25. Chương 25

Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Gia Lạc hắt hơi, khiến chiếc mũ nồi màu cà phê trên đầu rơi xuống đất. Cô nhặt lên, tiện tay phủi phủi vài cái, soi gương trong ký túc xá rồi đội lại. Giờ mũi Lục Gia Lạc đang khá ngứa, dẫu lần gần nhất hai người gặp nhau cũng đã là hai ngày trước nhưng cô vẫn nghi ngờ bị ai đó nhắc đến.
A Ninh cầm điện thoại như vọt ra khỏi nhà vệ sinh, phấn khích reo lên: “Yeah, thầy dạy thư pháp xin nghỉ, tiết học hôm nay dời sang chiều thứ Sáu rồi!”
Tưởng Phù đang chải tóc, nghe vậy thì vứt luôn chiếc lược xuống, chuẩn bị trèo lên giường: “Dời tiết chứ có phải khỏi học đâu mà vui đến vậy chứ.”
A Ninh đáp ngay: “Đồng chí Tưởng Phù! Hôm nay cả ngày không có tiết nên ra ngoài chơi được mà, đúng chứ!”
Lục Gia Lạc mở tủ quần áo, tháo mũ, ném vào trong và đóng cửa tủ lại. Còn Tưởng Phù thì đã ngồi khoanh chân trên giường, mở laptop: “Cậu không nhìn ra ngoài xem trời lạnh cỡ nào à, đứa độc thân như tớ chẳng muốn đi đâu cả.”
Mới cất mũ xong, vừa ngồi xuống bàn học của mình thì Lục Gia Lạc đã nhận được tin nhắn WeChat của Mạc Nhiên.
“A Ninh bảo hôm nay các cậu không có tiết. Ra ngoài dạo một chút đi, tớ tới trường rồi.”
Lục Gia Lạc nhíu mày, quay đầu lại gọi to: “Cao Ninh!”
A Ninh vờ như không biết gì, vỗ trán một cái kêu lên: “Ối, quên phơi quần áo rồi!” Rồi lập tức biến mất khỏi hiện trường.
Trong khuôn viên trường có ba căng tin, trước cửa căng tin số ba đặt hai con sư tử đá. Chẳng hiểu sao trước cửa căng tin lại phải đặt sư tử đá, nhưng dù sao thì Mạc Nhiên cũng đang đứng cạnh một con, một tay đặt vào cái miệng đang há dữ tợn của nó, tay kia lướt màn hình điện thoại, trông rất thờ ơ.
Ngẩng lên thấy cô, Mạc Nhiên cất điện thoại ngay lập tức, rồi nói: “Ôi chà, đội cái mũ nhỏ vào trông cũng ra dáng ghê nhỉ.”
Lục Gia Lạc đút hai tay vào túi áo khoác, đi đôi bốt cao cổ đến trước mặt anh: “Tay cậu ổn chưa?”
“Ổn rồi, có sao đâu chứ, mấy ngày này đừng động vào là được.” Anh giơ cánh tay vẫn còn quấn băng nẹp chỉnh hình lên xoay nhẹ vài vòng, rồi hạ xuống, hỏi: “Ăn gì chưa?”
Cô gật đầu, tiếp tục bước về phía trước: “Tớ tưởng chiều nay phải lên lớp nên đã ăn rồi.”
Mạc Nhiên lùi lại hai bước: “À, tớ chưa ăn, đợi tớ mua suất cơm rang đã nhé.”
Nhìn anh chạy vào căng tin rồi chui thẳng vào tấm rèm chắn gió ở cửa nhà ăn, Lục Gia Lạc theo phản xạ bước theo hai bước, nhưng rồi lại đứng khựng lại. Trước khi ra ngoài cô có thói quen xịt nước hoa. Dù nước hoa Jo Malone London có biệt danh là “năm bước tan mùi” thì cô vẫn không muốn mùi hương của nó hòa lẫn với mùi trong căng tin.
Lục Gia Lạc đá hòn sỏi nhỏ ven đường, cơn gió lạnh thổi tới khiến cô phải dậm dậm đôi chân đang đi tất lưới trong bốt vài cái. Khi đang chuẩn bị chạy vào căng tin tránh gió, Lục Gia Lạc đã thấy Mạc Nhiên xách một túi hộp cơm và một chai nước khoáng đi ra.
Hai người ra sân bóng ngồi. Khán đài trống trải chỉ có lác đác vài cặp đôi đang ngồi đó, nhưng cũng tạm coi là một trong những “điểm dã ngoại” của trường.
Thấy anh vì một tay không thể dùng sức, loay hoay mãi vẫn chưa gỡ được nút buộc trên túi nilon đồ ăn nhanh, Lục Gia Lạc liền nói: “Để tớ giúp cho.”
