Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nếu có ai đó cứ mở miệng là rủ “Lát nữa đi ăn nhé”, Lục Gia Lạc sẽ nghĩ người đó hẳn là một người sành ăn, ít nhất là đi theo họ có thể tìm được những quán nhỏ nhìn không mấy nổi bật nhưng lại ngon bất ngờ. Tuy nhiên, thực tế Mạc Nhiên lại chẳng hề kén chọn. Vào bừa một quán mì ven đường bất kỳ là cũng đủ để anh ta ăn uống no nê, còn về hương vị thì chẳng có gì đáng khen, cùng lắm chỉ ngang ngửa với mì ăn liền Master Kong.
Anh ta như vậy, Edwin cũng vậy, khiến Lục Gia Lạc vô cùng nghi ngờ vị giác của con trai: Phải chăng họ chỉ cảm nhận được hai vị ngọt và mặn?
Dĩ nhiên, xét về tay nghề nấu nướng của Lục Gia Lạc thì so với họ cũng coi như kẻ tám lạng người nửa cân.
Bên ngoài cánh cửa kính dán thực đơn của quán mì là con hẻm hẹp, xe đạp và xe máy giao đồ ăn qua lại tấp nập, phía đối diện là dãy cửa hàng nhỏ san sát nhau ở tầng trệt. Trong bếp, tỏi được phi thơm trong chảo dầu, thêm thịt thăn vào, tiếng xèo xèo vang lên cùng làn khói nghi ngút bay ra, hòa vào luồng khí lạnh từ điều hòa thổi ra.
Lúc này Lục Gia Lạc không muốn ăn lắm, cô gắp phần ngon nhất của mì sườn là miếng thịt sườn rồi cho Tưởng Phù một miếng, Mạc Nhiên một miếng, mỗi người một miếng; còn cô thì cầm bát sứ men trắng, uống canh đậu xanh.
Mạc Nhiên ngẩng đầu hỏi cô: “Cậu sao thế?”
Lục Gia Lạc khuấy lớp đường trắng chưa tan dưới đáy bát, đáp: “Nóng quá, không ăn nổi.”
Cô vừa dứt lời thì Mạc Nhiên đã gắp ngay một đũa mì đầy từ bát cô sang bát mình, thậm chí còn vớt luôn quả trứng lòng đào duy nhất. Ngoài sức ăn đáng kinh ngạc thì anh ta và Edwin còn giống nhau ở điểm là có năng lực bí ẩn khiến chẳng ai hiểu nổi đống thức ăn đó đã đi đâu mất.
Sao cứ nghĩ đến Edwin thế nhỉ? Cô chau mày, múc một thìa canh đậu xanh nhừ trộn lẫn với đá vụn mát lạnh.
Lục Gia Lạc dùng thìa chọc xuống đáy bát, nói: “Thật ra cô em khóa dưới hôm nay khá dễ thương.”
Tưởng Phù đang gặm sườn cũng gật đầu đồng tình: “Rất can đảm.”
Mạc Nhiên chỉ cúi đầu ăn mì. Như có linh cảm, anh ta ngẩng đầu lên, do dự hỏi: “… Đến lượt tớ phát biểu ý kiến rồi à?”
Cô gật đầu. Mạc Nhiên dựng đôi đũa lên, giây phút ấy anh ta đã rơi vào cuộc vật lộn suy tư trong im lặng.
Cuối cùng, Lục Gia Lạc nhịn cười nói: “Ăn mì đi.”
Khi đến ký túc xá thì họ tạm biệt Mạc Nhiên, hai người xách theo một phần mì sườn đã được gói về ký túc xá cho bạn cùng phòng. Rèm cửa đã được buộc gọn sang một bên, đồ đạc gần như đã được sắp xếp xong, chỉ còn giường của Lục Gia Lạc và một bạn cùng phòng khác là vẫn để trống.
A Ninh vén rèm giường của mình, khó khăn trèo xuống.
Tưởng Phù giật mình, vội đỡ lấy cô bạn: “Trời, mặt cậu sao trắng bệch thế, không sao chứ?”
“Không sao, đau bụng kinh thôi…” A Ninh ôm bụng đi vào nhà vệ sinh.
Lục Gia Lạc đặt túi xách xuống, ra cửa nhà vệ sinh, gõ nhẹ: “A Ninh, để tớ đi mua thuốc cho cậu nhé, ibuprofen được không?”
Cách một cánh cửa, A Ninh cất giọng yếu ớt đáp lại: “Ừ, làm phiền cậu rồi.”
Khi xếp hàng chờ thanh toán tại quầy thu ngân của hiệu thuốc, Lục Gia Lạc chăm chú nhìn màn hình điện thoại. Bỗng biệt danh “Edwin” nhảy lên ở đầu danh sách trò chuyện Wechat.
