29. Đến Nhật Bản tìm anh

Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tưởng Phù xách hộp hủ tiếu Trung Quốc mua về từ quán ăn, bước vào khu ký túc xá. A Ninh vừa cắm mặt vào điện thoại vừa đi theo sau, suýt nữa đâm sầm vào cô bạn.
Ở tầng một ký túc xá, một cô gái mặc áo thun đen và quần dài đen đang chui vào lồng máy giặt tự động như con mèo đen đang duỗi mình. Rồi chẳng bao lâu sau, cô chui nửa người ra ngoài, bỏ tiền xu và khởi động máy giặt. Cô nhấc ba chiếc chậu nhựa dưới đất lên, quay lại nhìn hai người họ rồi thoáng khựng lại: “À, cho tớ mượn cái chậu nhé, chậu của tớ không đủ đựng.”
Lục Gia Lạc đã mang tất cả quần áo mặc một lần của mình đi giặt, cả người toát ra vẻ u ám, nặng nề như bầu trời giăng đầy mây đen. Cô bước lên cầu thang.
Hai người đứng dưới chân cầu thang nhìn theo cho đến khi cô đi khuất rồi mới liếc nhìn nhau, cả hai đều ngầm hiểu có lẽ cô đang “đến tháng”.
Lục Gia Lạc im lặng suốt tối hôm đó. Cô rót đầy ly nước lạnh, ăn hết một bát hủ tiếu Trung Quốc, thỉnh thoảng lại liếc màn hình điện thoại chờ tin nhắn.
Mãi đến gần sáng, Lục Gia Lạc chỉ nhận được một tin quảng cáo của McDonald’s. Cô tắt đèn đầu giường rồi xóa WeChat của Edwin.
Sau một đêm mất ngủ, ánh nắng xuân lốm đốm qua khung cửa sổ, cô trốn học ngủ bù trong ký túc xá. Buổi tối, Lục Gia Lạc trang điểm ăn mặc theo phong cách quen thuộc của mình, áo sơ mi lụa tím bóng loáng trễ vai, đường kẻ mắt cong nhẹ kéo dài đến khóe mắt.
Trong một quán bar yên tĩnh cách trường không xa, giữa tiếng nhạc du dương và ánh đèn mờ ảo, A Ninh nhớ lại chuyện cũ. Đã từng có lúc cô nàng cũng thất tình đúng vào kỳ kinh nguyệt, rồi ngồi đây uống rượu không kiểm soát.
Lịch sử luôn lặp lại một cách bất ngờ.
Rượu vừa được mang lên bàn, Lục Gia Lạc liền nói: “Tối nay tớ bao, các cậu cứ uống thoải mái, uống không hết thì mang về uống tiếp.”
Cô cầm ly whisky lên, “Nào, chúc mừng tớ quay về đời độc thân.”
Cô chẳng cụng ly với ai, cứ thế uống một hơi cạn sạch. Tiếng đá trong ly va vào nhau leng keng, cô như đã nghĩ thông suốt: “Rừng rộng thế này, lo gì không có chim cú chờ mình.”
Sau đó thấy whisky soda nhạt nhẽo quá, thế là Lục Gia Lạc lại gọi thêm ba ly Long Island Iced Tea rồi uống cạn sạch sành sanh.
Những lát chanh dưới đáy ly áp sát vào đá như đang nép mình. Sự phóng khoáng bất cần trước đó đã tan biến, Lục Gia Lạc bắt đầu bực bội cãi vã: “Anh ấy nói tớ không nghĩ cho cảm xúc của anh ấy, thế lúc tớ ốm, cảm cúm sốt cao, lúc tớ cần người ở bên thì anh ấy ở đâu?”
“Người ta yêu nhau thì ly thứ hai được giảm nửa giá, còn tớ thì vẫn gọi suất cho một người. Tớ có than vãn với anh ấy đâu?”
A Ninh chen vào: “Cậu có thể gọi hai ly rồi tự uống mà.”
Cô tiếp tục: “Ai dám đảm bảo sau này bọn tớ sẽ không chia tay vì áp lực gia đình chứ? Anh ấy có dám chắc bọn tớ nhất định sẽ yêu nhau đến khi kết hôn không? Thận trọng một chút thì có gì sai? Nếu tớ ích kỷ thật thì tớ đã ‘bắt cá hai tay’ từ lâu rồi, anh ấy đâu có phát hiện ra được!”
