24. Chăm sóc và cái ôm ấm áp

Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần lớn mọi người đến bệnh viện là vì bệnh tật. Họ phải đối mặt với những gương mặt lạnh lùng, lưỡi dao sáng loáng, cùng những kết luận chẩn đoán khiến tim đập thót lên.
Trong phòng khám đón ánh nắng, vẫn còn cây thông Noel được trang trí từ mấy ngày trước dịp Giáng sinh. Vào lúc này, đối với Lục Gia Lạc mà nói, bệnh viện chỉ giống như một bối cảnh nào đó, nên cô dồn toàn bộ sự chú ý vào một việc duy nhất, đến nỗi chẳng còn nghe rõ những gì mọi người xung quanh đang nói.
Lục Gia Lạc kéo cao cổ áo khoác bóng chày che kín đến sống mũi, cụp mắt xuống. Trên nền sàn nhẵn bóng là gấu quần bò màu nhạt, cùng đôi giày sneaker trắng của cô. Một nhóm người sắp đi ngang qua trước mặt, cô liền thu đôi chân đang vắt chéo lại. Lát sau, Lục Gia Lạc quay đầu sang nhìn Edwin, nhưng tiếc rằng khuôn mặt anh đã bị chiếc khẩu trang xanh che khuất. Anh nghiêng đầu, yên tĩnh nhắm mắt. Bàn tay anh vẫn luôn nắm chặt tay cô, buông thõng dọc theo vai áo đen sẫm.
Nhiệt độ trên mu bàn tay Lục Gia Lạc dường như đã hòa làm một với hơi ấm trong lòng bàn tay Edwin.
Cô ngẩng đầu nhìn lên màn hình hiển thị, con số đã nhảy đến 2084. Sao nhanh thế nhỉ?
Bên cạnh là một người phụ nữ trung niên mặc áo bông hoa. Lục Gia Lạc liếc nhìn tờ số thứ tự trong tay bác ấy rồi nói: “Bác ơi, số của bác là 2087 phải không ạ? Cháu 2086, bác lên trước đi!”
Chẳng biết Edwin đã tỉnh từ lúc nào, anh buồn cười nhìn cô: “Em bị điên à.”
Lục Gia Lạc quay đầu đối mặt với ánh mắt anh, “Anh bị điên ấy, anh mới là đồ điên.”
Ngay giây tiếp theo, con số trên màn hình nhảy sang 2086. Cô một tay xách quai túi đứng dậy, một tay gạt tay anh ra: “Buông ra, buông ra!”
Edwin nhìn Lục Gia Lạc chống hai tay lên quầy lấy thuốc, chiếc quần bò ôm sát đôi chân thon dài thẳng tắp, cô nghiêm túc lắng nghe y tá dặn dò. Anh ngồi thẳng lưng, hít sâu, đưa tay ấn sau gáy, xoay cổ một vòng rồi đứng lên khỏi ghế.
Họ đi xuống cầu thang bệnh viện, Lục Gia Lạc đi nhanh hơn anh một bậc. Cô vừa kiểm tra thuốc bác sĩ kê cho anh, vừa lẩm bẩm không ngừng: “Về nhà bảo thím Amy nấu cháo cho anh ăn, sau khi ăn nửa tiếng nhớ đo lại thân nhiệt, và tuyệt đối không được động vào đồ ăn vặt nha anh bạn trẻ.”
Edwin lại ho mấy tiếng, giọng nói khàn khàn như có sỏi đá trong cổ họng: “… Ăn tạm đâu đó gần đây thôi.”
Cô nghi hoặc quay đầu lại, “Anh không về nhà ăn à?”
Anh nói, “Mẹ đi ăn với bố rồi.”
Lục Gia Lạc dừng bước, nhìn anh vượt qua mình rồi bình thản đi xuống dưới.
Dưới chân cầu thang tầng này là lối ra lớn, rộng rãi và sạch sẽ của bệnh viện. Trước lúc trời tối, phía ngoài lớp kính trong suốt là một mảng xanh xám mờ mịt. Lục Gia Lạc đứng yên không nhúc nhích, giữa hai hàng mày nhíu lại đầy vẻ không thể tin nổi: “Anh là món hàng khuyến mãi tặng kèm khi nạp tiền điện thoại à?”
Edwin ngẩng đầu nhìn người đứng trên cầu thang, nhún vai tỏ vẻ bản thân cũng đầy bối rối.
Cô tìm được một quán cháo tên Phú Ký ở gần đó thông qua ứng dụng đánh giá ẩm thực. Đang đúng giờ cao điểm buổi tối, trong quán lan tỏa mùi đồ ăn nóng hổi đậm đà, không còn nhiều chỗ trống, trên tường dán kín thực đơn.