Mở đầu bằng câu “Có đó không?” thì vừa sáo rỗng lại vừa nhạt nhẽo. Cô ngẫm chốc lát rồi gửi cho anh một câu:
Chuyển cho chị ba mươi tệ đi, chị đang mua thuốc.
Chỉ mấy giây trôi qua, hàng người mới nhích lên được một chút, thế mà tin nhắn chuyển khoản đã hiện lên kèm theo câu hỏi của anh:
Cô sao đấy?
Đợi hai người phía trước thanh toán xong thì Lục Gia Lạc mở trang chuyển khoản để thu ngân quét mã. Mãi đến khi bước ra khỏi hiệu thuốc cô mới trả lời:
Mua cho bạn cùng phòng, trong thẻ hết tiền rồi.
Cuộc đối thoại giữa đàn ông và phụ nữ giống như một cái cân vậy, trả lời tin nhắn quá nhanh thì cô sẽ trở nên không còn quan trọng nữa. Lục Gia Lạc bỗng khựng lại. Trên nền bê tông lốm đốm ánh nắng, tiếng còi vang vọng từ sân bóng, những cô gái đi ngang qua bên cạnh cười nói rộn ràng, thoảng qua. Dù không phải là người từng trải qua nhiều chuyện, song cô cũng không thể đến mức không hiểu chút mánh khóe nào. Chỉ là Lục Gia Lạc không ngờ có một ngày mình lại dùng chúng cho Edwin.
Là một người chị, nhưng trước đây cô quan tâm đến anh quá ít, đáng lẽ nên cố gắng bù đắp mới phải. Và bước đầu tiên để bù đắp ấy chính là nuôi dưỡng thói quen trò chuyện lâu dài.
Lục Gia Lạc tự tìm cho mình một lý do nghe có vẻ thỏa đáng như vậy, rồi tiếp tục đi về phía trước, tiện tay gõ nhanh trên điện thoại.
“Weibo của em là gì đấy?”
“Edwin1229.”
Lục Gia Lạc tìm mãi vẫn không thấy, mục người dùng báo không tìm thấy, suýt nữa thì nghi ngờ mạng của mình có vấn đề.
“Không tìm thấy mà.”
Để chứng minh không phải lỗi của bản thân, cô còn gửi kèm một ảnh chụp màn hình.
“Instagram, không có Weibo.”
Đồ ngốc, sao không nói sớm! Gõ xong câu này nhưng Lục Gia Lạc kìm lại, không gửi, cô nén cơn bực bội rồi xóa mấy chữ “Đồ ngốc” đi.
Lục Gia Lạc ở ký túc xá xem ké một bộ phim truyền hình đang nổi tiếng cả buổi chiều, đến tối thì cùng bạn cùng phòng của Mạc Nhiên ra quán bar nhỏ yên tĩnh gần trường uống rượu và tụ họp. Uống thuốc giảm đau xong là A Ninh lại sung sức như chưa từng có chuyện gì xảy ra, đòi uống loại rượu mạnh nhất, tha hồ chửi rủa mấy gã đàn ông tệ bạc, ai khuyên cũng mặc kệ.
Nhịp Jazz chậm rãi hòa với mùi men rượu lấp đầy không gian.
Không gian mờ ảo, mờ tối, ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên làm nổi bật những đường nét trên gương mặt cô gái trẻ. Cô cụp mắt, hàng mi rũ xuống, đôi môi đỏ hồng lì không vì ly Margarita mà hé mở, những đầu ngón tay sơn móng đen lướt nhẹ trên màn hình điện thoại.
Lục Gia Lạc đang lướt xem ảnh trên tài khoản mạng xã hội của Edwin.
San hô, sứa, đủ loại cá là những thứ xuất hiện nhiều nhất; còn lại là đồ ăn, cảnh phố xá và các ngôi sao bóng rổ. Chỉ có duy nhất một tấm selfie, góc chụp đậm chất “trai thẳng”. Anh chụp tại một trận bóng rổ, đứng cạnh một người đàn ông ngoại quốc. Phần chú thích phía dưới thì mô tả anh vui đến mức nào, rồi giới thiệu người đàn ông kia là huấn luyện viên nào đó… Chẳng ai biết là ai.
Anh mặc một chiếc hoodie có hai ống tay khác màu, đôi mắt sáng ngời, nụ cười rạng rỡ. Thảo nào bức ảnh ấy lại nhận được nhiều lượt thích hơn hẳn mấy tấm san hô với cá kia.
“Cậu thích kiểu này à?”