Tưởng Phù ném một hạt đậu nành vào miệng: “Sao cậu không nói mấy câu này với thằng đó?”
Cô cúi đầu, luồn tay vào tóc vò rối: “Tình huống đột ngột quá, đầu óc tớ vẫn chưa sắp xếp lại kịp.”
Con người thường là như vậy, mỗi lần cãi nhau xong lại nghĩ đi nghĩ lại. Rõ ràng mình có lý hơn, chỉ trách lúc đó chẳng phát huy tốt.
Ánh đèn trong quán bar quá tối, Lục Gia Lạc nép mình ở vùng tối rìa ngoài chiếc bàn, rồi chỉ khi uống rượu mới nghiêng người về phía ánh đèn. Chiếc ly phản chiếu đôi môi đỏ rực của cô, trên gương mặt trắng trẻo lấp lánh ánh sáng ẩm ướt.
Đột nhiên Lục Gia Lạc đưa điện thoại ra: “Giấu cái điện thoại này giúp tớ, nhất định đừng đưa cho tớ, không thì tớ sợ tớ sẽ đi tìm anh ấy mất, tớ không thể thua cuộc!”
Nhân viên phục vụ chỉ định đến dọn đĩa trống, giờ bị dí cái điện thoại thẳng vào mặt như thế thì chẳng biết làm sao.
A Ninh đứng dậy, giật lấy điện thoại từ tay cô: “Cậu uống say rồi à?”
Để chứng minh mình chưa say, Lục Gia Lạc đứng hẳn lên ghế, nâng ly hát to: “Thứ lỗi nhé chứ đời này tôi phóng túng bất kham, chỉ yêu tự do…”
Cặp đôi ở bàn bên giật mình, Tưởng Phù bình thản giải thích với họ: “Cậu ấy uống nhiều quá thôi, xin lỗi hai người nhé.”
A Ninh giữ chặt người trên ghế, gót giày Lục Gia Lạc lại cao, lỡ đâu ngã nhào xuống thì khổ: “Mau ngồi xuống đi!”
Vừa ngồi xuống là Lục Gia Lạc đã sờ soạng khắp nơi rồi lẩm bẩm: “Điện thoại tớ đâu…” Cô hoảng hốt nói: “Không thấy điện thoại rồi, tớ phải hỏi xem rốt cuộc anh ấy có ý gì!”
A Ninh cầm điện thoại trong tay, do dự quay sang Tưởng Phù: “Đưa hay không đây?”
Lục Gia Lạc lập tức lên tiếng ngăn lại: “Đừng đưa!” Cô nghiêm mặt nói: “Gọi cho anh ấy thì công sức trước giờ đổ sông đổ biển hết.”
Tưởng Phù lên tiếng: “Ừ ừ, một mình cậu diễn hết cả vở rồi đấy.”
Khoảng tối mà ánh đèn không chiếu tới tựa như một chiếc lều để Lục Gia Lạc trốn tránh thực tại, cô có thể ở yên trong đó, chẳng bị gì quấy nhiễu.
Cô cất tiếng nhỏ đến độ chỉ mình bản thân nghe thấy: “Nhưng tớ thật sự rất thích anh ấy.”
Hiếm khi uống đến mức không nhớ nổi nửa sau của cuộc nhậu, đến trưa hôm sau tỉnh lại, Lục Gia Lạc mới biết thế nào là đầu đau như búa bổ, bụng dưới tức nặng, sống không bằng chết. Cô chỉ có thể nuốt trước một viên thuốc giảm đau rồi mới bắt đầu cắm sạc điện thoại, chờ máy mở lên.
Không có cuộc gọi nhỡ nào, cô ném điện thoại lên bàn học. Bên ngoài ký túc xá có tiếng mấy cô gái cười đùa ầm ĩ. Khi cầm điện thoại lên lần nữa, cô xóa luôn số điện thoại của anh.
Trong giờ học, Lục Gia Lạc thẫn thờ gục xuống bàn, tự thề trong lòng sẽ không đụng đến điện thoại nữa. Nhưng chiếc điện thoại ấy hệt như ma quỷ, lúc nào cũng cám dỗ cô. Cô tự hứa thầm chỉ nhìn một cái thôi, thế là thấy trên biểu tượng danh bạ WeChat xuất hiện số 1. Tuy nhiên Lục Gia Lạc lại chẳng dám mở ra, cứ để mặc như vậy.
