Giao Thoa Tình Cảm

Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhắc đến ngày hôm đó, trong ký ức của Lục Gia Lạc chỉ còn lại hội trường sinh viên nóng bức, ngột ngạt, mùi mồ hôi chua nồng từ những người ngồi hàng trước, thư viện ồn ào vì đang sửa chữa, và tên ngốc trên sân khấu thì thuyết trình hùng hồn. Bọn cô đều bị A Ninh ép buộc kéo đến đây. Cô bạn nói đây là cơ hội tốt để kiểm tra xem trong khóa tân sinh viên cùng đợt có ai đẹp trai hay không.
“Vô vị, bày đặt linh tinh.”
Lục Gia Lạc vừa nói xong thì nhận ra xung quanh bỗng im bặt, và những ánh mắt dường như vô tình mà lại hữu ý đổ dồn về phía cô. Cô dứt khoát đứng dậy, định bỏ đi.
Đúng lúc ấy, cậu bạn trên sân khấu gọi với theo: “Bạn ơi, đợi xíu với!”
Cô quay đầu lại.
Các đường nét trên gương mặt Lục Gia Lạc đủ sức để chịu đựng mọi ánh nhìn soi xét. Đôi mắt ấy còn chưa được lấp đầy bởi những trải nghiệm đời người nên vẫn phảng phất nét trống rỗng, mang vẻ đẹp lạnh lùng khiến người ta e dè, không nghiêng đầu, không né tránh, thẳng thừng nhìn chằm chằm vào anh ta.
Sài Yến bị cô nhìn như thế thì quên khuấy mất lời định nói ban đầu, vội vàng lục tìm trong đầu: “Cậu… có phải là Lục… Lục Gia Lạc không?”
Tân sinh viên ngành quản lý tang lễ, Lục Gia Lạc, người từng xuất hiện trong loạt ảnh huấn luyện quân sự do trang Weibo chính thức của trường đăng tải. Trong bộ quân phục rằn ri ấy, gương mặt cô không chút cảm xúc, nhìn thẳng về một hướng. Cô cực kỳ thu hút sự chú ý, khiến bài đăng đó có thêm hàng trăm bình luận xoay quanh cô.
“Thì sao?”
Câu trả lời của Lục Gia Lạc, cùng với động tác quay người bỏ đi ngay giây tiếp theo mang đậm phong cách riêng của cô.
Hai tháng sau, trời trở lạnh. Quán đồ uống nổi tiếng nhất khu vực quanh trường đã chủ yếu bán trà sữa nóng. Thua liền năm ván bài ở ký túc xá, Lục Gia Lạc tự giác nhận trách nhiệm mời nước uống.
Cô đi đến quầy gọi món, xếp hàng chờ.
Lục Gia Lạc vẫn nghĩ khi đó là lần đầu tiên mình gặp Mạc Nhiên. Mạc Nhiên ngồi ở bàn cạnh cửa sổ, mặc chiếc áo len mỏng cổ tròn màu đỏ sẫm, tôn lên làn da trắng sáng của mình. Anh ta khoanh tay trước ngực, gác hai chân lên chiếc ghế bên cạnh, lắng nghe cậu bạn ngồi cạnh nói chuyện.
Ánh sáng ban ngày nhạt nhòa hắt vào, chia không gian thành hai khoảng từ bờ vai anh. Mạc Nhiên khiến Lục Gia Lạc liên tưởng đến một cốc nước lọc không mật ong, không đường, trên miệng cốc còn vương lớp hơi nước chẳng rõ là nóng hay lạnh.
Ánh mắt anh ta thay đổi, sắp sửa chú ý tới cô.
Một bóng người chắn ngang tầm mắt cô. Cậu bạn đứng trước mặt cô rồi nói, “Tớ là Sài Yến, khoa Triết, cậu còn nhớ tớ không?”
Lục Gia Lạc rất muốn đáp lại anh ta rằng: Không. Nhưng gương mặt hơi giống một loài chó nào đó của anh ta thì quả thật rất khó quên.
Sài Yến cười nói, “Xin lỗi vì lần trước tớ đã gọi thẳng tên cậu trước mặt nhiều người như vậy. Tớ muốn mời cậu…”
Người đối diện đang nói, còn ánh mắt cô vẫn dửng dưng rồi rời về phía bàn cạnh cửa sổ. Người ngồi đó hơi nghiêng đầu, trước khi cụp mắt xuống thì đưa tay sờ gáy.