Giọng anh ta trong trẻo chẳng khác gì vẻ ngoài của mình, cô thoáng bối rối, ngước mắt nhìn lên. Mạc Nhiên như khẽ liếc nhìn chiếc điện thoại trong tay cô, rồi lại quan sát gương mặt cô.
Lục Gia Lạc hơi sững lại, cúi đầu liếc xuống điện thoại mình, cô mới hiểu ra. Cô ngay lập tức khóa màn hình và giải thích: “Không phải, nó là em họ tớ.”
Mạc Nhiên chậm rãi gật đầu, lẩm nhẩm: “Em họ…”
“Vậy cũng nguy hiểm lắm.”
Nói xong câu đó, anh ta lại quay sang trò chuyện với bạn bè, gác tay lên bàn, trước mặt là nửa ly nước cam ép tươi. Trong số họ, Mạc Nhiên chắc chắn là người sống lành mạnh nhất, anh ta không hút thuốc, ít uống rượu, lúc rảnh thì tập taekwondo hoặc chơi game. Điều đó cũng cho thấy khả năng tự kiểm soát của anh ta rất mạnh, không dễ bị tác động từ bên ngoài, và lại càng khó nắm bắt.
Ban đầu, Lục Gia Lạc chỉ nghĩ rằng nếu có thể biến Mạc Nhiên thành bạn trai của mình, thì hẳn sẽ rất có cảm giác thành tựu.
Đến nửa đêm thì họ mới rời quán bar, mỗi người một ngả. Thật ra chỉ có Lục Gia Lạc chưa dọn vào ký túc xá trường và Mạc Nhiên đưa cô về nên phải tách khỏi mọi người.
Trường học cách khá xa, gió lớn, mà đường phố cũng vắng lặng. Mấy sợi tóc cứ bay lòa xòa trước mắt, Lục Gia Lạc liên tục đưa tay gạt ra. Mạc Nhiên đưa tay ra, cái chạm hơi lạnh lướt qua gáy cô, anh ta giúp cô gom gọn mái tóc lại.
Taxi tới. Họ bước vào xe rồi ngồi cách nhau một khoảng, xe lăn bánh về phía trước, đèn trên nóc xe bị tắt đi.
Mạc Nhiên tìm trong điện thoại ra một tấm hình và hỏi cô: “Cậu thấy thiết kế này ổn không?”
Lục Gia Lạc hỏi ngược lại, “Gì thế?”
“Thiệp mời. Sắp tới sinh nhật tớ rồi mà, bọn Chó Sài nói sẽ bao trọn địa điểm.”
Lục Gia Lạc bật cười rồi nói, “Sang chảnh ghê ha, còn thiệp mời nữa, gửi WeChat là xong chứ gì?”
Mạc Nhiên hờ hững đáp, “Rảnh rỗi thì bày trò linh tinh thôi.”
Cô không hề nhớ đến câu nói ấy. Lục Gia Lạc đưa tay túm một lọn tóc con rơi xuống trước mặt, vuốt cho chúng ngoan ngoãn quấn một vòng trên đỉnh đầu, nhưng rồi chúng vẫn rủ xuống. Sau đó cô hơi nghiêng về phía cửa kính xe, hoàn toàn không để ý Mạc Nhiên đang lặng lẽ nhìn mình.
Còn Mạc Nhiên thì nhớ. Đó là vào mùa hè năm trước, khi cố vấn học tập nói sinh viên năm nhất bắt buộc phải đăng ký ít nhất một câu lạc bộ. Vì chẳng mấy ai thực sự muốn tham gia hoạt động câu lạc bộ, nên Sài Yến, bạn cùng phòng của Mạc Nhiên, biệt danh Chó Sài, đã quyết định lập một câu lạc bộ để “làm phúc” cho đông đảo sinh viên. Và tên câu lạc bộ đó là: Câu lạc bộ nhàn rỗi không việc gì làm.
Chó Sài kéo những tân sinh viên có chút tiếng tăm mà cậu ta tìm được vào chung một nhóm, rồi gửi tin nhắn:
Hết giờ học đừng đi đâu, tập trung ở hội trường.
Mạc Nhiên khoanh tay, ngồi nghiêng bên sân khấu rồi lén ngáp, nhìn Chó Sài ra vẻ lãnh đạo, kêu gọi mọi người động não góp ý để nhà trường phê duyệt cho câu lạc bộ này.
Âm thanh xung quanh bỗng chốc lắng xuống. Đúng lúc đó, Lục Gia Lạc vẫn luôn cúi đầu chơi điện thoại bực bội buông một câu: “Vô vị, bày trò linh tinh.”
Mạc Nhiên ngẩng lên thì thấy cô giữa đám đông. Khi ấy, anh ta nghĩ cô gái này chắc hẳn rất đáng ghét.