Suốt ba ngày liền, mỗi khi nhận cuộc gọi từ số lạ chưa lưu là cô lại rất căng thẳng, nhưng cuối cùng toàn là ship đồ ăn và chuyển phát nhanh.
Tan học, Lục Gia Lạc mang một phần cơm hộp đến cho Hứa Mạn mà chẳng khác nào đi thăm tù, rồi còn tiện thể lấy luôn một kiện hàng. Lúc mở ra, cô thấy là chai dầu gội mình đặt mua online của một thương hiệu Nhật nào đó.
Nhưng kỳ lạ thật, hôm qua cô mới vừa đặt hàng sao hôm nay đã đến rồi.
Lục Gia Lạc khựng lại, dòng ký ức ùa về, hình như cô từng nói chuyện dầu gội đầu với Edwin.
Cô cúi đầu, thất thần nhìn chai dầu gội đó. Dù đã thành bạn trai cũ, nhưng anh vẫn mua hộ giúp cô.
Mới qua giờ giới nghiêm ký túc xá, vậy mà Lục Gia Lạc đã nằm thẳng trên giường, không nhúc nhích.
“Các cậu có thấy là tớ tự phá vỡ mối quan hệ này, tự đánh mất một người bạn trai tốt như thế không?”
A Ninh gặm cổ vịt, nhồm nhoàm nói chẳng rõ lời: “Không, tớ thấy cậu cũng tốt mà, chắc tại ‘bộ lọc tình bạn’ của tớ hơi dày.”
Tưởng Phù vỗ toner lên mặt, chẳng chịu nổi nữa: “Cậu rối rắm lâu thế rồi, sao không đi tìm người ta luôn đi?”
A Ninh gật đầu: “Đúng đó, không có gì là một trận ‘ấy ấy’ cuồng nhiệt không giải quyết được cả.”
Tưởng Phù bật cười: “Đúng là dân chơi lão luyện!”
Nhưng Lục Gia Lạc biết rất rõ, so với chuyện xấu hổ thì điều quan trọng hơn là: “Không có tiền…”
Cô tức giận hét lên: “Tại Hứa Mạn hết đấy!”
Vì Hứa Mạn nên Lục Gia Lạc còn ứng trước tiền sinh hoạt tháng sau từ Hứa Hiểu Huệ. Giờ cô không còn xu dính túi nên chỉ đành bực bội lăn lộn trên giường.
Tưởng Phù hỏi: “Làm visa cần bao nhiêu tiền tiết kiệm trong tài khoản thế?”
“Một trăm nghìn.”
Không ai lên tiếng nữa.
Một phút trôi qua, A Ninh chậm rãi lắc đầu: “Cái nghèo bịt miệng tớ rồi.”
Tưởng Phù tỏ ý đồng tình: “Mười nghìn, hai mươi nghìn thì còn nói được, chứ một trăm nghìn thì đành ‘lực bất tòng tâm’.”
Thế nhưng, trong lúc họ im lặng thì Lục Gia Lạc chợt nhớ ra trong nhà còn có một vị “đại gia”, vậy là cô đã bấm gọi số của ông.
Điện thoại vừa kết nối, cô cực kỳ ngoan ngoãn nói: “Bố ơi, bố đang bận không? Con có thể bàn với bố một chuyện được không?”
Lục Gia Lạc nói dối bố mình rằng thứ Tư và thứ Năm đều không có tiết, thứ Sáu bắt đầu nghỉ lễ 1/5, coi như thành một kỳ nghỉ ngắn hạn. Bạn cùng phòng nào cũng muốn ra nước ngoài chơi, nhưng duy chỉ có mình cô không làm được visa, thế là thành công khơi dậy tâm lý không muốn thua kém người khác của bố mình.
Cô không quên nói thêm: “Bố đừng nói với mẹ nhé, không là mẹ mắng con mất!”
Chưa đầy hai ngày sau, Lục Gia Lạc đã nhận được tin nhắn chuyển tiền từ bố. Thế là cô tính cuối tuần về nhà lấy giấy tờ rồi liên hệ công ty du lịch để làm visa.