Rõ ràng là ánh mắt đã chạm nhau, vậy mà cứ ngỡ chưa từng.
Sài Yến nói tiếp, “… Và bạn cậu đi ăn lẩu để coi như xin lỗi các cậu.”
Hóa ra A Ninh đánh hơi được chuyện vui nên cố ý ghé lại, lúc này còn nói: “Tớ thì không có ý kiến gì.”
Lục Gia Lạc còn chưa kịp gật đầu thì Sài Yến đã nhầm câu trả lời của A Ninh là đồng ý.
Sài Yến nói, “Được, tớ còn hai người bạn cùng phòng nữa, gọi họ đi chung luôn.” Anh ta quay đầu gọi lớn, “Mạc Nhiên…”
Cậu chàng mà cô để ý liền quay đầu lại, mi mắt Lục Gia Lạc khẽ giật mình.
Năm hai đã khai giảng gần hai tháng, giờ đang là thời điểm giao mùa nên phải cẩn thận kẻo bị dị ứng. Cơn mưa sớm mùa thu che kín cửa sổ ký túc xá, gió thổi vào khung cửa chưa đóng chặt khiến nó va đập ầm ầm. Không khí ẩm ướt len lỏi trong từng nhịp thở, áp suất thấp khiến lồng ngực nặng trĩu. Cô trằn trọc suốt đêm, rồi hoàn toàn tỉnh giấc.
Lục Gia Lạc tiện tay vớ lấy một chiếc áo khoác, quấn quanh người rồi xuống giường. Mưa rơi tí tách, lạnh đến mức khiến cô chỉ muốn chửi thề.
Sau khi đóng chặt cửa sổ và rút mấy tờ giấy lau qua bệ cửa sổ, cô hỏi: “Sáng nay có tiết không?”
Tưởng Phù bật dậy như xác chết sống lại, gào lên một tiếng: “Xã hội học!” Rồi lại đổ người xuống giường.
Lục Gia Lạc cũng không định ngủ tiếp. Cô bước vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, và sau lại nghe thấy trong phòng ký túc xá có tiếng tung chăn xuống giường và tiếng lầm bầm: “Tổ sư, tiết của Trương diệt chủng…”
Chắc hôm nay sẽ mưa cả ngày, bầu trời chỉ toàn một màu xám xịt, không khí cũng loãng hẳn. Bước vào lớp học, giày dép ai cũng ướt sũng.
Giảng viên đang giảng bài, cứ đi đi lại lại ở hai hàng ghế đầu. Lục Gia Lạc chống khuỷu tay lên bàn, tay đỡ đầu, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại dưới gầm bàn. Cô đang lục lọi trong tài khoản mạng xã hội của Edwin xem anh theo dõi những ai, đặc biệt là ảnh đại diện của các cô gái. Dù số lượng không nhiều, song cô vẫn lần lượt bấm vào từng tài khoản để đào bới xem có ảnh chụp chung hay không.
Công sức bỏ ra cuối cùng cũng không uổng phí, cô phát hiện được một tấm ảnh.
Edwin trong bức ảnh ấy đang mỉm cười, và bên cạnh anh là một cô gái tóc thẳng dài ngang vai, mái bằng, đôi môi hồng nhạt cong lên cười. Khuôn mặt trẻ trung của cô ấy trông chẳng khác nào một quả táo căng mọng.
Dòng chú thích bằng tiếng Nhật, Lục Gia Lạc hoàn toàn không hiểu. Cô thấy động tác giơ hai ngón áp sát bên khóe mắt của cô gái đó, ấy chính là một cử chỉ chiến thắng, đầy vẻ phô trương khiêu khích.
Lục Gia Lạc bỗng nhận ra mình đang giống hệt một kẻ bám đuôi, truy xét mọi thứ liên quan đến anh. Dù chẳng thể thâm nhập đến từng ngóc ngách, song cô vẫn để bản thân sa đà quá sâu vào chuyện đó.
Cô lập tức khóa màn hình điện thoại rồi ném vào ngăn bàn học. Nhất định phải kìm hãm sự tò mò về cuộc sống của anh.