Mạc Nhiên cố ngước mắt lên, ngạc nhiên hỏi: “Cậu đút cho tớ á?”
Cô hơi lúng túng, cứ thế kéo túi nilon lại gần rồi nói: “… Giúp cậu mở ra thôi.”
Anh cụp mắt xuống, mỉm cười: “Tớ đùa đấy.”
Mạc Nhiên vừa cúi đầu “chiến đấu” với hộp cơm rang giăm bông dứa to đùng, vừa tranh thủ nói chuyện vài ba chuyện vụn vặt với cô. Hôm nay bầu trời quang đãng lạ thường, những đám mây trắng bồng bềnh to lớn, nền trời xanh thẳm tràn ngập vẻ yên bình dễ chịu. Thế nhưng, khoảnh khắc này giữa họ lại cần một chút không khí u sầu, một cơn mưa nhỏ lác đác thôi cũng được.
Không một hạt cơm nào bị bỏ phí, anh uống cạn chai nước khoáng rồi đặt xuống bên chân. Tuy nhiên cái chai nhẹ quá, gió thổi nhẹ một cái là đổ, cứ thế lặng lẽ lăn ra ngoài.
Mạc Nhiên nhặt cái chai lại rồi nhét vào túi nilon đựng hộp đồ ăn. Lục Gia Lạc hít sâu một hơi khí lạnh, sau đó nói rất nhanh: “Hôm đó tớ đã nói ba ngày sau sẽ cho cậu một câu trả lời. Tớ biết mình không nên mang tâm trạng quá vui để nói chuyện này với cậu, nhưng đến tận bây giờ tớ vẫn rất vui, vì được ở bên anh ấy nên rất vui. Thế nên, cậu đừng tiếp tục lãng phí thời gian vào tớ nữa…”
Có lẽ vì diễn đạt quá lộn xộn, rối tinh rối mù, câu nào câu nấy đều làm tổn thương người khác, nên cô không có dũng khí đối diện với ánh mắt trong veo tựa nước của Mạc Nhiên.
Cô cúi đầu, nói khẽ: “Tớ xin lỗi.”
Máy bay lướt qua bầu trời, để lại một chuỗi âm thanh ồn ào vang vọng. Những tiếng reo hò đầy nhiệt huyết vọng lên từ sân bóng phía dưới, nhưng lại chỉ có thời gian là lặng im.
Đột nhiên người bên cạnh bỗng như ra lệnh: “Ngẩng đầu lên!”
Lục Gia Lạc giật mình, ngẩng đầu, trừng mắt nhìn anh: “Gì thế?”
Mạc Nhiên mỉm cười, gật đầu chắc nịch: “Như thế mới là Lục Gia Lạc chứ.”
Cô sững lại, chẳng tìm được lời nào để nói. Nhưng Mạc Nhiên lại rất dứt khoát nói: “Cậu không làm gì sai cả, không cần phải xin lỗi tớ đâu.”
Anh xách túi rác dưới chân mình, rồi đứng dậy nói: “Về thôi, trông cậu mặc thế này ra ngoài thì lạnh lắm.”
Lục Gia Lạc vội vàng gật đầu, đúng là lạnh thật, mà cô cũng chẳng biết nên tiếp tục ở cạnh Mạc Nhiên ra sao nữa.
Khi cô sắp đi tới bậc thang dẫn xuống khán đài thì Mạc Nhiên vẫn đứng nguyên tại chỗ, trông hệt như đang nghĩ ngợi điều gì đó. Anh đặt túi rác xuống, hai tay khum lại bên miệng, rồi gọi to về phía bóng dáng cô: “Lục Gia Lạc…”
Nghe Mạc Nhiên gọi một tiếng như vậy, Lục Gia Lạc suýt vấp chân. Cô vội giữ chặt chiếc mũ nồi trên đầu, quay người lại, ngơ ngác nhìn anh.
Đám nam sinh đang nghỉ giữa hiệp dưới sân dù chưa từng có kinh nghiệm, nhưng chỉ nhìn cảnh này cũng biết ngay là dáng vẻ chuẩn bị tỏ tình rồi. Thế là cả đám đồng loạt hò reo, huýt sáo cổ vũ.
“Đồng ý đi! Đồng ý đi! Đồng ý đi…”
Giữa những tiếng hô hào cổ vũ của đám đông chẳng hiểu đầu đuôi sự tình, chỉ có Lục Gia Lạc là hoảng loạn, không sao kiểm soát được nét mặt mà nhìn chằm chằm vào anh. Mạc Nhiên vẫn rất bình tĩnh. Rồi như đã buông xuôi, cũng như bất lực, anh lớn tiếng nói: “Con người ta cả đời này không thể chỉ yêu một người!”