Đêm đó ký túc xá tắt đèn, trong bóng tối, ánh sáng màn hình điện thoại chiếu lên gương mặt cô. Đã lâu rồi cô không vào xem tài khoản mạng xã hội của Edwin, và giờ trong tài khoản ấy có thêm một tấm ảnh chụp chung ở lớp. Anh nổi bật nhất, mặc chiếc sơ mi xanh nhạt, ngồi ngoài cùng bên trái, nom bờ vai vừa rộng vừa gầy.
Trong tấm ảnh chụp chung đó còn có cả nữ trợ giảng đã cùng anh đi Myanmar.
Mái tóc uốn gợn sóng rẽ ngôi lệch và nụ cười tươi tắn, trông cô ấy chín chắn hơn những cô gái khác trong ảnh, và cũng xinh đẹp hơn họ. Anh chưa từng miêu tả ngoại hình của cô trợ giảng với Lục Gia Lạc, thế mà Lục Gia Lạc vẫn nhận ra, thậm chí còn chắc chắn đó là cô ấy bởi giác quan thứ sáu của phụ nữ.
Sau khi nhìn chằm chằm vào cô trợ giảng một lúc, cô xuống giường, lê dép đi đến bàn của Tưởng Phù.
Lục Gia Lạc rút một chiếc kéo, bật đèn phòng tắm rồi xé hai miếng giấy để lau sạch gương. Cô chậm rãi chải vài lọn tóc xuống trước trán, cầm chiếc kéo sáng bạc lên, từng sợi tóc vụn nhỏ rơi lả tả xuống chiếc bồn rửa trắng sứ.
Tiết cuối buổi sáng thứ Tư, Lục Gia Lạc giấu vali vào một phòng học trống. Đến lúc thích hợp, cô giơ tay: “Thưa thầy, em thấy trong người không được khỏe…”
Hướng dẫn viên đang sốt ruột chờ hành khách ở phòng chờ lên máy bay thì bỗng thấy một cô gái mặc áo hoodie dài tay màu trắng, quần short đen, đôi chân thon thẳng, đang đảo mắt nhìn quanh.
Cô ấy vội bước tới hỏi: “Em là… Lục Gia Lạc phải không?”
Lục Gia Lạc gật đầu.
Cô ấy lập tức gửi tin nhắn thoại cho người trong công ty: “Đón được rồi!” Rồi kéo tay Lục Gia Lạc nói: “Đi theo chị, đang lên máy bay rồi.”
Trước đây cô từng gửi quà cho Edwin nên trong ghi chú vẫn còn lưu địa chỉ của anh ở Tokyo.
Vừa bước lên cầu ống lồng, Lục Gia Lạc đã nôn nóng đưa điện thoại đến trước mặt hướng dẫn viên: “Chị ơi, chị có biết sau khi hạ cánh thì làm sao đến được đây không?”
Cô ấy dừng lại, nhìn địa chỉ rồi nói: “À, Nishiikebukuro 5-chome à, lát lên máy bay chị chỉ cho…”
Máy bay vào giai đoạn bay ổn định.
Lục Gia Lạc cắn chiếc thìa đi kèm suất ăn trên máy bay, nghe hướng dẫn viên nói cách mua vé ở tuyến Keikyu Airport Line đến Shinagawa, rồi đổi sang tuyến JR Yamanote đi Ikebukuro, và phải làm thế nào để tìm nhân viên ở ga Shinagawa giúp mua vé.
Cô rút chiếc thìa ra, vẻ mặt hoảng hốt: “Nghe… phức tạp quá nhỉ.”
“Không phức tạp thì phải tốn thêm tiền. Em cứ đi xe buýt Limousine của sân bay đến ga Ikebukuro phía tây. Chị viết địa chỉ bằng tiếng Nhật cho em, em hỏi đường là được. Lạc đường thì đi taxi, nhưng tốt nhất là đừng.”
Lục Gia Lạc gật đầu.
Hướng dẫn viên vừa viết địa chỉ, vừa tò mò hỏi: “Bạn của em ở đây à?”
Lục Gia Lạc vẫn gật đầu.
Cô ấy đoán: “Bạn trai?”
Lục Gia Lạc không phủ nhận.
“Sao không gọi anh ta ra đón?”
“Cãi nhau rồi, em sang tìm anh ấy để xin lỗi.”