Đúng vậy, chỉ là tò mò mà thôi. Cô tự nhắc nhở bản thân như thế.
Ngày hôm sau không còn mưa nhưng vẫn ẩm ướt khó chịu, cứ như thể quyết tâm buộc người ta phải làm quen với thứ mùi giống hệt mùi sách cũ ấy.
Tan học, Lục Gia Lạc tiện đường ghé lấy kiện hàng chuyển phát nhanh. Trên đường về ký túc xá, cô vừa đi vừa lướt WeChat. Cuộc trò chuyện với Edwin dừng lại ở hai ngày trước.
Cô nhắn:
Cho chị mười hai tệ mua cốc trà chanh.
Anh gửi đến một chuỗi dấu ba chấm, sau đó là thông báo chuyển khoản tiền.
“Hết tiền sinh hoạt rồi. Dạo này bố mẹ chị đang chiến tranh lạnh với nhau, chị không dám mở miệng xin.”
Anh lại gửi thêm một chuỗi dấu ba chấm.
“Gõ chữ khó đến thế cơ à?”
“Đang trên lớp.”
Cuối cùng, cô buông ra một câu chẳng ăn nhập vào đâu:
Thèm ăn McDonald’s ghê.
Hình như cô nói linh tinh hơi nhiều thì phải. Lục Gia Lạc đứng khựng lại trước bậc thềm khu ký túc xá. Thời gian đã trôi qua quá lâu, tin nhắn không thể thu hồi. Có người bước ra từ trong ký túc xá, cô hoàn hồn rồi đi vào.
Khi Lục Gia Lạc vẫn còn đang nghĩ xem nên nhắn gì cho anh, thì bỗng có tiếng gọi vang lên từ trên đầu: “Gia Lạc!”
Lục Gia Lạc ngẩng đầu nhìn hành lang cầu thang chồng chéo phía trên. A Ninh ở tầng trên thò đầu ra cười gian xảo, “Có thư gửi cho cậu này.”
“Thư?”
Cô đẩy cửa bước vào phòng thì thấy trên bàn mình chất đầy thư từ, bày la liệt, lộn xộn.
Buổi chiều, Lục Gia Lạc gọi kẻ đầu sỏ ra gặp mặt tại quán đồ uống mà cô từng nghĩ là nơi họ gặp nhau lần đầu tiên.
Mạc Nhiên ngồi chưa được mười mấy phút thì một cô gái mặc đồ đen từ ngoài kéo cửa bước vào.
Anh ta nhìn ly nước trên bàn trước, rồi mới ngẩng lên nhìn cô: “Tớ gọi cho cậu một cốc trà chanh rồi.”
Lục Gia Lạc bước tới ngồi phịch xuống ghế, rồi tiện tay ném một xấp phong bì xuống bàn. Cô hất mái tóc bồng bềnh ra sau, để lộ bờ vai trắng mịn. Lục Gia Lạc cất tiếng, “Cậu đừng quá đáng như vậy.”
“Cái này… cậu…” Mạc Nhiên nghiêng đầu, lúng túng xoa xoa cổ, “Cậu… hiểu ý tớ chứ?”
“Tưởng cậu muốn tớ gửi hết hộ cậu sao?!”
Mạc Nhiên bật cười rồi lại kìm nén: “Tớ đưa hết thiệp mời cho cậu rồi.”
Lục Gia Lạc cầm cốc trà chanh lên, trước khi uống còn buông một câu: “Cậu đúng là ác thật.” Hóa ra là đẩy hết cho cô gửi đi.
Anh ta nói, “Thiệp mời gì chứ, tiệc sinh nhật thôi, chó Sài nghĩ ra mấy ý tưởng linh tinh đó đấy…”
“Ừ, còn cậu thì chỉ việc bỏ tiền ra thôi.”
Rồi cô nghe Mạc Nhiên nói tiếp, “Nhưng người tớ thật sự muốn mời thì chỉ có một mình cậu thôi.”
Lục Gia Lạc thoáng sững lại, ngước mắt nhìn anh.
“Tớ gửi WeChat cho mấy người khác hết rồi.” Mạc Nhiên bổ sung thêm một câu rồi cầm cốc sứ của mình lên.