Câu nói vừa khó bề tưởng tượng, lại vừa dứt khoát và vang dội ấy tức khắc khiến đám con trai trên sân bóng ngơ ngác, đầy rẫy dấu hỏi trong đầu. Có người bật cười, hét lớn: “Ê ông anh, ông đang nói gì vậy!”
Rồi cả đám cùng cười ầm lên. Nhưng Lục Gia Lạc không cười nổi, chỉ có thể sững sờ nhìn anh.
Mạc Nhiên quay về phía sân bóng, hai tay dang ra như thể hiện sự bất lực. Anh quay lại vẫy tay với cô coi như chào tạm biệt, ý bảo cô mau về đi.
Khi Mạc Nhiên cúi người nhặt túi rác lên, Lục Gia Lạc đã quay đầu rời đi. Bước chân xuống bậc thang gấp gáp, cơn gió táp thẳng vào mặt, liều mạng kéo giật mái tóc cô, nhưng cô không dám ngoái đầu lại.
Bởi cô luôn có cảm giác, lời nói ấy vẫn còn nửa vế sau.
Rốt cuộc lời anh chưa nói hết là gì? Con người ta cả đời này không thể chỉ yêu một người, và tớ có thể đợi cậu. Hay là, tớ sẽ tìm được một người tốt hơn cậu.
Có lẽ ngay cả Mạc Nhiên cũng không thể chắc chắn nửa câu sau sẽ là gì.
Chiều tối thứ Sáu, chẳng bao lâu sau khi ánh hoàng hôn tắt hẳn, Lục Gia Lạc kéo chiếc vali chưa tới 24 inch về đến nhà.
Sắp đến Tết nên Hứa Hiểu Huệ đang dọn dẹp nhà cửa. Thấy cô về, mẹ vui mừng khôn xiết, bởi cuối cùng thì “lao động không công” cũng đã về. Thế là Lục Gia Lạc chỉ còn cách đeo khẩu trang chống bụi, vừa lôi đồ lặt vặt trong tủ ra, vừa than vãn: “Mẹ không thuê giúp việc được à?”
“Thuê giúp việc không tốn tiền hả?” Hứa Hiểu Huệ the thé đáp lại: “Bình thường không bắt con làm việc nhà đã là tốt lắm rồi, giờ còn lải nhải lải nhải.”
Lục Gia Lạc bĩu môi, thấy dưới đáy tủ còn nhét đồ thì kéo ra. Thế nào mà bụi phủ trên đống đồ dày đến cả centimet. Lôi ra xong mới biết đó là hai, ba cuốn album ảnh, vậy nên Lục Gia Lạc nhân tiện trốn việc, lật giở xem luôn. Một trong hai cuốn toàn ảnh chụp ghi lại thời thơ ấu, trung học, đại học của bố cô. Lục Gia Lạc càng lật về sau càng thấy khó hiểu, bèn hỏi: “Sao trong này không có ảnh của chú Cả vậy ạ?”
Không ai đáp lời cô. Lục Gia Lạc quay đầu lại thì thấy mẹ đang quay lưng về phía mình, cứ lặng lẽ thu dọn quần áo như thể chẳng hề nghe thấy gì.
Lục Gia Lạc bước tới, quỳ ngồi bên cạnh mẹ, rồi kéo khẩu trang xuống: “Mẹ, mẹ có biết trước đây giữa bố và chú Cả đã xảy ra chuyện gì không?”
Hứa Hiểu Huệ không muốn nói cho cô nghe lắm, nhưng suy cho cùng thì buôn chuyện vẫn là bản tính của phụ nữ mà. Có lẽ sau vài lượt đấu tranh trong lòng, mẹ nghiêng người sát lại bên vai cô. Rõ ràng bố cô không có ở nhà, thế mà mẹ vẫn nhẹ giọng thì thầm.
Cho đến hôm nay thì Lục Gia Lạc mới biết, bố cô và chú Cả Lục Hạ Trung không phải cùng một mẹ sinh ra. Thảo nào từ nhỏ bố mẹ luôn không cho cô nhắc đến hai người chú trước mặt bà nội, còn ông nội thì qua đời khi cô còn quá nhỏ, thành ra cô chẳng có mấy ấn tượng.
“Hồi đó ông nội con sức khỏe đã không tốt mà vẫn hút thuốc uống rượu. Con cái khuyên ông thì ông lại nổi cáu, gào lên bảo các con còn chẳng đối xử tốt với ông bằng Hạ Trung thế này thế kia. Thật ra Lục Hạ Trung có bao giờ quan tâm ông đâu, để ông uống thì uống, hút thì hút, thỉnh thoảng nhớ ra thì cho ông ít tiền tiêu vặt. Thế nên bố con mới nói, tiền cũng là ông ấy bỏ ra, công sức cũng là ông ấy bỏ ra, nhưng thế nào cuối cùng người mang tiếng thơm lại là cái thằng vô ơn Lục Hạ Trung.”