Edwin ngồi xuống, cũng tháo khẩu trang ra. Vốn dĩ gò má anh đã chẳng có bao nhiêu thịt, lúc này lại thêm vẻ ốm yếu nặng nề, thành ra khiến anh trông hệt như một kẻ ngang bướng, bất kham.
Gọi món xong, Lục Gia Lạc lại sang quầy bên cạnh mua một cốc thạch chanh dứa mang về cho mình. Bề mặt cốc nổi rõ những viên đá hình khối, thành cốc đọng hơi nước, khẽ lắc là nghe tiếng đá va vào nhau khe khẽ.
Edwin nói, “Có lạnh quá không?”
“Em đâu có bị cảm.” Lục Gia Lạc nói xong lại đứng dậy rót cho anh một cốc nước ấm, “Thuốc pha phải uống trước bữa ăn.”
Edwin mở túi nilon của bệnh viện, xé gói thuốc bột nhỏ, ngửa đầu đổ hết thuốc vào miệng rồi uống nước nuốt xuống. Từ nhỏ anh đã uống thuốc kiểu này, Lục Gia Lạc cũng học theo anh, chẳng cần chịu đựng dư vị thuốc kéo dài, chỉ mất một giây là xong.
Khi anh uống thuốc thì cô cắn ống hút uống đồ uống, vị vào miệng lạnh ngọt, hậu vị hơi chua.
“Hương vị đồ lạnh khi uống vào mùa đông và uống vào mùa hè khác nhau lắm.” Cô nói.
Một bát cháo trắng được bưng lên bàn, bát còn lại là cháo chần với nhiều nguyên liệu phong phú, kèm thêm một quả trứng lòng đào.
Nhân viên phục vụ nói đồ ăn kèm để ở quầy bên kia, tự lấy.
Các khay đựng đồ ăn kèm đều khá sạch sẽ, Lục Gia Lạc tiện tay lấy hai đĩa. Điện thoại rung lên, cô rút từ trong túi ra xem, hóa ra là tin nhắn WeChat của Tưởng Phù.
Thế là hai đĩa đồ ăn kèm được đặt lên bàn. Cô ngồi xuống, sợ quên nhiệm vụ Tưởng Phù giao nên nói ngay: “Nhớ nhắc em mua giấy nhé, ký túc xá hết giấy cuộn rồi.”
Edwin lập tức đặt thìa xuống, quay người sang một bên, cúi đầu ho khan mấy tiếng. Anh rút một tờ giấy lau miệng, sau đó vừa tiếp tục múc cháo trắng nhạt ăn vừa nói: “Tốt nhất mua ở siêu thị bên ngoài, cửa hàng tiện lợi trong trường em đóng cửa sớm lắm.”
Lục Gia Lạc hút một ngụm đồ uống lạnh, lắc đầu, nuốt xong mới nói: “Trong tiệm vẫn có người mà, gõ cửa là họ mở. Tối nay em đưa anh về nhà, rồi em quay lại trường.”
Cô nói đầy tự tin, “Cho anh trải nghiệm thế nào là không phải chị ruột, mà còn hơn cả chị ruột.”
Động tác của Edwin khựng lại, anh ngẩng đầu, vẻ mặt hơi mỉa mai: “Chị?”
Lục Gia Lạc sững ra, “Đây là lần đầu tiên từ trước đến nay anh gọi em là chị đấy. Không được, anh nói lại đi, em phải ghi âm mới được…”
Cô phấn kích chộp lấy điện thoại, còn anh thì im lặng cụp mắt, mím môi lại. Bệnh tật làm anh mất đi sức sống, và cũng khiến người ta có cảm giác anh đang trên bờ vực cáu kỉnh, sắp ném thìa tới nơi.
Lục Gia Lạc gắp một miếng đậu đũa muối rồi đưa tới miệng Edwin, mắt long lanh nhìn anh: “Em đùa thôi mà.”
Edwin vẫn nghi ngờ nhìn cô, hoàn toàn không có ý định mở miệng. Lục Gia Lạc lại đưa sát miếng đậu tới miệng anh hơn, làm vẻ mặt thúc giục, và lúc này anh mới chịu ăn.
Cô nở nụ cười đầy đe dọa: “Hôm nay là châm chước vì anh đang ốm thôi, lần sau hẹn em ra ngoài mà không đưa em về thử xem.”
Edwin sững lại, rồi với tay lấy đũa gắp một miếng cá to từ bát cô. Lục Gia Lạc tròn mắt chớp chớp, “… Trả lại cho em!”
Ngồi trên taxi chạy chậm rãi, những chiếc ô tô phía trước nhả ra làn khói xám lướt qua mặt đường nhựa, phía chân trời vẫn còn vương lại dải mây chiều tím đỏ nhạt cuối cùng. Lục Gia Lạc uể oải nghiêng người tựa lưng vào ghế, chọc nhẹ vào vai anh: “Chú với mọi người vẫn chưa về nhà à?”