Lục Gia Lạc chợt nhớ tới lời chó Sài từng nói với mình: “Nếu không có cậu, khéo đồng chí Mạc Nhiên chắc cô độc đến già mất. Cậu ấy vốn chẳng để tâm đến con gái lắm, đầu thiếu hẳn dây thần kinh này đấy.”
Mối quan hệ giữa cô và Mạc Nhiên chẳng khác nào một cuộc chiến. Trong cuộc chiến ấy vừa có sự thú vị mập mờ, nhưng cô cũng buộc phải dẫn dắt anh thổ lộ. Và thời điểm này, rõ ràng là không thể bỏ lỡ.
“Chó Sài lén nói với A Ninh rằng tối ngày kia bọn họ sẽ chuốc cho cậu say gục, để hôm sau cậu không bò dậy nổi mà đi học.”
Lục Gia Lạc chọn cách lái câu chuyện sang hướng khác. Bởi vì khi đối diện với Mạc Nhiên, cô luôn có cảm giác áy náy như mình đang ngoại tình tư tưởng vậy.
Nhưng người mà cô ngoại tình cùng, rốt cuộc là ai chứ?
Trong ký túc xá, Lục Gia Lạc vừa bóc vỏ quả nho to tướng, vừa mải nghĩ ngợi thì bỗng nhận được một tin nhắn WeChat. Liếc thấy thông báo bật lên trên màn hình, thế là cô đang ngồi xổm trước thùng rác đã đứng bật dậy ngay. Nhưng đứng dậy nhanh quá, đầu váng mắt hoa, thành ra cô cứ ngỡ mình nhìn nhầm tin nhắn.
Anh nói:
Mười phút nữa tôi tới cổng trường cô.
Sau khi xác nhận rằng tin nhắn được gửi từ một phút trước, cô hơi ngẩn người, cảm thấy câu này rất quen, rồi lại còn nghi ngờ hệ thống bị lỗi.
Lục Gia Lạc chạy vào nhà vệ sinh chỉnh trang lại bản thân, trông cứ như sắp phải ra ngoài gấp.
Tưởng Phù nhổ vỏ nho trong miệng ra, gọi với theo: “Này, ngoài kia mưa rồi, nhớ mang theo ô đấy!”
Những hạt mưa lất phất rơi lên mặt ô, tờ rơi quảng cáo ngâm đầy trong vũng nước ven đường. Hơi ẩm bám lên cả làn da và mái tóc cô vừa chải xong.
Lục Gia Lạc bước ra khỏi cổng trường, đảo mắt nhìn xung quanh.
Dây leo bò tràn qua bức tường rào, dựng thành một mái che mưa tự nhiên, có một chàng trai cao gầy đang dựa lưng vào bức tường ấy để tránh mưa. Cô rất muốn hét lớn bảo Edwin đừng dựa chiếc áo hoodie trắng mình đang mặc vào tường, nhưng lại không tài nào phát ra được bất kỳ âm thanh nào.
Anh cúi đầu nhìn điện thoại, tạm thời chưa nhận ra cô đã đến.
Khoảnh khắc này, điều cô nghĩ đến chẳng phải là lý do vì sao anh đột ngột xuất hiện ở đây, mà là, dường như họ chưa từng gặp nhau vào mùa thu.
Góc nghiêng khi anh nhẹ cụp mắt, giọt nước rơi trên bờ vai, vạt áo thun đen lộ ra dưới chiếc hoodie, và cả đôi giày lấm bẩn vì nước mưa. Tất thảy như đang hỏi cô rằng:
Em có muốn chiếm hữu anh không?
Toàn bộ lớp phòng tuyến tâm lý mà Lục Gia Lạc dựng lên trước đó bắt đầu sụp đổ.
Vì sao thích nước chanh? Vì vị nhạt, bổ sung vitamin, lại không lo tăng cân.
Không phải là không thích cà phê đen, mà là cô sợ vị đắng của nó. Cô muốn nó ngọt thì phải thêm kem béo, đường cát, nhân hạt vụn… Ngụm nào cũng đầy cảm giác tội lỗi, là một sự tồn tại đầy cám dỗ khiến người ta muốn phạm sai lầm.
Vậy thì, liệu cô có khả năng cùng lúc thích hai người hay không?