Lục Hạ Trung trong lời Hứa Hiểu Huệ hoàn toàn không trùng khớp với người chú Cả mà cô từng tiếp xúc.
Giũ mạnh chiếc áo đang cầm trên tay, Hứa Hiểu Huệ chốt lại: “Con người mà, tốt xấu khó nói lắm, người ta đối xử tốt với con là được rồi, quan tâm nhiều làm gì.”
Sợ mùa đông dễ tăng cân nên Lục Gia Lạc từ chối ăn tối, chỉ gặm đúng một quả táo. Tắm xong, cô leo lên chiếc giường đơn của mình, bật đèn trên kệ đầu giường, với lấy điện thoại và chống người ngồi dậy. Cô chẳng buồn để ý đến ngọn tóc còn ướt sũng rủ xuống mép giường, dần dần lạnh buốt như màn đêm, chỉ chăm chú bấm WeChat.
“Em vừa biết được một bí mật động trời, liên quan đến bố anh.”
Cô đặt điện thoại lên gối, nhìn chằm chằm vào màn hình. Trước khi màn hình kịp tối đi, tin nhắn trả lời của Edwin đã hiện lên.
“Bí mật mà em cũng biết được, thì còn gọi gì là bí mật.”
Lục Gia Lạc hít sâu một hơi rồi thở ra, không giận, không giận, sau này còn nhiều cơ hội để xử anh.
Cô kiên nhẫn gõ tiếp.
“Để kiểm chứng bí mật này, bây giờ em cần hỏi anh một câu rất quan trọng.”
“Gì?”
Cô lật người, giơ điện thoại lên gõ chữ.
“Anh có nhớ em không?”
Vừa bấm gửi, cô liền áp điện thoại lên ngực, đảo mắt một vòng rồi lập tức giơ điện thoại lên gõ tiếp:
Thôi khỏi trả lời, em biết anh rất…
Cô còn chưa gõ chữ xong thì đầu bên kia đã gọi điện tới trước. Lục Gia Lạc khẽ hắng giọng, song chính cô cũng không hiểu vì sao mình lại cố tình nghiêm giọng nói: “Sao tự nhiên lại gọi điện?”
Sau một khoảng ngừng cực ngắn, ngắn đến mức có thể bỏ qua, anh nói: “Nhớ em chứ gì nữa.”
Đó là điều Lục Gia Lạc chẳng ngờ tới. Cô đưa điện thoại ra xa, úp mặt lên gối, bật cười khẽ, rồi lại để điện thoại áp vào tai: “Ừ.”
Nhưng ngay sau đó, anh bình thản ném ra một tin chấn động: “Ngày kia anh phải về Tokyo rồi.”
Lục Gia Lạc bật thẳng dậy trên giường, giẫm ngay lên tấm nệm mềm. May mà trần nhà cao đấy. Cô nói: “Kỳ nghỉ đông của các anh còn chưa được một tháng mà? Chuyện gì thế, còn chưa đến Tết nữa kìa!”
“À…” Anh vừa định trả lời, nhưng lại chậm mất một nhịp.
Cô chợt ngồi phịch xuống giường: “Có phải mấy bạn nữ người Nhật giục anh về không, ỷ là em cũng chẳng đọc hiểu tiếng Nhật nên các anh có thể thoải mái tung hoành trên mạng xã hội chứ gì. Em biết mà, yêu xa chẳng bao giờ đáng tin cả…”
Edwin không nghe nổi nên ngắt lời cô: “Lục Gia Lạc, em bình tĩnh lại đi.”
Cô nhướng mày, chẳng cùng không gian mà vẫn tạo áp lực bằng mắt lên anh được: “Lục, Gia, Lạc?”
Đối phương im lặng mấy giây, đến mức cô suýt tưởng là mất sóng, thì dường như lúc này anh mới hiểu ra tình hình, liền đổi giọng ngay: “Gia Lạc à.”
Thoát khỏi sự khó chịu, anh lại trở về là chàng thiếu niên trong ký ức cô. Ấy là chàng thiếu niên chưa từng bỏ họ khi gọi tên cô, giọng nói vốn trầm thấp bẩm sinh nhưng lại gần gũi và trong trẻo đến lạ. Cô lập tức chui tọt vào trong chăn, vừa không vui vì anh ngày kia đã rời đi, vừa khe khẽ sụt sịt giữa bao cảm xúc hỗn độn.
Edwin nghe thấy âm thanh kỳ quái của cô, thành ra giờ khi anh nói, giọng lại như mang theo ý cười: “Ngày mai anh có thể gặp em không?”
Lục Gia Lạc vén chăn ngồi dậy, một lúc sau cô mới trả lời: “Vâng.”