Edwin nhận được tin nhắn của mẹ, vừa soạn nội dung trả lời vừa lắc đầu: “Chưa.”
“Anh có mang chìa khóa không?”
Anh không ngẩng đầu lên, “Tất nhiên, anh đâu phải em.”
Lục Gia Lạc từ từ ngồi thẳng lại, “Anh bạn trẻ à, có phải anh thấy cuộc sống độc thân vẫn chưa đủ tự do sao, hay là để em buông tha cho anh nhé?”
Edwin quay đầu lại, bình thản nói: “Lúc ra ngoài anh nghĩ thầm, nếu là Lục Gia Lạc thì nhất định sẽ không quên mang chìa khóa, nên anh đã mang theo rồi.”
Cô ngồi ngay ngắn nhưng lại quay mặt nhìn ra cửa sổ, sau đó vuốt mấy sợi tóc rơi xuống má, cố nén ý cười bên khóe môi: “Cách nói này tạm chấp nhận được.”
Bác tài nói đoạn đường phía trước kẹt xe nghiêm trọng, nhưng lại không còn xa điểm đến là bao, thế nên hai người xuống xe đi bộ.
Cả thành phố đèn đuốc sáng trưng. Mọi người đều đút tay vào túi áo khoác, Edwin còn xách thêm một túi thuốc.
Đúng là khu đất tấc đất tấc vàng, đến cả đèn đường cũng tinh xảo, trông cứ như từng chùm anh đào ngọc trắng vậy, mà vừa khéo cột đèn lại toàn sơn màu xanh đậm nữa chứ.
Lục Gia Lạc ngửa mặt nhìn lên bầu trời đêm. Hiện tại trời còn chưa lạnh đến mức nói chuyện đã phả ra khói trắng: “Anh biết không, màu bầu trời lúc này gọi là hoàng hôn mùa đông, mã màu là HEX, hai chấm, 4C55… Ừm, không nhớ ra nữa.”
Anh cũng ngẩng đầu nhìn mảng trời hoàng hôn mùa đông ấy. Tất cả những cây ngô đồng đều đã rụng sạch lá, ban đêm chẳng nhìn thấy cành nhánh. Thế nhưng tiếng dòng xe cộ lao vút vẫn vọng đến, khiến người ta bỏ qua tiếng gió đêm đang khẽ trôi qua.
Những tòa chung cư cao cấp đã ở ngay trước mắt. Edwin không bước tiếp nữa, anh nghĩ ngợi rồi nói: “Hay là anh đưa em về nhá, cũng muộn rồi.”
Lục Gia Lạc đáp ngay, “Có gì mà lo, chỗ này anh còn lạ lẫm gì nữa đâu, mười một giờ đêm còn tắc đường kia kìa.”
Anh do dự, đang định nói gì đó với cô thì cô lại đẩy anh một cái: “Anh mau vào trong đi, đừng hại em cũng phải đứng đây hứng gió.”
Edwin gật đầu rồi lập tức quay người đi.
Cô hơi ngơ ngác. Không mời cô lên ngồi chơi thì thôi, bởi anh vốn không phải kiểu người dùng mấy chiêu trò sến sẩm đó, nhưng đến cả việc tạm biệt thêm ba bốn chục giây cũng không có là sao?
Lục Gia Lạc cũng không hiểu vì sao mình lại kéo tay anh, mà cánh tay anh lại đúng lúc trượt về phía trước một chút nên hình như cô chỉ kịp nắm lấy tay áo.
Cô buông ra, nói: “Không có gì đâu…”
Edwin do dự nhìn cô một lát rồi lại quay đi, nhưng lần nữa bị cô kéo lại. Cô muốn xóa đi sự lúng túng của mình nên mới mỉm cười, sau đó xua tay: “Không có gì đâu, không có gì đâu!”
Lục Gia Lạc vừa định lùi lại thì chợt bị anh nắm lấy cánh tay kéo mạnh về phía trước, và cứ thế ngã vào lòng anh. Cô tức khắc cứng đờ, chẳng hiểu sao trong đầu lại bắt đầu đọc bảng cửu chương. Đến khi có thể thở đều lại, cô vòng tay ôm lấy eo anh, chóp mũi cô chạm vào áo anh. Ngoài mùi không khí lành lạnh ra thì cô còn thoáng ngửi thấy mùi sữa tắm dịu nhẹ.
Nhận được phản ứng của cô, Edwin khẽ cười rồi siết chặt vòng tay, tựa cằm lên đỉnh đầu cô.
Lục Gia Lạc dành cho mình thêm mười giây, sau đó buông khỏi vòng tay anh, trước khi quay đầu đi còn nhẹ giọng nói: “Anh lo dưỡng bệnh đi, em về đây!”