Hướng dẫn viên cười nói: “Cô gái xinh thế này đi xin lỗi, chắc chắn cậu ấy sẽ tha thứ thôi.”
Lục Gia Lạc không lạc quan như vậy, cô khịt mũi: “Chưa chắc đâu.”
Chuyến bay kéo dài hai tiếng rưỡi rồi hạ cánh xuống sân bay quốc tế Haneda, cô đi qua cửa hải quan để đóng dấu nhập cảnh.
Lục Gia Lạc tìm được điểm đón xe buýt Limousine và lên xe, hướng dẫn viên nhắn tin nhắc cô đừng quên giờ về. Xe buýt khởi hành đúng giờ, Lục Gia Lạc đeo tai nghe.
Đến khi cô lạc đường rồi bước xuống khỏi taxi thì trời đã sẩm tối. Lục Gia Lạc ngẩng đầu nhìn tòa chung cư, gió đêm bắt đầu nổi lên. Cô nghiến chặt răng, hít sâu và chạy qua. Bộ đồ trên dài dưới ngắn khiến Lục Gia Lạc vẫn thấy hơi lạnh. Vừa hay có người từ trong tòa nhà đi ra, cửa tự động mở, thế là cô không cần bấm chuông, cứ thế kéo vali đi vào.
Thang máy lên đến tầng 22. Hành lang sạch sẽ nhưng hẹp, chất liệu sàn mang cảm giác hơi đặc biệt, một bên là tường, hai đầu hành lang đều có phòng.
Đứng trước cửa phòng 2206, cô lục hộp phấn trong túi đeo chéo ra rồi chỉnh lại mái tóc, nhất là phần mái trước trán.
Lục Gia Lạc hít sâu, gõ cửa. Năm phút trôi qua, vẫn không ai mở.
Cô mất hẳn vẻ căng thẳng dè dặt ban đầu, trở về nguyên hình. Một tay cô vuốt hết mái trước trán ra sau rồi dựa vào khung cửa, ấn mở lại lời mời kết bạn đã để đó từ lâu.
“Rốt cuộc em muốn thế nào?”
Tin nhắn này anh gửi cách đây hai tuần.
Cô chấp nhận lời mời kết bạn, sau đó gửi cho anh một tin:
“Hôm nay anh có lớp không? Ở nhà chứ?”
Lục Gia Lạc nhìn chằm chằm vào màn hình. Chưa đầy một phút, bên kia hiện dòng chữ “đang nhập…”.
“Có, đang trên đường về.”
Cô nhắm mắt, ôm điện thoại trước ngực. Tạ ơn trời, đứa trẻ không để bụng chuyện cũ đáng yêu thật.
Mười lăm phút sau, chán quá nên cô bắt đầu nghĩ: Nếu lúc anh quay về, bên cạnh còn có một cô gái khác thì sao.
Thông thường thì kịch bản đều phát triển như vậy.
Lục Gia Lạc đặt vali nằm xuống đất, ngồi lên đó rồi chỉnh sửa đầu tóc lần nữa. Cạch, đóng chiếc gương lại, cô chống khuỷu tay lên đầu gối, tì cằm, gõ đế giày xuống sàn vài cái.
Dẫu có cô gái khác hay không thì sao anh vẫn chưa về nhỉ? Điện thoại cô sắp hết pin rồi.
Ba mươi phút sau, điện thoại hết sạch pin. Lục Gia Lạc vừa lo lắng vừa sợ hãi, rồi lúc đang cắn môi thì lại nghe thấy động tĩnh từ thang máy. Cô nhìn chằm chằm vào cửa thang, cô có linh cảm con số trên thang máy sẽ dừng ở tầng này. Quả nhiên, cửa mở ra.
Chỉ có một mình Edwin. Trùng hợp là anh mặc đúng chiếc sơ mi xanh nhạt trong tấm ảnh, tay áo xắn lên một đoạn, tay cầm túi nilon của cửa hàng tiện lợi. Edwin chăm chú nhìn màn hình điện thoại, vừa bước ra khỏi thang máy được một bước, anh ngẩng đầu.
Edwin giật mình đến mức lùi lại một bước, quay trở lại trong thang máy.
Đáng yêu thế cơ chứ.
Lục Gia Lạc bật cười thành tiếng, đứng dậy nói: “Sao anh về muộn thế!”