêu trồng.
Chu Túc nằm cả buổi sáng mà không thấy đói, mơ mơ màng màng lại nhớ đến Diệp Thanh Nghiêu.
Cô thích ăn mì thế này, giờ này không biết có đang bảo ai nấu mì sườn cho mình không?
Lòng Chu Túc bỗng dưng khó chịu lạ lùng. Nghĩ kỹ lại, mới nhận ra cảm giác hỗn loạn này đến từ việc anh không muốn Diệp Thanh Nghiêu ăn đồ người khác nấu.
Thật vô lý.
Chẳng lẽ anh phải tự tay chạy đi nấu cho cô sao?
Nghĩ đến cảnh đó, trong lòng đã thấy ngọt ngào.
Chu Túc nhắm mắt định ngủ tiếp, nhưng không biết là do ánh sáng quá chói, hay vì những cây ngoài kia héo rũ đến mức y hệt tâm trạng anh lúc này.
Tâm trạng anh chẳng khác gì nhiệt độ ngoài trời – nóng rực, như thiêu như đốt, khiến người ta không thể bình yên.
***
Diệp Thanh Nghiêu là khách quý. Lưu quản gia đã căn dặn kỹ lưỡng, ngay cả Chu lão gia cũng đặc biệt dặn dò phải chăm sóc tận tình, nên trong vườn không ai dám lơ là.
"Diệp đạo trưởng muốn ăn gì ạ?"
Diệp Thanh Nghiêu ngẩng đầu khỏi cuốn sách, thấy vẻ mặt ôn hòa, hơi phần nịnh bợ của nữ quản gia.
"Gì cũng được, tôi không kén."
Nữ quản gia vội gật đầu cười, vừa quay người thì thấy một bóng dáng cao ráo, thẳng tắp đang tựa cửa, chăm chú nhìn cô gái đang đọc sách sau tấm bình phong.
Không biết anh ta đến từ bao giờ, đã đứng đó bao lâu. Tất nhiên, đó là Chu Túc.
"Tiên sinh." Nữ quản gia hơi giật mình.
Diệp Thanh Nghiêu ngẩng đầu, ánh mắt chạm vào Chu Túc.
"Sao anh lại đến nữa?"
"Nữa??"
Câu nói khiến Chu Túc bực bội.
"Em không muốn thấy tôi sao?"
"Đúng vậy."
Cô thẳng thắn đến mức chẳng buồn vòng vo.
"Đây là nhà tôi."
"Cũng đúng."
Diệp Thanh Nghiêu gật đầu tỏ vẻ hiểu, rồi lại cúi đầu đọc sách, nhẹ lật trang, tay cuộn sách, thầm đọc từng chữ. Chu Túc bị cô phớt lờ hoàn toàn.
Không khí trở nên ngượng ngập. Nữ quản gia đứng giữa, tiến không được, lùi cũng không xong.
Chu Túc tức giận, bỗng thấy mình thật thảm hại. Đến đây làm gì? Để bị cô khinh thường sao?
Anh đứng nhìn Diệp Thanh Nghiêu suốt mười mấy phút, thấy cô lật qua ba trang sách mà không thèm ngẩng đầu, không nói một lời, không mời ngồi, không hỏi có muốn uống trà. Rõ ràng đây là nhà anh, thế mà cô lại ung dung như chủ nhân, còn anh thì như kẻ khách không mời mà đến.
"Em xem tôi như người chết rồi đúng không?" Cuối cùng anh không nhịn được, giọng lạnh lùng, gần như nghiến răng mà nói.
Diệp Thanh Nghiêu mỉm cười: "Sao lại thế được."
Cô còn dám cười! Mà nụ cười lại dịu dàng dễ thương đến vậy! Như thể người lạnh lùng vừa rồi không phải là cô! Chu Túc chắc chắn, Diệp Thanh Nghiêu là cô gái hai mặt nhất anh từng gặp.
"Sao em không thèm để ý đến tôi?"
Vừa hỏi xong, Chu Túc đã thấy mình sai. Câu này nghe như anh đang oán trách cô không quan tâm mình vậy.
Mặc dù đúng là vậy… nhưng lẽ ra không nên thế.
Sao anh lại có thể giống kẻ ngốc, đi đòi hỏi sự để ý từ cô?
Diệp Thanh Nghiêu vẫn bình tĩnh: "Tôi không thích bị phân tâm khi đọc sách."
"Nói với tôi một câu cũng chẳng mất nhiều thời gian của em đâu."
Giọng điệu trách móc, đầy uất ức – những cảm xúc chưa từng có, sao bỗng nhiên trào ra theo lời nói?
Chu Túc không thể tin, nghiến răng chịu đựng nỗi nghẹn ngào trong ngực.
Tất nhiên, là do cô làm anh tức đến mức này.
Diệp Thanh Nghiêu nhìn anh, có vẻ trầm ngâm: "Vậy anh muốn tôi nói gì?"
Không có gì cả!
"Ít nhất… em hãy nhìn tôi đi."
Lời nói trái ngược với lòng, nhưng cuối cùng anh vẫn thốt ra điều đã kìm nén bấy lâu.
[Dừng lại đi!] Một giọng nói vang lên trong đầu.
"Chỉ cần nói với tôi một câu thôi, bất kỳ điều gì cũng được."
[Im lặng đi!] Lý trí hét lên.
"Một hai câu cũng được, đều được hết."
[Mẹ nó!!] Lý trí đã thua hoàn toàn trước trái tim.
Chu Túc muốn tát mình một cái.